Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Kể Chuyện Cô giáo nay đã là bồn chứa của cậu học trò cũ

Lượt xem: 47869

chanhpeachy

Sắp Làm Checker
20/5/25
311
810
67
Bali
VND
0
Tín dụng
2,770
Năm mới Chanh chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý, mã đáo thành công và luôn luôn dõi theo cũng như ủng hộ Chanh nhiều hơn nữa ạ.! Và Chanh cũng xin lỗi vì để mọi người đợi lâu mới lên bài, phần cũng do tết nhất đi chúc tết, ck thì say rượu cả ngày nên k ai hộ trông con để CHanh rảnh viết bài á. Trước cậu học trò có hẹn Chanh mùng 5 tết gặp gỡ nhưng do hnay Chanh bận nên cậu ý hẹn gặp vào mùng 3 ạ. CHúc mọi người vui vẻ ha... Năm mới CHanh có gì sai xót mong mọi ngừi hoan hỷ nhaaaa.... ENJOY


Mùng 3 Tết, Chanh đã gọi điện chúc tết trực tiếp và từ chối lời hẹn của cậu học trò cũ đó vì hôm đó Chanh và ck có hẹn buổi trưa qua nhà anh bạn làm cùng ck Chanh để chúc tết cũng như ăn bữa cơm tết cùng gia đình anh đó nên không thể gặp riêng cậu í được và có vẻ như cậu í rất buồn vì không gặp được Chanh.

Sáng mùng 3, ck chở Chanh đến nhà anh Tiến – bạn làm cùng với ck Chanh. Nhà a nằm trong một ngôi làng nhỏ cách khá xa khu đô thị, cách nhà Chanh khoảng hơn hơn 30 cây số gì đó, xung quanh toàn là những cánh rừng, đồi thông và rừng keo kéo dài và con đường bê tông nhỏ vô cùng vắng vẻ. Không khí Tết ở đây yên bình, khác hẳn phố thị ồn ào ngoài kia. Chanh khoác bên ngoài chiếc măng tô do đi đg sợ trời lạnh còn bên trong là chiếc váy ren ngắn, vải lụa mỏng và mềm mại, chân đi đôi tất garter đen mỏng kèm chiếc cao gót trắng xinh xinh. Mùi bánh chưng, thịt kho tàu, thịt gà, mứt gừng lan tỏa trong căn nhà ngói cũ.

Vừa bước vào thì Chanh giật mình khi thấy cậu học trò cũ ở đó. Cậu ấy ngồi ở bàn đang uống nước và trò chuyện vui vẻ cùng với mọi người, khác với bộ quân phục gắn liền với cậu ấy trong năm qua là 1 bộ quần áo thể thao màu đen. Cậu ấy ngẩng lên, mắt sáng rực, nuốt khan một cái rõ ràng: “Ơ! Cô Chanh… E gặp được cô rồi.” Giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ ngạc nhiên. Chồng mình cười lớn, vỗ vai cậu ấy: “Học trò cũ hả? Trông manly ghê!” Chanh cười gượng rồi tự hỏi rằng sao cậu ấy lại ở đây nhỉ? Sao lại trùng hợp đến thế!!!

Bữa cơm trưa Tết mùng 3 bắt đầu. Mọi người quây quần quanh bàn gỗ cũ, tiếng cười nói rộn ràng. Rượu nếp cái nhà làm, ngọt nồng, được rót đầy ly. Chồng mình hào hứng rót cho mình từng ly nhỏ: “Uống đi em, Tết làng quê mà, thoải mái chút.” Chanh cũng chỉ nhấp nhẹ, vị rượu ấm lan tỏa từ cổ họng xuống ngực, làm da mình hơi râm ran. Cậu ấy thì ngồi đối diện, mắt không rời khỏi cô giáo. Ban đầu, cậu ấy chỉ cười nhẹ, hỏi han về công việc, cuộc sống. “Cô vẫn dạy Văn ạ? Em vẫn nhớ bài giảng của cô, hồi đó em thích nghe cô giảng và nhìn cô chăm chú giảng bài!” Mọi người cười ồ, nhưng Chanh cảm nhận rõ ánh mắt cậu ấy đang lướt chậm rãi xuống ngực mình, nơi lớp vải lụa mỏng dính sát vì hơi nóng trong nhà.

Sau vài chén rượu cùng những câu chuyện vui vẻ đầu năm mới thì ck Chanh cầm ly đứng dậy đổi chỗ với cậu học trò đó, ck Chanh nói muốn sang đó ngồi cạnh anh đồng nghiệp tán gẫu cho tiện. Cậu ấy mắt sáng bừng lên như bắt được vàng vậy, có lẽ đó quá là đúng ý của cậu ấy rồi nên vội vàng đứng dậy chạy sang ngồi vào vị trí ghế của ck Chanh luôn.

Men rượu dần thấm, đầu Chanh hơi lâng lâng. Cậu ấy bắt đầu kể chuyện cũ, giọng trầm ấm: “Hồi đó cô đứng bảng, váy trắng bay bay, em chỉ dám nhìn lén… giờ cô vẫn thế, chỉ là… đẹp hơn nhiều cô ạ.” Cậu ấy nói khẽ, như chỉ dành cho Chanh nghe. Chanh cười, má đỏ hơn, tay vô thức chạm nhẹ vào ly rượu. Khi mọi người nâng ly, tay cậu ấy có vẻ như cố tình chạm nhẹ vào tay Chanh – chỉ thoáng qua, nhưng đủ làm Chanh nổi gai ốc. Cậu ấy xin lỗi ngay, giọng nhỏ: “Xin lỗi cô, em lỡ tay.” Nhưng ánh mắt thì không xin lỗi. Nó nhìn Chanh lâu hơn, sâu hơn, như đang hỏi một câu không lời: “Cô có cảm nhận được không?”

Không khí bữa ăn càng lúc càng ấm áp, tiếng cười vang, nhưng giữa cô trò, có một dòng điện ngầm đang chạy. Chanh cố tránh ánh mắt cậu ấy, nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp cậu ấy đang nhìn mình, môi Chanh vô thức khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Mình uống thêm một vài ly rượu nữa, men rượu làm cơ thể nóng ran. Có vẻ cậu ấy nhận ra, cậu ấy đặt tay xuống đùi mình dưới bàn – chỉ đặt nhẹ, không động đậy, nhưng đủ để Chanh giật thót mình, tim đập Chanh bắt đầu loạn nhịp. Nhưng chắc do lúc đó có hơi men nên Chanh không đẩy tay cậu ấy ra, chỉ khẽ siết chân lại, cố giữ vẻ bình thường khi nói chuyện với mọi người.

Bữa cơm kéo dài đến hơn 3 giờ chiều. Ck Chanh uống nhiều, mặt đỏ gay, vẫn tỉnh táo nhưng hào hứng muốn ở lại vì còn nhiều chuyện để tán gẫu cùng mọi người. Khi mọi người bắt đầu dọn dẹp, chồng mình nhìn đồng hồ, rồi quay sang nói: “Đồng chí bộ đội này, em chở cô giáo về trước đi. Anh ở lại uống thêm với anh em làng, lát nữa anh về sau nhé!. Đường về xa, em đi cẩn thận nhé, chú ý an toàn cho cô đấy.” Cậu ấy gật đầu ngay, mắt lóe lên một tia sáng của hy vọng: “Dạ, em sẽ cẩn thận ạ. Anh yên tâm.” Ck mình vỗ vai cậu ấy, cười lớn: “Tốt, tốt. Về nhà nghỉ ngơi sớm đi em, anh về muộn tí.”

Mình chào mọi người, bước ra xe với Cậu ấy, tim Chanh lúc đó đập nhanh và hồi hộp dữ lắm. Men rượu vẫn còn, làm Chanh hơi choáng, nhưng cũng khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, hấp dẫn. Xe chạy trên con đường bê tông nhỏ ngoằn ngoèo, hai bên là đồi thông và rừng keo rậm rạp kéo dài ơi là dài. Không một bóng người, chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Đã gần 4 giờ chiều, nắng Tết dịu dần, ánh vàng xuyên qua tán lá tạo những vệt sáng lung linh.

Cậu ấy lái chậm, im lặng một lúc, rồi quay sang: “Cô… em không ngờ hôm nay gặp cô ở đây. Trùng hợp thật.” Chanh vô thức cười nhẹ: “Ừ, Cô cũng bất ngờ thật đấy.” Cậu ấy liếc sang, giọng nghe nhỏ nhẹ hơn: “Cô mặc váy quyến rũ thế này… em không dám nhìn lâu, sợ không kiềm được. Hồi học sinh, em đã crush cô rồi, cô biết không?” Lời nói ấy như giọt nước làm tràn ly, mình quay sang nhìn cậu ấy, ánh mắt chạm nhau. Mình không trả lời, chỉ khẽ liếc mắt và ngoảnh mặt đi hướng khác.

Xe chạy thêm một đoạn, Cậu ấy rẽ sang 1 đường khác rồi thêm 1 đoạn xa thì đột ngột giảm tốc, rồi dừng hẳn ở một chỗ vắng vẻ. “Cô… Chỗ này có đoạn cảnh đẹp lắm mình đi bộ một chút được không? Không khí rừng Tết hay lắm.” Mình do dự, nhưng men rượu và sự tò mò thôi thúc: “Ừ… chỉ một lát thôi.” Cả hai xuống xe, Cậu ấy nắm nhẹ tay mình, ngón tay cậu ấy ấm nóng, siết nhẹ như sợ mình rút ra. Cô trò đi sâu vào rừng keo, bước chân chậm rãi trên lớp lá khô xào xạc. Đi chừng 1km, tiếng xe cộ đã mất hẳn, chỉ còn tiếng chim và gió. Cậu ấy dừng lại ở một khoảng đất nhỏ giữa rừng, xung quanh chỉ có những tán lá khá rậm rạp, cỏ mềm, nắng lọt qua tán lá tạo những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.

Cậu ấy quay lại, đứng sát mình, hơi thở nóng hổi phả vào má: “Cô… em nhớ mùi nước hoa của cô từ ngày xưa.” Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ má Chanh, ngón tay run run. Chanh không rút lại, tim đập loạn. Cậu ấy cúi xuống, môi chạm môi Chanh – nhẹ nhàng ban đầu như thăm dò, như sợ mình đẩy ra. Lúc đó cũng ngà men say nên Chanh không nghĩ nhiều nữa nên đáp lại, tay vòng qua cổ cậu ấy. Nụ hôn sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, vị rượu nếp còn vương làm mọi thứ ngọt ngào, chậm rãi.

Tay Cậu ấy vòng qua eo Chanh ôm nhẹ rồi Cậu ấy thì thầm: “Cô… em có thể chạm cô không?” Tuy lúc đó say men nhưng Chanh biết ý của câu hỏi đó nhưng đã tới đây rồi, đi xa lắm rồi Chanh không muốn dừng lại nữa nên Chanh gật đầu, hơi thở gấp. Hai bàn tay cậu ấy xoa nhẹ qua lưng, eo rồi dừng lại ở hai bờ mông của Chanh, lúc đó Chanh cảm nhận được thứ đang lớn dần lên ở trong quần cậu học trò cũ đó, và cũng khiến Chanh bắt đầu lên cơn nứng tình. Phía dưới, nơi thầm kín nhất của Chanh cũng bắt đầu rỉ nước.

Cậu ấy quỳ xuống chậm rãi, kéo khoá váy rồi từ từ bỏ nó ra khỏi cơ thể Chanh rồi kéo quần lót, tất xuống từng chút một, như đang thưởng thức từng giây. Môi cậu ấy chạm vào nơi ấy, lưỡi liếm dọc theo khe, nhẹ nhàng, vòng quanh hột le rồi mút nhẹ. Chanh cảm nhận được luồng điện chạy dọc sống lưng, bấu chặt tóc cậu ấy, rên rỉ: “… ưm… chậm thôi… em giỏi quá…” Gió rừng thổi qua, làm da mình nổi gai ốc, nhưng cơ thể thì nóng ran, dục vọng dâng trào theo từng đợt lưỡi của cậu học trò chạm vào liếm quanh lồn mình.

Rồi cậu ấy đứng dậy, vẫn cẩn trọng không dám cởi quần áo mà chỉ dám bỏ cúc quần rồi tụt hẳn quần xuống đến chừng đầu gối. Cơ thể cậu ấy rắn chắc “cậu bé” hồng hào cứng ngắc, đầu đỏ hồng bóng. Cậu ấy xoay Chanh lại, để Chanh tựa tay vào thân cây to. Cậu ấy vuốt ve mông mình, cúi xuống mũi cậu ấy dí sát vào ngay lồn Chanh hít lấy một hơi thật sâu rồi thì thầm: “Cô đẹp quá… em mơ về khoảnh khắc này bao năm rồi cô ơi.” Rồi cậu ấy đặt cặc đang cứng ngắc vào đúng vị trí từ phía sau. Chanh giật mình lấy tay đưa ra sau nắm giữ chặt con cặc đang đói đó rồi ngoảnh mặt lại với vẻ mặt lo lắng bảo cậu ấy dùng BCS nhưng trớ trêu thay là cậu ấy không mang theo và Chanh cũng vậy, vì vkck Chanh chẳng bao giờ dùng BCS cả. Đang trong lúc rối ren và lo lắng thì cậu học trò cố trấn an Chanh rồi nói trong môi trường quân ngũ rất nghiêm và 1 năm lại có đợt test sức khỏa toàn diện nên Cô đừng lo, điều ấy Chanh biết vì trước nhiều lần cậu ấy cũng đã nói đến nhưng cái Chanh lo lại là chuyện khác kìa. Chanh sợ bị lấp đầy bởi thứ dịch nhầy nhụa đó làm Chanh nghiện và sẽ dần hình thành xu hướng bản năng muốn bị chinh phục của mình.

Nhưng càng nghĩ thì điều lo lắng đó của Chanh dần biến mất mà thay vào đó là sự kích thích lớn dần, nghĩ tới cảnh lồn Chanh ngập tràn tinh dịch làm Chanh quên mất rằng mình đang là người lẽ ra cậu học trò này cần phải tôn trọng và tôn kính nhưng giờ lại đứng đây, trong hoàn cảnh lõa thể đầy dâm dục đang cong mông chờ đợi con cặc nóng hổi của cậu học trò ít hơn Chanh cả chục tuổi lấp đầy.

Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tay Chanh ra và bắt đầu đẩy chậm rãi, từng chút một, để Chanh cảm nhận rõ sự lấp đầy dần dần, Chanh cảm nhận được sức trẻ, sự căng tràn đó, sự nóng hổi đó đang dần dần tách 2 bên mép lồn ra và tiến dần vào bên trong đang ướt nhẹp vì cơn nứng. Chanh rên to, móng tay bấu chặt lấy vỏ cây: “To quá… Em ơi… từ từ thôi… ư…”

Cậu ấy bắt đầu nhịp nhàng, lúc chậm sâu để Chanh quen dần, lúc mạnh nhanh hơn, mỗi cú đẩy làm cơ thể Chanh run rẩy trong vô thức Chanh lại hẩy mông về phía sau như thể đón nhận từng cú nhấp vậy, dục vọng tích tụ từng đợt. “Cô chặt quá… em sướng chết mất… cô siết em chặt nữa đi…” – Cậu ấy thốt lên. Lúc đó Chanh cảm nhận rõ con cặc đó đang đẩy ra vào thật sau bên trong cơ thể mình, cảm nhận được sự căng cứng đang lấp đầy chiếc lồn đang co bóp siết chặt lấy con cặc của cậu ấy, mông đẩy ngược lại, thúc cậu ấy nhanh hơn. Tiếng da thịt va chạm vang lên giữa rừng, hòa với tiếng gió và tiếng rên của cả hai, ngày càng dồn dập. Khi cậu ấy đẩy sâu nhất, chạm vào điểm nhạy cảm bên trong, khoái lạc dâng trào như sóng vỡ, Chanh hét khẽ, cơ thể giật nảy khi lên đỉnh, nước mắt trào ra vì mãnh liệt, bên trong lồn Chanh co bóp dữ dội quanh con cặc còn non trẻ ấy. Dường như cùng nhịp cậu ấy cũng không chịu nổi nữa, những cú dập mạnh quá như thể cậu ấy dùng toàn bộ sức trẻ của mình để lấp đầy cô trong những giây cuối cùng vậy, Chanh thấy con cặc ấy giật giật từng hồi rồi sau là tinh trùng phun nóng hổi vào sâu tận cùng , từng đợt mạnh mẽ, rồi ôm chặt mình từ phía sau, cả cô và trò thở hổn hển khi cùng lúc lên đỉnh và cơ thể Chanh rã rời trong sự sung sướng tột độ, Chanh muốn giữ nguyên tư thế ấy thêm lúc nữa để cảm nhận thêm rằng đây là sự thật, không phải trong mơ.

Sau đó, cả hai ngồi dựa vào thân cây, mồ hôi nhễ nhại, mùi dục vọng lẫn với mùi lá rừng. Cậu ấy vuốt tóc mình, hôn nhẹ lên gáy: “Cô đừng lo… em sẽ giữ bí mật. Ck cô còn đang vui vẻ ở làng, chắc về muộn lắm.” Chanh không trả lời vì Chanh biết rằng ck của Chanh đã ủng hộ cho mối quan hệ này từ lâu, trong đầu Chanh chỉ nghĩ đến lời chồng dặn “chú ý an toàn” – và giờ đây, mình vừa được “an toàn” theo cách không ai ngờ tới với cậu học trò đã được thỏa lòng mong ước giữa rừng rậm chiều Tết.

Khi ra về gần đến xe, Chanh chỉnh lại váy, tóc tai hơi rối, nhưng Cậu ấy cười nhẹ: “Cô vẫn đẹp lắm.” Trên đường về nhà, Chanh im lặng, khi nghĩ lại cơ thể vẫn còn run rẩy, nơi kín âm ỉ đau nhức nhưng lại ngọt ngào đến lạ. Sáng hôm sau, Chanh thức dậy như chưa có gì, nhưng mỗi khi gió thổi qua, mùi lá rừng và ký ức về những cú đẩy mạnh mẽ giữa đồi thông lại ùa về. Tết năm nay, Chanh đã có một bí mật nóng bỏng, hoang dã, và không thể xóa nhòa. Bí mật này Chanh vẫn chưa kể cho ck biết, chỉ nói cậu học trò ấy đưa cô về xong là tạm biệt đi luôn.

Lần này Chanh cũng mặc kệ những câu hỏi trong đầu trước đó về những suy nghĩ của cậu học trò cũ đó sẽ nghĩ gì, đánh giá gì về Chanh khi đang là cô giáo mà chỉ sau 1 bữa cơm kèm chút rượu đã trở thành bạn tình của cậu ấy. Hôm nay cậu ấy có gọi video call và tạm biệt cô ngày mai tiếp tục lên đường phục vụ Tổ quốc, trong lời nói ấy, ánh mắt của cậu ấy có nhiều phần luyến tiếc khi phải rời xa thêm 1 năm nữa và cả cô trò không biết được sau này còn có chuyện gì xảy ra nữa hay không nhưng trong lời nói đó, ngữ điệu đó vẫn là cậu học trò yêu quý của cô năm nào.


IMG_7732.JPG


IMG_7730.JPG


IMG_7738.JPG
 

Ngocanh2000

Đang Tuổi Sửu Nhi
15/9/24
797
163
30
25
Đồng Nai
VND
0
Tín dụng
3,251
Năm mới Chanh chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý, mã đáo thành công và luôn luôn dõi theo cũng như ủng hộ Chanh nhiều hơn nữa ạ.! Và Chanh cũng xin lỗi vì để mọi người đợi lâu mới lên bài, phần cũng do tết nhất đi chúc tết, ck thì say rượu cả ngày nên k ai hộ trông con để CHanh rảnh viết bài á. Trước cậu học trò có hẹn Chanh mùng 5 tết gặp gỡ nhưng do hnay Chanh bận nên cậu ý hẹn gặp vào mùng 3 ạ. CHúc mọi người vui vẻ ha... Năm mới CHanh có gì sai xót mong mọi ngừi hoan hỷ nhaaaa.... ENJOY


Mùng 3 Tết, Chanh đã gọi điện chúc tết trực tiếp và từ chối lời hẹn của cậu học trò cũ đó vì hôm đó Chanh và ck có hẹn buổi trưa qua nhà anh bạn làm cùng ck Chanh để chúc tết cũng như ăn bữa cơm tết cùng gia đình anh đó nên không thể gặp riêng cậu í được và có vẻ như cậu í rất buồn vì không gặp được Chanh.

Sáng mùng 3, ck chở Chanh đến nhà anh Tiến – bạn làm cùng với ck Chanh. Nhà a nằm trong một ngôi làng nhỏ cách khá xa khu đô thị, cách nhà Chanh khoảng hơn hơn 30 cây số gì đó, xung quanh toàn là những cánh rừng, đồi thông và rừng keo kéo dài và con đường bê tông nhỏ vô cùng vắng vẻ. Không khí Tết ở đây yên bình, khác hẳn phố thị ồn ào ngoài kia. Chanh khoác bên ngoài chiếc măng tô do đi đg sợ trời lạnh còn bên trong là chiếc váy ren ngắn, vải lụa mỏng và mềm mại, chân đi đôi tất garter đen mỏng kèm chiếc cao gót trắng xinh xinh. Mùi bánh chưng, thịt kho tàu, thịt gà, mứt gừng lan tỏa trong căn nhà ngói cũ.

Vừa bước vào thì Chanh giật mình khi thấy cậu học trò cũ ở đó. Cậu ấy ngồi ở bàn đang uống nước và trò chuyện vui vẻ cùng với mọi người, khác với bộ quân phục gắn liền với cậu ấy trong năm qua là 1 bộ quần áo thể thao màu đen. Cậu ấy ngẩng lên, mắt sáng rực, nuốt khan một cái rõ ràng: “Ơ! Cô Chanh… E gặp được cô rồi.” Giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ ngạc nhiên. Chồng mình cười lớn, vỗ vai cậu ấy: “Học trò cũ hả? Trông manly ghê!” Chanh cười gượng rồi tự hỏi rằng sao cậu ấy lại ở đây nhỉ? Sao lại trùng hợp đến thế!!!

Bữa cơm trưa Tết mùng 3 bắt đầu. Mọi người quây quần quanh bàn gỗ cũ, tiếng cười nói rộn ràng. Rượu nếp cái nhà làm, ngọt nồng, được rót đầy ly. Chồng mình hào hứng rót cho mình từng ly nhỏ: “Uống đi em, Tết làng quê mà, thoải mái chút.” Chanh cũng chỉ nhấp nhẹ, vị rượu ấm lan tỏa từ cổ họng xuống ngực, làm da mình hơi râm ran. Cậu ấy thì ngồi đối diện, mắt không rời khỏi cô giáo. Ban đầu, cậu ấy chỉ cười nhẹ, hỏi han về công việc, cuộc sống. “Cô vẫn dạy Văn ạ? Em vẫn nhớ bài giảng của cô, hồi đó em thích nghe cô giảng và nhìn cô chăm chú giảng bài!” Mọi người cười ồ, nhưng Chanh cảm nhận rõ ánh mắt cậu ấy đang lướt chậm rãi xuống ngực mình, nơi lớp vải lụa mỏng dính sát vì hơi nóng trong nhà.

Sau vài chén rượu cùng những câu chuyện vui vẻ đầu năm mới thì ck Chanh cầm ly đứng dậy đổi chỗ với cậu học trò đó, ck Chanh nói muốn sang đó ngồi cạnh anh đồng nghiệp tán gẫu cho tiện. Cậu ấy mắt sáng bừng lên như bắt được vàng vậy, có lẽ đó quá là đúng ý của cậu ấy rồi nên vội vàng đứng dậy chạy sang ngồi vào vị trí ghế của ck Chanh luôn.

Men rượu dần thấm, đầu Chanh hơi lâng lâng. Cậu ấy bắt đầu kể chuyện cũ, giọng trầm ấm: “Hồi đó cô đứng bảng, váy trắng bay bay, em chỉ dám nhìn lén… giờ cô vẫn thế, chỉ là… đẹp hơn nhiều cô ạ.” Cậu ấy nói khẽ, như chỉ dành cho Chanh nghe. Chanh cười, má đỏ hơn, tay vô thức chạm nhẹ vào ly rượu. Khi mọi người nâng ly, tay cậu ấy có vẻ như cố tình chạm nhẹ vào tay Chanh – chỉ thoáng qua, nhưng đủ làm Chanh nổi gai ốc. Cậu ấy xin lỗi ngay, giọng nhỏ: “Xin lỗi cô, em lỡ tay.” Nhưng ánh mắt thì không xin lỗi. Nó nhìn Chanh lâu hơn, sâu hơn, như đang hỏi một câu không lời: “Cô có cảm nhận được không?”

Không khí bữa ăn càng lúc càng ấm áp, tiếng cười vang, nhưng giữa cô trò, có một dòng điện ngầm đang chạy. Chanh cố tránh ánh mắt cậu ấy, nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp cậu ấy đang nhìn mình, môi Chanh vô thức khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Mình uống thêm một vài ly rượu nữa, men rượu làm cơ thể nóng ran. Có vẻ cậu ấy nhận ra, cậu ấy đặt tay xuống đùi mình dưới bàn – chỉ đặt nhẹ, không động đậy, nhưng đủ để Chanh giật thót mình, tim đập Chanh bắt đầu loạn nhịp. Nhưng chắc do lúc đó có hơi men nên Chanh không đẩy tay cậu ấy ra, chỉ khẽ siết chân lại, cố giữ vẻ bình thường khi nói chuyện với mọi người.

Bữa cơm kéo dài đến hơn 3 giờ chiều. Ck Chanh uống nhiều, mặt đỏ gay, vẫn tỉnh táo nhưng hào hứng muốn ở lại vì còn nhiều chuyện để tán gẫu cùng mọi người. Khi mọi người bắt đầu dọn dẹp, chồng mình nhìn đồng hồ, rồi quay sang nói: “Đồng chí bộ đội này, em chở cô giáo về trước đi. Anh ở lại uống thêm với anh em làng, lát nữa anh về sau nhé!. Đường về xa, em đi cẩn thận nhé, chú ý an toàn cho cô đấy.” Cậu ấy gật đầu ngay, mắt lóe lên một tia sáng của hy vọng: “Dạ, em sẽ cẩn thận ạ. Anh yên tâm.” Ck mình vỗ vai cậu ấy, cười lớn: “Tốt, tốt. Về nhà nghỉ ngơi sớm đi em, anh về muộn tí.”

Mình chào mọi người, bước ra xe với Cậu ấy, tim Chanh lúc đó đập nhanh và hồi hộp dữ lắm. Men rượu vẫn còn, làm Chanh hơi choáng, nhưng cũng khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, hấp dẫn. Xe chạy trên con đường bê tông nhỏ ngoằn ngoèo, hai bên là đồi thông và rừng keo rậm rạp kéo dài ơi là dài. Không một bóng người, chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Đã gần 4 giờ chiều, nắng Tết dịu dần, ánh vàng xuyên qua tán lá tạo những vệt sáng lung linh.

Cậu ấy lái chậm, im lặng một lúc, rồi quay sang: “Cô… em không ngờ hôm nay gặp cô ở đây. Trùng hợp thật.” Chanh vô thức cười nhẹ: “Ừ, Cô cũng bất ngờ thật đấy.” Cậu ấy liếc sang, giọng nghe nhỏ nhẹ hơn: “Cô mặc váy quyến rũ thế này… em không dám nhìn lâu, sợ không kiềm được. Hồi học sinh, em đã crush cô rồi, cô biết không?” Lời nói ấy như giọt nước làm tràn ly, mình quay sang nhìn cậu ấy, ánh mắt chạm nhau. Mình không trả lời, chỉ khẽ liếc mắt và ngoảnh mặt đi hướng khác.

Xe chạy thêm một đoạn, Cậu ấy rẽ sang 1 đường khác rồi thêm 1 đoạn xa thì đột ngột giảm tốc, rồi dừng hẳn ở một chỗ vắng vẻ. “Cô… Chỗ này có đoạn cảnh đẹp lắm mình đi bộ một chút được không? Không khí rừng Tết hay lắm.” Mình do dự, nhưng men rượu và sự tò mò thôi thúc: “Ừ… chỉ một lát thôi.” Cả hai xuống xe, Cậu ấy nắm nhẹ tay mình, ngón tay cậu ấy ấm nóng, siết nhẹ như sợ mình rút ra. Cô trò đi sâu vào rừng keo, bước chân chậm rãi trên lớp lá khô xào xạc. Đi chừng 1km, tiếng xe cộ đã mất hẳn, chỉ còn tiếng chim và gió. Cậu ấy dừng lại ở một khoảng đất nhỏ giữa rừng, xung quanh chỉ có những tán lá khá rậm rạp, cỏ mềm, nắng lọt qua tán lá tạo những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.

Cậu ấy quay lại, đứng sát mình, hơi thở nóng hổi phả vào má: “Cô… em nhớ mùi nước hoa của cô từ ngày xưa.” Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ má Chanh, ngón tay run run. Chanh không rút lại, tim đập loạn. Cậu ấy cúi xuống, môi chạm môi Chanh – nhẹ nhàng ban đầu như thăm dò, như sợ mình đẩy ra. Lúc đó cũng ngà men say nên Chanh không nghĩ nhiều nữa nên đáp lại, tay vòng qua cổ cậu ấy. Nụ hôn sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, vị rượu nếp còn vương làm mọi thứ ngọt ngào, chậm rãi.

Tay Cậu ấy vòng qua eo Chanh ôm nhẹ rồi Cậu ấy thì thầm: “Cô… em có thể chạm cô không?” Tuy lúc đó say men nhưng Chanh biết ý của câu hỏi đó nhưng đã tới đây rồi, đi xa lắm rồi Chanh không muốn dừng lại nữa nên Chanh gật đầu, hơi thở gấp. Hai bàn tay cậu ấy xoa nhẹ qua lưng, eo rồi dừng lại ở hai bờ mông của Chanh, lúc đó Chanh cảm nhận được thứ đang lớn dần lên ở trong quần cậu học trò cũ đó, và cũng khiến Chanh bắt đầu lên cơn nứng tình. Phía dưới, nơi thầm kín nhất của Chanh cũng bắt đầu rỉ nước.

Cậu ấy quỳ xuống chậm rãi, kéo khoá váy rồi từ từ bỏ nó ra khỏi cơ thể Chanh rồi kéo quần lót, tất xuống từng chút một, như đang thưởng thức từng giây. Môi cậu ấy chạm vào nơi ấy, lưỡi liếm dọc theo khe, nhẹ nhàng, vòng quanh hột le rồi mút nhẹ. Chanh cảm nhận được luồng điện chạy dọc sống lưng, bấu chặt tóc cậu ấy, rên rỉ: “… ưm… chậm thôi… em giỏi quá…” Gió rừng thổi qua, làm da mình nổi gai ốc, nhưng cơ thể thì nóng ran, dục vọng dâng trào theo từng đợt lưỡi của cậu học trò chạm vào liếm quanh lồn mình.

Rồi cậu ấy đứng dậy, vẫn cẩn trọng không dám cởi quần áo mà chỉ dám bỏ cúc quần rồi tụt hẳn quần xuống đến chừng đầu gối. Cơ thể cậu ấy rắn chắc “cậu bé” hồng hào cứng ngắc, đầu đỏ hồng bóng. Cậu ấy xoay Chanh lại, để Chanh tựa tay vào thân cây to. Cậu ấy vuốt ve mông mình, cúi xuống mũi cậu ấy dí sát vào ngay lồn Chanh hít lấy một hơi thật sâu rồi thì thầm: “Cô đẹp quá… em mơ về khoảnh khắc này bao năm rồi cô ơi.” Rồi cậu ấy đặt cặc đang cứng ngắc vào đúng vị trí từ phía sau. Chanh giật mình lấy tay đưa ra sau nắm giữ chặt con cặc đang đói đó rồi ngoảnh mặt lại với vẻ mặt lo lắng bảo cậu ấy dùng BCS nhưng trớ trêu thay là cậu ấy không mang theo và Chanh cũng vậy, vì vkck Chanh chẳng bao giờ dùng BCS cả. Đang trong lúc rối ren và lo lắng thì cậu học trò cố trấn an Chanh rồi nói trong môi trường quân ngũ rất nghiêm và 1 năm lại có đợt test sức khỏa toàn diện nên Cô đừng lo, điều ấy Chanh biết vì trước nhiều lần cậu ấy cũng đã nói đến nhưng cái Chanh lo lại là chuyện khác kìa. Chanh sợ bị lấp đầy bởi thứ dịch nhầy nhụa đó làm Chanh nghiện và sẽ dần hình thành xu hướng bản năng muốn bị chinh phục của mình.

Nhưng càng nghĩ thì điều lo lắng đó của Chanh dần biến mất mà thay vào đó là sự kích thích lớn dần, nghĩ tới cảnh lồn Chanh ngập tràn tinh dịch làm Chanh quên mất rằng mình đang là người lẽ ra cậu học trò này cần phải tôn trọng và tôn kính nhưng giờ lại đứng đây, trong hoàn cảnh lõa thể đầy dâm dục đang cong mông chờ đợi con cặc nóng hổi của cậu học trò ít hơn Chanh cả chục tuổi lấp đầy.

Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tay Chanh ra và bắt đầu đẩy chậm rãi, từng chút một, để Chanh cảm nhận rõ sự lấp đầy dần dần, Chanh cảm nhận được sức trẻ, sự căng tràn đó, sự nóng hổi đó đang dần dần tách 2 bên mép lồn ra và tiến dần vào bên trong đang ướt nhẹp vì cơn nứng. Chanh rên to, móng tay bấu chặt lấy vỏ cây: “To quá… Em ơi… từ từ thôi… ư…”

Cậu ấy bắt đầu nhịp nhàng, lúc chậm sâu để Chanh quen dần, lúc mạnh nhanh hơn, mỗi cú đẩy làm cơ thể Chanh run rẩy trong vô thức Chanh lại hẩy mông về phía sau như thể đón nhận từng cú nhấp vậy, dục vọng tích tụ từng đợt. “Cô chặt quá… em sướng chết mất… cô siết em chặt nữa đi…” – Cậu ấy thốt lên. Lúc đó Chanh cảm nhận rõ con cặc đó đang đẩy ra vào thật sau bên trong cơ thể mình, cảm nhận được sự căng cứng đang lấp đầy chiếc lồn đang co bóp siết chặt lấy con cặc của cậu ấy, mông đẩy ngược lại, thúc cậu ấy nhanh hơn. Tiếng da thịt va chạm vang lên giữa rừng, hòa với tiếng gió và tiếng rên của cả hai, ngày càng dồn dập. Khi cậu ấy đẩy sâu nhất, chạm vào điểm nhạy cảm bên trong, khoái lạc dâng trào như sóng vỡ, Chanh hét khẽ, cơ thể giật nảy khi lên đỉnh, nước mắt trào ra vì mãnh liệt, bên trong lồn Chanh co bóp dữ dội quanh con cặc còn non trẻ ấy. Dường như cùng nhịp cậu ấy cũng không chịu nổi nữa, những cú dập mạnh quá như thể cậu ấy dùng toàn bộ sức trẻ của mình để lấp đầy cô trong những giây cuối cùng vậy, Chanh thấy con cặc ấy giật giật từng hồi rồi sau là tinh trùng phun nóng hổi vào sâu tận cùng , từng đợt mạnh mẽ, rồi ôm chặt mình từ phía sau, cả cô và trò thở hổn hển khi cùng lúc lên đỉnh và cơ thể Chanh rã rời trong sự sung sướng tột độ, Chanh muốn giữ nguyên tư thế ấy thêm lúc nữa để cảm nhận thêm rằng đây là sự thật, không phải trong mơ.

Sau đó, cả hai ngồi dựa vào thân cây, mồ hôi nhễ nhại, mùi dục vọng lẫn với mùi lá rừng. Cậu ấy vuốt tóc mình, hôn nhẹ lên gáy: “Cô đừng lo… em sẽ giữ bí mật. Ck cô còn đang vui vẻ ở làng, chắc về muộn lắm.” Chanh không trả lời vì Chanh biết rằng ck của Chanh đã ủng hộ cho mối quan hệ này từ lâu, trong đầu Chanh chỉ nghĩ đến lời chồng dặn “chú ý an toàn” – và giờ đây, mình vừa được “an toàn” theo cách không ai ngờ tới với cậu học trò đã được thỏa lòng mong ước giữa rừng rậm chiều Tết.

Khi ra về gần đến xe, Chanh chỉnh lại váy, tóc tai hơi rối, nhưng Cậu ấy cười nhẹ: “Cô vẫn đẹp lắm.” Trên đường về nhà, Chanh im lặng, khi nghĩ lại cơ thể vẫn còn run rẩy, nơi kín âm ỉ đau nhức nhưng lại ngọt ngào đến lạ. Sáng hôm sau, Chanh thức dậy như chưa có gì, nhưng mỗi khi gió thổi qua, mùi lá rừng và ký ức về những cú đẩy mạnh mẽ giữa đồi thông lại ùa về. Tết năm nay, Chanh đã có một bí mật nóng bỏng, hoang dã, và không thể xóa nhòa. Bí mật này Chanh vẫn chưa kể cho ck biết, chỉ nói cậu học trò ấy đưa cô về xong là tạm biệt đi luôn.

Lần này Chanh cũng mặc kệ những câu hỏi trong đầu trước đó về những suy nghĩ của cậu học trò cũ đó sẽ nghĩ gì, đánh giá gì về Chanh khi đang là cô giáo mà chỉ sau 1 bữa cơm kèm chút rượu đã trở thành bạn tình của cậu ấy. Hôm nay cậu ấy có gọi video call và tạm biệt cô ngày mai tiếp tục lên đường phục vụ Tổ quốc, trong lời nói ấy, ánh mắt của cậu ấy có nhiều phần luyến tiếc khi phải rời xa thêm 1 năm nữa và cả cô trò không biết được sau này còn có chuyện gì xảy ra nữa hay không nhưng trong lời nói đó, ngữ điệu đó vẫn là cậu học trò yêu quý của cô năm nào.


Xem ảnh/clip 1801681

Xem ảnh/clip 1801682

Xem ảnh/clip 1801683
Nghe câu chuyện này đc cô giáo trao thân cho học sinh hạnh phúc quá
 
  • Like
Reactions: chanhpeachy

Hưng782

Checker Chính Thức
14/1/23
20,793
7,706
130
TP HCM
VND
1,111
Tín dụng
99,765
Năm mới Chanh chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý, mã đáo thành công và luôn luôn dõi theo cũng như ủng hộ Chanh nhiều hơn nữa ạ.! Và Chanh cũng xin lỗi vì để mọi người đợi lâu mới lên bài, phần cũng do tết nhất đi chúc tết, ck thì say rượu cả ngày nên k ai hộ trông con để CHanh rảnh viết bài á. Trước cậu học trò có hẹn Chanh mùng 5 tết gặp gỡ nhưng do hnay Chanh bận nên cậu ý hẹn gặp vào mùng 3 ạ. CHúc mọi người vui vẻ ha... Năm mới CHanh có gì sai xót mong mọi ngừi hoan hỷ nhaaaa.... ENJOY


Mùng 3 Tết, Chanh đã gọi điện chúc tết trực tiếp và từ chối lời hẹn của cậu học trò cũ đó vì hôm đó Chanh và ck có hẹn buổi trưa qua nhà anh bạn làm cùng ck Chanh để chúc tết cũng như ăn bữa cơm tết cùng gia đình anh đó nên không thể gặp riêng cậu í được và có vẻ như cậu í rất buồn vì không gặp được Chanh.

Sáng mùng 3, ck chở Chanh đến nhà anh Tiến – bạn làm cùng với ck Chanh. Nhà a nằm trong một ngôi làng nhỏ cách khá xa khu đô thị, cách nhà Chanh khoảng hơn hơn 30 cây số gì đó, xung quanh toàn là những cánh rừng, đồi thông và rừng keo kéo dài và con đường bê tông nhỏ vô cùng vắng vẻ. Không khí Tết ở đây yên bình, khác hẳn phố thị ồn ào ngoài kia. Chanh khoác bên ngoài chiếc măng tô do đi đg sợ trời lạnh còn bên trong là chiếc váy ren ngắn, vải lụa mỏng và mềm mại, chân đi đôi tất garter đen mỏng kèm chiếc cao gót trắng xinh xinh. Mùi bánh chưng, thịt kho tàu, thịt gà, mứt gừng lan tỏa trong căn nhà ngói cũ.

Vừa bước vào thì Chanh giật mình khi thấy cậu học trò cũ ở đó. Cậu ấy ngồi ở bàn đang uống nước và trò chuyện vui vẻ cùng với mọi người, khác với bộ quân phục gắn liền với cậu ấy trong năm qua là 1 bộ quần áo thể thao màu đen. Cậu ấy ngẩng lên, mắt sáng rực, nuốt khan một cái rõ ràng: “Ơ! Cô Chanh… E gặp được cô rồi.” Giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ ngạc nhiên. Chồng mình cười lớn, vỗ vai cậu ấy: “Học trò cũ hả? Trông manly ghê!” Chanh cười gượng rồi tự hỏi rằng sao cậu ấy lại ở đây nhỉ? Sao lại trùng hợp đến thế!!!

Bữa cơm trưa Tết mùng 3 bắt đầu. Mọi người quây quần quanh bàn gỗ cũ, tiếng cười nói rộn ràng. Rượu nếp cái nhà làm, ngọt nồng, được rót đầy ly. Chồng mình hào hứng rót cho mình từng ly nhỏ: “Uống đi em, Tết làng quê mà, thoải mái chút.” Chanh cũng chỉ nhấp nhẹ, vị rượu ấm lan tỏa từ cổ họng xuống ngực, làm da mình hơi râm ran. Cậu ấy thì ngồi đối diện, mắt không rời khỏi cô giáo. Ban đầu, cậu ấy chỉ cười nhẹ, hỏi han về công việc, cuộc sống. “Cô vẫn dạy Văn ạ? Em vẫn nhớ bài giảng của cô, hồi đó em thích nghe cô giảng và nhìn cô chăm chú giảng bài!” Mọi người cười ồ, nhưng Chanh cảm nhận rõ ánh mắt cậu ấy đang lướt chậm rãi xuống ngực mình, nơi lớp vải lụa mỏng dính sát vì hơi nóng trong nhà.

Sau vài chén rượu cùng những câu chuyện vui vẻ đầu năm mới thì ck Chanh cầm ly đứng dậy đổi chỗ với cậu học trò đó, ck Chanh nói muốn sang đó ngồi cạnh anh đồng nghiệp tán gẫu cho tiện. Cậu ấy mắt sáng bừng lên như bắt được vàng vậy, có lẽ đó quá là đúng ý của cậu ấy rồi nên vội vàng đứng dậy chạy sang ngồi vào vị trí ghế của ck Chanh luôn.

Men rượu dần thấm, đầu Chanh hơi lâng lâng. Cậu ấy bắt đầu kể chuyện cũ, giọng trầm ấm: “Hồi đó cô đứng bảng, váy trắng bay bay, em chỉ dám nhìn lén… giờ cô vẫn thế, chỉ là… đẹp hơn nhiều cô ạ.” Cậu ấy nói khẽ, như chỉ dành cho Chanh nghe. Chanh cười, má đỏ hơn, tay vô thức chạm nhẹ vào ly rượu. Khi mọi người nâng ly, tay cậu ấy có vẻ như cố tình chạm nhẹ vào tay Chanh – chỉ thoáng qua, nhưng đủ làm Chanh nổi gai ốc. Cậu ấy xin lỗi ngay, giọng nhỏ: “Xin lỗi cô, em lỡ tay.” Nhưng ánh mắt thì không xin lỗi. Nó nhìn Chanh lâu hơn, sâu hơn, như đang hỏi một câu không lời: “Cô có cảm nhận được không?”

Không khí bữa ăn càng lúc càng ấm áp, tiếng cười vang, nhưng giữa cô trò, có một dòng điện ngầm đang chạy. Chanh cố tránh ánh mắt cậu ấy, nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp cậu ấy đang nhìn mình, môi Chanh vô thức khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Mình uống thêm một vài ly rượu nữa, men rượu làm cơ thể nóng ran. Có vẻ cậu ấy nhận ra, cậu ấy đặt tay xuống đùi mình dưới bàn – chỉ đặt nhẹ, không động đậy, nhưng đủ để Chanh giật thót mình, tim đập Chanh bắt đầu loạn nhịp. Nhưng chắc do lúc đó có hơi men nên Chanh không đẩy tay cậu ấy ra, chỉ khẽ siết chân lại, cố giữ vẻ bình thường khi nói chuyện với mọi người.

Bữa cơm kéo dài đến hơn 3 giờ chiều. Ck Chanh uống nhiều, mặt đỏ gay, vẫn tỉnh táo nhưng hào hứng muốn ở lại vì còn nhiều chuyện để tán gẫu cùng mọi người. Khi mọi người bắt đầu dọn dẹp, chồng mình nhìn đồng hồ, rồi quay sang nói: “Đồng chí bộ đội này, em chở cô giáo về trước đi. Anh ở lại uống thêm với anh em làng, lát nữa anh về sau nhé!. Đường về xa, em đi cẩn thận nhé, chú ý an toàn cho cô đấy.” Cậu ấy gật đầu ngay, mắt lóe lên một tia sáng của hy vọng: “Dạ, em sẽ cẩn thận ạ. Anh yên tâm.” Ck mình vỗ vai cậu ấy, cười lớn: “Tốt, tốt. Về nhà nghỉ ngơi sớm đi em, anh về muộn tí.”

Mình chào mọi người, bước ra xe với Cậu ấy, tim Chanh lúc đó đập nhanh và hồi hộp dữ lắm. Men rượu vẫn còn, làm Chanh hơi choáng, nhưng cũng khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, hấp dẫn. Xe chạy trên con đường bê tông nhỏ ngoằn ngoèo, hai bên là đồi thông và rừng keo rậm rạp kéo dài ơi là dài. Không một bóng người, chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Đã gần 4 giờ chiều, nắng Tết dịu dần, ánh vàng xuyên qua tán lá tạo những vệt sáng lung linh.

Cậu ấy lái chậm, im lặng một lúc, rồi quay sang: “Cô… em không ngờ hôm nay gặp cô ở đây. Trùng hợp thật.” Chanh vô thức cười nhẹ: “Ừ, Cô cũng bất ngờ thật đấy.” Cậu ấy liếc sang, giọng nghe nhỏ nhẹ hơn: “Cô mặc váy quyến rũ thế này… em không dám nhìn lâu, sợ không kiềm được. Hồi học sinh, em đã crush cô rồi, cô biết không?” Lời nói ấy như giọt nước làm tràn ly, mình quay sang nhìn cậu ấy, ánh mắt chạm nhau. Mình không trả lời, chỉ khẽ liếc mắt và ngoảnh mặt đi hướng khác.

Xe chạy thêm một đoạn, Cậu ấy rẽ sang 1 đường khác rồi thêm 1 đoạn xa thì đột ngột giảm tốc, rồi dừng hẳn ở một chỗ vắng vẻ. “Cô… Chỗ này có đoạn cảnh đẹp lắm mình đi bộ một chút được không? Không khí rừng Tết hay lắm.” Mình do dự, nhưng men rượu và sự tò mò thôi thúc: “Ừ… chỉ một lát thôi.” Cả hai xuống xe, Cậu ấy nắm nhẹ tay mình, ngón tay cậu ấy ấm nóng, siết nhẹ như sợ mình rút ra. Cô trò đi sâu vào rừng keo, bước chân chậm rãi trên lớp lá khô xào xạc. Đi chừng 1km, tiếng xe cộ đã mất hẳn, chỉ còn tiếng chim và gió. Cậu ấy dừng lại ở một khoảng đất nhỏ giữa rừng, xung quanh chỉ có những tán lá khá rậm rạp, cỏ mềm, nắng lọt qua tán lá tạo những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.

Cậu ấy quay lại, đứng sát mình, hơi thở nóng hổi phả vào má: “Cô… em nhớ mùi nước hoa của cô từ ngày xưa.” Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ má Chanh, ngón tay run run. Chanh không rút lại, tim đập loạn. Cậu ấy cúi xuống, môi chạm môi Chanh – nhẹ nhàng ban đầu như thăm dò, như sợ mình đẩy ra. Lúc đó cũng ngà men say nên Chanh không nghĩ nhiều nữa nên đáp lại, tay vòng qua cổ cậu ấy. Nụ hôn sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, vị rượu nếp còn vương làm mọi thứ ngọt ngào, chậm rãi.

Tay Cậu ấy vòng qua eo Chanh ôm nhẹ rồi Cậu ấy thì thầm: “Cô… em có thể chạm cô không?” Tuy lúc đó say men nhưng Chanh biết ý của câu hỏi đó nhưng đã tới đây rồi, đi xa lắm rồi Chanh không muốn dừng lại nữa nên Chanh gật đầu, hơi thở gấp. Hai bàn tay cậu ấy xoa nhẹ qua lưng, eo rồi dừng lại ở hai bờ mông của Chanh, lúc đó Chanh cảm nhận được thứ đang lớn dần lên ở trong quần cậu học trò cũ đó, và cũng khiến Chanh bắt đầu lên cơn nứng tình. Phía dưới, nơi thầm kín nhất của Chanh cũng bắt đầu rỉ nước.

Cậu ấy quỳ xuống chậm rãi, kéo khoá váy rồi từ từ bỏ nó ra khỏi cơ thể Chanh rồi kéo quần lót, tất xuống từng chút một, như đang thưởng thức từng giây. Môi cậu ấy chạm vào nơi ấy, lưỡi liếm dọc theo khe, nhẹ nhàng, vòng quanh hột le rồi mút nhẹ. Chanh cảm nhận được luồng điện chạy dọc sống lưng, bấu chặt tóc cậu ấy, rên rỉ: “… ưm… chậm thôi… em giỏi quá…” Gió rừng thổi qua, làm da mình nổi gai ốc, nhưng cơ thể thì nóng ran, dục vọng dâng trào theo từng đợt lưỡi của cậu học trò chạm vào liếm quanh lồn mình.

Rồi cậu ấy đứng dậy, vẫn cẩn trọng không dám cởi quần áo mà chỉ dám bỏ cúc quần rồi tụt hẳn quần xuống đến chừng đầu gối. Cơ thể cậu ấy rắn chắc “cậu bé” hồng hào cứng ngắc, đầu đỏ hồng bóng. Cậu ấy xoay Chanh lại, để Chanh tựa tay vào thân cây to. Cậu ấy vuốt ve mông mình, cúi xuống mũi cậu ấy dí sát vào ngay lồn Chanh hít lấy một hơi thật sâu rồi thì thầm: “Cô đẹp quá… em mơ về khoảnh khắc này bao năm rồi cô ơi.” Rồi cậu ấy đặt cặc đang cứng ngắc vào đúng vị trí từ phía sau. Chanh giật mình lấy tay đưa ra sau nắm giữ chặt con cặc đang đói đó rồi ngoảnh mặt lại với vẻ mặt lo lắng bảo cậu ấy dùng BCS nhưng trớ trêu thay là cậu ấy không mang theo và Chanh cũng vậy, vì vkck Chanh chẳng bao giờ dùng BCS cả. Đang trong lúc rối ren và lo lắng thì cậu học trò cố trấn an Chanh rồi nói trong môi trường quân ngũ rất nghiêm và 1 năm lại có đợt test sức khỏa toàn diện nên Cô đừng lo, điều ấy Chanh biết vì trước nhiều lần cậu ấy cũng đã nói đến nhưng cái Chanh lo lại là chuyện khác kìa. Chanh sợ bị lấp đầy bởi thứ dịch nhầy nhụa đó làm Chanh nghiện và sẽ dần hình thành xu hướng bản năng muốn bị chinh phục của mình.

Nhưng càng nghĩ thì điều lo lắng đó của Chanh dần biến mất mà thay vào đó là sự kích thích lớn dần, nghĩ tới cảnh lồn Chanh ngập tràn tinh dịch làm Chanh quên mất rằng mình đang là người lẽ ra cậu học trò này cần phải tôn trọng và tôn kính nhưng giờ lại đứng đây, trong hoàn cảnh lõa thể đầy dâm dục đang cong mông chờ đợi con cặc nóng hổi của cậu học trò ít hơn Chanh cả chục tuổi lấp đầy.

Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tay Chanh ra và bắt đầu đẩy chậm rãi, từng chút một, để Chanh cảm nhận rõ sự lấp đầy dần dần, Chanh cảm nhận được sức trẻ, sự căng tràn đó, sự nóng hổi đó đang dần dần tách 2 bên mép lồn ra và tiến dần vào bên trong đang ướt nhẹp vì cơn nứng. Chanh rên to, móng tay bấu chặt lấy vỏ cây: “To quá… Em ơi… từ từ thôi… ư…”

Cậu ấy bắt đầu nhịp nhàng, lúc chậm sâu để Chanh quen dần, lúc mạnh nhanh hơn, mỗi cú đẩy làm cơ thể Chanh run rẩy trong vô thức Chanh lại hẩy mông về phía sau như thể đón nhận từng cú nhấp vậy, dục vọng tích tụ từng đợt. “Cô chặt quá… em sướng chết mất… cô siết em chặt nữa đi…” – Cậu ấy thốt lên. Lúc đó Chanh cảm nhận rõ con cặc đó đang đẩy ra vào thật sau bên trong cơ thể mình, cảm nhận được sự căng cứng đang lấp đầy chiếc lồn đang co bóp siết chặt lấy con cặc của cậu ấy, mông đẩy ngược lại, thúc cậu ấy nhanh hơn. Tiếng da thịt va chạm vang lên giữa rừng, hòa với tiếng gió và tiếng rên của cả hai, ngày càng dồn dập. Khi cậu ấy đẩy sâu nhất, chạm vào điểm nhạy cảm bên trong, khoái lạc dâng trào như sóng vỡ, Chanh hét khẽ, cơ thể giật nảy khi lên đỉnh, nước mắt trào ra vì mãnh liệt, bên trong lồn Chanh co bóp dữ dội quanh con cặc còn non trẻ ấy. Dường như cùng nhịp cậu ấy cũng không chịu nổi nữa, những cú dập mạnh quá như thể cậu ấy dùng toàn bộ sức trẻ của mình để lấp đầy cô trong những giây cuối cùng vậy, Chanh thấy con cặc ấy giật giật từng hồi rồi sau là tinh trùng phun nóng hổi vào sâu tận cùng , từng đợt mạnh mẽ, rồi ôm chặt mình từ phía sau, cả cô và trò thở hổn hển khi cùng lúc lên đỉnh và cơ thể Chanh rã rời trong sự sung sướng tột độ, Chanh muốn giữ nguyên tư thế ấy thêm lúc nữa để cảm nhận thêm rằng đây là sự thật, không phải trong mơ.

Sau đó, cả hai ngồi dựa vào thân cây, mồ hôi nhễ nhại, mùi dục vọng lẫn với mùi lá rừng. Cậu ấy vuốt tóc mình, hôn nhẹ lên gáy: “Cô đừng lo… em sẽ giữ bí mật. Ck cô còn đang vui vẻ ở làng, chắc về muộn lắm.” Chanh không trả lời vì Chanh biết rằng ck của Chanh đã ủng hộ cho mối quan hệ này từ lâu, trong đầu Chanh chỉ nghĩ đến lời chồng dặn “chú ý an toàn” – và giờ đây, mình vừa được “an toàn” theo cách không ai ngờ tới với cậu học trò đã được thỏa lòng mong ước giữa rừng rậm chiều Tết.

Khi ra về gần đến xe, Chanh chỉnh lại váy, tóc tai hơi rối, nhưng Cậu ấy cười nhẹ: “Cô vẫn đẹp lắm.” Trên đường về nhà, Chanh im lặng, khi nghĩ lại cơ thể vẫn còn run rẩy, nơi kín âm ỉ đau nhức nhưng lại ngọt ngào đến lạ. Sáng hôm sau, Chanh thức dậy như chưa có gì, nhưng mỗi khi gió thổi qua, mùi lá rừng và ký ức về những cú đẩy mạnh mẽ giữa đồi thông lại ùa về. Tết năm nay, Chanh đã có một bí mật nóng bỏng, hoang dã, và không thể xóa nhòa. Bí mật này Chanh vẫn chưa kể cho ck biết, chỉ nói cậu học trò ấy đưa cô về xong là tạm biệt đi luôn.

Lần này Chanh cũng mặc kệ những câu hỏi trong đầu trước đó về những suy nghĩ của cậu học trò cũ đó sẽ nghĩ gì, đánh giá gì về Chanh khi đang là cô giáo mà chỉ sau 1 bữa cơm kèm chút rượu đã trở thành bạn tình của cậu ấy. Hôm nay cậu ấy có gọi video call và tạm biệt cô ngày mai tiếp tục lên đường phục vụ Tổ quốc, trong lời nói ấy, ánh mắt của cậu ấy có nhiều phần luyến tiếc khi phải rời xa thêm 1 năm nữa và cả cô trò không biết được sau này còn có chuyện gì xảy ra nữa hay không nhưng trong lời nói đó, ngữ điệu đó vẫn là cậu học trò yêu quý của cô năm nào.


Xem ảnh/clip 1801681

Xem ảnh/clip 1801682

Xem ảnh/clip 1801683
Dáng ngon quá
 
  • Like
Reactions: chanhpeachy

Hhh879

Bé Đang Tập Nói
6/1/23
3
2
17
31
Hn
VND
0
Tín dụng
12
Hiu hiu giờ Chanh nghĩ lại vẫn chưa tin lại có ngày này ạ 😳
Mình đã đọc hết seri này của Chanh, thật hấp dẫn.

Tình huống khá thú vị là cậu học trò của Chanh cũng đi chúc Tết Thầy giáo và Chanh đi chúc tết đồng nghiệp của chồng!!! Hai cô trò gặp nhau tại đây.

Thật là duyên !!! Chúc mừng chàng trai đã có những kỉ niệm đẹp với Chanh.
 

spendthenigh

Tập Tành Ăn Chơi
22/10/20
59
27
42
38
Tp.HCM
VND
0
Tín dụng
284
sau cô giáo Bình Thuận năm nào cũng chịch với học trò , năm nay cô giáo Chanh cũng chịch với học trò. mà học trò cô giáo Chanh đẳng cấp nhất khi chịch trần và bắn trong cô giáo.
Ước gì cũng được làm học trò của cô :)))))
 

Ngocanh2000

Đang Tuổi Sửu Nhi
15/9/24
797
163
30
25
Đồng Nai
VND
0
Tín dụng
3,251
Năm mới Chanh chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý, mã đáo thành công và luôn luôn dõi theo cũng như ủng hộ Chanh nhiều hơn nữa ạ.! Và Chanh cũng xin lỗi vì để mọi người đợi lâu mới lên bài, phần cũng do tết nhất đi chúc tết, ck thì say rượu cả ngày nên k ai hộ trông con để CHanh rảnh viết bài á. Trước cậu học trò có hẹn Chanh mùng 5 tết gặp gỡ nhưng do hnay Chanh bận nên cậu ý hẹn gặp vào mùng 3 ạ. CHúc mọi người vui vẻ ha... Năm mới CHanh có gì sai xót mong mọi ngừi hoan hỷ nhaaaa.... ENJOY


Mùng 3 Tết, Chanh đã gọi điện chúc tết trực tiếp và từ chối lời hẹn của cậu học trò cũ đó vì hôm đó Chanh và ck có hẹn buổi trưa qua nhà anh bạn làm cùng ck Chanh để chúc tết cũng như ăn bữa cơm tết cùng gia đình anh đó nên không thể gặp riêng cậu í được và có vẻ như cậu í rất buồn vì không gặp được Chanh.

Sáng mùng 3, ck chở Chanh đến nhà anh Tiến – bạn làm cùng với ck Chanh. Nhà a nằm trong một ngôi làng nhỏ cách khá xa khu đô thị, cách nhà Chanh khoảng hơn hơn 30 cây số gì đó, xung quanh toàn là những cánh rừng, đồi thông và rừng keo kéo dài và con đường bê tông nhỏ vô cùng vắng vẻ. Không khí Tết ở đây yên bình, khác hẳn phố thị ồn ào ngoài kia. Chanh khoác bên ngoài chiếc măng tô do đi đg sợ trời lạnh còn bên trong là chiếc váy ren ngắn, vải lụa mỏng và mềm mại, chân đi đôi tất garter đen mỏng kèm chiếc cao gót trắng xinh xinh. Mùi bánh chưng, thịt kho tàu, thịt gà, mứt gừng lan tỏa trong căn nhà ngói cũ.

Vừa bước vào thì Chanh giật mình khi thấy cậu học trò cũ ở đó. Cậu ấy ngồi ở bàn đang uống nước và trò chuyện vui vẻ cùng với mọi người, khác với bộ quân phục gắn liền với cậu ấy trong năm qua là 1 bộ quần áo thể thao màu đen. Cậu ấy ngẩng lên, mắt sáng rực, nuốt khan một cái rõ ràng: “Ơ! Cô Chanh… E gặp được cô rồi.” Giọng trầm ấm nhưng đầy vẻ ngạc nhiên. Chồng mình cười lớn, vỗ vai cậu ấy: “Học trò cũ hả? Trông manly ghê!” Chanh cười gượng rồi tự hỏi rằng sao cậu ấy lại ở đây nhỉ? Sao lại trùng hợp đến thế!!!

Bữa cơm trưa Tết mùng 3 bắt đầu. Mọi người quây quần quanh bàn gỗ cũ, tiếng cười nói rộn ràng. Rượu nếp cái nhà làm, ngọt nồng, được rót đầy ly. Chồng mình hào hứng rót cho mình từng ly nhỏ: “Uống đi em, Tết làng quê mà, thoải mái chút.” Chanh cũng chỉ nhấp nhẹ, vị rượu ấm lan tỏa từ cổ họng xuống ngực, làm da mình hơi râm ran. Cậu ấy thì ngồi đối diện, mắt không rời khỏi cô giáo. Ban đầu, cậu ấy chỉ cười nhẹ, hỏi han về công việc, cuộc sống. “Cô vẫn dạy Văn ạ? Em vẫn nhớ bài giảng của cô, hồi đó em thích nghe cô giảng và nhìn cô chăm chú giảng bài!” Mọi người cười ồ, nhưng Chanh cảm nhận rõ ánh mắt cậu ấy đang lướt chậm rãi xuống ngực mình, nơi lớp vải lụa mỏng dính sát vì hơi nóng trong nhà.

Sau vài chén rượu cùng những câu chuyện vui vẻ đầu năm mới thì ck Chanh cầm ly đứng dậy đổi chỗ với cậu học trò đó, ck Chanh nói muốn sang đó ngồi cạnh anh đồng nghiệp tán gẫu cho tiện. Cậu ấy mắt sáng bừng lên như bắt được vàng vậy, có lẽ đó quá là đúng ý của cậu ấy rồi nên vội vàng đứng dậy chạy sang ngồi vào vị trí ghế của ck Chanh luôn.

Men rượu dần thấm, đầu Chanh hơi lâng lâng. Cậu ấy bắt đầu kể chuyện cũ, giọng trầm ấm: “Hồi đó cô đứng bảng, váy trắng bay bay, em chỉ dám nhìn lén… giờ cô vẫn thế, chỉ là… đẹp hơn nhiều cô ạ.” Cậu ấy nói khẽ, như chỉ dành cho Chanh nghe. Chanh cười, má đỏ hơn, tay vô thức chạm nhẹ vào ly rượu. Khi mọi người nâng ly, tay cậu ấy có vẻ như cố tình chạm nhẹ vào tay Chanh – chỉ thoáng qua, nhưng đủ làm Chanh nổi gai ốc. Cậu ấy xin lỗi ngay, giọng nhỏ: “Xin lỗi cô, em lỡ tay.” Nhưng ánh mắt thì không xin lỗi. Nó nhìn Chanh lâu hơn, sâu hơn, như đang hỏi một câu không lời: “Cô có cảm nhận được không?”

Không khí bữa ăn càng lúc càng ấm áp, tiếng cười vang, nhưng giữa cô trò, có một dòng điện ngầm đang chạy. Chanh cố tránh ánh mắt cậu ấy, nhưng mỗi lần ngẩng lên lại bắt gặp cậu ấy đang nhìn mình, môi Chanh vô thức khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Mình uống thêm một vài ly rượu nữa, men rượu làm cơ thể nóng ran. Có vẻ cậu ấy nhận ra, cậu ấy đặt tay xuống đùi mình dưới bàn – chỉ đặt nhẹ, không động đậy, nhưng đủ để Chanh giật thót mình, tim đập Chanh bắt đầu loạn nhịp. Nhưng chắc do lúc đó có hơi men nên Chanh không đẩy tay cậu ấy ra, chỉ khẽ siết chân lại, cố giữ vẻ bình thường khi nói chuyện với mọi người.

Bữa cơm kéo dài đến hơn 3 giờ chiều. Ck Chanh uống nhiều, mặt đỏ gay, vẫn tỉnh táo nhưng hào hứng muốn ở lại vì còn nhiều chuyện để tán gẫu cùng mọi người. Khi mọi người bắt đầu dọn dẹp, chồng mình nhìn đồng hồ, rồi quay sang nói: “Đồng chí bộ đội này, em chở cô giáo về trước đi. Anh ở lại uống thêm với anh em làng, lát nữa anh về sau nhé!. Đường về xa, em đi cẩn thận nhé, chú ý an toàn cho cô đấy.” Cậu ấy gật đầu ngay, mắt lóe lên một tia sáng của hy vọng: “Dạ, em sẽ cẩn thận ạ. Anh yên tâm.” Ck mình vỗ vai cậu ấy, cười lớn: “Tốt, tốt. Về nhà nghỉ ngơi sớm đi em, anh về muộn tí.”

Mình chào mọi người, bước ra xe với Cậu ấy, tim Chanh lúc đó đập nhanh và hồi hộp dữ lắm. Men rượu vẫn còn, làm Chanh hơi choáng, nhưng cũng khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, hấp dẫn. Xe chạy trên con đường bê tông nhỏ ngoằn ngoèo, hai bên là đồi thông và rừng keo rậm rạp kéo dài ơi là dài. Không một bóng người, chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc. Đã gần 4 giờ chiều, nắng Tết dịu dần, ánh vàng xuyên qua tán lá tạo những vệt sáng lung linh.

Cậu ấy lái chậm, im lặng một lúc, rồi quay sang: “Cô… em không ngờ hôm nay gặp cô ở đây. Trùng hợp thật.” Chanh vô thức cười nhẹ: “Ừ, Cô cũng bất ngờ thật đấy.” Cậu ấy liếc sang, giọng nghe nhỏ nhẹ hơn: “Cô mặc váy quyến rũ thế này… em không dám nhìn lâu, sợ không kiềm được. Hồi học sinh, em đã crush cô rồi, cô biết không?” Lời nói ấy như giọt nước làm tràn ly, mình quay sang nhìn cậu ấy, ánh mắt chạm nhau. Mình không trả lời, chỉ khẽ liếc mắt và ngoảnh mặt đi hướng khác.

Xe chạy thêm một đoạn, Cậu ấy rẽ sang 1 đường khác rồi thêm 1 đoạn xa thì đột ngột giảm tốc, rồi dừng hẳn ở một chỗ vắng vẻ. “Cô… Chỗ này có đoạn cảnh đẹp lắm mình đi bộ một chút được không? Không khí rừng Tết hay lắm.” Mình do dự, nhưng men rượu và sự tò mò thôi thúc: “Ừ… chỉ một lát thôi.” Cả hai xuống xe, Cậu ấy nắm nhẹ tay mình, ngón tay cậu ấy ấm nóng, siết nhẹ như sợ mình rút ra. Cô trò đi sâu vào rừng keo, bước chân chậm rãi trên lớp lá khô xào xạc. Đi chừng 1km, tiếng xe cộ đã mất hẳn, chỉ còn tiếng chim và gió. Cậu ấy dừng lại ở một khoảng đất nhỏ giữa rừng, xung quanh chỉ có những tán lá khá rậm rạp, cỏ mềm, nắng lọt qua tán lá tạo những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất.

Cậu ấy quay lại, đứng sát mình, hơi thở nóng hổi phả vào má: “Cô… em nhớ mùi nước hoa của cô từ ngày xưa.” Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ má Chanh, ngón tay run run. Chanh không rút lại, tim đập loạn. Cậu ấy cúi xuống, môi chạm môi Chanh – nhẹ nhàng ban đầu như thăm dò, như sợ mình đẩy ra. Lúc đó cũng ngà men say nên Chanh không nghĩ nhiều nữa nên đáp lại, tay vòng qua cổ cậu ấy. Nụ hôn sâu dần, lưỡi quấn lấy nhau, vị rượu nếp còn vương làm mọi thứ ngọt ngào, chậm rãi.

Tay Cậu ấy vòng qua eo Chanh ôm nhẹ rồi Cậu ấy thì thầm: “Cô… em có thể chạm cô không?” Tuy lúc đó say men nhưng Chanh biết ý của câu hỏi đó nhưng đã tới đây rồi, đi xa lắm rồi Chanh không muốn dừng lại nữa nên Chanh gật đầu, hơi thở gấp. Hai bàn tay cậu ấy xoa nhẹ qua lưng, eo rồi dừng lại ở hai bờ mông của Chanh, lúc đó Chanh cảm nhận được thứ đang lớn dần lên ở trong quần cậu học trò cũ đó, và cũng khiến Chanh bắt đầu lên cơn nứng tình. Phía dưới, nơi thầm kín nhất của Chanh cũng bắt đầu rỉ nước.

Cậu ấy quỳ xuống chậm rãi, kéo khoá váy rồi từ từ bỏ nó ra khỏi cơ thể Chanh rồi kéo quần lót, tất xuống từng chút một, như đang thưởng thức từng giây. Môi cậu ấy chạm vào nơi ấy, lưỡi liếm dọc theo khe, nhẹ nhàng, vòng quanh hột le rồi mút nhẹ. Chanh cảm nhận được luồng điện chạy dọc sống lưng, bấu chặt tóc cậu ấy, rên rỉ: “… ưm… chậm thôi… em giỏi quá…” Gió rừng thổi qua, làm da mình nổi gai ốc, nhưng cơ thể thì nóng ran, dục vọng dâng trào theo từng đợt lưỡi của cậu học trò chạm vào liếm quanh lồn mình.

Rồi cậu ấy đứng dậy, vẫn cẩn trọng không dám cởi quần áo mà chỉ dám bỏ cúc quần rồi tụt hẳn quần xuống đến chừng đầu gối. Cơ thể cậu ấy rắn chắc “cậu bé” hồng hào cứng ngắc, đầu đỏ hồng bóng. Cậu ấy xoay Chanh lại, để Chanh tựa tay vào thân cây to. Cậu ấy vuốt ve mông mình, cúi xuống mũi cậu ấy dí sát vào ngay lồn Chanh hít lấy một hơi thật sâu rồi thì thầm: “Cô đẹp quá… em mơ về khoảnh khắc này bao năm rồi cô ơi.” Rồi cậu ấy đặt cặc đang cứng ngắc vào đúng vị trí từ phía sau. Chanh giật mình lấy tay đưa ra sau nắm giữ chặt con cặc đang đói đó rồi ngoảnh mặt lại với vẻ mặt lo lắng bảo cậu ấy dùng BCS nhưng trớ trêu thay là cậu ấy không mang theo và Chanh cũng vậy, vì vkck Chanh chẳng bao giờ dùng BCS cả. Đang trong lúc rối ren và lo lắng thì cậu học trò cố trấn an Chanh rồi nói trong môi trường quân ngũ rất nghiêm và 1 năm lại có đợt test sức khỏa toàn diện nên Cô đừng lo, điều ấy Chanh biết vì trước nhiều lần cậu ấy cũng đã nói đến nhưng cái Chanh lo lại là chuyện khác kìa. Chanh sợ bị lấp đầy bởi thứ dịch nhầy nhụa đó làm Chanh nghiện và sẽ dần hình thành xu hướng bản năng muốn bị chinh phục của mình.

Nhưng càng nghĩ thì điều lo lắng đó của Chanh dần biến mất mà thay vào đó là sự kích thích lớn dần, nghĩ tới cảnh lồn Chanh ngập tràn tinh dịch làm Chanh quên mất rằng mình đang là người lẽ ra cậu học trò này cần phải tôn trọng và tôn kính nhưng giờ lại đứng đây, trong hoàn cảnh lõa thể đầy dâm dục đang cong mông chờ đợi con cặc nóng hổi của cậu học trò ít hơn Chanh cả chục tuổi lấp đầy.

Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tay Chanh ra và bắt đầu đẩy chậm rãi, từng chút một, để Chanh cảm nhận rõ sự lấp đầy dần dần, Chanh cảm nhận được sức trẻ, sự căng tràn đó, sự nóng hổi đó đang dần dần tách 2 bên mép lồn ra và tiến dần vào bên trong đang ướt nhẹp vì cơn nứng. Chanh rên to, móng tay bấu chặt lấy vỏ cây: “To quá… Em ơi… từ từ thôi… ư…”

Cậu ấy bắt đầu nhịp nhàng, lúc chậm sâu để Chanh quen dần, lúc mạnh nhanh hơn, mỗi cú đẩy làm cơ thể Chanh run rẩy trong vô thức Chanh lại hẩy mông về phía sau như thể đón nhận từng cú nhấp vậy, dục vọng tích tụ từng đợt. “Cô chặt quá… em sướng chết mất… cô siết em chặt nữa đi…” – Cậu ấy thốt lên. Lúc đó Chanh cảm nhận rõ con cặc đó đang đẩy ra vào thật sau bên trong cơ thể mình, cảm nhận được sự căng cứng đang lấp đầy chiếc lồn đang co bóp siết chặt lấy con cặc của cậu ấy, mông đẩy ngược lại, thúc cậu ấy nhanh hơn. Tiếng da thịt va chạm vang lên giữa rừng, hòa với tiếng gió và tiếng rên của cả hai, ngày càng dồn dập. Khi cậu ấy đẩy sâu nhất, chạm vào điểm nhạy cảm bên trong, khoái lạc dâng trào như sóng vỡ, Chanh hét khẽ, cơ thể giật nảy khi lên đỉnh, nước mắt trào ra vì mãnh liệt, bên trong lồn Chanh co bóp dữ dội quanh con cặc còn non trẻ ấy. Dường như cùng nhịp cậu ấy cũng không chịu nổi nữa, những cú dập mạnh quá như thể cậu ấy dùng toàn bộ sức trẻ của mình để lấp đầy cô trong những giây cuối cùng vậy, Chanh thấy con cặc ấy giật giật từng hồi rồi sau là tinh trùng phun nóng hổi vào sâu tận cùng , từng đợt mạnh mẽ, rồi ôm chặt mình từ phía sau, cả cô và trò thở hổn hển khi cùng lúc lên đỉnh và cơ thể Chanh rã rời trong sự sung sướng tột độ, Chanh muốn giữ nguyên tư thế ấy thêm lúc nữa để cảm nhận thêm rằng đây là sự thật, không phải trong mơ.

Sau đó, cả hai ngồi dựa vào thân cây, mồ hôi nhễ nhại, mùi dục vọng lẫn với mùi lá rừng. Cậu ấy vuốt tóc mình, hôn nhẹ lên gáy: “Cô đừng lo… em sẽ giữ bí mật. Ck cô còn đang vui vẻ ở làng, chắc về muộn lắm.” Chanh không trả lời vì Chanh biết rằng ck của Chanh đã ủng hộ cho mối quan hệ này từ lâu, trong đầu Chanh chỉ nghĩ đến lời chồng dặn “chú ý an toàn” – và giờ đây, mình vừa được “an toàn” theo cách không ai ngờ tới với cậu học trò đã được thỏa lòng mong ước giữa rừng rậm chiều Tết.

Khi ra về gần đến xe, Chanh chỉnh lại váy, tóc tai hơi rối, nhưng Cậu ấy cười nhẹ: “Cô vẫn đẹp lắm.” Trên đường về nhà, Chanh im lặng, khi nghĩ lại cơ thể vẫn còn run rẩy, nơi kín âm ỉ đau nhức nhưng lại ngọt ngào đến lạ. Sáng hôm sau, Chanh thức dậy như chưa có gì, nhưng mỗi khi gió thổi qua, mùi lá rừng và ký ức về những cú đẩy mạnh mẽ giữa đồi thông lại ùa về. Tết năm nay, Chanh đã có một bí mật nóng bỏng, hoang dã, và không thể xóa nhòa. Bí mật này Chanh vẫn chưa kể cho ck biết, chỉ nói cậu học trò ấy đưa cô về xong là tạm biệt đi luôn.

Lần này Chanh cũng mặc kệ những câu hỏi trong đầu trước đó về những suy nghĩ của cậu học trò cũ đó sẽ nghĩ gì, đánh giá gì về Chanh khi đang là cô giáo mà chỉ sau 1 bữa cơm kèm chút rượu đã trở thành bạn tình của cậu ấy. Hôm nay cậu ấy có gọi video call và tạm biệt cô ngày mai tiếp tục lên đường phục vụ Tổ quốc, trong lời nói ấy, ánh mắt của cậu ấy có nhiều phần luyến tiếc khi phải rời xa thêm 1 năm nữa và cả cô trò không biết được sau này còn có chuyện gì xảy ra nữa hay không nhưng trong lời nói đó, ngữ điệu đó vẫn là cậu học trò yêu quý của cô năm nào.


Xem ảnh/clip 1801681

Xem ảnh/clip 1801682

Xem ảnh/clip 1801683
Học trò voi cô đụ dính bầu ko nhỉ ko cô
 

Bài viết liên quan