Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Chuyện cũ kể lại

  • Người đăng Thái Y
  • Ngày bắt đầu

Lượt xem: 3988

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 2330 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.
T

Thái Y

Guest
Hiệp một
Tôi định hỏi em khi nào mới bắt đầu, thì rất nhanh em đã không cho tôi cơ hội hỏi. Vì môi em đã lấp đầy môi tôi. Bờ môi mềm, chỉ có một chút son dưỡng mùi kẹo trái cây. Em hôn tôi vừa nồng nhiệt, vừa dịu dàng, như một người tình lâu ngày gặp lại. Em ôm lấy mặt tôi, hôn chăm chú đến mức tôi không nhớ nụ hôn đã kéo dài bao lâu,, sau đó em rời môi tôi,lần xuống. Em hôn lên má, lên cằm, lên cổ, lên vai tôi. Lúc hôn đến ngực em còn khẽ áp tai nghe như muốn kiểm tra nhịp tim tôi, rồi em hôn lên đầu ngực tôi, liếm, rồi khẽ cắn núm xẹp lép méo mó, tất nhiên nó sao mà tròn trịa căng cứng như đầu vú của em được. Tôi khẽ nắm quyền trên đỉnh đầu.
- Đừng, anh nhột.
Tôi vừa cất lời thì em dừng lại, ghé vào tai tôi nói nhỏ:
- Ngoan, đừng nói gì hết.
Em nói rồi lại cho tôi một nụ hôn sâu như muốn làm tôi ngạt thở. Em ngồi thẳng dậy, tôi nghe như em vừa thở dài, rồi em lại nhét cái quần nhớp nháp khốn kiếp vào miệng tôi.
Em xoay người trong khi tôi vẫn đang cảm nhận cô bé của em đang áp trên bụng mình vừa rỉ nước, ướt át lắm rồi. Sau đó...
Em dùng 2 cái kẹp kẹp vào đầu vú tôi. Đau thực sự. Tôi như muốn gầm lên nhưng chỉ có thể nghe tiếng ú ớ của chính mình. Lông chân, lông tay, và cả tóc gáy dựng lên, tôi giãy giụa trong cơn đau mà cảm nhận mồ hôi đang toát ra từ chân tóc, sống lưng. Em cởi món đồ bịt mắt của tôi, rồi nhẹ nhàng hôn lên mắt tôi. Nhưng tôi giãy giụa. Tôi trợn mắt nhìn em, vừa tức tối, vừa muốn cầu xin em tha cho tôi.
Nhưng đáp lại tôi là một cái tát khác, đau không kém cái tát lúc nãy.
- Đã nói là không được giãy giụa.
Sau đó em leo xuống giường, đi lấy cái gì đó trên bàn.
- Nếu anh mà giãy giụa thì em sẽ...
Tôi biết em lấy cái gì rồi. Cây nhíp. Vì em vừa mới túm lấy mấy sợi lông bụng dưới của tôi mà nhổ. Cơn đau này thực sự tôi không chịu nổi nữa rồi. Tôi có thể cảm nhận mắt mình cay xè. Nhắm mắt mắt lại, có dòng nước vừa chảy ra khỏi khóe mắt. Là nước mắt? Hay mồ hôi? Tôi không biết, có lẽ là cả hai. Nhưng bây giờ tôi không chắc rằng mình có thể thoát ra được không. Tôi cố giằng tứ chi ra khỏi mớ dây trói của em, tìm cảm giác xem sức chống cự của mình có thể vượt ra khỏi em không.
Em đã nói là tôi phải nghe lời em. Em đã nói là sẽ đau đớn, và kích thích. Em đã nói là tôi phải đủ sức chịu đựng. Em đã nói là đừng xem nhẹ những lời em nói. Tôi vẫn nhớ. Em đã dặn tôi như thế. Nhưng ngay lúc này đây tôi cảm thấy chuyện này không đúng, không được. Tôi không làm được.

Khi tôi mở mắt ra nhìn, em đang ở đầu giường, nghiêm túc nhìn tôi. Em tháo 2 cái kẹp trên ngực tôi, lấy cái quần ra khỏi miệng tôi, tháo còng tay cho tôi. Rất nhanh nhẹn. Không một chút cảm xúc. Hai tay được tự do, tôi ngồi bật dậy. Em vẫn đang nghiêm túc tháo dây trói chân tôi. Khi em tháo đến cái khóa cuối cùng,tôi bỗng dưng thấy sợ một điều gì đó.
- Đừng... giận...
Lời tôi nói ra em làm như không nghe. Em đứng dậy vơ lấy cái áo phông trên ghế, mặc vào, ngồi thu chân trên ghế nhìn tôi.
- Anh...
Tôi muốn nói, đau quá, tôi không chịu đau được, nhưng như thế thì có mất mặt quá không. Tôi nhìn toàn thân giờ đây đã hằn những dấu đỏ vì bị kẹp, bị siết. Hai đầu ngự có hơi sưng, phía bụng dưới chỗ em dụi tàn thuốc dường như bị bỏng nhẹ, mấy sợi lông quắn lại trên mảng da ửng đỏ.

Em lấy túi gel trên bàn, xé góc rồi uống. Không nói gì. Sau đó em lại đứng dậy mở tủ lạnh, lấy đá, rót nước. Em đưa ly nước cho tôi, vẫn không nói gì. Tôi giơ tay định nhận lấy thì em giật lại. Tôi ngước nhìn em đang khoan thai uống nước. Tôi khẽ cười, ra là em đang đùa với tôi. Rồi lại bất ngờ hơn, em cúi xuống hôn tôi, tiếp cho tôi một ngụm nước đá lẫn với nước bọt của em.
Tôi vòng tay giữ lấy em mà hôn, em cũng không chống cự mà leo hẳn lên người tôi. Hai chân em kẹp lấy hông tôi để cho hai đứa nhỏ vờn nhau bên dưới. Tôi hôn cổ em và luồn tay vào dưới áo em sờ làn da lưng em láng mịn, lại đưa tay ra trước bóp lấy bầu ngực căng mềm vừa đủ nắm tay.

Em rời môi tôi, rướn người rồi kéo áo trùm lên đầu tôi, ép mặt tôi vào một bên ngực em mà nói:
- Bú mạnh vào.
Tôi băn khoăn nếu lúc đó tôi vật em xuống ngay, liệu mọi chuyện có khác.
Nhưng có lẽ khi đang làm tình thì đầu óc đàn ông luôn chậm hơn đàn bà, nên tôi thuận theo hướng xoay người của em mà tuột khỏi giường. Em ngồi ở mép giường, bánh 2 chân khiêu khích, khoe ra cô bé đã được cạo sạch lông và cái mép hồng phập phồng ướt át. Tôi vục mặt vào liếm láp, mút lấy dòng nước nhờ như thể đứa trẻ cồn cào vì sữa mẹ.
Em chụp hai tay tôi ghì lên hai bầu ngực em mà rên khe khẽ.
Tôi đang say sưa thì thấy em lùi về sau. Khi tôi ngước lên nhìn thì em đã cởi bỏ cái áo phông, xõa mái tóc ngang lưng xuống. Mấy sợ tóc dính mồ hôi dán vào má, vào ngực em ướt át. Em vừa thở, bầu ngực phập phồng, hỏi tôi:
- Muốn nữa không?
Tôi siết lấy hai đùi em mà tiếp tục liếm mút, em lại lùi về sau.
- Xin lỗi em đi.
- Hả?
- Xin lỗi em, rồi tự tát mình 1 cái.
Em ngồi xếp bằng, lấy tóc che 2 bầu ngực mà ra lệnh cho tôi.
- Có thể ngưng đóng vai được không?
- Được.
Em rời giường trở về ghế. Em lấy một điếu thuốc lá ra châm, hút một hơi rồi hất tay về phía cửa.
-Xin mời.

Tôi úp mặt xuống đệm trong tư thế quỳ. Siết chặt ga giường. Đi hay ở. Đi hay ở. Đi hay ở.
Em vẫn im lặng hút thuốc cho đến khi tôi đứng trước mặt em nói:
- Anh xin lỗi.
Không ngẩng lên nhìn tôi, em vừa hút thuốc vừa buông ra 2 chữ:
- Quỳ xuống.
Tôi nén một hơi thở, nghĩ đến tư thế vừa rồi của mình, cũng là quỳ thôi. Không việc gì phải nghiêm trọng. Quỳ trước ghế của em, lặng lẽ, thảm bại.
- Nói lại câu vừa rồi.
- Anh xin lỗi.
- Xin lỗi xong rồi thì làm sao?
Tôi nhìn em, em đang chăm chú nhìn tôi.
Tự tát mình. Thật lố bịch. Tôi đang thầm nghĩ vậy khi em hít một hơi thuốc rồi phà vào mặt tôi.
- Anh xin lỗi.
Tôi nói xong rồi đưa tay lên tự tát mình một cái. Khá đau. Hiếm khi tự đánh mình nên tôi thấy đau thật.
Tôi lại nhìn em, vẫn ánh mắt quan sát ấy, em lại nói:
- Nói lại. Không cần tát.
Tôi tươi cười nói câu Anh xin lỗi lần thứ 4. Rồi "chát". Em lại ban cho tôi một cái tát, một cú bạt tai đúng nghĩa khiến tôi rát mặt.
- Ở yên đấy.
Em dụi tàn thuốc đứng dậy bước về phía giường. Tôi lại thích thú nhìn em khỏa thân hoàn toàn mà lơ đễnh. Em lấy những món đồ bị vứt trên giường lúc nãy, gom hết, để lại trên bàn. Sau đó em lấy ra một sợi như dây xích, vòng ra sau lưng xích 2 chân tôi lại với nhau.
- Lại nữa à?
Tôi hỏi.
- Ừm.
Em đáp rồi lấy còng tay còng 2 tay tôi phía sau lưng, rồi kéo nó khóa cùng với 2 chân tôi.
Mẹ kiếp. Bị trói như chó. Còn hơn cả chó nữa. Đéo có cái dại nào hơn cái dại này.
Tôi tự cười ngán ngẩm. Còn em, sau khi trói tứ chi tôi vào với nhau xong, lại quay về ngồi ở mép giường, banh hai chân mà nói với tôi:
- Lại đây.
Em nói rồi hơi ngả người về sau, một tay chống giường, xoa lấy bầu ngực của mình mà bóp.
Tôi vừa quỳ vừa lết cái thân gần 70kg về giường, tự nhiên mà vục vào lol em liếm mút. Như chó mèo đến giờ ăn vậy.
 
Đã được chỉnh sửa bởi BQT:
T

Thái Y

Guest
Hiệp hai
Khi ngồi gõ những dòng này, tôi ước gì có thể nhớ chính xác được gương mặt em. Nếu nhớ được, có lẽ tôi đã tìm thấy hoặc nhận ra em ở đâu đó trong thành phố này, trong từng ấy thời gian tôi vật lộn với chính mình và những kí ức, kỷ niệm em khiến tôi không thể quên.

- Từ từ thôi.
Em vừa xoa đầu tôi vừa nhắc nhở.
Tôi luồn lưỡi vào bên trong em một lần nữa, rồi ngậm hai mép âm hộ em mút đánh chụt. Ngẩng đầu lên nhìn, tay em vẫn đang đặt sau đầu tôi, hai chân gác lên vai tôi thư thái. Ở góc này nhìn lên, tôi khó lòng có thể thấy rõ mặt em, thứ duy nhất tôi thấy rõ hoặc muốn thấy rõ là cặp ngực tròn đầy đong đưa khiêu khích, là hai đầu vú cương cứng vừa bằng hai trái trứng cá.
- Anh muốn làm tình với em.
- Ừm. Anh đang làm đấy thôi.
Em trả lời tôi, tay vẫn vuốt nhẹ tóc tôi, như cái cách người ta làm quen với một đứa bé, hay là, một con vật nuôi nào đó.

- Anh cương lên nãy giờ rồi. Cho anh làm em được không?
- Đợi lát nữa đi. Tiếp tục.
Em nói rồi ấn ghì đầu tôi vào giữa hai chân rồi lấy hai đùi kẹp lấy đầu tôi. Tôi vẫn còn có thể chịu được, và tôi vẫn mê hút dâm thủy của em nên chẳng lấy gì làm khó chịu. Tôi đã úp mặt vào đây bao lâu rồi? Mười lăm, hai mươi phút? Hay hơn? Tôi vẫn kiên trì đi lưỡi giữa các mép thịt ướt át, lâu lâu tôi nhả thêm một chút nước bọt, lâu lâu em lại tuôn ra một cơn trả cho tôi cả gốc lẫn lãi. Hai mép âm hộ em co giật khi em xoắn hai chân mà kẹp đầu tôi thật mạnh. Em rên một tiếng nỉ non như khóc. Em lên đỉnh rồi. Đã là lần thứ ba nãy giờ rồi, nhưng lần này nhanh hơn hai lần trước. Tôi dừng lại chờ dâm thủy của em rỉ ra một đợt sau cuối rồi húp trọn. Tuyệt vời!
Em nằm thẳng trên đệm, hai chân vẫn đang gác trên vai tôi. Hai tay đang siết chặt ga đệm từ từ thả lỏng.
- Thấy thế nào? Thích không?
- Thích chứ. Chỉ cần làm cho em sướng là anh mãn nguyện.
- Ngoan.
- Vậy em thưởng cho anh đi.
- Ừm. Đáng được thưởng.

Em vừa nói vừa chống tay ngồi dậy. Em đưa tay vuốt tóc tôi lần nữa, rồi cúi xuống tặng tôi một nụ hôn nồng nàn. Trên mép tôi vẫn còn dâm thủy nhơm nhớp, dường như em cũng để ý thấy, em đưa lưỡi quét quanh môi tôi một vòng, rồi chép miệng như thử nếm mùi vị dâm đãng của chính mình. Tôi còn tưởng em sẽ phản ứng gì đó, nhưng câu mà em nói ra đó là:
- Lớn rồi ăn không biết tự chùi mép. Em nói vậy rồi vỗ nhẹ vào má tôi, sau đó bước xuống giường.
Khi quay lại em lại cầm một món gì đó bằng da, trông như một cái dây nịt, à không, là một cái vòng cổ có dây xích.. Quá rõ ràng, em vừa đeo vào cổ tôi, vừa nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Sau đó em đứng cách tôi một đoạn, kéo thử đầu sợi xích. Tôi khẽ chuyển động theo lực kéo trên tay em. Nhưng tứ chi trói ngược ra sau, không dễ dàng gì.
Em cũng cảm thấy vậy, nên vòng ra sau lưng tháo dây trói chân tôi. Rồi lại tiến về phía trước, kéo sợi xích cổ tôi. Vẫn không dễ hơn là mấy. Hai chân tôi quỳ khá lâu nên cử động có chút chậm chạp.
- Định lười biếng à?
- Không phải, chân anh hơi tê.
- Chân nào?
- Cả hai.

Em lại đến bên bàn lấy món gì đó. Không cần đoán nữa. Thứ tôi biết duy nhất trên bàn: roi da. Em cũng không đợi tôi thắc mắc, đã vụt một roi lên hai bắp chân tôi đau điếng. Tôi có la lên không? Có. Có chứ!
Tôi toan đứng dậy chạy thì em đã kịp giằng sợi xích giật cổ tôi về phía sau làm tôi sặc ho liền mấy hơi. Khỏe thật đấy. Tôi có chút mệt rồi.
- Còn định chạy? Chân có làm sao đâu?
Đúng là so với bây giờ, lúc nãy chân tôi vẫn còn tốt chán.
- Em đừng đánh nữa được không? Anh đau sắp không chịu nổi rồi.
- Không chịu nổi thì sao?
Em vung roi lên quất xuống nền gạch đánh chát. Tôi giật bắn.
- Trả lời đi.
Tôi... không có câu trả lời.
Không chịu nổi thì... cũng phải chịu chứ sao. Em có tha cho tôi đâu.
- Anh xin lỗi. Em cứ đánh đi. Anh... không sao.
Tôi nhắm mắt trả lời. Em sẽ tha cho tôi lần này không??
Em buông sợi xích xuống đất, rồi quay về ghế ngồi, vẫn dáng ngồi thu gối, tay cầm roi da. Em nghiêng đầu nhìn tôi ra lệnh:
- Lên giường, nằm sấp xuống.
Tôi làm như lời em noí. Hai tay vẫn bị còng phía sau như này có muốn nằm ngửa cũng khó. Ngặt nỗi cái sợi xích cổ nó lại ở ngay trước ngực tôi, nằm đè lên có chút khó chịu. Tôi loay hoay một lúc mới dám mở lời
- Sợi xích nó cấn dưới ngực anh. Đau quá.
Em nghe xong liền đến đứng bên đầu giường, nhìn tôi hỏi:
- Muốn đánh mấy roi?
Tôi... cạn lời. Em không nghe thấy tôi nói gì sao? Cái sợi xích vẫn đang cấn dưới ngực tôi, và hàng ngàn câu hỏi tôi muốn nói với em đang cấn trong lồng ngực tôi nữa. Mấy roi ư? Ngày xưa khi bị ba mẹ đánh phạt, lúc bắt đầu lúc nào cũng là câu này. Nhưng rồi sao. Cái đáp án tôi muốn không bao giờ là cái tôi nhận được. Tôi muốn 1 roi thì sẽ nhận 10 roi, muốn 2-3 roi thì nhất định sẽ nhận 12-13 roi. Trừ khi tôi nói 20 roi, mẹ tôi không lúc nào nỡ xuống tay với tôi chừng ấy. Tôi nhắm mắt đánh liều nói:
- Hai....
Thôi. Tốt nhất là không nên liều. Em cũng không phải mẹ tôi để nương tay. 2 roi, chắc là đủ nhỉ. Tôi úp mặt xuống gằn thêm lần nữa: Hai roi.
Và sợ em không nghe rõ, tôi giơ 2 ngón tay sau lưng để em nhìn rõ.
- Ừm. Hai thì hai.
Có vẻ như em hài lòng với đáp án của tôi. Tôi thở phào. Nhưng lo lắng cho tấm thân mình quá. Không khiến tôi đợi lâu, em vụt 2 roi liên tiếp vào mông tôi đánh đét. Sợi roi sượt qua mấy ngón tay tôi một lần, may mà không sao. Rút kinh nghiệm những trận đòn hồi bé, tôi cắn chặt ga giường trong lúc chờ đợi, nên dù hai roi kia có khiến tôi trào nước mắt vì đau nhưng tôi chỉ kêu ú ớ vài tiếng mà không la hét gì.

Tôi vật lộn trong đống ga giường một lúc thì thấy em tháo còng tay cho tôi. Phù, thoát rồi. Tôi nằm đờ người ra trong phút chốc rồi đưa tay kéo sợi xích ra khỏi ngực mình, trước khi lật người lại, tôi sờ vết thương trên mông. Sao lại dinh dính và rát thế này? Tôi đưa tay lên nhìn. Mấy chấm máu mờ mờ. Ôi đệt!
- Da mông anh mỏng thật. Da mặt có mỏng không?
Em vừa hỏi vừa đưa cho tôi một bịch bông gòn, một chai oxy già.
- Tự làm được không?
- À ờ, được.
Tôi nhận lấy đồ từ tay em rồi chấm bông lau vệt máu trên mông. Oxy già cào vào vết thương khiến tôi hít hà. Trong lúc đó, em đứng nhìn mông tôi, thản nhiên nói:
- Roi này em mới mua luôn á. Nên có hơi không quen tay.
- Ừm.
May mà không quen. Xong xuôi tôi đứng dậy vứt bông vào thùng rác. Nhân viên dọn phòng chắc thể nào cũng nghĩ là tôi vừa phá trinh cô nữ sinh này. Oan cmn ức.
Tôi trở lại giường, vẫn nằm sấp để cho vết thương khô lại. Em thấy vậy cũng leo lên giường, ngồi sát người tôi rồi cúi xuống thổi nhẹ vào mông khiến tôi hơi nhột.
- Em tháo cái xích cổ này ra luôn được không?
- Anh lại muốn đi về à?
- Không phải.

- Thôi coi như anh chưa nói gì đi.
- Ừm.

Em thổi vào mông tôi lần nữa, rồi đưa tay ra nhấn nhẹ để kiểm tra xem máu khô chưa. Tôi cũng thử kiểm tra, có vẻ đã ổn, vì tôi không thấy dính dính nữa. Em lại đứng dậy lấy trong balo thứ gì đó.
À, là băng cá nhân. Em xé 2 hay 3 miếng gì đó, dán tùy tiện lên mông tôi rồi lấy nước uống. Tôi lật người nằm ngửa chờ đợi. Lần này em không đùa với tôi nữa, mà trực tiếp mớm nước cho tôi luôn. Hớp nước ướt át rất phù hợp để bắt đầu một màn dạo đầu khác, vẫn là nụ hôn cuồng nhiệt như chưa có gì xảy ra, không có hành hạ, không có đau đớn thể xác. Tôi được tự do ôm em, hôn em, dù sợi xích nặng trịch vài lần níu cổ tôi suýt nghẹt thở. Tôi vẫn ở bên dưới, em ở bên trên, dù là lúc nằm, hay ngồi. Kết thúc nụ hôn dài triền miên, em đẩy tôi nằm xuống, và bắt đầu đường lưỡi mát lạnh, thẳng xuống đến bụng dưới, đến thằng em đã ngẩng đầu hóng hớt nãy giờ.
Em chào hỏi nó rất lâu, đến nỗi tôi phải nảy hông lên mấy nhịp cho kịp từng cái mút nhả của em.
Tôi vươn tay lấy cái bao để sẵn ở đầu giường, dùng răng xé vỏ bao rồi lên tiếng:
- Anh vào được chưa?
Em ngẩng lên nhìn tôi rồi giữ nguyên tư thế ngồi trên hai chân tôi, gật đầu. Tôi tròng bao vào, toan lật em xuống dưới thì bị em ngăn lại.
Em đẩy tôi nằm ngửa rồi ngồi lên bụng dưới tôi, dâm thủy của em ướt đẫm, em bắt lấy tay tôi đưa xuống chỗ thằng em, nói:
- Anh cho vào đi.
Tôi lần mò một nhịp, rồi thử đẩy vào. Chật quá. Kích thích quá. Cả tôi và em đều cảm nhận được cái sự chật chội khắng khít mà thân dưới đang chèn ép nhau. Tôi muốn vào, sâu hơn nữa, còn em muốn giữ, chặt hơn nữa. - Em thả lỏng ra đi.
Em không trả lời, mà níu sợi thít cổ tôi lại, giận dữ.
- Anh không vào đựơc..
Một lần nữa sợi xích lại siết chặt.
- Anh xin em đấy. Làm ơn.
Sợi xích trên cổ tôi siết chặt hơn lúc nào hết, nhưng cái vòng kẹp cổ thằng em tôi thì vừa thả lỏng. Nó vào đựơc rồi. Lút cán. Dù có chật chội một chút nhưng như thế này thật tuyệt. Hai tay tôi giữ hông em thật chặt mà dập. Em kéo tôi ngồi dậy, vòng 2 tay ra sau lưng tôi mà giữ sợi xích cổ. Tôi không hiểu sao em nhất định không cởi xích cho tôi, nhưng bây giờ không quan trọng nữa. Tôi đã ở bên trong em rồi. Tôi muốn đẩy em nằm xuống nhưng em vẫn kiên định lắc đầu, siết xích chặt hơn.
- Em thích không?
- Em muốn giết anh.
Tôi chỉ nhớ đúng 2 câu đó trong cơn rên rỉ u mê của cả hai. Em trả lời tôi như vậy rồi đẩy tôi nằm xuống, cưỡi trên người tôi với sợi xích cổ trong tay. Có lẽ vậy nên người ta gọi đây là thế cưỡi ngựa? Em kẹp đùi vào hai bên hông tôi, ngả người ra sau co rút từng cơn. Tôi cũng muốn ra rồi.. Tôi nảy người húc mạnh vào em, mạnh nữa, mạnh nữa.
- Cho em. Anh cho em đi, đừng xuất trong bao.
- Vậy em cho anh ra đi. Bây giờ!
Hơn cả một cuộc chiến. Em trượt khỏi người tôi chỉ trong khoảnh khắc, tôi tháo bao xong thì em đã cúi xuống ngậm lấy thằng em tôi đang trương phình ngạo nghễ. Em mút mạnh hai lần rồi tôi bắn vào miệng em, tràn trề. Em nuốt chửng tất cả tinh hoa, à không tinh trùng của tôi vào bụng em, mạnh mẽ như một con thú vừa chén chiến lợi phẩm. Em liếm kỹ những giọt tinh tôi vương quanh đùi và hai bìu dái. Và cũng rất nhanh, em trả chúng vào trong miệng tôi. Cả vốn lẫn lãi.
Tinh dịch có vị như thế nào? Nghe nói là mằn mặn, tanh tanh như lòng trắng trứng. Nhưng tinh dịch của tôi đêm ấy, nó chẳng hề mặn mà còn thơm mùi kẹo trái cây.
 
T

Thái Y

Guest
Hiệp ba
Có lẽ nhiều người đã từng như tôi ngày hôm đó, nếm thử những thứ mới lạ mà không biết hối hận.
Tôi biết những điều em sẽ làm, nhưng thứ tự ra sao, vào lúc nào, tôi không được báo trước.

Ví dụ như sau nụ hôn tinh dịch, em rời khỏi giường đi vào nhà tắm. Tôi không nghe được em làm gì, dù tôi ngỡ em sẽ đi súc miệng.
Em bước ra, trên tay là một ly nước. Tôi không nhìn rõ được màu nước, có lẽ là nước trắng.
- Ngồi.
Tôi ngồi lên theo lời em. Sợi xích cổ vắt ra trước ngực.
- Uống hết đi. Rồi em cởi xích cho.
- Cái gì đây?
- Nước tiểu. Của em.

What???
Tôi nhìn em.
Em đang đùa sao?
Ừ tôi đã từng xem porn, cái cảnh mà người ta đái vào mặt đối phương như đúng rồi. Và kẻ nằm dưới thì táp lấy như trẻ dại uống nước mưa, nước thánh.
Nhưng đó là phim. Là diễn. Còn tôi. Tại sao? Tại sao tôi phải "uống"???
Tôi cười. Tôi nhìn em mà cười, vừa cười vừa lắc đầu. Em nhíu mày nhìn lại tôi.
- Sao vậy?
- Anh không uống.
- Anh chắc chứ?
- Chắc chắn.
- Đồ ngu.
Lần này đến lượt tôi nhíu mày. Em cầm ly nước lên uống, thật. Một hơi cạn sạch. Tôi có thể nhìn thấy em nuốt xuống ngụm nước vừa rồi. Thật ư? Em vừa uống nước tiểu của mình? Cảnh này trong porn có không? Tôi không biết. Không nhớ. Chắc là không có đi?
Rồi em quay lại nhà tắm, hình như để rửa cái ly, hoặc là súc miệng. Hay là em chỉ giả vờ nhỉ? Có lẽ tôi ngu thật?

Lúc bước ra, em tiện tay túm lại tóc, rồi mò tay vào balo lấy một sợi dây cột thành đuôi ngựa cao sau đầu. Em chỉ lấy tay cào sơ nhưng nếp tóc cũng đâu vào đấy chẳng hề rối bù. Em nhặt lại khăn tắm tôi buông dưới sàn khi nãy, và cả cái khăn mặt tôi lau sau khi tắm lần hai, vừa đi về phía giường em vừa nói với tôi:
- Nằm xuống.
- Sấp hay ngửa?
- Ngửa.
Tôi kéo một cái gối, kê đầu nằm xuống. Sợi xích vẫn đang trên cổ, tôi vắt sang một bên. Cũng tạm ổn.
Em nhìn tôi, sau đó lại nói:
- Lùi xuống một chút.
Ừm. Một chút là bao nhiêu? Tôi tuột xuống cách đầu giường một khoảng nữa, hai bàn chân đã ra khỏi mép giường. Chỉnh lại một chút cho thẳng người, tôi hỏi lại em:
- Thế này được chưa?
- Thử xem sao.
Em nói rồi kéo gối ra khỏi đầu tôi, leo lên ngồi lên mặt tôi. Chính xác là quỳ trên đầu tôi. Em thử đẩy tới đẩy lui thân dưới, ma sát cô bé lên môi, mũi, mắt tôi.
- Được rồi.
Em leo xuống, gấp gọn khăn tắm kê dưới đầu tôi, còn khăn mặt thì đậy lên mắt tôi. Em lại leo lên, áp cô bé vào mũi tôi lần nữa. Cái mùi gai gai của âm hộ và dâm thủy lại ngập ngụa trước mặt tôi.
- Liếm em đi.
Tất nhiên tôi không cần em ra lệnh cũng đã rất sẵn sàng cho việc này. Không như lúc nãy, giờ hai tay tôi tự do giữ chặt lấy hai mông em mà xoa bóp. Tôi vuốt đùi em, vươn tay chạm vào lưng em. Lâu lâu tôi quay sang hôn lên đùi em, và liếm láp từ đùi vào đến háng, rồi lại thò lưỡi vào giữa hang sâu, khuấy động. Em ôm gối chỉ tựa người vào đầu giường hưởng thụ. Dâm thủy em lại rỉ ra một ít. Tôi mút mạnh và ngậm chặt lấy hai mép thịt làm em rên lên sung sướng. Tôi vẫn chưa nhả ra, em đẩy đẩy giằng co, tất nhiên lực môi tôi sao bằng lực đẩy của em, em thoát ra được ngay. Nhưng lại lùi lại trả cho môi tôi.
Tôi ngoan ngoãn đưa đường lưỡi vào giữa, đè lên hột le của em và cảm nhận dâm thủy rỉ xuống. Em nắm lấy tóc tôi mà rên những tiếng đứt quãng. Sau một hồi, em thả lỏng người thẳng lên, nói nhỏ:
- Anh há miệng ra đi.
- Hả?
- Há miệng ra.
Tôi mở miệng, em lại hạ thân xuống, vừa vặn che lấp miệng tôi, một lúc tôi đang cảm thấy hơi khó thỏ thì một dòng nước ấm nóng từ từ rót thẳng xuống lưỡi, chạm vào cuống họng làm tôi suýt sặc. Tôi nuốt một ngụm rồi đẩy mông em lên, ho nhẹ một tiếng. Em rời khỏi mặt tôi, dòng nước ấy vẫn xối xả chảy tràn trên mặt, vào mũi tôi.. Tôi kéo cái khăn mặt ra khỏi mắt, dòng nước ấy lại bắn vào mắt tôi. Tôi nắm chặt cái khăn lau sạch trên mắt rồi giữ tay trên đó, nước đái em bắn vào cả tay tôi. Em đang đái.. Đái vào mặt tôi. Dù cố ngậm miệng nhưng tôi đã nếm thử rồi. Nước đái của em. Nó chỉ lợ hơn nước lọc một tý, thậm chí tôi còn không cảm nhận nó có mùi gì.
Những giọt nước cuối cùng rỉ theo đùi em làm ướt vai tôi. Tình cảnh lúc này, là nước đái của em tràn trề trên mặt, bắn vào tóc, chảy ra sau tai và gáy, ướt cả cổ và vai tôi. Cả cánh tay tôi đang gác trên mắt nữa. Em vẫn ngồi yên như thế. Một tay tôi đang bấu vào mông em trong lúc hỗn loạn cũng vừa thả lỏng.
- Em....
Tôi không biết nói gì bây giờ. Vừa mở miệng tôi lại cảm nhận cái ướt át trên mặt, trên môi mình.
- Liếm sạch cho em đi.
Tôi kéo cái khăn trên mắt xuống,tìm góc khăn khô lau tay, lau mặt,lau cổ. Hai đùi em vẫn kẹp hai bên đầu tôi, tôi liếm mỗi bên một đường cho có lệ rồi lại thuận chiều liếm vào đến giữa thân em. Nước còn sót lại ướt át nhạt tèo như nước lã. À đúng là cái vị lờ lợ của nước mưa đây mà. Chỉ có điều nước mưa thì lạnh, còn nước đái thì ấm. Tôi liếm kĩ càng rồi mút mát, nuốt trọn những dòng nước thánh cuối cùng em ban. Hai tay tôi giữ chặt mông em. Thật chỉ muốn cắn vào hai mép thịt này thật lâu hoặc lấy kim may lại để không ai có thể đưa bất cứ thứ gì vào bên trong nó nữa.
Cái đồ hư đốn này! Sao em lại làm thế với tôi.

Buông em ra, tôi hỏi:
- Không phải lúc nãy em mới đái rồi mà.
Em leo xuống giường, vỗ vào má tôi:
- Nên em mới nói anh ngu đấy.

Em bước đi lấy nước, về ghế ngồi của em, thong thả uống rồi nói:
- Dọn dẹp đi.
Tôi ngồi dậy, vơ hai cái khăn bước xuống giường, ngay dưới vai tôi vẫn còn vương vết ướt, nhưng không đáng kể. Em thật đáng sợ. Sợi xích vẫn lủng lẳng trên cổ tôi. Hình như nó cũng dính nước. Tôi giơ sợi xích lên nhìn em nói:
- Cái này giờ có thể tháo ra được chưa?
- À đựơc. Lại đây.
Tôi bước về phía em, cúi đầu xuống thấp.
Em vỗ vào vai tôi rồi nói, hơi khó chịu:
- Quỳ xuống.
Tôi quên mất nhỉ. Thế là tôi ngoan ngoãn quỳ xuống bên cạnh ghế, nghểnh cổ cho em tháo xích. Xong xuôi, em đặt xích lên bàn,quay lại vuốt đầu tôi:
- Ngoan. Đi đi.

Tôi đứng dậy. Hoàn toàn tự do, sau bao lâu rồi, tôi không xem đồng hồ, nhưng chắc là hơn 3 tiếng đi. Tôi cúi xuống hôn em, không phải để trả lại em dư vị nước thánh, mà để cảm ơn em vì đã giải thoát cho tôi. Em có hiểu được điều đó hay không,tôi chưa nói ra, tôi cũng không biết. Nhưng em đáp lại nụ hôn đó của tôi.
Tôi vòng tay ra sau lưng nâng em lên, em cũng vòng tay lấy cổ tôi giữ tôi lại. Tôi đưa tay xuống dưới mông em, nhấc lên. Em cũng rất phối hợp vòng hai chân ra sau người tôi. Vậy nên, giờ tôi đang bế em trước ngực mà hôn. Lúc dừng lại, em ngả vào vai tôi. Một tay vuốt tóc tôi, em nói:
- Đi tắm nào.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan