Con chó của cô chủ Hồng Anh
- Lần đầu anh ngủ với một cô gái ngoan như em đấy?
- Sao anh biết được rằng em ngoan?
- Cơ thể em đã nói lên điều đó,
- Anh chắc chứ?
Hồng Anh đưa mắt nhìn tôi đầy bí hiểm. Chiếc áo thun rộng thùng thình được kéo cao qua đầu rồi bị Hồng Anh vứt xuống giường. Hồng Anh như trở thành một người khác với bộ nội y đen đầy sexy. Có lẽ tôi nên rút lại câu nói vừa rồi. Đúng là chúng ta không nên đánh giá ai qua vẻ bề ngoài.
- Em làm anh bất ngờ thật.
- Vậy mới xứng với số tiền anh trả chứ. Lần sau muốn gặp lại thì gọi em nhé. Sẽ không để anh thất vọng đâu.
Mối quan hệ của hai đứa bắt đầu từ đấy. Mỗi tuần Hồng Anh đều chừa một ngày cho tôi và mỗi lần gặp Hồng Anh đều cosplay thành một người khác. Có lúc Hồng Anh ngoan như con mèo nhỏ, cũng có lúc Hồng Anh là con hổ đói. Hồng Anh là sự thú vị duy nhất cho cuộc đời tẻ nhạt của tôi. Chắc chỉ có kẻ điên mới thấy một cô gái bán hoa thú vị nhỉ?
" Hôm nay anh muốn em cosplay thành gì?"
" Cosplay chính em đi. Anh cũng tò mò con người thật của em như thế nào?"
" Anh sẽ hối hận đấy?"
" Vì sao?"
" Vì con người thật của em rất ghét làm tình. Em có xu hướng BDSM và FEMDOM"
Tôi đơ người trước câu trả lời của Hồng Anh. Tôi cũng chẳng hiểu nổi nữa nhưng sau trong thâm tâm tôi nghĩ tôi thích Hồng Anh và muốn cô ấy ở bên mình.
" Làm người yêu anh nhé" Tôi hỏi với sự mong chờ và rất mong Hồng Anh sẽ đồng ý.
"Anh chơi với em trong một ván cờ vua mà người thua cuộc thực hiện một yêu cầu do người chiến thắng lựa chọn." Khi anh thắng, anh có thể yêu cầu em hẹn hò với anh."
"Được !" Tôi cười khúc khích với một nụ cười ranh mãnh trên khuôn mặt.
Sau khi tôi lấy bộ cờ vua ra và tung đồng xu để xác định xem ai sẽ chơi quân trắng. tôi nhìn xuống để thực hiện động tác mở đầu, tôi để ý thấy viên kim cương trên con vua của Hồng Anh bắt ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ như thế nào. Tôi thấy mình chỉ nhìn chằm chằm vào ánh sáng le lói như một thứ gì đó mơ hồ đang che mờ tâm trí tôi. Đột nhiên, khi sương mù bao trùm hoàn toàn suy nghĩ của tôi, một giọng nói sắc bén cắt thẳng vào tâm trí tôi.
"Đang suy nghĩ lung tung? Hãy thử chơi F3!"
Giọng nói của Hồng Anh lập tức bị thay thế bởi tiếng ồn sau đó. F3? Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn - nhưng sự mờ mịt đã ngăn tôi nghĩ xa hơn về điều đó. Tay tôi di chuyển và đẩy con tốt của tôi đến F3, nhưng mắt tôi không bao giờ rời khỏi viên kim cương.
"Này, lại đến lượt anh - có lẽ anh nên đi G4?"
Một lần nữa, giọng nói của Hồng Anh đi thẳng qua màn sương vào não tôi. Tôi thậm chí đã không nhận ra rằng cô ấy đã thực hiện bước tiếp theo của mình. Cảm giác cằn nhằn nhỏ vẫn còn đó, nhưng yếu hơn lần trước. Nó nhanh chóng bị sương mù bao phủ, và tôi rất vui khi di chuyển con tốt của mình lên G4.
"Aaaaand chiếu tướng!
Hồng Anh ré lên phấn khích. Tôi cố gắng kéo tầm nhìn của mình ra khỏi viên kim cương trong giây lát - cô ấy đã đặt tôi vào tình thế ngu ngốc! Đầu óc tôi đang quay cuồng, cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra thì tôi nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô ấy nói
" Yêu cầu của em là muốn anh nhìn vào mắt em!"
Mắt tôi ngước lên nhìn cô ấy khi tôi ngay lập tức nhìn thấy cô ấy đang cầm viên kim cương được trang trí công phu giữa đôi mắt màu nâu lục nhạt sâu thẳm của mình. Tôi cảm thấy sương mù quay trở lại tâm trí mình mạnh hơn nhiều so với trước đây khi một từ đập vào đầu tôi như một tấn gạch.
"Ngủ."
Tôi lập tức bất tỉnh.
Tôi uể oải mở mắt ra. "Cái... Xảy ra chuyện gì?"
Tôi thì thầm. Khi tầm nhìn của tôi tập trung, tôi thấy Hồng.. Anh- không, Hồng Anh vẫn ngồi đối diện với tôi. Tôi cố hỏi cô ấy đã làm gì, và tại sao tôi chỉ có thể nghĩ cô ấy đã là gì đó, nhưng tôi không thể cử động miệng. Hồng Anh nhận thấy tôi đang vật lộn.
"Anh sẽ hạnh phúc hơn nhiều như thế này,"
cô nói.
"Bây giờ hãy hôn chân em và đưa cho em tất cả tiền mặt trong ví của anh."
Tôi cố cười với cô ấy và bỏ đi, nhưng cơ thể tôi lại có ý nghĩ khác. Tôi bất lực không thể quỳ xuống đất, hôn lên gót chân của cả hai chân cô ấy, và đưa cho cô ấy một xấp tiền mặt từ ví của mình.
"Bây giờ, hãy theo em trở về trọ của em. Luôn ở sau em 10cm và rõ ràng là đừng nói một lời nào với bất kỳ ai anh gặp." Sau khi tính tiền khách sạn và chở Hồng Anh một quãng ngắn trở về trọ, Hồng Anh chỉ tôi nằm trên chiếc giường và ra lệnh cho tôi không được cử động.
"Nếu em để anh đi ngay bây giờ, có lẽ anh sẽ trở lại bình thường sau khoảng một ngày. Nhưng Cả hai chúng ta đều không muốn điều đó, vì vậy em sẽ sử dụng cái này."
Hồng Anh chộp lấy thứ trông giống như một chiếc máy Thực tế ảo và một bộ airpods Sau khi buộc cả hai vào tôi, một video bắt đầu. Những mô hình xoáy lấp đầy tầm nhìn của tôi khi nhịp đập hai tai và giọng nói của Cô chủ Hồng Anh lấn át thính giác của tôi. Giọng nói nói những câu như
"Hãy vâng lời cô chủ Hồng Anh", "Bạn yêu cô chủ Hồng Anh", "Cô chủ Hồng Anh vượt trội hơn bạn" và "Cô chủ Hồng không bao giờ sai."
Sau một khoảng thời gian tôi không thể đánh giá được, video đã kết thúc. Hồng Anh tháo chiếc tai nghe ra khỏi người tôi. Tôi chỉ đơn giản là nằm đó, với tâm trí tỉnh táo của mình bị nhấn chìm bởi màn sương mù mất phương hướng lúc nãy. Tôi đã cố đứng dậy, nhưng Hồng Anh không ra lệnh cho tôi nên tôi không thể. Tôi đã cố gắng đặt câu hỏi tại sao tôi cần Hồng Anh nói với tôi rằng tôi có thể di chuyển, nhưng sương mù đã dập tắt suy nghĩ đó ngay lập tức. Ngay sau đó, giọng nói của Hồng Anh vang lên.
Tôi ngay lập tức chấp nhận những lời của Hồng Anh là sự thật, nhưng một giây sau tôi nhận ra ý nghĩa của những lời đó.
"Em hơn anh, đúng không?"
cô ấy hỏi tôi. Tôi phải dùng hết sức lực để chống lại việc nói đồng ý.
"Nnn... K..." Tôi cố gắng nói không với cô ấy, nhưng nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy và cảm thấy sương mù lại tràn vào, tôi mất hết ý chí. "Vâng, thưa cô chủ Hồng Anh."
"Nói đi." cô ấy nói với uy quyền. "Nói em hơn anh."
Miệng tôi tự động cử động. "Em vượt trội hơn anh, thưa cô chủ Hồng Anh. Cảm ơn em đã cho phép anh phục vụ em và tuân theo mọi mong muốn của em."
Hồng Anh cười khẩy và đứng dậy. "Cậu bé ngoan. Bây giờ đi theo tôi bằng bốn chân. Chúng ta có một số quy tắc cơ bản cần thiết lập."
Anh nghĩ anh có thể thỏa mãn em hơn thế này sao? Vậy thì đến đây,"
cô quát, "ngay bây giờ". Anh tuân theo mệnh lệnh của cô như một con chó ngoan ngoãn, chạy về phía cô và để cánh cửa khép hờ.
"Kéo quần của anh xuống."
Tôi kéo quần xuống, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của cô. Cô ấy tiếp tục, "Và giơ tay lên trời."
Tôi đã cố định vào bộ phận sinh dục của cô ấy. Dương vật của tôi gần như nổ tung, tinh dịch của tôi làm ướt đũng quần. Tôi cố gắng chạm vào mình để giảm bớt cảm giác.
Hồng Anh chú ý ngay lập tức. "Anh nghĩ anh đang làm gì vậy? Nếu em nhìn thấy dù chỉ một ngón tay trên dương vật của anh, anh đã mất cơ hội đặt một ngón tay lên người em đấy,"
Hồng Anh vặn lại. Nhanh chóng và sợ hãi, tôi giơ hai tay lên trời.
"Cậu bé ngoan," Hồng Anh chế nhạo tôi,
"Anh xứng đáng được thưởng cho điều đó". Hồng Anh rút ngón tay ra khỏi âm đạo và ra hiệu cho tôi đi qua.
"Anh không muốn nếm một chút sao?"
Tôi quỳ xuống và trườn tới, hai tay vẫn giơ lên trời và cương cứng. Tôi cúi đầu và mở miệng. Hồng Anh đút ngón tay vào miệng tôi.
"Cậu bé ngoan," cô ấy nói, "ngậm nó như một cây kẹo mút." Hồng Anh cười một mình.
Tôi cẩn thận khám phá ngón tay giữa của cô bằng lưỡi của mình, phân biệt từng đường vân, xương, nếp gấp. Khi tôi liếm sạch tất cả Hồng Anh đột nhiên rút ngón tay ra khỏi miệng tôi. Bối rối trước cử chỉ của Hồng Anh, tôi bắt đầu để mắt đến những vùng nhạy cảm khác của Hồng Anh. tìm đường đến bộ ngực giờ đã lộ ra của cô.
"Không nhanh như vậy,"
Hồng Anh nói rồi đặt chân lên dương vật của tôi. Đôi mắt tôi trở nên thèm khát, dán chặt vào cơ thể Hồng Anh. Tôi dừng lại. Hồng Anh tiếp tục cọ vào chân của mình.
"Anh sẽ vui hơn nếu anh ngồi dựa vào bức tường."
Hoàn toàn bị nô lệ bởi dục vọng của mình, Tôi tiến về phía trc.
"Cậu bé ngoan," Hồng Anh thủ thỉ. Cô ấy ngồi lên người tôi, ướt át trên quần tôi. Cô ấy kéo tay tôi lên không trung và thò tay vào túi quần tôi, vuốt ve dương vật của tôi. Tôi dường như lấy lại được cảm giác.
"Em đang làm gì vậy,"
tôi nói hoảng hốt. Hồng Anh xoa ngón tay vào bộ phận sinh dục của mình rồi đặt nó lên môi tôi. "Suỵt," Hồng Anh thì thầm vào tai anh, cọ xát bộ ngực lộ ra của cô xuống môi anh rồi đến ngực anh. Sau đó, cô ấy kéo váy lên, để lộ hoàn toàn âm hộ của mình. Tôi rơi vào trạng thái thôi miên, nhìn chằm chằm vào cái lồn xinh xắn đó.
Hồng Anh làm ướt tay bằng nước dâm thủy của mình sau đó chà tay lên chân. Cô từ từ cọ ngón chân của mình vào miệng tôi.
"Anh xứng đáng được nếm thử và từ giờ anh chỉ được dùng miệng để phục vụ cơ thể của em. Đừng mong đến việc sẽ được làm tình nữa," Hồng Anh nói, từ từ dùng chân mở miệng anh. Hít vào và nếm thử thứ nước thần thánh đó, tôi bắt đầu dùng lưỡi liếm mạnh vào chân cô.
Hồng Anh rên rỉ, miết âm hộ trần truồng của mình qua quần tôi. Tiếng càu nhàu của cô và những cú liếm của tôi dần nhanh hơn.
Còn nữa. !!!! Truyện sưu tầm
- Lần đầu anh ngủ với một cô gái ngoan như em đấy?
- Sao anh biết được rằng em ngoan?
- Cơ thể em đã nói lên điều đó,
- Anh chắc chứ?
Hồng Anh đưa mắt nhìn tôi đầy bí hiểm. Chiếc áo thun rộng thùng thình được kéo cao qua đầu rồi bị Hồng Anh vứt xuống giường. Hồng Anh như trở thành một người khác với bộ nội y đen đầy sexy. Có lẽ tôi nên rút lại câu nói vừa rồi. Đúng là chúng ta không nên đánh giá ai qua vẻ bề ngoài.
- Em làm anh bất ngờ thật.
- Vậy mới xứng với số tiền anh trả chứ. Lần sau muốn gặp lại thì gọi em nhé. Sẽ không để anh thất vọng đâu.
Mối quan hệ của hai đứa bắt đầu từ đấy. Mỗi tuần Hồng Anh đều chừa một ngày cho tôi và mỗi lần gặp Hồng Anh đều cosplay thành một người khác. Có lúc Hồng Anh ngoan như con mèo nhỏ, cũng có lúc Hồng Anh là con hổ đói. Hồng Anh là sự thú vị duy nhất cho cuộc đời tẻ nhạt của tôi. Chắc chỉ có kẻ điên mới thấy một cô gái bán hoa thú vị nhỉ?
" Hôm nay anh muốn em cosplay thành gì?"
" Cosplay chính em đi. Anh cũng tò mò con người thật của em như thế nào?"
" Anh sẽ hối hận đấy?"
" Vì sao?"
" Vì con người thật của em rất ghét làm tình. Em có xu hướng BDSM và FEMDOM"
Tôi đơ người trước câu trả lời của Hồng Anh. Tôi cũng chẳng hiểu nổi nữa nhưng sau trong thâm tâm tôi nghĩ tôi thích Hồng Anh và muốn cô ấy ở bên mình.
" Làm người yêu anh nhé" Tôi hỏi với sự mong chờ và rất mong Hồng Anh sẽ đồng ý.
"Anh chơi với em trong một ván cờ vua mà người thua cuộc thực hiện một yêu cầu do người chiến thắng lựa chọn." Khi anh thắng, anh có thể yêu cầu em hẹn hò với anh."
"Được !" Tôi cười khúc khích với một nụ cười ranh mãnh trên khuôn mặt.
Sau khi tôi lấy bộ cờ vua ra và tung đồng xu để xác định xem ai sẽ chơi quân trắng. tôi nhìn xuống để thực hiện động tác mở đầu, tôi để ý thấy viên kim cương trên con vua của Hồng Anh bắt ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ như thế nào. Tôi thấy mình chỉ nhìn chằm chằm vào ánh sáng le lói như một thứ gì đó mơ hồ đang che mờ tâm trí tôi. Đột nhiên, khi sương mù bao trùm hoàn toàn suy nghĩ của tôi, một giọng nói sắc bén cắt thẳng vào tâm trí tôi.
"Đang suy nghĩ lung tung? Hãy thử chơi F3!"
Giọng nói của Hồng Anh lập tức bị thay thế bởi tiếng ồn sau đó. F3? Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn - nhưng sự mờ mịt đã ngăn tôi nghĩ xa hơn về điều đó. Tay tôi di chuyển và đẩy con tốt của tôi đến F3, nhưng mắt tôi không bao giờ rời khỏi viên kim cương.
"Này, lại đến lượt anh - có lẽ anh nên đi G4?"
Một lần nữa, giọng nói của Hồng Anh đi thẳng qua màn sương vào não tôi. Tôi thậm chí đã không nhận ra rằng cô ấy đã thực hiện bước tiếp theo của mình. Cảm giác cằn nhằn nhỏ vẫn còn đó, nhưng yếu hơn lần trước. Nó nhanh chóng bị sương mù bao phủ, và tôi rất vui khi di chuyển con tốt của mình lên G4.
"Aaaaand chiếu tướng!
Hồng Anh ré lên phấn khích. Tôi cố gắng kéo tầm nhìn của mình ra khỏi viên kim cương trong giây lát - cô ấy đã đặt tôi vào tình thế ngu ngốc! Đầu óc tôi đang quay cuồng, cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra thì tôi nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô ấy nói
" Yêu cầu của em là muốn anh nhìn vào mắt em!"
Mắt tôi ngước lên nhìn cô ấy khi tôi ngay lập tức nhìn thấy cô ấy đang cầm viên kim cương được trang trí công phu giữa đôi mắt màu nâu lục nhạt sâu thẳm của mình. Tôi cảm thấy sương mù quay trở lại tâm trí mình mạnh hơn nhiều so với trước đây khi một từ đập vào đầu tôi như một tấn gạch.
"Ngủ."
Tôi lập tức bất tỉnh.
Tôi uể oải mở mắt ra. "Cái... Xảy ra chuyện gì?"
Tôi thì thầm. Khi tầm nhìn của tôi tập trung, tôi thấy Hồng.. Anh- không, Hồng Anh vẫn ngồi đối diện với tôi. Tôi cố hỏi cô ấy đã làm gì, và tại sao tôi chỉ có thể nghĩ cô ấy đã là gì đó, nhưng tôi không thể cử động miệng. Hồng Anh nhận thấy tôi đang vật lộn.
"Anh sẽ hạnh phúc hơn nhiều như thế này,"
cô nói.
"Bây giờ hãy hôn chân em và đưa cho em tất cả tiền mặt trong ví của anh."
Tôi cố cười với cô ấy và bỏ đi, nhưng cơ thể tôi lại có ý nghĩ khác. Tôi bất lực không thể quỳ xuống đất, hôn lên gót chân của cả hai chân cô ấy, và đưa cho cô ấy một xấp tiền mặt từ ví của mình.
"Bây giờ, hãy theo em trở về trọ của em. Luôn ở sau em 10cm và rõ ràng là đừng nói một lời nào với bất kỳ ai anh gặp." Sau khi tính tiền khách sạn và chở Hồng Anh một quãng ngắn trở về trọ, Hồng Anh chỉ tôi nằm trên chiếc giường và ra lệnh cho tôi không được cử động.
"Nếu em để anh đi ngay bây giờ, có lẽ anh sẽ trở lại bình thường sau khoảng một ngày. Nhưng Cả hai chúng ta đều không muốn điều đó, vì vậy em sẽ sử dụng cái này."
Hồng Anh chộp lấy thứ trông giống như một chiếc máy Thực tế ảo và một bộ airpods Sau khi buộc cả hai vào tôi, một video bắt đầu. Những mô hình xoáy lấp đầy tầm nhìn của tôi khi nhịp đập hai tai và giọng nói của Cô chủ Hồng Anh lấn át thính giác của tôi. Giọng nói nói những câu như
"Hãy vâng lời cô chủ Hồng Anh", "Bạn yêu cô chủ Hồng Anh", "Cô chủ Hồng Anh vượt trội hơn bạn" và "Cô chủ Hồng không bao giờ sai."
Sau một khoảng thời gian tôi không thể đánh giá được, video đã kết thúc. Hồng Anh tháo chiếc tai nghe ra khỏi người tôi. Tôi chỉ đơn giản là nằm đó, với tâm trí tỉnh táo của mình bị nhấn chìm bởi màn sương mù mất phương hướng lúc nãy. Tôi đã cố đứng dậy, nhưng Hồng Anh không ra lệnh cho tôi nên tôi không thể. Tôi đã cố gắng đặt câu hỏi tại sao tôi cần Hồng Anh nói với tôi rằng tôi có thể di chuyển, nhưng sương mù đã dập tắt suy nghĩ đó ngay lập tức. Ngay sau đó, giọng nói của Hồng Anh vang lên.
Tôi ngay lập tức chấp nhận những lời của Hồng Anh là sự thật, nhưng một giây sau tôi nhận ra ý nghĩa của những lời đó.
"Em hơn anh, đúng không?"
cô ấy hỏi tôi. Tôi phải dùng hết sức lực để chống lại việc nói đồng ý.
"Nnn... K..." Tôi cố gắng nói không với cô ấy, nhưng nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy và cảm thấy sương mù lại tràn vào, tôi mất hết ý chí. "Vâng, thưa cô chủ Hồng Anh."
"Nói đi." cô ấy nói với uy quyền. "Nói em hơn anh."
Miệng tôi tự động cử động. "Em vượt trội hơn anh, thưa cô chủ Hồng Anh. Cảm ơn em đã cho phép anh phục vụ em và tuân theo mọi mong muốn của em."
Hồng Anh cười khẩy và đứng dậy. "Cậu bé ngoan. Bây giờ đi theo tôi bằng bốn chân. Chúng ta có một số quy tắc cơ bản cần thiết lập."
Anh nghĩ anh có thể thỏa mãn em hơn thế này sao? Vậy thì đến đây,"
cô quát, "ngay bây giờ". Anh tuân theo mệnh lệnh của cô như một con chó ngoan ngoãn, chạy về phía cô và để cánh cửa khép hờ.
"Kéo quần của anh xuống."
Tôi kéo quần xuống, hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của cô. Cô ấy tiếp tục, "Và giơ tay lên trời."
Tôi đã cố định vào bộ phận sinh dục của cô ấy. Dương vật của tôi gần như nổ tung, tinh dịch của tôi làm ướt đũng quần. Tôi cố gắng chạm vào mình để giảm bớt cảm giác.
Hồng Anh chú ý ngay lập tức. "Anh nghĩ anh đang làm gì vậy? Nếu em nhìn thấy dù chỉ một ngón tay trên dương vật của anh, anh đã mất cơ hội đặt một ngón tay lên người em đấy,"
Hồng Anh vặn lại. Nhanh chóng và sợ hãi, tôi giơ hai tay lên trời.
"Cậu bé ngoan," Hồng Anh chế nhạo tôi,
"Anh xứng đáng được thưởng cho điều đó". Hồng Anh rút ngón tay ra khỏi âm đạo và ra hiệu cho tôi đi qua.
"Anh không muốn nếm một chút sao?"
Tôi quỳ xuống và trườn tới, hai tay vẫn giơ lên trời và cương cứng. Tôi cúi đầu và mở miệng. Hồng Anh đút ngón tay vào miệng tôi.
"Cậu bé ngoan," cô ấy nói, "ngậm nó như một cây kẹo mút." Hồng Anh cười một mình.
Tôi cẩn thận khám phá ngón tay giữa của cô bằng lưỡi của mình, phân biệt từng đường vân, xương, nếp gấp. Khi tôi liếm sạch tất cả Hồng Anh đột nhiên rút ngón tay ra khỏi miệng tôi. Bối rối trước cử chỉ của Hồng Anh, tôi bắt đầu để mắt đến những vùng nhạy cảm khác của Hồng Anh. tìm đường đến bộ ngực giờ đã lộ ra của cô.
"Không nhanh như vậy,"
Hồng Anh nói rồi đặt chân lên dương vật của tôi. Đôi mắt tôi trở nên thèm khát, dán chặt vào cơ thể Hồng Anh. Tôi dừng lại. Hồng Anh tiếp tục cọ vào chân của mình.
"Anh sẽ vui hơn nếu anh ngồi dựa vào bức tường."
Hoàn toàn bị nô lệ bởi dục vọng của mình, Tôi tiến về phía trc.
"Cậu bé ngoan," Hồng Anh thủ thỉ. Cô ấy ngồi lên người tôi, ướt át trên quần tôi. Cô ấy kéo tay tôi lên không trung và thò tay vào túi quần tôi, vuốt ve dương vật của tôi. Tôi dường như lấy lại được cảm giác.
"Em đang làm gì vậy,"
tôi nói hoảng hốt. Hồng Anh xoa ngón tay vào bộ phận sinh dục của mình rồi đặt nó lên môi tôi. "Suỵt," Hồng Anh thì thầm vào tai anh, cọ xát bộ ngực lộ ra của cô xuống môi anh rồi đến ngực anh. Sau đó, cô ấy kéo váy lên, để lộ hoàn toàn âm hộ của mình. Tôi rơi vào trạng thái thôi miên, nhìn chằm chằm vào cái lồn xinh xắn đó.
Hồng Anh làm ướt tay bằng nước dâm thủy của mình sau đó chà tay lên chân. Cô từ từ cọ ngón chân của mình vào miệng tôi.
"Anh xứng đáng được nếm thử và từ giờ anh chỉ được dùng miệng để phục vụ cơ thể của em. Đừng mong đến việc sẽ được làm tình nữa," Hồng Anh nói, từ từ dùng chân mở miệng anh. Hít vào và nếm thử thứ nước thần thánh đó, tôi bắt đầu dùng lưỡi liếm mạnh vào chân cô.
Hồng Anh rên rỉ, miết âm hộ trần truồng của mình qua quần tôi. Tiếng càu nhàu của cô và những cú liếm của tôi dần nhanh hơn.
Còn nữa. !!!! Truyện sưu tầm





