Hiệp hai
Khi ngồi gõ những dòng này, tôi ước gì có thể nhớ chính xác được gương mặt em. Nếu nhớ được, có lẽ tôi đã tìm thấy hoặc nhận ra em ở đâu đó trong thành phố này, trong từng ấy thời gian tôi vật lộn với chính mình và những kí ức, kỷ niệm em khiến tôi không thể quên.
- Từ từ thôi.
Em vừa xoa đầu tôi vừa nhắc nhở.
Tôi luồn lưỡi vào bên trong em một lần nữa, rồi ngậm hai mép âm hộ em mút đánh chụt. Ngẩng đầu lên nhìn, tay em vẫn đang đặt sau đầu tôi, hai chân gác lên vai tôi thư thái. Ở góc này nhìn lên, tôi khó lòng có thể thấy rõ mặt em, thứ duy nhất tôi thấy rõ hoặc muốn thấy rõ là cặp ngực tròn đầy đong đưa khiêu khích, là hai đầu vú cương cứng vừa bằng hai trái trứng cá.
- Anh muốn làm tình với em.
- Ừm. Anh đang làm đấy thôi.
Em trả lời tôi, tay vẫn vuốt nhẹ tóc tôi, như cái cách người ta làm quen với một đứa bé, hay là, một con vật nuôi nào đó.
- Anh cương lên nãy giờ rồi. Cho anh làm em được không?
- Đợi lát nữa đi. Tiếp tục.
Em nói rồi ấn ghì đầu tôi vào giữa hai chân rồi lấy hai đùi kẹp lấy đầu tôi. Tôi vẫn còn có thể chịu được, và tôi vẫn mê hút dâm thủy của em nên chẳng lấy gì làm khó chịu. Tôi đã úp mặt vào đây bao lâu rồi? Mười lăm, hai mươi phút? Hay hơn? Tôi vẫn kiên trì đi lưỡi giữa các mép thịt ướt át, lâu lâu tôi nhả thêm một chút nước bọt, lâu lâu em lại tuôn ra một cơn trả cho tôi cả gốc lẫn lãi. Hai mép âm hộ em co giật khi em xoắn hai chân mà kẹp đầu tôi thật mạnh. Em rên một tiếng nỉ non như khóc. Em lên đỉnh rồi. Đã là lần thứ ba nãy giờ rồi, nhưng lần này nhanh hơn hai lần trước. Tôi dừng lại chờ dâm thủy của em rỉ ra một đợt sau cuối rồi húp trọn. Tuyệt vời!
Em nằm thẳng trên đệm, hai chân vẫn đang gác trên vai tôi. Hai tay đang siết chặt ga đệm từ từ thả lỏng.
- Thấy thế nào? Thích không?
- Thích chứ. Chỉ cần làm cho em sướng là anh mãn nguyện.
- Ngoan.
- Vậy em thưởng cho anh đi.
- Ừm. Đáng được thưởng.
Em vừa nói vừa chống tay ngồi dậy. Em đưa tay vuốt tóc tôi lần nữa, rồi cúi xuống tặng tôi một nụ hôn nồng nàn. Trên mép tôi vẫn còn dâm thủy nhơm nhớp, dường như em cũng để ý thấy, em đưa lưỡi quét quanh môi tôi một vòng, rồi chép miệng như thử nếm mùi vị dâm đãng của chính mình. Tôi còn tưởng em sẽ phản ứng gì đó, nhưng câu mà em nói ra đó là:
- Lớn rồi ăn không biết tự chùi mép. Em nói vậy rồi vỗ nhẹ vào má tôi, sau đó bước xuống giường.
Khi quay lại em lại cầm một món gì đó bằng da, trông như một cái dây nịt, à không, là một cái vòng cổ có dây xích.. Quá rõ ràng, em vừa đeo vào cổ tôi, vừa nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Sau đó em đứng cách tôi một đoạn, kéo thử đầu sợi xích. Tôi khẽ chuyển động theo lực kéo trên tay em. Nhưng tứ chi trói ngược ra sau, không dễ dàng gì.
Em cũng cảm thấy vậy, nên vòng ra sau lưng tháo dây trói chân tôi. Rồi lại tiến về phía trước, kéo sợi xích cổ tôi. Vẫn không dễ hơn là mấy. Hai chân tôi quỳ khá lâu nên cử động có chút chậm chạp.
- Định lười biếng à?
- Không phải, chân anh hơi tê.
- Chân nào?
- Cả hai.
Em lại đến bên bàn lấy món gì đó. Không cần đoán nữa. Thứ tôi biết duy nhất trên bàn: roi da. Em cũng không đợi tôi thắc mắc, đã vụt một roi lên hai bắp chân tôi đau điếng. Tôi có la lên không? Có. Có chứ!
Tôi toan đứng dậy chạy thì em đã kịp giằng sợi xích giật cổ tôi về phía sau làm tôi sặc ho liền mấy hơi. Khỏe thật đấy. Tôi có chút mệt rồi.
- Còn định chạy? Chân có làm sao đâu?
Đúng là so với bây giờ, lúc nãy chân tôi vẫn còn tốt chán.
- Em đừng đánh nữa được không? Anh đau sắp không chịu nổi rồi.
- Không chịu nổi thì sao?
Em vung roi lên quất xuống nền gạch đánh chát. Tôi giật bắn.
- Trả lời đi.
Tôi... không có câu trả lời.
Không chịu nổi thì... cũng phải chịu chứ sao. Em có tha cho tôi đâu.
- Anh xin lỗi. Em cứ đánh đi. Anh... không sao.
Tôi nhắm mắt trả lời. Em sẽ tha cho tôi lần này không??
Em buông sợi xích xuống đất, rồi quay về ghế ngồi, vẫn dáng ngồi thu gối, tay cầm roi da. Em nghiêng đầu nhìn tôi ra lệnh:
- Lên giường, nằm sấp xuống.
Tôi làm như lời em noí. Hai tay vẫn bị còng phía sau như này có muốn nằm ngửa cũng khó. Ngặt nỗi cái sợi xích cổ nó lại ở ngay trước ngực tôi, nằm đè lên có chút khó chịu. Tôi loay hoay một lúc mới dám mở lời
- Sợi xích nó cấn dưới ngực anh. Đau quá.
Em nghe xong liền đến đứng bên đầu giường, nhìn tôi hỏi:
- Muốn đánh mấy roi?
Tôi... cạn lời. Em không nghe thấy tôi nói gì sao? Cái sợi xích vẫn đang cấn dưới ngực tôi, và hàng ngàn câu hỏi tôi muốn nói với em đang cấn trong lồng ngực tôi nữa. Mấy roi ư? Ngày xưa khi bị ba mẹ đánh phạt, lúc bắt đầu lúc nào cũng là câu này. Nhưng rồi sao. Cái đáp án tôi muốn không bao giờ là cái tôi nhận được. Tôi muốn 1 roi thì sẽ nhận 10 roi, muốn 2-3 roi thì nhất định sẽ nhận 12-13 roi. Trừ khi tôi nói 20 roi, mẹ tôi không lúc nào nỡ xuống tay với tôi chừng ấy. Tôi nhắm mắt đánh liều nói:
- Hai....
Thôi. Tốt nhất là không nên liều. Em cũng không phải mẹ tôi để nương tay. 2 roi, chắc là đủ nhỉ. Tôi úp mặt xuống gằn thêm lần nữa: Hai roi.
Và sợ em không nghe rõ, tôi giơ 2 ngón tay sau lưng để em nhìn rõ.
- Ừm. Hai thì hai.
Có vẻ như em hài lòng với đáp án của tôi. Tôi thở phào. Nhưng lo lắng cho tấm thân mình quá. Không khiến tôi đợi lâu, em vụt 2 roi liên tiếp vào mông tôi đánh đét. Sợi roi sượt qua mấy ngón tay tôi một lần, may mà không sao. Rút kinh nghiệm những trận đòn hồi bé, tôi cắn chặt ga giường trong lúc chờ đợi, nên dù hai roi kia có khiến tôi trào nước mắt vì đau nhưng tôi chỉ kêu ú ớ vài tiếng mà không la hét gì.
Tôi vật lộn trong đống ga giường một lúc thì thấy em tháo còng tay cho tôi. Phù, thoát rồi. Tôi nằm đờ người ra trong phút chốc rồi đưa tay kéo sợi xích ra khỏi ngực mình, trước khi lật người lại, tôi sờ vết thương trên mông. Sao lại dinh dính và rát thế này? Tôi đưa tay lên nhìn. Mấy chấm máu mờ mờ. Ôi đệt!
- Da mông anh mỏng thật. Da mặt có mỏng không?
Em vừa hỏi vừa đưa cho tôi một bịch bông gòn, một chai oxy già.
- Tự làm được không?
- À ờ, được.
Tôi nhận lấy đồ từ tay em rồi chấm bông lau vệt máu trên mông. Oxy già cào vào vết thương khiến tôi hít hà. Trong lúc đó, em đứng nhìn mông tôi, thản nhiên nói:
- Roi này em mới mua luôn á. Nên có hơi không quen tay.
- Ừm.
May mà không quen. Xong xuôi tôi đứng dậy vứt bông vào thùng rác. Nhân viên dọn phòng chắc thể nào cũng nghĩ là tôi vừa phá trinh cô nữ sinh này. Oan cmn ức.
Tôi trở lại giường, vẫn nằm sấp để cho vết thương khô lại. Em thấy vậy cũng leo lên giường, ngồi sát người tôi rồi cúi xuống thổi nhẹ vào mông khiến tôi hơi nhột.
- Em tháo cái xích cổ này ra luôn được không?
- Anh lại muốn đi về à?
- Không phải.
- Thôi coi như anh chưa nói gì đi.
- Ừm.
Em thổi vào mông tôi lần nữa, rồi đưa tay ra nhấn nhẹ để kiểm tra xem máu khô chưa. Tôi cũng thử kiểm tra, có vẻ đã ổn, vì tôi không thấy dính dính nữa. Em lại đứng dậy lấy trong balo thứ gì đó.
À, là băng cá nhân. Em xé 2 hay 3 miếng gì đó, dán tùy tiện lên mông tôi rồi lấy nước uống. Tôi lật người nằm ngửa chờ đợi. Lần này em không đùa với tôi nữa, mà trực tiếp mớm nước cho tôi luôn. Hớp nước ướt át rất phù hợp để bắt đầu một màn dạo đầu khác, vẫn là nụ hôn cuồng nhiệt như chưa có gì xảy ra, không có hành hạ, không có đau đớn thể xác. Tôi được tự do ôm em, hôn em, dù sợi xích nặng trịch vài lần níu cổ tôi suýt nghẹt thở. Tôi vẫn ở bên dưới, em ở bên trên, dù là lúc nằm, hay ngồi. Kết thúc nụ hôn dài triền miên, em đẩy tôi nằm xuống, và bắt đầu đường lưỡi mát lạnh, thẳng xuống đến bụng dưới, đến thằng em đã ngẩng đầu hóng hớt nãy giờ.
Em chào hỏi nó rất lâu, đến nỗi tôi phải nảy hông lên mấy nhịp cho kịp từng cái mút nhả của em.
Tôi vươn tay lấy cái bao để sẵn ở đầu giường, dùng răng xé vỏ bao rồi lên tiếng:
- Anh vào được chưa?
Em ngẩng lên nhìn tôi rồi giữ nguyên tư thế ngồi trên hai chân tôi, gật đầu. Tôi tròng bao vào, toan lật em xuống dưới thì bị em ngăn lại.
Em đẩy tôi nằm ngửa rồi ngồi lên bụng dưới tôi, dâm thủy của em ướt đẫm, em bắt lấy tay tôi đưa xuống chỗ thằng em, nói:
- Anh cho vào đi.
Tôi lần mò một nhịp, rồi thử đẩy vào. Chật quá. Kích thích quá. Cả tôi và em đều cảm nhận được cái sự chật chội khắng khít mà thân dưới đang chèn ép nhau. Tôi muốn vào, sâu hơn nữa, còn em muốn giữ, chặt hơn nữa. - Em thả lỏng ra đi.
Em không trả lời, mà níu sợi thít cổ tôi lại, giận dữ.
- Anh không vào đựơc..
Một lần nữa sợi xích lại siết chặt.
- Anh xin em đấy. Làm ơn.
Sợi xích trên cổ tôi siết chặt hơn lúc nào hết, nhưng cái vòng kẹp cổ thằng em tôi thì vừa thả lỏng. Nó vào đựơc rồi. Lút cán. Dù có chật chội một chút nhưng như thế này thật tuyệt. Hai tay tôi giữ hông em thật chặt mà dập. Em kéo tôi ngồi dậy, vòng 2 tay ra sau lưng tôi mà giữ sợi xích cổ. Tôi không hiểu sao em nhất định không cởi xích cho tôi, nhưng bây giờ không quan trọng nữa. Tôi đã ở bên trong em rồi. Tôi muốn đẩy em nằm xuống nhưng em vẫn kiên định lắc đầu, siết xích chặt hơn.
- Em thích không?
- Em muốn giết anh.
Tôi chỉ nhớ đúng 2 câu đó trong cơn rên rỉ u mê của cả hai. Em trả lời tôi như vậy rồi đẩy tôi nằm xuống, cưỡi trên người tôi với sợi xích cổ trong tay. Có lẽ vậy nên người ta gọi đây là thế cưỡi ngựa? Em kẹp đùi vào hai bên hông tôi, ngả người ra sau co rút từng cơn. Tôi cũng muốn ra rồi.. Tôi nảy người húc mạnh vào em, mạnh nữa, mạnh nữa.
- Cho em. Anh cho em đi, đừng xuất trong bao.
- Vậy em cho anh ra đi. Bây giờ!
Hơn cả một cuộc chiến. Em trượt khỏi người tôi chỉ trong khoảnh khắc, tôi tháo bao xong thì em đã cúi xuống ngậm lấy thằng em tôi đang trương phình ngạo nghễ. Em mút mạnh hai lần rồi tôi bắn vào miệng em, tràn trề. Em nuốt chửng tất cả tinh hoa, à không tinh trùng của tôi vào bụng em, mạnh mẽ như một con thú vừa chén chiến lợi phẩm. Em liếm kỹ những giọt tinh tôi vương quanh đùi và hai bìu dái. Và cũng rất nhanh, em trả chúng vào trong miệng tôi. Cả vốn lẫn lãi.
Tinh dịch có vị như thế nào? Nghe nói là mằn mặn, tanh tanh như lòng trắng trứng. Nhưng tinh dịch của tôi đêm ấy, nó chẳng hề mặn mà còn thơm mùi kẹo trái cây.