Tôi không rõ mình bắt đầu trở nên thế này từ khi nào. Chỉ nhớ rằng, mỗi lần thấy người khác nhìn trộm vợ mình — Hằng — ánh mắt họ trượt dọc trên cơ thể mềm mại của cô ấy, tôi lại thấy máu nóng bốc lên. Ghen tuông… và cả ham muốn.
Hằng đẹp, làn da trắng, dáng người đầy đặn, dịu dàng, nhưng ít khi chịu ăn mặc hở hang. Mà tôi thì lại muốn cô ấy phô bày, để thiên hạ thấy Hằng của tôi quyến rũ đến mức nào.
Tôi ép cô ấy mặc váy ngắn hơn, xẻ cao hơn, không áo lót, đứng ngoài ban công. Ban đầu, Hằng đỏ mặt, run rẩy, bấu chặt tay tôi:
“Anh… đừng bắt em làm vậy…”
Nhưng tôi siết eo cô ấy, nói khẽ vào tai:
“Ngoan… để anh thấy em… qua ánh mắt của kẻ khác.”
Đêm ấy, tôi hẹn với gã đàn ông căn hộ đối diện — Minh. Cả tuần nay hắn vẫn đứng lặng nhìn Hằng mỗi khi tôi kéo cô ra ban công. Hắn thèm muốn, tôi biết. Và tối nay, tôi muốn hắn có được Hằng — ngay trước mắt tôi.
Tôi tự tay mặc cho vợ chiếc váy lụa đen trễ nải, kéo cô sang bên kia hành lang. Cô run rẩy, môi tím tái, mắt ngân ngấn nước. Nhưng tôi chỉ siết tay cô:
“Anh muốn nhìn… tất cả.”
Cửa phòng hắn đóng lại, chỉ khép hờ, đủ để tôi đứng ngoài nhìn.
Hằng ngồi trên mép giường, đôi vai trần run bần bật. Minh bước đến, nắm lấy cằm cô, kéo xuống. Tôi thấy ánh mắt vợ tôi — pha lẫn sợ hãi và… một tia gì đó khó gọi tên — khi hắn cúi xuống hôn lên bờ vai mịn màng.
Chiếc váy tuột dần khỏi cơ thể. Làn da trắng lộ ra dưới ánh đèn vàng, đẹp đến mức tim tôi thắt lại.
Tôi đứng đó, tay nắm chặt khung cửa đến bật máu, tim đập như muốn nổ tung, vừa giận dữ, vừa bị kích thích đến nghẹt thở.
Và rồi, khi hắn đẩy vợ tôi ngã xuống giường, kéo hẳn váy xuống tận chân, tôi nghe rõ tiếng thở dồn dập, tiếng giường rung lên nhịp nhàng, tiếng vợ tôi nức nở khe khẽ… Tôi không rõ đó là nước mắt hay khoái cảm — chỉ biết tôi không thể rời mắt.
Đêm đó, Hằng của tôi… nằm dưới thân một người đàn ông khác.
Và tôi… chỉ đứng nhìn
Xem ảnh/clip 1467086
Xem ảnh/clip 1467087
Xem ảnh/clip 1467088
Xem ảnh/clip 1467089