Mấy bác 7x 8x ,9x đời đầu ở đây chắc cũng quen với khái niệm cứu net rồi phải không. Hồi đó tui còn là sinh viên. Thì cũng được ba mẹ cho lên Bình Dương học ở ĐHBD. Mà học thì ít, cắm ngoài net thì nhiều. Thời đấy nhà nhà xài yahoo. Có vài room chuyên về cứu net dc mấy ông khóa trên chỉ. Canh tối tối cũng mò vào tìm thử. Lúc đó tầm 10h tối tìm thì thấy có 1 em đăng " cần any lo được cho e" Vào hỏi thẳng có phải e kẹt Net đúng ko. Gửi Webcam với địa chỉ a xem. Được A qua cứu. Nó show WC nhìn cũng tạm tạm. Tại hồi WC mờ dữ lắm. Chốt kèo e nó cách đó tầm 3km, xin địa chỉ tiệm + số máy ngồi chứ mấy con đó tiền ăn còn ko có lấy gì có điện thoại.
Bắt xem ôm chạy tới nơi vào net thấy toàn mấy anh mặt rô xăm bích lưng nhìn cũng hơi sợ. Mò tới máy e nó thì tướng nhỏ con lắm, da ngâm ngâm " chắc nhìu ngày chưa tắm" quần áo lấm lem. Cũng còn ngại nên kéo ghế ngồi kế bên hỏi thăm tùm lum. Xong chốt e nó chơi hết đâu tầm 12 13 tiếng gì đó, vài chai nc ngọt với mì gói. Trà xong em nó hỏi mình h đi đâu. Tui kêu cứ đi theo a. 2 đứa dẩn bộ nhau tầm 2 300m thì có cái nhà nghĩ. Chui đại vào ( nghĩ đúng liều thật, 1 thân 1 minh lỡ nó gài thì cũng chết, con cu làm mù con mắt)
Vào kêu e nó đi tắm liền đi chứ nó hôi lắm. Nhỏ vào tắm thì mình cũng chạy xuống tìm BCS ( cái đầu cũng còn tỉnh) sẵn mua ổ bánh mì. Lên thì e nó tắm chưa xong nữa ( chắc cũng đâu 3 4 ngày chưa tắm). Xong ra hỏi đói ko ăn bánh mì đi. Đợi em nó ăn xong mình mới bắt đầu hành sự.
Tướng nhỏ xíu, vú thì như trái chanh vậy, đầu vú bị thụt. Mình kêu em nó BJ đi thì cũng ngoan làm khi nào mình kêu dừng mới dám dừng. Xong nhìn cái lol hồng hồng ít lông ngon lắm cũng mún vét, mà nghĩ lại cảnh hồi nãy 3 4 ngày ko tắm thấy gê gê nên bỏ qua. Mua nhầm cái BCS Rock có thuốc tê. Đeo vào tê hết cả cu. Xong cứ thế mà nhét vào dập. Không có tí nước nào, khô queo. cứ phải phun nước miếng. Dập đủ kiểu em nó la rát quá rồi khóc cái mình cũng xụi luôn, 1 phần do bao có thuốc tê ko có cảm giác nhiều. Thấy cũng tội nên nằm tâm sự.
Em nó nói bỏ học năm lớp 9. Theo dám bạn đi bụi. Lúc đầu ở nhà thằng bồ, ngày nào nó cũng đè ra chịch mà tiền thì ko có, cứ đi chơi bỏ đói nó ở nhà riết. Nó nãn nó bỏ đi mà ko dám về nhà. Xong cứ vào net mà ngồi vậy, ai cứu thì đi ko có thì chạy trốn hoặc xin người ta. Nghe tới lớp 9 là hơi rén rén rồi.
Cu cũng cương lại. Đòi nhét vào nhấp tiếp mà em nó nói nãy khô quá bị rách rồi nên rát. Lấy khăn lau thì có máu thật. Bắt em nó bú xong xục phụ rồi bắn vào miệng bắt nuốt. Xong cũng ko dám ở lâu sợ ập vào lụm tại nó mới 15t.
Bộ đồ nó dơ hầy, cái quần lót để ngoài xa mà còn bốc mùi, để em nó bận lại cũng tội. Đưa em nó vài trăm để mua đồ + tính tiền phòng cả đêm cho em nó ngủ.
Mình thì dọt xuống lội bộ kím xe ôm về phòng trọ. Thế là cả tháng đó ăn mì gói trừ cơm. Nghĩ lại thấy cũng tội, tuổi trẻ bồng bột. Sau đó thì cũng có vài lần đi cứu net nữa mà gặp toàn hàng già già, vào thấy là chạy luôn. Bác nào có chuyện thời xưa vào chia sẻ cho vui.
Bắt xem ôm chạy tới nơi vào net thấy toàn mấy anh mặt rô xăm bích lưng nhìn cũng hơi sợ. Mò tới máy e nó thì tướng nhỏ con lắm, da ngâm ngâm " chắc nhìu ngày chưa tắm" quần áo lấm lem. Cũng còn ngại nên kéo ghế ngồi kế bên hỏi thăm tùm lum. Xong chốt e nó chơi hết đâu tầm 12 13 tiếng gì đó, vài chai nc ngọt với mì gói. Trà xong em nó hỏi mình h đi đâu. Tui kêu cứ đi theo a. 2 đứa dẩn bộ nhau tầm 2 300m thì có cái nhà nghĩ. Chui đại vào ( nghĩ đúng liều thật, 1 thân 1 minh lỡ nó gài thì cũng chết, con cu làm mù con mắt)
Vào kêu e nó đi tắm liền đi chứ nó hôi lắm. Nhỏ vào tắm thì mình cũng chạy xuống tìm BCS ( cái đầu cũng còn tỉnh) sẵn mua ổ bánh mì. Lên thì e nó tắm chưa xong nữa ( chắc cũng đâu 3 4 ngày chưa tắm). Xong ra hỏi đói ko ăn bánh mì đi. Đợi em nó ăn xong mình mới bắt đầu hành sự.
Tướng nhỏ xíu, vú thì như trái chanh vậy, đầu vú bị thụt. Mình kêu em nó BJ đi thì cũng ngoan làm khi nào mình kêu dừng mới dám dừng. Xong nhìn cái lol hồng hồng ít lông ngon lắm cũng mún vét, mà nghĩ lại cảnh hồi nãy 3 4 ngày ko tắm thấy gê gê nên bỏ qua. Mua nhầm cái BCS Rock có thuốc tê. Đeo vào tê hết cả cu. Xong cứ thế mà nhét vào dập. Không có tí nước nào, khô queo. cứ phải phun nước miếng. Dập đủ kiểu em nó la rát quá rồi khóc cái mình cũng xụi luôn, 1 phần do bao có thuốc tê ko có cảm giác nhiều. Thấy cũng tội nên nằm tâm sự.
Em nó nói bỏ học năm lớp 9. Theo dám bạn đi bụi. Lúc đầu ở nhà thằng bồ, ngày nào nó cũng đè ra chịch mà tiền thì ko có, cứ đi chơi bỏ đói nó ở nhà riết. Nó nãn nó bỏ đi mà ko dám về nhà. Xong cứ vào net mà ngồi vậy, ai cứu thì đi ko có thì chạy trốn hoặc xin người ta. Nghe tới lớp 9 là hơi rén rén rồi.
Cu cũng cương lại. Đòi nhét vào nhấp tiếp mà em nó nói nãy khô quá bị rách rồi nên rát. Lấy khăn lau thì có máu thật. Bắt em nó bú xong xục phụ rồi bắn vào miệng bắt nuốt. Xong cũng ko dám ở lâu sợ ập vào lụm tại nó mới 15t.
Bộ đồ nó dơ hầy, cái quần lót để ngoài xa mà còn bốc mùi, để em nó bận lại cũng tội. Đưa em nó vài trăm để mua đồ + tính tiền phòng cả đêm cho em nó ngủ.
Mình thì dọt xuống lội bộ kím xe ôm về phòng trọ. Thế là cả tháng đó ăn mì gói trừ cơm. Nghĩ lại thấy cũng tội, tuổi trẻ bồng bột. Sau đó thì cũng có vài lần đi cứu net nữa mà gặp toàn hàng già già, vào thấy là chạy luôn. Bác nào có chuyện thời xưa vào chia sẻ cho vui.




sau chịu hết nổi về quê . ngày đầu tiên về tới nhà ra nét ngồi.lại dc 1 e tân cầu phú long bd kẹt nét

))