Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Tâm Sự Kể Chuyện Công việc kỳ lạ.

Lượt xem: 6849

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 764 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

dongavu

Bé Đang Tập Nói
12/5/24
55
69
20
Btn
VND
0
Tín dụng
344
Tôi sống ở một nơi không mấy người qua lại, xung quanh là trập trùng rừng núi, những ngọn đồi có cỏ xanh và tím, thác xung quanh rì rào xa xăm. Có những ngôi làng của người địa phương, với những thủ tục bỏ mã hay chôn chung ghê rợn. Nhưng họ không còn những nét văn hóa đẹp, không còn nhà sàn, không còn lễ hội, đã hết cơm lam, đã hết gà nướng, già làng thay thế bằng trưởng thôn.
Nơi tôi sống không có nhiều công nghệ, chỉ là tivi hay cùng với máy cày. Bản thân không hề muốn đi xa, không muốn chốn phồn hoa phố thị, không muốn cái ồn ào lẫn nóng bức. Ông bà ta có những câu rất đúng "ghét của nào trời cho của đó". Rồi tôi dấn thân vào công nghệ, nói không to tát nhưng cũng rất lớn lao, nó là điều cơ bản cũng là thứ phức tạp. Ông trời dễ dàng ném vào mặt tôi công việc mà bất cứ ai cũng phải ao ước, để rồi một kẻ khố rách áo ôm, một kẻ trong rừng đi ra, trên núi mới xuống bắt đầu có tiếng tăm, bắt đầu phải đi xa, bắt đầu phải tới chốn phồn hoa đô thị, bắt đầu trở thành một con người lịch lãm. Tôi chưa từng tiếp xúc với nó, chưa từng biết nó đến từ đâu, chưa từng sử dụng nó, tất nhiên không có thầy nào dạy, nó đến với tôi một cách rất tự nhiên. Công việc này phù hợp với tính cách lầm lỳ và hướng nội của tôi đến ngạc nhiên, độc quyền, không cần tiếp xúc khách hàng, không cần marketing, không cần đứng dưới cơ hay phải đi nịnh bợ ai, không hợp đồng không cần tiếng tăm, ngay cả việc chậm trễ cũng không một ai dám phàn nàn.
Nhưng... tôi bắt đầu chán ghét nó, mỗi ngày trôi qua khi nhìn vào nơi mà mọi người đang làm việc, tôi đều tự nhủ rằng: ông trời chọn nhầm người rồi, tôi không muốn làm nữa.
Tôi không muốn tiền của ông, tôi không muốn điều ông đã dễ dàng cho tôi như thế. Còn thứ gì khác hay ho hơn không?
Rồi ngày này qua ngày nọ, không có gì hay ho cho tôi cả, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.
Tôi muốn có một con trâu khi nhìn thấy những đữa trẻ lùa chúng trở về chuồng, tôi lại nghĩ tôi muốn thì sẽ có nên tôi không cần nữa. Tôi muốn có một căn nhà giữa cánh đồng nơi tôi có thể hét lên mà không một ai nghe thấy, tôi chợt nhận ra rằng mình đã có điều ấy. Rồi gia đình và những đứa trẻ, chúng thật sự rất đẹp, đẹp đến lạ thường, bất cứ ai nhìn thấy chúng cũng đều sửng sốt.

Năm tôi lấy vợ, tôi đã từng muốn ngủ với một cô gái là lớp trưởng thời trung học, cô ta rất đẹp, chưa có chồng, cô ta đồng ý. Cũng cùng năm ấy, sau khi bạn thân tôi cưới vợ, tôi cũng muốn ngủ với vợ anh ta, cô ta cũng đồng ý. Tôi muốn ngủ với giáo viên thời trung học của mình... à tất nhiên là cô ấy không đồng ý. Từ đó tôi không còn qua lại với ai ngoài vợ nữa.

Tôi không giàu đến nỗi muốn gì có đó, nhưng cảm giác rằng tôi muốn gì là có điều đó, chỉ cần vắt chân nằm dài rồi chờ đợi, tất nhiên là những điều mà mọi người vẫn tâm sự trong cuộc sống.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm. Giờ đây tôi như một gã hề cô đơn, diễn những vai diễn đã được sắp đặt trước, làm những điều lặp đi lặp lại khiến tôi ngán ngẫm. Tôi dần chán ghét vật chất quy đổi giá trị, tôi ghét nhạc trẻ, tôi ghét đám đông, tôi ghét đi xa, tôi ghét phải cố gắng.

Niềm vui của các bạn là gì? Các bạn đang cố gắng làm điều gì? Có thể kể tôi biết được không?
.....
Nếu như còn thời gian tôi sẽ kể về gia đình tôi, đặc biệt là vợ tôi, cô ấy dạy tôi biết hôn, biết yêu, là mối tình đầu và cũng là tình cuối.
 

Yamaham

Checker Tập Sự
1/5/19
1,759
2,115
97
Tp hcm
VND
0
Tín dụng
10,804
Yên tâm,anh có tất cả mọi thứ nhưng mãi mãi ko bao giờ có đc em hihi ;))
Mong sớm đc đọc thêm nhiều câu chuyện a viết 🫶
A rồi sẽ có tất cả những gì a mơ ước, sẽ k bao giờ phải làm những cv lặp đi lặp lại , nhưng....có duy nhất một điều là chắc chắn 100% a sẽ k bao giờ có đc bé heo. 🐷🐷 thế nha!!
 

Tri_Kỷ_Khó_Tìm

Tập Tành Ăn Chơi
24/7/23
210
180
35
50
TPHCM
VND
0
Tín dụng
1,294
Tôi sống ở một nơi không mấy người qua lại, xung quanh là trập trùng rừng núi, những ngọn đồi có cỏ xanh và tím, thác xung quanh rì rào xa xăm. Có những ngôi làng của người địa phương, với những thủ tục bỏ mã hay chôn chung ghê rợn. Nhưng họ không còn những nét văn hóa đẹp, không còn nhà sàn, không còn lễ hội, đã hết cơm lam, đã hết gà nướng, già làng thay thế bằng trưởng thôn.
Nơi tôi sống không có nhiều công nghệ, chỉ là tivi hay cùng với máy cày. Bản thân không hề muốn đi xa, không muốn chốn phồn hoa phố thị, không muốn cái ồn ào lẫn nóng bức. Ông bà ta có những câu rất đúng "ghét của nào trời cho của đó". Rồi tôi dấn thân vào công nghệ, nói không to tát nhưng cũng rất lớn lao, nó là điều cơ bản cũng là thứ phức tạp. Ông trời dễ dàng ném vào mặt tôi công việc mà bất cứ ai cũng phải ao ước, để rồi một kẻ khố rách áo ôm, một kẻ trong rừng đi ra, trên núi mới xuống bắt đầu có tiếng tăm, bắt đầu phải đi xa, bắt đầu phải tới chốn phồn hoa đô thị, bắt đầu trở thành một con người lịch lãm. Tôi chưa từng tiếp xúc với nó, chưa từng biết nó đến từ đâu, chưa từng sử dụng nó, tất nhiên không có thầy nào dạy, nó đến với tôi một cách rất tự nhiên. Công việc này phù hợp với tính cách lầm lỳ và hướng nội của tôi đến ngạc nhiên, độc quyền, không cần tiếp xúc khách hàng, không cần marketing, không cần đứng dưới cơ hay phải đi nịnh bợ ai, không hợp đồng không cần tiếng tăm, ngay cả việc chậm trễ cũng không một ai dám phàn nàn.
Nhưng... tôi bắt đầu chán ghét nó, mỗi ngày trôi qua khi nhìn vào nơi mà mọi người đang làm việc, tôi đều tự nhủ rằng: ông trời chọn nhầm người rồi, tôi không muốn làm nữa.
Tôi không muốn tiền của ông, tôi không muốn điều ông đã dễ dàng cho tôi như thế. Còn thứ gì khác hay ho hơn không?
Rồi ngày này qua ngày nọ, không có gì hay ho cho tôi cả, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.
Tôi muốn có một con trâu khi nhìn thấy những đữa trẻ lùa chúng trở về chuồng, tôi lại nghĩ tôi muốn thì sẽ có nên tôi không cần nữa. Tôi muốn có một căn nhà giữa cánh đồng nơi tôi có thể hét lên mà không một ai nghe thấy, tôi chợt nhận ra rằng mình đã có điều ấy. Rồi gia đình và những đứa trẻ, chúng thật sự rất đẹp, đẹp đến lạ thường, bất cứ ai nhìn thấy chúng cũng đều sửng sốt.

Năm tôi lấy vợ, tôi đã từng muốn ngủ với một cô gái là lớp trưởng thời trung học, cô ta rất đẹp, chưa có chồng, cô ta đồng ý. Cũng cùng năm ấy, sau khi bạn thân tôi cưới vợ, tôi cũng muốn ngủ với vợ anh ta, cô ta cũng đồng ý. Tôi muốn ngủ với giáo viên thời trung học của mình... à tất nhiên là cô ấy không đồng ý. Từ đó tôi không còn qua lại với ai ngoài vợ nữa.

Tôi không giàu đến nỗi muốn gì có đó, nhưng cảm giác rằng tôi muốn gì là có điều đó, chỉ cần vắt chân nằm dài rồi chờ đợi, tất nhiên là những điều mà mọi người vẫn tâm sự trong cuộc sống.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm. Giờ đây tôi như một gã hề cô đơn, diễn những vai diễn đã được sắp đặt trước, làm những điều lặp đi lặp lại khiến tôi ngán ngẫm. Tôi dần chán ghét vật chất quy đổi giá trị, tôi ghét nhạc trẻ, tôi ghét đám đông, tôi ghét đi xa, tôi ghét phải cố gắng.

Niềm vui của các bạn là gì? Các bạn đang cố gắng làm điều gì? Có thể kể tôi biết được không?
.....
Nếu như còn thời gian tôi sẽ kể về gia đình tôi, đặc biệt là vợ tôi, cô ấy dạy tôi biết hôn, biết yêu, là mối tình đầu và cũng là tình cuối.
Tựa của bài viết là công việc kỳ lạ. Nhưng đọc từ đầu đến cuối bài thì chưa thấy nói gì về công việc. Zdậy công việc kỳ lạ là chủ đề chính. Vậy công việc kỳ lạ là công việc gì. Đâu thấy nói gì về công việc kỳ lạ nào đâu. Không hiểu chuyện gì hết. Bó tay.
 

Benzen_toluen

Đang Bú Sữa Mẹ
19/1/23
25
24
14
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
150
Tôi sống ở một nơi không mấy người qua lại, xung quanh là trập trùng rừng núi, những ngọn đồi có cỏ xanh và tím, thác xung quanh rì rào xa xăm. Có những ngôi làng của người địa phương, với những thủ tục bỏ mã hay chôn chung ghê rợn. Nhưng họ không còn những nét văn hóa đẹp, không còn nhà sàn, không còn lễ hội, đã hết cơm lam, đã hết gà nướng, già làng thay thế bằng trưởng thôn.
Nơi tôi sống không có nhiều công nghệ, chỉ là tivi hay cùng với máy cày. Bản thân không hề muốn đi xa, không muốn chốn phồn hoa phố thị, không muốn cái ồn ào lẫn nóng bức. Ông bà ta có những câu rất đúng "ghét của nào trời cho của đó". Rồi tôi dấn thân vào công nghệ, nói không to tát nhưng cũng rất lớn lao, nó là điều cơ bản cũng là thứ phức tạp. Ông trời dễ dàng ném vào mặt tôi công việc mà bất cứ ai cũng phải ao ước, để rồi một kẻ khố rách áo ôm, một kẻ trong rừng đi ra, trên núi mới xuống bắt đầu có tiếng tăm, bắt đầu phải đi xa, bắt đầu phải tới chốn phồn hoa đô thị, bắt đầu trở thành một con người lịch lãm. Tôi chưa từng tiếp xúc với nó, chưa từng biết nó đến từ đâu, chưa từng sử dụng nó, tất nhiên không có thầy nào dạy, nó đến với tôi một cách rất tự nhiên. Công việc này phù hợp với tính cách lầm lỳ và hướng nội của tôi đến ngạc nhiên, độc quyền, không cần tiếp xúc khách hàng, không cần marketing, không cần đứng dưới cơ hay phải đi nịnh bợ ai, không hợp đồng không cần tiếng tăm, ngay cả việc chậm trễ cũng không một ai dám phàn nàn.
Nhưng... tôi bắt đầu chán ghét nó, mỗi ngày trôi qua khi nhìn vào nơi mà mọi người đang làm việc, tôi đều tự nhủ rằng: ông trời chọn nhầm người rồi, tôi không muốn làm nữa.
Tôi không muốn tiền của ông, tôi không muốn điều ông đã dễ dàng cho tôi như thế. Còn thứ gì khác hay ho hơn không?
Rồi ngày này qua ngày nọ, không có gì hay ho cho tôi cả, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.
Tôi muốn có một con trâu khi nhìn thấy những đữa trẻ lùa chúng trở về chuồng, tôi lại nghĩ tôi muốn thì sẽ có nên tôi không cần nữa. Tôi muốn có một căn nhà giữa cánh đồng nơi tôi có thể hét lên mà không một ai nghe thấy, tôi chợt nhận ra rằng mình đã có điều ấy. Rồi gia đình và những đứa trẻ, chúng thật sự rất đẹp, đẹp đến lạ thường, bất cứ ai nhìn thấy chúng cũng đều sửng sốt.

Năm tôi lấy vợ, tôi đã từng muốn ngủ với một cô gái là lớp trưởng thời trung học, cô ta rất đẹp, chưa có chồng, cô ta đồng ý. Cũng cùng năm ấy, sau khi bạn thân tôi cưới vợ, tôi cũng muốn ngủ với vợ anh ta, cô ta cũng đồng ý. Tôi muốn ngủ với giáo viên thời trung học của mình... à tất nhiên là cô ấy không đồng ý. Từ đó tôi không còn qua lại với ai ngoài vợ nữa.

Tôi không giàu đến nỗi muốn gì có đó, nhưng cảm giác rằng tôi muốn gì là có điều đó, chỉ cần vắt chân nằm dài rồi chờ đợi, tất nhiên là những điều mà mọi người vẫn tâm sự trong cuộc sống.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm. Giờ đây tôi như một gã hề cô đơn, diễn những vai diễn đã được sắp đặt trước, làm những điều lặp đi lặp lại khiến tôi ngán ngẫm. Tôi dần chán ghét vật chất quy đổi giá trị, tôi ghét nhạc trẻ, tôi ghét đám đông, tôi ghét đi xa, tôi ghét phải cố gắng.

Niềm vui của các bạn là gì? Các bạn đang cố gắng làm điều gì? Có thể kể tôi biết được không?
.....
Nếu như còn thời gian tôi sẽ kể về gia đình tôi, đặc biệt là vợ tôi, cô ấy dạy tôi biết hôn, biết yêu, là mối tình đầu và cũng là tình cuối.
Viết hay quá bạn:)))
 

dongavu

Bé Đang Tập Nói
12/5/24
55
69
20
Btn
VND
0
Tín dụng
344
Nơi đây màn sương bao phủ khắp chốn, có người cô lữ độc bước về hướng vô định, suy nghĩ mơ hồ mông lung, có lúc hắn nghĩ về cuộc sống, về điều dị thường hoặc đơn giản, cũng có loáng thoáng qua mối tình đã chìm sâu trong miền ký ức.
Hắn đã đắm chìm vào nỗi đau đến mức không thể hét lên nơi cô quạnh, không thể hiểu được những niềm vui của những kẻ thích được sở hữu. Hắn thích sự đau khổ, thích những điều xấu xa, thích những con người không có nhan sắc, thích cái sân hận của một kiếp nhân sinh. Đôi lần hắn đã chắp tay quỳ xuống để cầu xin được tan biến, không phải là về cõi trời hay ma quỷ, mà là tan biến mãi mãi.
Dù sự thích thú với điều vô đạo và nghịch lý là thế, nhưng vẫn có một người khiến hắn trở nên điên cuồng mỗi khi nghĩ đến. Cô ta xinh đẹp, tài hoa, thông minh, lại là con của đại gia đình danh giá. Nét mặt cô ấy rạng ngời, mỗi một bước đi dáng đứng, mỗi một lời nói hay cử chỉ và hành động của cô ta luôn bị hắn âm thầm để ý. Họ từng yêu nhau, nhưng tình yêu đó mau chóng tan vỡ trong thời gian ngắn ngủi, bởi họ quá đối lập nhau. Một kẻ lập dị giam mình trong bóng tối và một người cởi mở hòa đồng trong ánh sáng của đất trời. Hắn nhớ từng chút kỷ niệm dù không muốn, bởi những khoảnh khắc họ bên nhau chính là vệt sáng le lói duy nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng mà hắn đang phải chịu đựng. Cô ta từng nói "trong ánh mắt anh có điều gì đó mà em cảm thấy kỳ lạ", có lẽ sự tò mò về kẻ không muốn bị tò mò là lý do duy nhất cô ta chấp nhận hắn. Có một vài lần họ đã chạm mặt nhau, nhưng lướt qua như những người xa lạ, mỗi lần như thế hắn đã gần như sụp đổ, cô ta không còn phải cần nhìn vào đôi mắt hắn nữa.
Thời gian dần trôi cũng khiến hắn bớt nhớ nhung, vệt sáng đó dù vẫn tồn tại nhưng nó chỉ là hoài niệm. Chỉ có điều hắn tiếc màn đêm hắn đã tạo dựng đã không còn thật sự tối tăm nữa rồi.
1000001269.jpg
 
  • Like
Reactions: Le Minh 2023
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan