Đọc xong bài viết của mầy... Tao có 2 cái nhận xét...
1:nhận xét 1 cách nghiêm túc và thật lòng, thì hoàng cảnh của mầy củng na ná hoàng cảnh của tao cách đây 5 năm... Cái cảm giác đó t hiểu... Đm đứng giữa lý trí vs con tim khó chịu chết mẹ... Nhưng mầy còn mai mắn hơn tao là Phụ Hoàng mầy chưa biết, còn t thì bá quan văn võ trong triều biết hết... Lúc đó Phụ Hoàng tao còn là trưởng phòng An Ninh... Đụ mẹ nghe tin xong ổng về ông lấy cây k54 của ổng lên đạn... Lúc đó cặc dái gì nó teo hết... Nhưng tao củng nhờ vào kinh nghiệm học từ Phụ Hoàng tao... Trong vòng 3 giây t đẩ lấy lại bình tỉn... Và sau đó tao bịa ra 1 câu chuyện để giải thích vs ổng... Cuối cùng ổng củng nguội dần... Đm bửa đó tưởng đâu là ổng cho tao ăn kẹo đồng rồi chứ... Làm sợ vcc... Và sau đó là, đm tạ tự cứu ta chứ đéo ai cứu ta... Người không vì mình trời tru đất diệt... Thế là 1 dòng tin nhắn tầm 6 7 trang gì đó, gởi đến người phụ nử ta yêu... Chưa dừng lại ở đó qua 2 3 ngày sau gì đó... Hẹn nhau đi chịch lần cuối... Vcc... Tụi mầy có biết là người phụ nử đó là ai ko... Là vợ sau của ông cùng cấp bậc vs PHụ Hoàng tao... Vk trước ổng ly di... Ổng cưới vk sau nhỏ hơn ổng đến tận gần 20 tuổi, mà là người trong nghành luôn mới ghê... Đm qua lần đó tao thề là tao không dín gì đến phụ nử đả có chồng... Đm nguy hiểm vc...
2:là văn chương mầy rất hay. Kakakaka