Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Chuyện hay giờ mới kể

Lượt xem: 5025

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1181 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Haiquayxe1998

Checker Chính Thức
Pro Donator
2/9/22
Đã donate
$50.00
1,178
3,118
141
Đồng Nai
VND
0
Tín dụng
15,477
Những ngày cuối năm thật mệt mỏi. Công việc lu bu, nhà cửa bừa bộn nhìn thấy ớn. Tôi ở một mình một căn nho nhỏ, chả bày vẽ gì nhiều những không hiểu sao ba cái thứ đồ lăng nhăng giấy lộn cứ chất cao lên thành đống. Cố gắng lắm mới lê cái xác mệt lử ra quăng mấy cái thứ đó vào một góc. Nhìn lại thấy mà ớn, cao tới gần 1 mét toàn giấy báo, tài liệu, đồ nhựa đồ điện hỏng, bản vẽ nhì nhằng …

Xong xuôi vô nhà tắm xối nước ào ào. Cảm giác nước lạnh xối hết mồ hôi nhơm nhớp trên người thật đã. Lau vội cái khăn tắm lên người, tôi thủng thẳng ra đầu ngõ gọi tách cafe. Vừa châm điếu thuốc lên môi làm vài hơi, chợt tôi thấy có một bà đạp cái xe cà tàng đi qua, mắt dòm dòm vô mấy cái bịch nilon rác ngoài đường. “Ve chai!” – Tôi vỗ trán đánh đét một tiếng – sao không nghĩ ra mấy bà này từ sớm có phải đỡ mệt thân không!

Tôi ngoắc ngoắc cái tay. Chị ta tấp vội xe vào lề đon đả: Anh dọn nhà hay muốn bán gì anh? Ô, nghe giọng thì cũng còn khá trẻ, tại cái bộ đồ cũ xì và cái khẩu trang che hết khuôn mặt nên tôi tưởng nhầm đó là một chị già già. Tôi khoát khoát tay bảo:

– Chị vô nhà dọn dùm tôi mấy món đồ cũ đi. Tiền nong gì, có mấy chục lẻ tôi biếu chị luôn.

Cô nàng mừng húm, dắt cái xe lật đật theo tôi vô ngõ. Tôi dập điếu thuốc, thong thả vào nhà mở cửa ra. Với tay bật cái đèn, tôi chỉ chị ta đống đồ trong góc nhà rồi bảo:

– Đó, mấy thứ này chắc chị lấy được cả. Tôi không tính tiền, chị cứ lấy rồi dọn dùm tôi sạch sẽ là được.

Cô nàng cởi cái khẩu trang ra, đeo cái bao tay vào. Ái chà, cái quan niệm của tôi về phụ nữ đi lượm ve chai có khi sẽ thay đổi sau lần này đó nha. Khuôn mặt cô ta khá dễ nhìn, quãng 28 tuổi, mắt sắc, miệng nhỏ nhỏ, đôi má bầu bĩnh. Tôi liếc qua cái thân hình thêm lần nữa: cao ráo, căp mông sau cái quần vải bạc phếch nhìn cũng to ra phết. Tôi quay đi, hơi buồn cười với cái suy nghĩ của mình: Mẹ, sao không đi làm cave có phải nhàn hơn không hả?

Tôi bật cái màn hình PC làm nốt mấy việc còn dang dở. Cô nàng lúi húi làm có vẻ mải miết dữ lắm. Ngoái lại nhìn thấy đang chổng mông lên nhặt gì đó, vòng 3 đung đưa nhìn cũng hấp dẫn à nha. Tự dưng thấy cũng hơi hơi rạo rực. Cả mấy tháng trời bù lu công việc mà đôi khi quên mất mình cũng là thằng đàn ông, cũng có nhu cầu sinh lý chứ bộ.

Tôi đi ra bàn lấy cốc nước uống. Lúc đi ngang qua vờ như vô ý quệt tay vào mông cô nàng. Ui da, đạp xe suốt ngày mà sao mông vẫn mềm mại dữ vậy ta? Cô nàng cũng mải làm chẳng để ý, tôi đụng vô cũng như chẳng biết gì. Tôi chép miệng, lấy cốc nước về bàn, tự cười mình: Mẹ kiếp, mày giờ sa đọa tới nỗi định dê cả con bé ve chai hả?

Tôi bắt tay vô làm việc tiếp, nhưng sao cái đầu nó không bình tĩnh như trước được. Bực mình châm điếu thuốc hút cho đỡ quạu, vừa châm vừa lé lé mắt soi cô nàng ve chai chút. Ngoái cổ lại hoài mệt quá, tôi nảy ra cái sáng kiến dòm cô nàng qua cái đồng hồ có gương tôi hay để trên bàn. Đang soi cái vòng 3 tròn trĩnh, cái silip trắng đã sờn sờn lộ ra sau mép quần dài thì tôi thấy cô nàng len lén ngoái lại nhìn. Tôi làm bộ tỉnh như không, tay gõ gõ phím như đang làm việc thì thấy qua gương nét mặt cô nàng có vẻ lấm lét tợn. Tôi quay hẳn mặt đi, xoay lưng ra cho cô nàng thoải mái để xem ý chừng định làm gì. Tí thì tôi phá lên cười, khi cô nàng thấy tôi không để ý bèn thò tay vào mông gãi nhẹ. Nhìn cái bàn tay xoa xoa vào cặp mông tròn vo kia, tự dưng tôi cũng thấy rạo rực sao sao đó.

Cô nàng hẳn đang nghĩ tôi chăm chú làm mà đâu nghĩ rằng cái gì cô ta làm tôi cũng nhìn thấy hết trơn. Tôi còn bị hố hơn nữa khi tưởng rằng cô nàng chỉ lén lút làm mỗi một chuyện gãi mông. Cái Nokia N72 của tôi đang sạc pin ngay trên bàn, cách cô nàng có một cái với tay kìa. Đang chờ màn gãi mông tiếp của cô nàng thì tôi giật mình khi thấy cô nàng đang len lén rút dây sạc, cầm cái nokia bỏ vội vào trong áo ngực. Vừa làm cái tay vừa run bắn, mặt tái nhợt hẳn đi kìa.

Tôi nghe trong người bực bội ghê. Chẳng lẽ lại ra tát cho cô nàng một phát vì cái tính trộm cắp láo toét. Đang bực mình định đứng dậy thì thấy quần vướng vướng – thì ra thằng em đang biểu tình kêu tôi kiềm chế chớ có đứng lên tự bao giờ. Tự dưng trong đầu tôi nảy ra một ý khá là hay. Tôi tủm tỉm cười, móc trong túi quần ra cái nokia 1202 dự bị, bấm sẵn số chính của mình rồi ung dung hút tiếp.

Quãng 5 phút sau, cô nàng xem chừng đã lấy lại bình tĩnh, vơ gọn đồ đạc vô mấy cái bao tải rồi quày quả tính xách ra ngoài. Quay lại phía tôi lí nhí: Dạ em cảm ơn anh, em xin phép em về ạ! Tôi quay người lại. Cái mặt đã che khẩu trang nhưng đôi mắt vẫn còn nguyên sự bối rối không giấu nổi. “Chắc mới đi ăn cắp lần đầu” – tôi thở dài nghĩ bụng. Tôi chỉ đống giấy còn sót lại, kêu:

– Trời, chị làm ăn gì ẩu dữ vậy. Giấy rác còn quá trời kìa, lấy cái chổi quét dùm tôi đi.

Cô nàng líu ríu làm theo….

Nhìn cái tướng cô nàng líu ríu quét nhà lúc này mới thật tức cười. Không còn cái dáng nhanh nhẹn xông xáo như lúc đầu mà đôi chân cứ như ríu vào nhau, cái tay cầm chổi quét đông một nhát, tây một nhát làm bụi mù lên. Tôi mắc cười quá mà không có dám cười. Các cụ nói cấm có sai: Có tật thì giật mình mà.

Quét quáng quàng được dăm ba nhát, cô nàng lấm lét nhìn tôi như con chuột nhắt nhìn con mèo to vậy. “Tới lúc rồi đây” – tôi thầm nhủ. Tôi giả bộ nhìn lên cái bàn nước rồi ngạc nhiên kêu:

– Ủa cái điện thoại mới để đây đâu mất tiêu rồi ta?

Cái chổi tí nữa thì rơi khỏi tay cô nàng. Nhìn đôi chân run bần bật sau cái quần vải cũ, tôi vừa thấy tội tội vừa thấy kích thích kì lạ. “Tội à, có mà tội chưa xử thì có” – bụng bảo dạ vậy tự dưng thấy con người mình nó ác hẳn lên. Tôi lườm cô nàng 1 cái khét lẹt rồi nghiêm giọng:

– Chị dọn đồ có thấy cái điện thoại của tôi rớt đâu không?

Cô nàng luống cuống dữ. 2 cái tay đan vào nhau mân mê hồi lâu mới thốt lên:

– Dạ… em … không có thấy. Thôi muộn rồi em xin phép anh em về kẻo tối…

Tôi gằn giọng:

– Đứng im đó cho tôi!

Cô nàng coi chừng có vẻ nhát dữ. Nghe tôi quát lên là chân ríu lại, đứng tần ngần nửa muốn chạy nửa muốn khai thật ra cho lẹ. Tôi làm mặt ngầu, đi vòng vòng quanh cô nàng, tay chắp đằng sau nhìn chằm chặp. Cô nàng run bần bật, hễ cặp mắt tôi chiếu vào là vội vàng cúi xuống không dám nhìn một chút nào. Tôi chống tay ngoài cửa chặn đường, thủng thẳng:

– Nãy giờ có tôi với chị ở đây, điện thoại tôi không có cánh sao nó bay đi đâu được vậy?

Cô nàng thiếu điều khóc luôn, cứ cúi gằm mặt nói hoài một câu:

– Em… em không có biết. Em ở quê ra có biết gì đâu…

Tôi hơi cáu, sẵng giọng:

– Hỏi chị lần cuối, chị có cầm cái điện thoại của tôi không?

Cô nàng ngước mắt nhìn tôi, cặp mắt đã đo đỏ. Ngập ngừng nửa muốn rút cái điện thoại ra đưa tôi, nửa lại sợ sệt. Tới vài phút sau mới lí nha lí nhí:

– Dạ… không.

Tôi đóng cửa cái rầm, tiện tay khóa trái lại. Cô nàng giật mình cái thót rồi lại đứng im như cũ, chân tay run rẩy hết cả lên. Tôi thong thả bước ra cái ghế, ngồi xuống châm thêm điếu thuốc nhìn cho hầm hố, rồi rút cái điện thoại 1202 ra. Tôi cầm cái điện thoại lúc lắc rồi nhìn thẳng vào cô nàng kêu:

– Nghe nhạc nha!

Tôi nhấn số chiếc N72. Tiếng nhạc rung lên từ trong áo ngực cô nàng. Điện thoại của tôi hình như có rò điện hay sao nó mà người cô nàng cũng rung bần bật theo hệt như bị điện giật vậy. Cô nàng ngồi bệt xuống sàn, nước mắt từa lưa, tay run run định móc cái điện thoại ra, vừa móc vừa rên rỉ:

– Ôi anh ơi anh tha cho em lần này, em trót dại lần đầu anh ơi!!!!

Tôi làm bộ mặt ngầu nhất có thể, quắc mắt nhìn gườm gườm vào như muốn ăn tươi nuốt sống cô nàng. Thật ra làm bộ vậy thôi, chớ nhìn cái cảnh con mồi đang nằm trong tay mình để mà vờn vờn thì không bàn phím nào tả xiết sự sung sướng cả. Tôi gằn giọng:

– Đứng im đó cho tôi!

Cô nàng coi chừng có vẻ nhát dữ. Nghe tôi quát lên là chân ríu lại, đứng tần ngần nửa muốn chạy nửa muốn khai thật ra cho lẹ. Tôi làm mặt ngầu, đi vòng vòng quanh cô nàng, tay chắp đằng sau nhìn chằm chặp. Cô nàng run bần bật, hễ cặp mắt tôi chiếu vào là vội vàng cúi xuống không dám nhìn một chút nào. Tôi chống tay ngoài cửa chặn đường, thủng thẳng:

– Nãy giờ có tôi với chị ở đây, điện thoại tôi không có cánh sao nó bay đi đâu được vậy?

Cô nàng thiếu điều khóc luôn, cứ cúi gằm mặt nói hoài một câu:

– Em… em không có biết. Em ở quê ra có biết gì đâu…

Tôi hơi cáu, sẵng giọng:

– Hỏi chị lần cuối, chị có cầm cái điện thoại của tôi không?

Cô nàng ngước mắt nhìn tôi, cặp mắt đã đo đỏ. Ngập ngừng nửa muốn rút cái điện thoại ra đưa tôi, nửa lại sợ sệt. Tới vài phút sau mới lí nha lí nhí:

– Dạ… không.

Tôi đóng cửa cái rầm, tiện tay khóa trái lại. Cô nàng giật mình cái thót rồi lại đứng im như cũ, chân tay run rẩy hết cả lên. Tôi thong thả bước ra cái ghế, ngồi xuống châm thêm điếu thuốc nhìn cho hầm hố, rồi rút cái điện thoại 1202 ra. Tôi cầm cái điện thoại lúc lắc rồi nhìn thẳng vào cô nàng kêu:

– Nghe nhạc nha!

Tôi nhấn số chiếc N72. Tiếng nhạc rung lên từ trong áo ngực cô nàng. Điện thoại của tôi hình như có rò điện hay sao nó mà người cô nàng cũng rung bần bật theo hệt như bị điện giật vậy. Cô nàng ngồi bệt xuống sàn, nước mắt từa lưa, tay run run định móc cái điện thoại ra, vừa móc vừa rên rỉ:

– Ôi anh ơi anh tha cho em lần này, em trót dại lần đầu anh ơi!!!!

Tôi làm bộ mặt ngầu nhất có thể, quắc mắt nhìn gườm gườm vào như muốn ăn tươi nuốt sống cô nàng. Thật ra làm bộ vậy thôi, chớ nhìn cái cảnh con mồi đang nằm trong tay mình để mà vờn vờn thì không bàn phím nào tả xiết sự sung sướng cả. Tôi gằn giọng:

– Mày đi ra đây coi, nhanh lên. Tao bảo mày bò ra đây nè, nhanh!

Con nhỏ sợ tới phát sốt, luống cuống bò bò từ sàn tới cái bàn uống nước tôi đang ngồi. Cái tư thế bò thấy ghét, cái mông lổm ngổm lên, cái mặt thì nước mắt tè le. Tôi lại hét:

– Mày để cái tay lên bàn coi.

Cô nàng mặt cắt không còn giọt máu, run run đưa cái tay lên bàn, vừa đưa vừa sợ hãi hỏi:

– Anh… ơi anh… anh làm gì thế…

Trích dẫn: Cô nàng mặt cắt không còn giọt máu, run run đưa cái tay lên bàn, vừa đưa vừa sợ hãi hỏi:

– Anh… ơi anh… anh làm gì thế… Mắt tôi trợn ngược lên coi bộ hùng hổ lắm, dù trong lòng đang mắc cười gần chết. Tôi quát lên:

– Để im tay trên đó!

Vừa nói tôi vừa làm bộ giơ con dao lên đâm xuống thật lẹ. Chỉ nghe “Ối giời ơi” một tiếng, cô nàng rụt ngay tay lại nằm bò ra đất, nước mắt giàn giụa ra. Vừa nằm vừa rên lên:

– Ôi giời ơi đừng đâm em, em chết mất anh ơi!

Tôi lạnh lùng vơ điện thoại, giả bộ bấm số. Cô nàng lại hét thảm thiết hơn:

– Ối anh ơi đừng gọi công an, em chết mất!

Tôi nghĩ bụng: Đâm mày mày cũng chết, kêu công an mày cũng chết, cứ nước này chắc tao cũng… chết luôn quá Tôi gạt tay ra, ngồi xổm xuống, chim đối mặt với con nhỏ rồi la:

– Mồm mày kêu là anh đánh em đi, giờ tao đâm mày thì mày lại xin xỏ. Vậy giờ mày tính sao đây?

Cô nàng chẳng biết nói gì cứ nằm phục xuống, cái đập dập dập nhìn mắc cười không tả nổi. Hồi lâu mới lắp bắp:

– Anh ơi anh làm phước anh tha cho em, em làm trâu làm ngựa cho anh kiếp này anh ơi, em xin anh đấy!

À, ý kiến hay à nha. Làm trâu làm ngựa à? Xe máy thì tôi có, ruộng thì không, vậy thì cần trâu với ngựa để làm gì. Nhưng thi thoảng trở về với thú vui cưỡi trâu thổi sáo cũng không phải ý kiến tệ nha.

Tôi cười gằn, giọng lạnh te:

-Làm trâu làm ngựa à? Mày làm được không đây? Lần này mà mày nói mà không làm được thì đừng trách tao gọi công an nha. Lần này là cơ hội cuối nha!

Con nhỏ như chết đuối với được phao cứu sinh vội vàng hổn hển bảo:

– Vâng vâng em thề. Anh đừng đâm em đừng gọi công an thì em làm trâu làm ngựa gì cũng đc anh ơiiiiiiiiiiiiiiii….

Tôi thủng thẳng đứng lên, tay vẫn cầm con dao nhìn giang hồ vãi. Vừa đứng vừa thòng thêm một câu nghe sặc mùi xã hội đen:

– Mày làm không nổi đừng trách con dao của tao nha!

Con bé càng run mạnh. Tôi lên cái ghế ngồi tựa lưng ra, mắt nhìn gườm gườm. Con bé còn đang lúng túng thì nghe tôi quát:

– Mày đứng lên coi.

Lục tục đứng lên liền.

– Quay 1 vòng tao coi.

Mặt con nhỏ nghệt ra thấy rõ nhưng cũng ráng quay 1 vòng. Nhìn cái điệu bộ vừa sợ vừa ngượng nghịu của con nhỏ mà thằng em trong quần cứ biểu tình rầm rầm. Đúng lúc nó xoay cái mông qua thì tôi kêu tiếp:

– Đứng im đó.

Stop liền. Hay dữ ta. Robot điều khiển bằng giọng nói tụi Nhật Bản có khi còn chưa làm ra nổi nha. Tôi hứng chí kêu:

– Chổng cái mông ra coi.

Con nhỏ ngượng chín cả mắt, dòm dòm tôi một cái rồi miễn cưỡng cúi lưng xuống, đưa cái mông ra. Trời đất ơi, xem tụi Mỹ nhảy stripshow quá trời mà sao cái cảm giác không bằng một phần nhỏ của cái show diễn của nhỏ này. Cái mông tròn căng bó sát vào cái quần vải cũ, cái khe mông lằn cả lên rõ mồn một. Tôi khoái chí ngắm nghía hồi lâu rồi kêu tiếp:

– Lắc cái mông qua lại coi!

Mặt con nhỏ đỏ rần lên y chang như mặt trời, nước mắt lại chuẩn bị tè le ra. Tôi lúc lắc con dao, một tay với lấy cái điện thoại đang để chỏng chơ trên bàn. Con nhỏ nhìn thấy cái cử chỉ vậy vội vàng cúp cái mặt xuống. Cái mông tròn vo bắt đầu đung đưa, đung đưa….

Tôi nứng quá chừng luôn, cho tay vào hỏi thăm thằng em bé. Thằng em cũng Nứng chẳng kém, nước dãi chảy đầy ra ướt cả tay tôi. Con nhỏ thấy tôi không kêu dừng cũng chẳng dám dừng, cái mông cứ đưa qua đưa lại liên hồi.

Tôi bỏ cái tay ra, hắng giọng kêu:

– Được rồi! Giờ đứng xoay mặt lại coi.

Con nhỏ xoay người lại, 2 tay che lấy trước bướm, mặt đỏ gay. Tôi nhìn con nhỏ giờ còn thấy hấp dẫn hơn cả Maria Ozawa nữa trời. Tôi ngồi ưỡn cái con cu ra cho nó đội quần lên thẳng đứng, ra lệnh tiếp:

– Dạng cái chân to ra coi.

Con nhỏ sợ sệt dịch 2 cái chân lui ra 2 bên. Cái quần bị kéo căng lộ ra cái mu căng phồng, nhìn kích thích ghê gớm. Tôi châm thêm điếu thuốc, kêu:

– Đứng đó thủ dâm tao coi!

Mặt con nhỏ nghệt ra hồi lâu rồi mới lí nhí:

– Anh ơi thủ dâm là gì ạ!

Mặt tôi lúc đó chắc cũng nghệt ra chẳng kém. Con nhỏ này không biết thủ dâm là gì thì tôi cũng không biết giải thích với nó ra sao nữa Đành gằn giọng kiểu đanh thép nhất có thể:

– Cho cái tay xoa bướm đi tao coi!

Con nhỏ mặt càng nghệt ra nữa, cứ đứng im chịu trận. Hừ, xem chừng không dùng biện pháp mạnh không xi nhê được. Tôi giả bộ đứng dậy, tay vơ con dao gầm lên:

– Làm mau.

Con nhỏ cuống quít hết cả lên. Cái tay vội vội vàng vàng xoa lên cái mu căng phồng như thể đang bị phỏng vậy. Mất hay mất hay! Tôi lại quát:

– Làm từ từ thôi!

Con nhỏ nước mắt lại chảy ra, cái tay cũng chậm lại. Tôi như đang mông du vậy, cái cảm giác kích thích tới tận cùng mà chưa bao giờ tôi có được. Gạt cái tàn thuốc 1 cái rồi lại tiếp:

– Ưỡn cái bướm ra coi.

Con nhỏ dạng chân ra, cái lưng hơi ưỡn về phía sau, đưa cái mu căng phồng ra phía trước. Cái tay xoa đi xoa lại, môi bặm lại vẻ chịu đựng. Tôi cắc cớ hỏi:

– Làm vậy sướng không?

Con nhỏ lí nhí:

– Dạ sướng ạ

– Sướng sao mày không rên? Rên đi tao nghe coi!

Mặt con nhỏ đỏ bừng bừng như thể mặt trời bị cho vào lò than vậy. Ngắc ngứ hồi lâu mới nghe nó ú ớ mấy tiếng trong cổ họng: Ơ ờ, ơ ờ…

Tôi phải cố lắm mới nín không cười. Con nhỏ đứng ưỡn cái mu ra, tay xoa bướm một cách vụng về, mồm rên rên mấy câu chẳng ăn nhập gì nhưng tôi thấy đã quá trời. Lại thấy cái vụ đối đáp với con nhỏ này cũng hay hay, tôi vẫy tay cho con nhỏ dừng, kêu nó quỳ xuống đất. Con nhỏ vội vàng quỳ xuống, 2 tay chống xuống đất, ngước cái mặt lên nhìn tôi.

– Mày có chồng con gì chưa?

– Dạ em có chồng rồi nhưng chưa có con.


– Sao có chồng mà chưa có con kì vậy?

– Dạ em cũng không biết nữa.

– Chồng mày giờ đâu?

– Dạ chồng em đang ở quê.

Tôi xoa xoa cái tay. Màn hỏi đáp này không ngờ thú vị dữ vậy ta.

– Chồng mày một ngày chơi mày mấy lần?

Mặt con nhỏ lại đỏ bừng lên.

– Dạ 1 lần.

Tôi phá lên cười:

– Yếu dữ vậy sao? Khi chơi mày thì nó hay làm gì, mày nói cụ thể tao nghe coi.

Con bé nhìn tôi khổ sở, 2 cái tay cứ mân mê lấy nhau, miệng lúng búng mãi không ra nổi 1 câu. Tôi lại đập bàn, quát:

– Mày nói hay không hả?

Con bé giật mình, lùi lại 1 bước. Nhìn cái tướng tôi chắc đe dọa quá đâm ra cái sợ át hết cả ngượng nghịu. Nó lúng búng trong miệng:

– Dạ anh ấy cởi quần áo cho em rồi 2 đứa lên giường ngủ với nhau thôi ạ.

Tôi quắc mắt:

– Tao bảo mày kể cụ thể cơ mà!

Con bé nước mắt lã chã nhưng nhìn cái vẻ mặt tôi chắc nó biết khó mà xin xỏ được gì. Thật ra cái mặt tôi lúc đó chắc nhìn dâm ô chứ chẳng còn tí tẹo giang hồ nào hết trơn.

– Dạ anh ấy cởi quần dài em, cởi áo em, cởi quần xi líp của em. Rồi bế em lên giường, dạng chân em ra rồi cho vào thôi ạ…

– Cho cái gì vào cái gì, hả?

– Dạ, cho chim vào bướm em ạ!

Tôi cười khoái trá. Nghe những cái câu này từ chính mồm con bé này nói ra có một cái cảm giác rất hay. Mà giờ mới biết thêm là ở quê, những môn kèn sáo nghệ thuật thường là bị thất truyền. Uổng thật!

– Chim chồng mày to không? Cho vào của mày có thích không?

Con bé lại cúi gằm cái mặt xuống, lí nhí:

– Dạ chim bé bé ạ, cũng không to lắm. Em có lần thích lần không ạ!

A con này chắc biết nhiều Chim rồi đây nên mới phân biệt được chim to chim bé. Tôi tủm tỉm cười rồi lại hỏi:

– Thế rốt cuộc mày nhìn mấy cái chim rồi.

Con bé mặt vẫn cúi gằm xuống:

– Dạ 2 cái ạ. Của anh bạn trai cũ của em nữa, nhưng em chỉ nhìn thôi chứ không làm gì ạ.

Tôi tí nữa thì phá lên cười. Con này giờ nó đã đoán được câu hỏi của tôi rồi trả lời trước đấy, ghê gớm thật. Tôi liếc xéo nó 1 cái rồi bảo:

– Này, khi vợ chồng mày làm với nhau thì mày nằm như thế nào, nằm ra tao coi xem có khác trên này không nào?

Con nhỏ khóc to lên 1 cái, đứng dậy định chạy. Nhưng chạy đi đâu được giờ, cửa thì tôi đã khóa trái rồi. Tôi chẳng cần đuổi theo, đứng yên tại chỗ giơ cái điện thoại lên và nói:

– Nói cho mày biết nhà tao có gắn camera đó nha. Mấy vụ mày nhận tội camera nó thu lại hết rồi, khi nào cần tao chỉ gọi công an ra là xong hẳn đó.

Con bé lại cuống cuồng lên, bò bò lại:

– Ối anh ơi em xin lỗi anh, em không dám như thế nữa!

Tôi hài lòng gật gù bảo:

– Thế nãy tao bảo mày làm gì, mày đã làm chưa?

Con bé mím môi lại, nằm xuống dưới sàn. Cái chân nó từ từ đưa ra 2 bên rồi cong lên, 2 cái tay níu lấy 2 cẳng chân, nằm ưỡn bướm ra trước mắt tôi. Tôi nghe tim đập thình thịch, phải mất hồi lâu sau mới thốt lên được:

– Chúng mày chỉ địt nhau kiểu này thôi hả.

Con bé vẫn nằm ngửa dạng chân ra, thốt lên một câu “Dạ” nhão nhoẹt.

Con cu biểu tình quá xá, vừa biểu tình vừa hăm dọa bãi công làm tôi cũng cảm thấy ngột ngạt không chịu nổi. Nhưng cái cơ hội ngàn năm có một thế này, nếu chỉ cắm cúi cho vào rút ra thì khác gì bỏ vài trăm k ra làm 1 shot cave. Nghĩ vậy nên tôi bóp bóp đầu thằng em như an ủi: “Đời còn dài tương lai còn rộng, món này là phải thưởng thức chứ không ăn ngay được, phí lắm”.

Tôi lấy lại tư thế ngồi trên ghế, cái tay đặt tên thành ghế, ngửa lòng bàn tay ra. Quay qua chỗ con nhỏ, tôi đổi tông kêu:

– Đứng lên anh biểu cái này nè.

Con nhỏ lồm cồm bò dậy, cái mặt vẫn sượng sùng. Tôi ngoắc cái tay kêu nó:

– Lại đây nào.

Con nhỏ cứ đứng tần ngần hoài, tôi cáu sườn quát:

– Mày đi ngay lại đây nhanh.

Nghe tôi hét con nhỏ giật mình, len lén đi lại gần. À ra con nhỏ này khoái bạo lực chứ không ưa nhỏ nhẹ, nan giải thiệt. Thôi đã vậy cũng không cần phải ngọt ngào nhỏ nhẹ làm gì hết, mất cả sự sung sướng đi.

Tôi nhìn vô cái bàn tay mình, hất hàm bảo con nhỏ:

– Ưỡn cái bướm vô tay tao coi.

Mặt con nhỏ méo xệch, đang định mở mồm xin xỏ thì tôi quát phủ đầu luôn:

– Nhanh mày!

Con nhỏ một tay bụm miệng, chân dạng ra. Cái tay tôi để ngay giữa 2 chân con nhỏ. Cái mu căng phồng đang từ từ ưỡn ra, chạm vào tay tôi.

Người tôi như có điện giật qua, tê rần. Cái mu con nhỏ mềm mềm mà lại đầy đặn, nóng ran. Tôi hứng quá, hét:

– Cọ vô mày!

Con nhỏ lại tong tỏng nước mắt, vừa bụm miệng khóc vừa ưỡn cái mu cọ qua cọ lại tay tôi. Tôi hứng quá chứng, lấy tay bóp mạnh vô cái mu tròn trĩnh, chỉ thấy mềm oặt và ấm ran lên. Con nhỏ nấc lên:

– Ôi anh ơi em xin anh, em có chồng rồi!

( To be continued )

Nguồn: ST

anh-sex-nguoi-mau-sieu-mau-1.jpeg


anh-banh-lon-5.jpeg


anh-banh-lon-3.jpeg


anh-banh-lon-14.jpeg


anh-banh-lon-11.jpeg


anh-banh-lon-10.jpeg
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan