Xin chào các bác, hôm nay em đi vi hành gặp một tình huống hy hữu.
Chẳng là hôm nay đi làm về muộn trằn trọc khó ngủ, bèn nhớ đến trong giang hồ có đồn đại một tiên nữ tên Kim Anh. Em đặc biệt rất thích con gái tên Anh, nghe trong trẻo và nhẹ nhàng.
Thế là không suy nghĩ nhiều rút phone ra gọi đến số cần gọi mong được diện kiến cô nàng. Lúc đấy là tầm 10 giờ quá giờ làm của nàng rồi nên cũng không hy vọng gì nhiều.
Bất ngờ cô bé hồi âm lại và cho một chiếc hẹn thế là em cong đít lên phi mã đến gặp nàng.
Ngồi đợi một lúc thì cô bé gõ cửa. Mở cửa ra thì em bắt đầu lắp bắp vì trước mặt mình là một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn và điệu bộ rất ngọt ngào. Bác nào có may mắn được gặp cô bé có thể không bất ngờ với những điều em mô tả nhỉ.
NỘI DUNG CHÍNH:
- Tính em hay ngại nên lúc đến nhận phòng trước có tắt đèn và kéo lớp rèm dày, để lại lớp rèm ren mỏng để lấy ánh sáng tự nhiên vào phòng -> lúc cô bé đến việc này làm em ấy sợ.
- Vì thấy cô bé còn trẻ nên em cũng hơi nhiều chuyện ngồi tía lia với cô bé một lúc để làm quen, em cũng lớn rồi nên có thể cách nói của em làm cô bé suy nghĩ nhiều hay sao ấy -> lại làm cô bé sợ.
Hai bạn trẻ trò chuyện được một lúc thì có tiếng chuông cửa phòng -> lòng em bảo "Thôi bỏ mẹ rồi giờ này lẽ nào là quân triều đình đến kiểm tra". Cũng tự tin bước ra cửa xem vụ gì vì em cũng không ngại đối chất, tự nhiên thấy ông tiếp tân lên nhìn em dáng vẻ khó hiểu. Xong cô bé chạy ra và lễ phép bảo "Xin lỗi anh em không ở lại với anh được, em bị đau bụng".
Khổ thân cô bé lúc chạy ra rồi cô bé vẫn cảm thấy sợ, mà mình thì cũng chưa định hình được là mình đã làm gì hay nói gì làm em ấy sợ. Mình cũng cà cuống cà kê xong hỏi ông lễ tân vụ gì em ấy gọi anh lên cứu hả em có làm gì đâu. Sau hai anh em đứng luyên thuyên rồi em trả phòng ra về.
- Lúc xuống trả phòng lễ tân báo là cô bé thanh toán tiền phòng cho em rồi.
Thật sự em không hiểu tình huống này là thế nào mong các lão làng làm sáng tỏ giúp em cái nhỉ.
* Cô bé Kim Anh hay quản lí của em mà đọc được bài này thì nhắn tin riêng giúp anh để anh gửi lại khoản nợ nhé. Các em làm vậy không được. Đi làm có bao nhiêu đâu mà dùng tiền sai chỗ rồi.
Chẳng là hôm nay đi làm về muộn trằn trọc khó ngủ, bèn nhớ đến trong giang hồ có đồn đại một tiên nữ tên Kim Anh. Em đặc biệt rất thích con gái tên Anh, nghe trong trẻo và nhẹ nhàng.
Thế là không suy nghĩ nhiều rút phone ra gọi đến số cần gọi mong được diện kiến cô nàng. Lúc đấy là tầm 10 giờ quá giờ làm của nàng rồi nên cũng không hy vọng gì nhiều.
Bất ngờ cô bé hồi âm lại và cho một chiếc hẹn thế là em cong đít lên phi mã đến gặp nàng.
Ngồi đợi một lúc thì cô bé gõ cửa. Mở cửa ra thì em bắt đầu lắp bắp vì trước mặt mình là một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn và điệu bộ rất ngọt ngào. Bác nào có may mắn được gặp cô bé có thể không bất ngờ với những điều em mô tả nhỉ.
NỘI DUNG CHÍNH:
- Tính em hay ngại nên lúc đến nhận phòng trước có tắt đèn và kéo lớp rèm dày, để lại lớp rèm ren mỏng để lấy ánh sáng tự nhiên vào phòng -> lúc cô bé đến việc này làm em ấy sợ.
- Vì thấy cô bé còn trẻ nên em cũng hơi nhiều chuyện ngồi tía lia với cô bé một lúc để làm quen, em cũng lớn rồi nên có thể cách nói của em làm cô bé suy nghĩ nhiều hay sao ấy -> lại làm cô bé sợ.
Hai bạn trẻ trò chuyện được một lúc thì có tiếng chuông cửa phòng -> lòng em bảo "Thôi bỏ mẹ rồi giờ này lẽ nào là quân triều đình đến kiểm tra". Cũng tự tin bước ra cửa xem vụ gì vì em cũng không ngại đối chất, tự nhiên thấy ông tiếp tân lên nhìn em dáng vẻ khó hiểu. Xong cô bé chạy ra và lễ phép bảo "Xin lỗi anh em không ở lại với anh được, em bị đau bụng".
Khổ thân cô bé lúc chạy ra rồi cô bé vẫn cảm thấy sợ, mà mình thì cũng chưa định hình được là mình đã làm gì hay nói gì làm em ấy sợ. Mình cũng cà cuống cà kê xong hỏi ông lễ tân vụ gì em ấy gọi anh lên cứu hả em có làm gì đâu. Sau hai anh em đứng luyên thuyên rồi em trả phòng ra về.
- Lúc xuống trả phòng lễ tân báo là cô bé thanh toán tiền phòng cho em rồi.
Thật sự em không hiểu tình huống này là thế nào mong các lão làng làm sáng tỏ giúp em cái nhỉ.
* Cô bé Kim Anh hay quản lí của em mà đọc được bài này thì nhắn tin riêng giúp anh để anh gửi lại khoản nợ nhé. Các em làm vậy không được. Đi làm có bao nhiêu đâu mà dùng tiền sai chỗ rồi.




lễ mà sợ chết bà
