Chào mọi người.
Em sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, bố mẹ em bỏ nhau khi em ra đời không lâu. Sau đó em ở với bà nội. Vâng, sau này mẹ em đi lấy chồng. Bố em suốt ngày rượu chè, cờ bạc, gái gú. Không bao giờ ngó ngàng đến em, em đi học còn xé sách vở, rồi lên trường chửi thầy cô. Nhà em ở gần biển, nên từ 6 tuổi em đã đi biển rồi, rồi đi lấy củi, để mưu sinh. Gđ, các cô bác ac em, đều coi khinh. Họ nói em là cái đồ không cha không mẹ, loại rẻ rách, họ nói xấu, đặt điều. Em đi biển bắt ốc bắt con xìa, họ cũng ganh ghét với em. Bố em thì quanh năm suốt tháng rượu, rồi ông bảo "t đẻ m ra làm gì, m chết non đi, chết đường chết chợ, chết sớm đi cho t rảnh mắt ".họ hàng thì chả coi em ra gì, cho dù e có cố gắng như thế nào. Bà nội thì nuôi em nhưng cũng hay đi nói xấu em, bảo "nó ngu lắm, xấu xí lại không khéo léo. Đúng là chả đc tích sự gì ".
Những chuyện này càng lúc càng nhiều, đến giờ em lớn, đi làm kiếm tiền đc rồi, họ lại nói em đi làm cái gì mà có tiền vậy. Bảo "loại này, bố mẹ thế kia, có chó nó thèm lấy".
Lúc nào cũng nhìn em với ánh mắt đáng sợ, rồi nói xấu, nguyền rủa. Cho dù em chả bao giờ làm gì có lỗi hay đụng chạm tới ai.
Em nhìn những đứa bạn em, gđ hạnh phúc, bố mẹ, ace vui vẻ mà em thấy tủi thân. Em lao đầu vào làm, từ 7h sáng đến 10-11h đêm. Chỉ để quên đi mọi ưu phiền.
Nhiều lúc buồn mà chả biết nói với ai, e chỉ cố gắng làm,
Thật sự rất buồn chán.
ps:.cảm ơn mọi người đã đọc bài viết của em. Số phận đã định, nên đôi khi chỉ biết nhắm mắt mà buông theo.!
Em sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, bố mẹ em bỏ nhau khi em ra đời không lâu. Sau đó em ở với bà nội. Vâng, sau này mẹ em đi lấy chồng. Bố em suốt ngày rượu chè, cờ bạc, gái gú. Không bao giờ ngó ngàng đến em, em đi học còn xé sách vở, rồi lên trường chửi thầy cô. Nhà em ở gần biển, nên từ 6 tuổi em đã đi biển rồi, rồi đi lấy củi, để mưu sinh. Gđ, các cô bác ac em, đều coi khinh. Họ nói em là cái đồ không cha không mẹ, loại rẻ rách, họ nói xấu, đặt điều. Em đi biển bắt ốc bắt con xìa, họ cũng ganh ghét với em. Bố em thì quanh năm suốt tháng rượu, rồi ông bảo "t đẻ m ra làm gì, m chết non đi, chết đường chết chợ, chết sớm đi cho t rảnh mắt ".họ hàng thì chả coi em ra gì, cho dù e có cố gắng như thế nào. Bà nội thì nuôi em nhưng cũng hay đi nói xấu em, bảo "nó ngu lắm, xấu xí lại không khéo léo. Đúng là chả đc tích sự gì ".
Những chuyện này càng lúc càng nhiều, đến giờ em lớn, đi làm kiếm tiền đc rồi, họ lại nói em đi làm cái gì mà có tiền vậy. Bảo "loại này, bố mẹ thế kia, có chó nó thèm lấy".
Lúc nào cũng nhìn em với ánh mắt đáng sợ, rồi nói xấu, nguyền rủa. Cho dù em chả bao giờ làm gì có lỗi hay đụng chạm tới ai.
Em nhìn những đứa bạn em, gđ hạnh phúc, bố mẹ, ace vui vẻ mà em thấy tủi thân. Em lao đầu vào làm, từ 7h sáng đến 10-11h đêm. Chỉ để quên đi mọi ưu phiền.
Nhiều lúc buồn mà chả biết nói với ai, e chỉ cố gắng làm,
Thật sự rất buồn chán.
ps:.cảm ơn mọi người đã đọc bài viết của em. Số phận đã định, nên đôi khi chỉ biết nhắm mắt mà buông theo.!








,xin quí báo liên hệ cho tôi đc nhận bé về nuôi .
