Tôi thích có một ngôi nhà nhỏ, sáng sáng dậy sớm pha ly cà phê nhìn ra khoảng không xanh biếc, cảm thấy đời thật thư thả.
Tối tối mở lò sưởi lên, hai tay xoa xoa bên ly trà nóng, hít hà mùi thơm rồi tám chuyện trên trời dưới đất, về đời, về những chuyến đi.
Đôi khi chỉ cần yên lặng thôi cũng thấy ấm áp lòng rồi.
Nhưng cuộc đời đã cho em xuất hiện trước mặt tôi. Tôi khờ dại đem cái ước mơ giản dị đó của mình tâm sự cùng em
Ngay từ đầu, tôi nghĩ mình không hợp với em, tuy nhiên, tôi vẫn thi thoảng nhắn tin với em.
Lâu dần, người cũng mở lòng hơn. Chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên.
Tôi chở em trên con xe cà tàng. Em có vẻ thích mấy quán hủ tíu gõ mà mọi người ít đi.
Đêm hôm ấy, em trốn bố mẹ đến ở lại chung cư mà tôi đang ở, làm vài món, chúng tôi nhậu cùng nhau ....
Khi em chủ động rũ bỏ quần áo. Tôi sửng sốt, hỏi em đang làm gì vậy?
Em chỉ nói: "em muốn anh, và anh cũng vậy, đúng hông ?"
Tôi thề hôm đó cái con quể trong tôi nó đi vắng, tôi chỉ muốn trải qua một buổi tối bình yên thôi. Thiệt.
Sau những phút giây quấn quýt và nồng nhiệt, tôi cùng em đi dạo dưới công viên chung cư, tôi buộc miệng hỏi em:
- Vậy sau hôm nay, em sẽ lơ anh hay sẽ lại tiếp tục đây?
Em mỉm cười lém lỉnh:
- Cũng tùy xem anh nghiêm túc thế nào?
Tôi cười lớn, rồi đưa bàn tay ra. Chần chừ, em nắm lấy. Cứ thế, chúng tôi giữ thật lâu giữa đêm mát lành, tôi ân cần vuốt mái tóc em, yên bình.
Em nũng nịu đòi tôi ôm em từ phía sau và thơm nhẹ lên má. Vì em thích cảm giác có một người luôn ở phía sau, chở che em rất thật.
Tối tối mở lò sưởi lên, hai tay xoa xoa bên ly trà nóng, hít hà mùi thơm rồi tám chuyện trên trời dưới đất, về đời, về những chuyến đi.
Đôi khi chỉ cần yên lặng thôi cũng thấy ấm áp lòng rồi.
Nhưng cuộc đời đã cho em xuất hiện trước mặt tôi. Tôi khờ dại đem cái ước mơ giản dị đó của mình tâm sự cùng em
Ngay từ đầu, tôi nghĩ mình không hợp với em, tuy nhiên, tôi vẫn thi thoảng nhắn tin với em.
Lâu dần, người cũng mở lòng hơn. Chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên.
Tôi chở em trên con xe cà tàng. Em có vẻ thích mấy quán hủ tíu gõ mà mọi người ít đi.
Đêm hôm ấy, em trốn bố mẹ đến ở lại chung cư mà tôi đang ở, làm vài món, chúng tôi nhậu cùng nhau ....
Khi em chủ động rũ bỏ quần áo. Tôi sửng sốt, hỏi em đang làm gì vậy?
Em chỉ nói: "em muốn anh, và anh cũng vậy, đúng hông ?"
Tôi thề hôm đó cái con quể trong tôi nó đi vắng, tôi chỉ muốn trải qua một buổi tối bình yên thôi. Thiệt.
Sau những phút giây quấn quýt và nồng nhiệt, tôi cùng em đi dạo dưới công viên chung cư, tôi buộc miệng hỏi em:
- Vậy sau hôm nay, em sẽ lơ anh hay sẽ lại tiếp tục đây?
Em mỉm cười lém lỉnh:
- Cũng tùy xem anh nghiêm túc thế nào?
Tôi cười lớn, rồi đưa bàn tay ra. Chần chừ, em nắm lấy. Cứ thế, chúng tôi giữ thật lâu giữa đêm mát lành, tôi ân cần vuốt mái tóc em, yên bình.
Em nũng nịu đòi tôi ôm em từ phía sau và thơm nhẹ lên má. Vì em thích cảm giác có một người luôn ở phía sau, chở che em rất thật.
Chỉnh sửa cuối:



có gì kui nắm đầu 
