Chiều mưa. Tôi trú tạm dưới mái hiên quán cà phê cũ, và bất ngờ thấy em – vẫn dáng ngồi trầm lặng, mắt nhìn xa xăm như năm nào.
Tôi bước đến, khẽ cười.
“Trùng hợp ghê. Mưa đưa anh đến, hay là em chờ?”
Em nhìn tôi, ánh mắt thoáng ướt.
“Không rõ nữa… nhưng gặp lại cũng hay.”
Chúng tôi ngồi cùng nhau, im lặng đôi chút giữa tiếng mưa rơi đều.
“Em có vội không?” – tôi hỏi.
“Không… hôm nay chẳng định đi đâu cả.”
Tôi nhìn ra màn mưa mờ trắng.
“Hay mình đi chỗ nào khác? Yên tĩnh hơn một chút.”
Em không trả lời ngay. Một giây. Rồi em gật đầu.
“Ừ… chỗ nào có tiếng mưa nhỏ hơn một chút.”
Tôi bước đến, khẽ cười.
“Trùng hợp ghê. Mưa đưa anh đến, hay là em chờ?”
Em nhìn tôi, ánh mắt thoáng ướt.
“Không rõ nữa… nhưng gặp lại cũng hay.”
Chúng tôi ngồi cùng nhau, im lặng đôi chút giữa tiếng mưa rơi đều.
“Em có vội không?” – tôi hỏi.
“Không… hôm nay chẳng định đi đâu cả.”
Tôi nhìn ra màn mưa mờ trắng.
“Hay mình đi chỗ nào khác? Yên tĩnh hơn một chút.”
Em không trả lời ngay. Một giây. Rồi em gật đầu.
“Ừ… chỗ nào có tiếng mưa nhỏ hơn một chút.”
×




