Đặt chân bước lên thêm tuổi mới, có phải là thời gian để Nó nhìn lại bản thân, nhìn lại hành trình luân hồi đời mình.
- 18 tuổi, là một thằng nhóc mang đầy ước mơ và hoài bão lớn
- 22 tuổi, nó vươn mình ra xã hội chứng minh bản thân
- 25 tuổi, nó cũng khẳng định được nó là ai? Xã hội biết nó có những gì.
- 26 tuổi, nó biết xã hội là thế nào?
Hành trình tạm thời ghé vào trạm dừng chân, để nó được ngẫm nghĩ về quãng đường vừa qua. Khúc nguy hiểm may mắn nó thoát được, khúc an nhàn chủ quan, khúc tập trung căng thẳng.
Hành trình của nó đã đủ số ghế chưa? Nó nhìn lại chắc sẽ không bao giờ là đủ, người vừa lên chỉ đi một đoạn, người đã xuống từ bao giờ, có vài người chấp nhận ngồi sau động viên hỗ trợ nó đến khi không thể.
- Có vị khách thô lỗ trịch thượng.
- Có vị khách lặng lẽ điềm nhiên.
- Có vị khách phô trương, ồn ào, thị phi.
- Có vị khách khiêm nhường, thấu hiểu.
Thời gian đầu khi mới leo lên điều khiển chuyến xe hành trình đời nó, nó cãi vã với những vị khách chẳng ra gì, nó đấu tranh cho những vị khách yếu thế. Nó cảm thấy thoải mái khi nó sống bằng tấm lòng chân tình. Nó an nhàn chủ quan vì đoạn đường bằng phẳng.
Rồi bỗng xe nó lao vào đoạn đường xuống cấp, nó giật mình tập trung giảm tốc. Những vị khách nó vừa bảo vệ lại cay độc chà đạp nó, họ quay lưng ôm hết tấm lòng nó rời đi.
Ghé vào trạm dừng chân lần này, nó lặng lẽ nép vào một gốc tĩnh lặng phì phào điếu thuốc đỏ rực trên tay. Giờ là lúc nghĩ về con người của nó, nó cố tìm ra câu trả lời cho hàng tá câu hỏi mà nó đặt ra.
Nó đã ở mọi tầng lớp của xã hội, nó đã tiếp xúc đủ loại kiểu người khác nhau.
- Có cậu bé một chân chủ động đứng lên nhường chỗ cho một cụ bà.
- Có gã sang trọng cố tình chèn ép người ngồi cạnh cho con anh ta.
- Có kẻ tri thức thốt lên lời lẽ phỉ bán anh chàng bốc vác người đẫm mồ hôi.
- Có cô nàng chân thành xin lỗi để bảo vệ người cha lẩm cẩm.
- Có người mẹ bỏ qua sĩ diện xè tay xin tiền cho con qua cơn khát sữa.
- Có thanh niên bán rẻ đạo đức vì không muốn xã hội coi thường, sỉ nhục.
Nó thở phèo ra làn khói trắng tự hỏi lại bản thân mình, nó muốn trở thành loại người nào đây?
Thả những vị khách bất hòa kia xuống để chuyến hành trình nhân ái nó tiếp tục tiến lên.
Hay nó thờ ơ, vô tâm mặc kệ mọi thứ. Nó bán luôn sĩ diện, liêm sỉ, đạo đức cúi đầu vì giá trị ảo trong hành trình tạm thời này.
Bản thân nó sẽ được nâng cấp mọi thứ lên, xã hội sẽ tiếp tục biết nó là ai. Nó sẽ lại quay về vòng luẩn quẩn.
Nó đưa điếu thuốc đang cầm trên tay rít vào một hơi thật dài, đầu thuốc đỏ rực lên mạnh mẽ. Nó vứt điếu thuốc xuống nền lấy chân đạp lên tự hỏi.
Vậy ý nghĩa của cuộc hành trình nó là gì? Mục đích nó điều khiển cuộc hành trình này về đâu?
Nguyen.L.B.K
- 18 tuổi, là một thằng nhóc mang đầy ước mơ và hoài bão lớn
- 22 tuổi, nó vươn mình ra xã hội chứng minh bản thân
- 25 tuổi, nó cũng khẳng định được nó là ai? Xã hội biết nó có những gì.
- 26 tuổi, nó biết xã hội là thế nào?
Hành trình tạm thời ghé vào trạm dừng chân, để nó được ngẫm nghĩ về quãng đường vừa qua. Khúc nguy hiểm may mắn nó thoát được, khúc an nhàn chủ quan, khúc tập trung căng thẳng.
Hành trình của nó đã đủ số ghế chưa? Nó nhìn lại chắc sẽ không bao giờ là đủ, người vừa lên chỉ đi một đoạn, người đã xuống từ bao giờ, có vài người chấp nhận ngồi sau động viên hỗ trợ nó đến khi không thể.
- Có vị khách thô lỗ trịch thượng.
- Có vị khách lặng lẽ điềm nhiên.
- Có vị khách phô trương, ồn ào, thị phi.
- Có vị khách khiêm nhường, thấu hiểu.
Thời gian đầu khi mới leo lên điều khiển chuyến xe hành trình đời nó, nó cãi vã với những vị khách chẳng ra gì, nó đấu tranh cho những vị khách yếu thế. Nó cảm thấy thoải mái khi nó sống bằng tấm lòng chân tình. Nó an nhàn chủ quan vì đoạn đường bằng phẳng.
Rồi bỗng xe nó lao vào đoạn đường xuống cấp, nó giật mình tập trung giảm tốc. Những vị khách nó vừa bảo vệ lại cay độc chà đạp nó, họ quay lưng ôm hết tấm lòng nó rời đi.
Ghé vào trạm dừng chân lần này, nó lặng lẽ nép vào một gốc tĩnh lặng phì phào điếu thuốc đỏ rực trên tay. Giờ là lúc nghĩ về con người của nó, nó cố tìm ra câu trả lời cho hàng tá câu hỏi mà nó đặt ra.
Nó đã ở mọi tầng lớp của xã hội, nó đã tiếp xúc đủ loại kiểu người khác nhau.
- Có cậu bé một chân chủ động đứng lên nhường chỗ cho một cụ bà.
- Có gã sang trọng cố tình chèn ép người ngồi cạnh cho con anh ta.
- Có kẻ tri thức thốt lên lời lẽ phỉ bán anh chàng bốc vác người đẫm mồ hôi.
- Có cô nàng chân thành xin lỗi để bảo vệ người cha lẩm cẩm.
- Có người mẹ bỏ qua sĩ diện xè tay xin tiền cho con qua cơn khát sữa.
- Có thanh niên bán rẻ đạo đức vì không muốn xã hội coi thường, sỉ nhục.
Nó thở phèo ra làn khói trắng tự hỏi lại bản thân mình, nó muốn trở thành loại người nào đây?
Thả những vị khách bất hòa kia xuống để chuyến hành trình nhân ái nó tiếp tục tiến lên.
Hay nó thờ ơ, vô tâm mặc kệ mọi thứ. Nó bán luôn sĩ diện, liêm sỉ, đạo đức cúi đầu vì giá trị ảo trong hành trình tạm thời này.
Bản thân nó sẽ được nâng cấp mọi thứ lên, xã hội sẽ tiếp tục biết nó là ai. Nó sẽ lại quay về vòng luẩn quẩn.
Nó đưa điếu thuốc đang cầm trên tay rít vào một hơi thật dài, đầu thuốc đỏ rực lên mạnh mẽ. Nó vứt điếu thuốc xuống nền lấy chân đạp lên tự hỏi.
Vậy ý nghĩa của cuộc hành trình nó là gì? Mục đích nó điều khiển cuộc hành trình này về đâu?
Nguyen.L.B.K



