Chia buồn cho thớt và Lý Ưng. Đậu, tui từng gặp 1 em đi không chuyên bên Thủ Đức đi 300/1sh. Các anh em tưởng tượng như vầy: Nó mặc đồ đi vào chào mình và lướt nhanh vào nhà tắm. Kỳ cọ kỹ lắm. Sau đó ta giường ngồi và tui thấy hôi mùi hắc hắc kiểu chơi đá và hôi nách quyện lại. Tui không nghĩ em hàng mà nghĩ khách sạn hôi

vào nhà tắm kiểm tra, đúng nhà tắm mùi nó nồng nặc (sau nghĩ lại do em nó trong đó nên ám mùi).
Rồi tui không tắm đi ra giường để ngắm kỹ em hàng thì đụ mẹ, cả phòng ngập mùi luôn. Tiến tới nói chuyện thử xem sao thì hôi nách rất nặng, tầm 1 mét là mình dội liền. Xong tới gửi tiền cho em về luôn thì tóc em nó đậm mùi đá và tóc bết rịt🥹 hiểu òy…
Cái mùi mà sau đó tui xin đổi phòng rồi tắm lại 4 lần, tắm 4 lần mới thấy người mình sạch lại.
Anh em tưởng như vậy là xong à, chưa đâu.



Đậu má, về nhà và 2 ngày sau ăn cơm là cái mùi đó nó hiện lên trong não. Phải sang ngày thứ 3 ăn cơm mới bình thường lại. Anh em không tin tui thì bình thường thôi vì 30 năm nay tui mới bị như vậy và không tin mình bị như vậy luôn mà. Ăn cơm mà cái mùi nó hiện lên trong não đó.