Năm nay mở bát bằng 1 chuyến công tác vào mùng 4. Đang loay hoay với ly bia, tôi vô tình chạm mắt em — một cô gái Hải Phòng đúng điệu với vẻ ngoài sắc sảo nhưng ánh mắt lại vương chút buồn mênh mang. Thấy em đi một mình, tôi chủ động lân la hỏi thăm rồi chẳng ngại ngần ngồi cùng bàn trút bầu tâm sự. Hóa ra, em vừa bước ra khỏi một cuộc tình đổ vỡ ngay ngưỡng cửa năm mới. Giữa tiếng cười nói ồn ã của quán nhậu, giọng em trầm xuống, kể về những tổn thương và cả sự mạnh mẽ cố hữu của người con gái đất Cảng. Đêm ấy, bên chén rượu nồng, tôi không chỉ thấy một Hải Phòng sôi động mà còn thấy một góc khuất dịu dàng và đầy tự sự qua câu chuyện của em. Em say nhưng vẫn muốn uống tiếp, tôi đưa em về khách sạn là thêm vài lon. Rồi chuyện gì đến cũng đến, tôi và em quấn lấy nhau và dành trọn đêm đó cho nhau. Kiểu này tôi lại phải đi Hải Phòng thường xuyên các ông ạ.
×





