Dm... sáng ra bỗng có thằng nhắn tin taoo nhắc con my làm quán ngọc tuyết chi để tao nhớ nó từ sáng đến giờ kèm cơn nứng ập tới chịu éo nỗi. Mới chơi được có 1 lần.. quay lại lần 2 cũng như lần 3 là éo thấy đâu nữa. Má nó cay. Thiết nghĩ e nó vẫn con làm. Có điều taoo chưa biết làm ở đâu thôi. Tao mà biết nó ở đâu.. tao bê bao gạo với cái nồi cơm điện theo qua đó ở luôn. Má mê gáiiii chi để giờ khổ vậy nè....





