Em có đọc được câu chuyện này ở đâu đó, nó cũng giống y hệt câu chuyện của em đang va phải, mà khổ nỗi em chưa thể nào quên được những hình ảnh gợi dục và cảm xúc ngày ấy, các bác cho em lời khuyên em phải làm gì tiếp theo.
Em xin phép kể cái ngu của mình trước nha các bác:
Đó là em của ngày xưa là 1 thằng nhóc sinh viên mới ra trường vào làm công ty gặp những con người mới mà ngta gọi là đồng nghiệp.
Có câu: trâu già thích gặm cỏ non, trẻ con thích chơi đồ cổ. Em cũng thế
. Lần đầu tiên em gặp chị, khi đó chị 30t, một cô gái văn phòng sơ mi trắng quần zip khuôn mặt tươi tắn vóc dáng nhỏ nhắn rất đẹp là khi em đánh rơi cái bút đúng lúc chị đi qua cúi xuống nhặt hộ em. Thấp thoáng dưới cổ là 1 tòa thiên nhiên lấp ló (1 thằng thanh niên như em lsao chịu đựng nổi phải ko các bác) chị mỉm cười đưa cây bút lên, em đưa tay ra đỡ nhưng nắm nhầm cả vào bàn tay chị khoảng 30s sau mới giật mình bỏ ra ko quên nói câu cảm ơn.
Kể từ đó e tìm cách tiếp cận chị sau khi điều tra qua đồng nghiệp khác là chị vẫn fa, chị cũng vui vẻ đáp lại. Rồi 2 đứa cứ trêu đùa qua lại, chuyện gì đến cũng phải đến 2 đứa gọi nhau là vợ chồng rồi phòng the là cái nhà nghỉ cách công ty 500m.
Chị với kinh nghiệm sống phong phú và khả năng làm chủ chuyện giường chiếu làm em say như điếu đổ, mặc kệ những lời chê bai gièm pha của người khác em khi đó chỉ coi là những lời ghen ăn tức ở.
Những tưởng đã là chân ái của đời mình thì ôi không, đúng lúc em hạnh phúc nhất đèo chị sau lưng đi dạo thu Hà Nội thì từ đằng sau có tiếng "đmm" em chưa kịp làm gì thì 2 xe kẹp đôi nó ép đầu xe em phanh gấp. Hóa ra thằng chửi là chồng ở quê của chị ạ và chị cũng đã có 2 đứa con rồi
. Chúng nó chửi bới cả chị và em, chị bị thằng chồng túm tóc, còn 3 thằng kia định túm cổ em, em né đc, sấp tới đánh em, em vừa lùi và đã quyết định định bảy chọ giữa hàng chục con mắt khinh bỉ đang chĩa vào em.
Nhục nhã quá thể, em bắt xe ôm về nhà và nghỉ làm luôn từ hôm sau. Mấy hôm sau nhận được tin nhắn của chị bảo là kể từ hôm đó 2 vợ chồng chị đã quyết định ly thân, chị hẹn gặp em ở cái nhà nghỉ cũ. Em tất nhiên là từ chối khi cố kìm chế cái đầu dưới. Và nói rằng nên kết thúc mọi chuyện đi.
Kể từ khi đó em bị trầm cảm nhiều tháng trời và nhiều năm sau khi đi làm vẫn ko quên được cảm giác tội lỗi đó làm gia đình ngta tan nát, ko thể vơi nỗi đau khi bị người mà mình yêu thương lừa dối nên ko dám quen ai tán ai…
Em xin phép kể cái ngu của mình trước nha các bác:
Đó là em của ngày xưa là 1 thằng nhóc sinh viên mới ra trường vào làm công ty gặp những con người mới mà ngta gọi là đồng nghiệp.
Có câu: trâu già thích gặm cỏ non, trẻ con thích chơi đồ cổ. Em cũng thế
. Lần đầu tiên em gặp chị, khi đó chị 30t, một cô gái văn phòng sơ mi trắng quần zip khuôn mặt tươi tắn vóc dáng nhỏ nhắn rất đẹp là khi em đánh rơi cái bút đúng lúc chị đi qua cúi xuống nhặt hộ em. Thấp thoáng dưới cổ là 1 tòa thiên nhiên lấp ló (1 thằng thanh niên như em lsao chịu đựng nổi phải ko các bác) chị mỉm cười đưa cây bút lên, em đưa tay ra đỡ nhưng nắm nhầm cả vào bàn tay chị khoảng 30s sau mới giật mình bỏ ra ko quên nói câu cảm ơn.Kể từ đó e tìm cách tiếp cận chị sau khi điều tra qua đồng nghiệp khác là chị vẫn fa, chị cũng vui vẻ đáp lại. Rồi 2 đứa cứ trêu đùa qua lại, chuyện gì đến cũng phải đến 2 đứa gọi nhau là vợ chồng rồi phòng the là cái nhà nghỉ cách công ty 500m.
Chị với kinh nghiệm sống phong phú và khả năng làm chủ chuyện giường chiếu làm em say như điếu đổ, mặc kệ những lời chê bai gièm pha của người khác em khi đó chỉ coi là những lời ghen ăn tức ở.
Những tưởng đã là chân ái của đời mình thì ôi không, đúng lúc em hạnh phúc nhất đèo chị sau lưng đi dạo thu Hà Nội thì từ đằng sau có tiếng "đmm" em chưa kịp làm gì thì 2 xe kẹp đôi nó ép đầu xe em phanh gấp. Hóa ra thằng chửi là chồng ở quê của chị ạ và chị cũng đã có 2 đứa con rồi
. Chúng nó chửi bới cả chị và em, chị bị thằng chồng túm tóc, còn 3 thằng kia định túm cổ em, em né đc, sấp tới đánh em, em vừa lùi và đã quyết định định bảy chọ giữa hàng chục con mắt khinh bỉ đang chĩa vào em.Nhục nhã quá thể, em bắt xe ôm về nhà và nghỉ làm luôn từ hôm sau. Mấy hôm sau nhận được tin nhắn của chị bảo là kể từ hôm đó 2 vợ chồng chị đã quyết định ly thân, chị hẹn gặp em ở cái nhà nghỉ cũ. Em tất nhiên là từ chối khi cố kìm chế cái đầu dưới. Và nói rằng nên kết thúc mọi chuyện đi.
Kể từ khi đó em bị trầm cảm nhiều tháng trời và nhiều năm sau khi đi làm vẫn ko quên được cảm giác tội lỗi đó làm gia đình ngta tan nát, ko thể vơi nỗi đau khi bị người mà mình yêu thương lừa dối nên ko dám quen ai tán ai…



, thà chậm mà chắc, con chim/tim này không chịu được nhiều rung động





