Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Mây Mưa PIC Cơn Mưa Rào Trên Cuộc Tình

Lượt xem: 7383

HK Tiên Sinh

Tập Tành Ăn Chơi
VIP Donator
3/6/25
Đã donate
$101.00
14
167
41
29
tphcm
VND
51,000
Tín dụng
950
T đang ngồi trong văn phòng, vờ làm một thằng đàn ông tử tế, gõ gõ vào cái bàn phím những con số vô hồn. Cuộc đời của thằng đang tuổi trung niên, nó nhạt như nước ốc. Mọi thứ đều đi vào một quỹ đạo đã được lập trình sẵn. Tẻ nhạt, nhưng lại an toàn.

Rồi điện thoại rung. Là em.

"Anh đang ở đâu đó?" - Giọng em vừa nũng nịu, vừa có chút gì đó như ra lệnh.
"Anh đang làm."
"Bỏ đi. Em muốn gặp anh bây giờ."

T thở dài. Lũ con gái non tơ, chúng nó đ có khái niệm về thời gian hay công việc. Thế giới của mấy đứa này chỉ vận hành bằng cảm xúc. Vui thì cười, buồn thì khóc, và nhớ thì phải gặp bằng được. T định từ chối, nhưng cái tiếng "dạ" lí nhí cuối câu của em nó làm mọi sự cứng rắn trong t tan chảy. Ừ thì bỏ. Công việc thì lúc nào chẳng có, nhưng cái sự bốc đồng của tuổi trẻ thì chỉ đến một lần.

...

T đón em ở cổng trường, giữa cái đám đông ồn ã của những giảng đường và những ước mơ chưa bị vùi dập. Em mặc váy hoa, loại váy mà chỉ mấy đứa con gái ngây thơ mới dám mặc, ôm lấy thân hình nhỏ bé. T đứng đợi lạc lõng như một thằng ngoại đạo đang xâm nhập vào thánh đường của tuổi trẻ. Em thấy t, chẳng nói chẳng rằng, nhảy phắt lên lưng như một đứa nhóc.

"Đi đâu?" - T hỏi, cõng tấm thân nhẹ bẫng ấy đi giữa phố bụi bặm.
"Đi đâu cũng được. Miễn là đi với anh."

Cái câu nói ấy, nếu là từ miệng một người đàn bà từng trải, nó sẽ sáo rỗng và đầy toan tính. Nhưng từ miệng em, một đứa con gái 2k7 thì nó lại là một sự phó thác tuyệt đối. Đàn ông chết vì cái sự phó thác ấy. Chúng ta thường ảo tưởng rằng mình là cả thế giới của một ai đó, mà quên mất rằng, họ chỉ đang tạm trú trong thế giới của ta mà thôi.

Tụi t vào một căn hộ dịch vụ t thuê sẵn. Nơi chốn của những cuộc tình không tên. Em không còn vẻ thu mình như mọi khi. Hôm nay em là một cơn lốc. Em bật nhạc, nhảy nhót, luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Em lôi trong túi ra một bông hồng trắng, cắm vào cái ly uống nước.

"Tặng anh này. Vì anh giống nó."
"Giống cái gì?"
"Nhìn thì cứng cáp, nhưng thiếu nước cái là héo queo"

Em cười khanh khách rồi bất ngờ đẩy t ngã xuống giường. Cái vẻ nhí nhảnh ấy là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất. Em trườn lên người t, mái tóc xõa xuống ngực, đôi mắt nhìn thẳng, đầy khiêu khích. Em không phải là một cô gái ngoan. Em là một con thú hoang đang chơi đùa với con mồi của mình.

Nụ hôn của em vội vã, vụng về nhưng cuồng nhiệt đến điên dại. Bàn tay nhỏ bé bắt đầu nổi loạn, cởi phăng từng chiếc cúc áo của t.

Và rồi, khi t lật ngược thế cờ, mọi sự tinh nghịch của em biến thành một sự quy phục ngọt ngào. Em nằm đó, đôi chân thon dài quấn lấy hông t, ánh mắt mơ màng. Vòng một vừa tay, cái eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa. Một tuyệt tác mà t đã thưởng thức bao lần vẫn không thấy chán.

T không vội. t cúi xuống, hôn lên khắp cơ thể em. Mỗi nơi t đi qua, da thịt em lại khẽ run lên. T tìm đến vùng đất ẩm ướt, nơi khởi nguồn của mọi sự sống. Và đúng như t nghĩ, em là một dòng suối. Nước tuôn ra dào dạt, thơm mùi cỏ non sau mưa, tinh khiết và mời gọi. Đàn bà hơn nhau ở chính cái chỗ này. Kỹ năng có thể học, nhưng cái sự thuần khiết mời gọi từ bản năng thì là trời cho.

Em rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường. T chậm rãi vào, cái cảm giác khít khao, ấm nóng và trơn trượt ấy khiến mọi lý trí dường như vỡ tan. Hôm nay em không còn thu mình, em bung xõa, em đáp trả từng nhịp của t một cách hoang dại. Tiếng da thịt va vào nhau, tiếng thở dốc, tiếng rên khe khẽ của em hòa thành một bản giao hưởng của dục vọng.

2 đứa như hai kẻ chết đuối vớ được nhau, quấn lấy nhau, tìm trong cơ thể đối phương sự giải thoát cho chính mình. Em vỡ òa, cơ thể nhỏ bé co giật từng đợt. Và t, cũng trút bỏ hết mọi gánh nặng của một gã đàn ông vào trong em.

Tàn cuộc, em nằm im, gối đầu lên ngực t, ngón tay lơ đãng vẽ những vòng tròn trên ngực. Sự im lặng quay trở lại. Cơn lốc đã tan, chỉ còn lại hai cơ thể trần trụi và một căn phòng bừa bộn.

"Anh này," - em khẽ nói.
"Ừ?"
"Lúc nãy... em quên hết mọi thứ."

T không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay hơn một chút. T biết em quên cái gì. Em quên những biến cố, những tổn thương, những gánh nặng mà cái tuổi 19 của em không đáng phải chịu. Còn t, trong khoảnh khắc đó, là một liều thuốc phiện của em.

Mà em, em cũng là thuốc phiện của t. Thứ thuốc giúp t quên đi cuộc sống tẻ nhạt ngoài kia.
Cả hai dùng nhau để quên đi thực tại. Một cơn mưa rào trái mùa, chợt đến rồi đi, để lại một khoảng không mát rượi nhưng trống rỗng. Và cả hai cũng đều biết, sau cơn mưa này, trời rồi sẽ lại nắng và mỗi người lại phải quay về với sa mạc của riêng mình.
z7444105190679_2a04bec8c69f0f8e06edcb844e101108.jpg


z7444105201446_27af6eabd38cd8733e65143e8de614c2.jpg


z7444105195403_80360f5a5ecedbaa1d1d8c8fb2c238c4.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

MinhDzso1tg

Checker Tập Sự
20/2/24
12,730
3,440
97
Ở nhà tui
VND
0
Tín dụng
48,749
T đang ngồi trong văn phòng, vờ làm một thằng đàn ông tử tế, gõ gõ vào cái bàn phím những con số vô hồn. Cuộc đời của thằng đang tuổi trung niên, nó nhạt như nước ốc. Mọi thứ đều đi vào một quỹ đạo đã được lập trình sẵn. Tẻ nhạt, nhưng lại an toàn.

Rồi điện thoại rung. Là em.

"Anh đang ở đâu đó?" - Giọng em vừa nũng nịu, vừa có chút gì đó như ra lệnh.
"Anh đang làm."
"Bỏ đi. Em muốn gặp anh bây giờ."

T thở dài. Lũ con gái non tơ, chúng nó đ có khái niệm về thời gian hay công việc. Thế giới của mấy đứa này chỉ vận hành bằng cảm xúc. Vui thì cười, buồn thì khóc, và nhớ thì phải gặp bằng được. T định từ chối, nhưng cái tiếng "dạ" lí nhí cuối câu của em nó làm mọi sự cứng rắn trong t tan chảy. Ừ thì bỏ. Công việc thì lúc nào chẳng có, nhưng cái sự bốc đồng của tuổi trẻ thì chỉ đến một lần.

...

T đón em ở cổng trường, giữa cái đám đông ồn ã của những giảng đường và những ước mơ chưa bị vùi dập. Em mặc váy hoa, cái loại váy mà chỉ những đứa con gái ngây thơ mới dám mặc, ôm lấy thân hình nhỏ bé. T đứng đợi lạc lõng như một thằng ngoại đạo đang xâm nhập vào thánh đường của tuổi trẻ. Em thấy t, chẳng nói chẳng rằng, nhảy phắt lên lưng như một đứa nhóc.

"Đi đâu?" - T hỏi, cõng tấm thân nhẹ bẫng ấy đi giữa phố bụi bặm.
"Đi đâu cũng được. Miễn là đi với anh."

Cái câu nói ấy, nếu là từ miệng một người đàn bà từng trải, nó sẽ sáo rỗng và đầy toan tính. Nhưng từ miệng em, một đứa con gái 2k7, nó lại là một sự phó thác tuyệt đối. Đàn ông chết vì cái sự phó thác ấy. Chúng ta thường ảo tưởng rằng mình là cả thế giới của một ai đó, mà quên mất rằng, họ chỉ đang tạm trú trong thế giới của ta mà thôi.

Tụi t vào một căn hộ dịch vụ t thuê sẵn. Nơi chốn của những cuộc tình không tên. Em không còn vẻ thu mình như mọi khi. Hôm nay em là một cơn lốc. Em bật nhạc, nhảy nhót, luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Em lôi trong túi ra một bông hồng trắng, cắm vào cái ly uống nước.

"Tặng anh này. Vì anh giống nó."
"Giống cái gì?"
"Nhìn thì cứng cáp, nhưng thiếu nước cái là héo queo"

Em cười khanh khách rồi bất ngờ đẩy t ngã xuống giường. Cái vẻ nhí nhảnh ấy là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất. Em trườn lên người t, mái tóc xõa xuống ngực, đôi mắt nhìn thẳng, đầy khiêu khích. Em không phải là một cô gái ngoan. Em là một con thú hoang đang chơi đùa với con mồi của mình.

Nụ hôn của em vội vã, vụng về nhưng cuồng nhiệt đến điên dại. Bàn tay nhỏ bé bắt đầu nổi loạn, cởi phăng từng chiếc cúc áo của t.

Và rồi, khi t lật ngược thế cờ, mọi sự tinh nghịch của em biến thành một sự quy phục ngọt ngào. Em nằm đó, đôi chân thon dài quấn lấy hông t, ánh mắt mơ màng. Vòng một vừa tay, cái eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa. Một tuyệt tác mà t đã thưởng thức bao lần vẫn không thấy chán.

T không vội. t cúi xuống, hôn lên khắp cơ thể em. Mỗi nơi t đi qua, da thịt em lại khẽ run lên. T tìm đến vùng đất ẩm ướt, nơi khởi nguồn của mọi sự sống. Và đúng như t nghĩ, em là một dòng suối. Nước tuôn ra dào dạt, thơm mùi cỏ non sau mưa, tinh khiết và mời gọi. Đàn bà hơn nhau ở chính cái chỗ này. Kỹ năng có thể học, nhưng cái sự thuần khiết mời gọi từ bản năng thì là trời cho.

Em rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường. T chậm rãi vào, cái cảm giác khít khao, ấm nóng và trơn trượt ấy khiến mọi lý trí dường như vỡ tan. Hôm nay em không còn thu mình, em bung xõa, em đáp trả từng nhịp của t một cách hoang dại. Tiếng da thịt va vào nhau, tiếng thở dốc, tiếng rên khe khẽ của em hòa thành một bản giao hưởng của dục vọng.

2 đứa như hai kẻ chết đuối vớ được nhau, quấn lấy nhau, tìm trong cơ thể đối phương sự giải thoát cho chính mình. Em vỡ òa, cơ thể nhỏ bé co giật từng đợt. Và t, cũng trút bỏ hết mọi gánh nặng của một gã đàn ông vào trong em.

Tàn cuộc, em nằm im, gối đầu lên ngực t, ngón tay lơ đãng vẽ những vòng tròn trên ngực. Sự im lặng quay trở lại. Cơn lốc đã tan, chỉ còn lại hai cơ thể trần trụi và một căn phòng bừa bộn.

"Anh này," - em khẽ nói.
"Ừ?"
"Lúc nãy... em quên hết mọi thứ."

T không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay hơn một chút. T biết em quên cái gì. Em quên những biến cố, những tổn thương, những gánh nặng mà cái tuổi 19 của em không đáng phải chịu. Còn t, trong khoảnh khắc đó, là một liều thuốc phiện của em.

Mà em, em cũng là thuốc phiện của t. Thứ thuốc giúp t quên đi cuộc sống tẻ nhạt ngoài kia.
Cả hai dùng nhau để quên đi thực tại. Một cơn mưa rào trái mùa, chợt đến rồi đi, để lại một khoảng không mát rượi nhưng trống rỗng. Và cả hai cũng đều biết, sau cơn mưa này, trời rồi sẽ lại nắng và mỗi người lại phải quay về với sa mạc của riêng mình.
Xem ảnh/clip 1749812

Xem ảnh/clip 1749814

Xem ảnh/clip 1749815
2k7 thì đỉnh r
 

boy19645

Tập Tành Ăn Chơi
21/5/24
197
157
37
24
Tp hcm
VND
0
Tín dụng
1,409
T đang ngồi trong văn phòng, vờ làm một thằng đàn ông tử tế, gõ gõ vào cái bàn phím những con số vô hồn. Cuộc đời của thằng đang tuổi trung niên, nó nhạt như nước ốc. Mọi thứ đều đi vào một quỹ đạo đã được lập trình sẵn. Tẻ nhạt, nhưng lại an toàn.

Rồi điện thoại rung. Là em.

"Anh đang ở đâu đó?" - Giọng em vừa nũng nịu, vừa có chút gì đó như ra lệnh.
"Anh đang làm."
"Bỏ đi. Em muốn gặp anh bây giờ."

T thở dài. Lũ con gái non tơ, chúng nó đ có khái niệm về thời gian hay công việc. Thế giới của mấy đứa này chỉ vận hành bằng cảm xúc. Vui thì cười, buồn thì khóc, và nhớ thì phải gặp bằng được. T định từ chối, nhưng cái tiếng "dạ" lí nhí cuối câu của em nó làm mọi sự cứng rắn trong t tan chảy. Ừ thì bỏ. Công việc thì lúc nào chẳng có, nhưng cái sự bốc đồng của tuổi trẻ thì chỉ đến một lần.

...

T đón em ở cổng trường, giữa cái đám đông ồn ã của những giảng đường và những ước mơ chưa bị vùi dập. Em mặc váy hoa, cái loại váy mà chỉ những đứa con gái ngây thơ mới dám mặc, ôm lấy thân hình nhỏ bé. T đứng đợi lạc lõng như một thằng ngoại đạo đang xâm nhập vào thánh đường của tuổi trẻ. Em thấy t, chẳng nói chẳng rằng, nhảy phắt lên lưng như một đứa nhóc.

"Đi đâu?" - T hỏi, cõng tấm thân nhẹ bẫng ấy đi giữa phố bụi bặm.
"Đi đâu cũng được. Miễn là đi với anh."

Cái câu nói ấy, nếu là từ miệng một người đàn bà từng trải, nó sẽ sáo rỗng và đầy toan tính. Nhưng từ miệng em, một đứa con gái 2k7, nó lại là một sự phó thác tuyệt đối. Đàn ông chết vì cái sự phó thác ấy. Chúng ta thường ảo tưởng rằng mình là cả thế giới của một ai đó, mà quên mất rằng, họ chỉ đang tạm trú trong thế giới của ta mà thôi.

Tụi t vào một căn hộ dịch vụ t thuê sẵn. Nơi chốn của những cuộc tình không tên. Em không còn vẻ thu mình như mọi khi. Hôm nay em là một cơn lốc. Em bật nhạc, nhảy nhót, luyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Em lôi trong túi ra một bông hồng trắng, cắm vào cái ly uống nước.

"Tặng anh này. Vì anh giống nó."
"Giống cái gì?"
"Nhìn thì cứng cáp, nhưng thiếu nước cái là héo queo"

Em cười khanh khách rồi bất ngờ đẩy t ngã xuống giường. Cái vẻ nhí nhảnh ấy là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất. Em trườn lên người t, mái tóc xõa xuống ngực, đôi mắt nhìn thẳng, đầy khiêu khích. Em không phải là một cô gái ngoan. Em là một con thú hoang đang chơi đùa với con mồi của mình.

Nụ hôn của em vội vã, vụng về nhưng cuồng nhiệt đến điên dại. Bàn tay nhỏ bé bắt đầu nổi loạn, cởi phăng từng chiếc cúc áo của t.

Và rồi, khi t lật ngược thế cờ, mọi sự tinh nghịch của em biến thành một sự quy phục ngọt ngào. Em nằm đó, đôi chân thon dài quấn lấy hông t, ánh mắt mơ màng. Vòng một vừa tay, cái eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa. Một tuyệt tác mà t đã thưởng thức bao lần vẫn không thấy chán.

T không vội. t cúi xuống, hôn lên khắp cơ thể em. Mỗi nơi t đi qua, da thịt em lại khẽ run lên. T tìm đến vùng đất ẩm ướt, nơi khởi nguồn của mọi sự sống. Và đúng như t nghĩ, em là một dòng suối. Nước tuôn ra dào dạt, thơm mùi cỏ non sau mưa, tinh khiết và mời gọi. Đàn bà hơn nhau ở chính cái chỗ này. Kỹ năng có thể học, nhưng cái sự thuần khiết mời gọi từ bản năng thì là trời cho.

Em rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy ga giường. T chậm rãi vào, cái cảm giác khít khao, ấm nóng và trơn trượt ấy khiến mọi lý trí dường như vỡ tan. Hôm nay em không còn thu mình, em bung xõa, em đáp trả từng nhịp của t một cách hoang dại. Tiếng da thịt va vào nhau, tiếng thở dốc, tiếng rên khe khẽ của em hòa thành một bản giao hưởng của dục vọng.

2 đứa như hai kẻ chết đuối vớ được nhau, quấn lấy nhau, tìm trong cơ thể đối phương sự giải thoát cho chính mình. Em vỡ òa, cơ thể nhỏ bé co giật từng đợt. Và t, cũng trút bỏ hết mọi gánh nặng của một gã đàn ông vào trong em.

Tàn cuộc, em nằm im, gối đầu lên ngực t, ngón tay lơ đãng vẽ những vòng tròn trên ngực. Sự im lặng quay trở lại. Cơn lốc đã tan, chỉ còn lại hai cơ thể trần trụi và một căn phòng bừa bộn.

"Anh này," - em khẽ nói.
"Ừ?"
"Lúc nãy... em quên hết mọi thứ."

T không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay hơn một chút. T biết em quên cái gì. Em quên những biến cố, những tổn thương, những gánh nặng mà cái tuổi 19 của em không đáng phải chịu. Còn t, trong khoảnh khắc đó, là một liều thuốc phiện của em.

Mà em, em cũng là thuốc phiện của t. Thứ thuốc giúp t quên đi cuộc sống tẻ nhạt ngoài kia.
Cả hai dùng nhau để quên đi thực tại. Một cơn mưa rào trái mùa, chợt đến rồi đi, để lại một khoảng không mát rượi nhưng trống rỗng. Và cả hai cũng đều biết, sau cơn mưa này, trời rồi sẽ lại nắng và mỗi người lại phải quay về với sa mạc của riêng mình.
Xem ảnh/clip 1749812

Xem ảnh/clip 1749814

Xem ảnh/clip 1749815
Đi vs chú bác thì xàm xàm v đó. Bỏ ra đi vs bạn trang lứa một cái he ta nói nó ra vẻ thì th luôn 🤣
 
  • Haha
Reactions: HK Tiên Sinh

HK Tiên Sinh

Tập Tành Ăn Chơi
VIP Donator
3/6/25
Đã donate
$101.00
14
167
41
29
tphcm
VND
51,000
Tín dụng
950
Đi vs chú bác thì xàm xàm v đó. Bỏ ra đi vs bạn trang lứa một cái he ta nói nó ra vẻ thì th luôn 🤣
:)) Công nhận bác. Ra đường là cá mập, về gặp chú lại thành cá con. Tính ra làm chú bác cũng có cái thú riêng, được xem tấu hài để dưỡng sinh =))
 
Chỉnh sửa cuối:
  • Haha
Reactions: boy19645

boy19645

Tập Tành Ăn Chơi
21/5/24
197
157
37
24
Tp hcm
VND
0
Tín dụng
1,409
:)) Công nhận bác. Ra đường là cá mập, về gặp chú lại thành cá con. Tính ra làm chú bác cũng có cái thú riêng, được xem tấu hài để dưỡng sinh =))
Thề em tầm tuổi mấy con bé này đám tiệc nhậu nhẹt đồ thấy ai yếu bóng vía tí là hay ra vẻ mà chảnh chảnh lắm em ức chế vl kkk. Làm bật gân ko biết tay mẩy ẻm đc cầm cuốn sổ hồng nào chưa :))
 

Bài viết liên quan