"Mỹ nhân trong thiên hạ đều tầm thường với ta, duy chỉ có vợ của kẻ thù mới làm ta thích thú"
Haizzz, 4 năm trôi qua nhanh hơn chó chạy ngoài đồng,bỗng chốc facebook nhắc lại kỉ niệm - vô tình khiến Tháo lại đau đầu, không phải vì căn bệnh mãn niên mà đó lại là trăn trở những điều xưa cũ.
Cứ bình tĩnh đi. Có những thứ vừa hữu hình, vừa trừu tượng, thì không thể bị nhầm lẫn hay bị tước đoạt bởi sự lãng quên bao giờ. Nếu có đức tin ở cái ĐẸP thì con người ta ắt sẽ bình thản hơn nhiều, bởi bản thân nó đã là một thành trì và những kí ức về nó thì không bao giờ sờn cũ... Chị cũng không ngoại lệ.
Tháo và chị say mê nhau dù biết đó là sai trái, nhưng cái sai lại được biện hộ bởi những trận đòn từ gã chồng của chị và khổ nỗi hắn lại là sếp của Tháo. Mối quan hệ lén lút ấy ngày càng tăng về tần suất cũng như sự mạo hiểm, mà ngay cả bản thân Tháo cũng chưa từng dám nghĩ đến.
"Chị bỏ chồng đi, em cưới chị" - Tháo tổ ra nghiêm túc khi biết được tối qua thằng mặt lồn lại lôi chị ra thượng tay, hạ chân. Tháo ghét hắn, không phải vì luôn bị vùi dập trong công việc mà vì hắn đã làm tổn thương đến người phụ nữ Tháo yêu. Khoan đã, yêu rồi sao... hay chỉ là cảm xúc nhất thời của thằng trai trẻ vừa ra trường quá 1 năm. Tháo cũng đã từng yêu, từng say đắm nhưng quay về thực tại, Tháo chẳng thể hiểu nổi mình đang làm gì và muốn gì khi vụng trộm một cách khờ dại với chị.
Chị đẹp - Bầu ngực tròn trịa trắng nõn, đường cong kéo dài xuống cuối mông phúng phính như má của một đứa con nít xổ sữa. Là mẹ một con nhưng bím chị lại đẹp và hẹp không tưởng, khiến những lần giao hoan thôi thúc Tháo khao khát muốn chị mãi là của mình.
"Biết sai, sửa sai nhưng không bao giờ nhận sai" ... cuộc sống của Tháo bị đảo lộn, những tin không hay về Tháo và chị liên tiếp được đồn ra ngoài. Những buổi hẹn hò lén lút đã được theo dõi. Và tất nhiên, chuyện gì đến rồi sẽ đến chị và Tháo bị bắt quả tang khi cả 2 đang dựa vai nhau trong một quán trà kiểu Pháp, bất chấp những tin bất lợi về mình.
Gã lao vào và giơ nắm đấm vào đầu chị như thói quen, Tháo nhanh tay kéo chị sát vào thân mình rồi vội vàng bật dậy thủ thế. Cả quán trà ngỡ ngàng, tiếng mọi người xì xào nhao nhao ban nãy bây giờ thì lại im phăng phắc. Một bầu không khí ảm đạm, bao trùm lên hết thảy mọi người. Chị kinh hãi, nước mắt bắt đầu tuôn ra rồi vội quỳ xuống đất, dập đầu 2-3 cái liên tục van xin hắn tha thứ. Hắn thừa thế, la hét rồi chỉ thẳng vào mặt chị: "Đồ chó cái"
Đoạn hắn vừa chửi vừa xông thẳng đến chỗ Tháo đang thủ thế, vớ được cái ghế, hắn bèn xách bổng lên rồi lấy hết sức bình sinh quẳng vào. Nhanh chóng, Tháo xoay mình né chiếc ghế rồi vút 1 cái, đấm như trời giáng vào bụng hắn. Chao đảo vì bất ngờ, nhưng hắn mau chóng lấy lại thăng bằng rồi hét lớn. Hai thằng đầu gấu xăm trổ đầy mình, không biết từ phía nào, lăm lăm trong tay 2 cái tuýp sắt sừng sổ tiến lại sát Tháo. Ước chừng chuyện chẳng lành, thất bại trong việc tất sát và đang có nguy cơ bị phản damge nghiêm trọng, 36 kế Tôn Tử - chay là thượng sách. Bèn vội vàng, kéo chị dậy, nhưng chị nhất quyết muốn quỳ lại để tạ lỗi với chồng, Tháo không thể làm gì hơn, lại phải bỏ mặc chị thoát thân 1 mình.
Suy nghĩ gần 2 ngày, Tháo quyết định nghỉ việc. Phần là không thể tiếp tục những điều sai trái, phần cũng là nghĩ quá nhiều cho chị rồi thì ai sẽ là người nghĩ cho mình. Bố Tháo từng là mệnh quan Triều đình, nếu nghe tin thằng nghịch tử của ông đi cướp vợ người khác, thì cái sĩ diện của cả một gia tộc phải biết chôn đi đâu cho hết nhục. Thư từ quan đã viết và Tháo chấp nhận không lãnh bổng lộc trong nửa tháng đó. Ngày cuối cùng, thu dọn bàn làm việc, mọi người trong phòng đều xa lánh Tháo, thở dài : Đuỵt mẹ, từ nay trở đi ta thà phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta.
18h30 chiều văn phòng công ty vắng lặng, bỗng chốc có tiếng kéo cửa, chị mặc một chiếc đầm màu hồng... thì ra chị đến chia tay Tháo...
Haizzz, 4 năm trôi qua nhanh hơn chó chạy ngoài đồng,bỗng chốc facebook nhắc lại kỉ niệm - vô tình khiến Tháo lại đau đầu, không phải vì căn bệnh mãn niên mà đó lại là trăn trở những điều xưa cũ.
Cứ bình tĩnh đi. Có những thứ vừa hữu hình, vừa trừu tượng, thì không thể bị nhầm lẫn hay bị tước đoạt bởi sự lãng quên bao giờ. Nếu có đức tin ở cái ĐẸP thì con người ta ắt sẽ bình thản hơn nhiều, bởi bản thân nó đã là một thành trì và những kí ức về nó thì không bao giờ sờn cũ... Chị cũng không ngoại lệ.
Tháo và chị say mê nhau dù biết đó là sai trái, nhưng cái sai lại được biện hộ bởi những trận đòn từ gã chồng của chị và khổ nỗi hắn lại là sếp của Tháo. Mối quan hệ lén lút ấy ngày càng tăng về tần suất cũng như sự mạo hiểm, mà ngay cả bản thân Tháo cũng chưa từng dám nghĩ đến.
"Chị bỏ chồng đi, em cưới chị" - Tháo tổ ra nghiêm túc khi biết được tối qua thằng mặt lồn lại lôi chị ra thượng tay, hạ chân. Tháo ghét hắn, không phải vì luôn bị vùi dập trong công việc mà vì hắn đã làm tổn thương đến người phụ nữ Tháo yêu. Khoan đã, yêu rồi sao... hay chỉ là cảm xúc nhất thời của thằng trai trẻ vừa ra trường quá 1 năm. Tháo cũng đã từng yêu, từng say đắm nhưng quay về thực tại, Tháo chẳng thể hiểu nổi mình đang làm gì và muốn gì khi vụng trộm một cách khờ dại với chị.
Chị đẹp - Bầu ngực tròn trịa trắng nõn, đường cong kéo dài xuống cuối mông phúng phính như má của một đứa con nít xổ sữa. Là mẹ một con nhưng bím chị lại đẹp và hẹp không tưởng, khiến những lần giao hoan thôi thúc Tháo khao khát muốn chị mãi là của mình.
"Biết sai, sửa sai nhưng không bao giờ nhận sai" ... cuộc sống của Tháo bị đảo lộn, những tin không hay về Tháo và chị liên tiếp được đồn ra ngoài. Những buổi hẹn hò lén lút đã được theo dõi. Và tất nhiên, chuyện gì đến rồi sẽ đến chị và Tháo bị bắt quả tang khi cả 2 đang dựa vai nhau trong một quán trà kiểu Pháp, bất chấp những tin bất lợi về mình.
Gã lao vào và giơ nắm đấm vào đầu chị như thói quen, Tháo nhanh tay kéo chị sát vào thân mình rồi vội vàng bật dậy thủ thế. Cả quán trà ngỡ ngàng, tiếng mọi người xì xào nhao nhao ban nãy bây giờ thì lại im phăng phắc. Một bầu không khí ảm đạm, bao trùm lên hết thảy mọi người. Chị kinh hãi, nước mắt bắt đầu tuôn ra rồi vội quỳ xuống đất, dập đầu 2-3 cái liên tục van xin hắn tha thứ. Hắn thừa thế, la hét rồi chỉ thẳng vào mặt chị: "Đồ chó cái"
Đoạn hắn vừa chửi vừa xông thẳng đến chỗ Tháo đang thủ thế, vớ được cái ghế, hắn bèn xách bổng lên rồi lấy hết sức bình sinh quẳng vào. Nhanh chóng, Tháo xoay mình né chiếc ghế rồi vút 1 cái, đấm như trời giáng vào bụng hắn. Chao đảo vì bất ngờ, nhưng hắn mau chóng lấy lại thăng bằng rồi hét lớn. Hai thằng đầu gấu xăm trổ đầy mình, không biết từ phía nào, lăm lăm trong tay 2 cái tuýp sắt sừng sổ tiến lại sát Tháo. Ước chừng chuyện chẳng lành, thất bại trong việc tất sát và đang có nguy cơ bị phản damge nghiêm trọng, 36 kế Tôn Tử - chay là thượng sách. Bèn vội vàng, kéo chị dậy, nhưng chị nhất quyết muốn quỳ lại để tạ lỗi với chồng, Tháo không thể làm gì hơn, lại phải bỏ mặc chị thoát thân 1 mình.
Suy nghĩ gần 2 ngày, Tháo quyết định nghỉ việc. Phần là không thể tiếp tục những điều sai trái, phần cũng là nghĩ quá nhiều cho chị rồi thì ai sẽ là người nghĩ cho mình. Bố Tháo từng là mệnh quan Triều đình, nếu nghe tin thằng nghịch tử của ông đi cướp vợ người khác, thì cái sĩ diện của cả một gia tộc phải biết chôn đi đâu cho hết nhục. Thư từ quan đã viết và Tháo chấp nhận không lãnh bổng lộc trong nửa tháng đó. Ngày cuối cùng, thu dọn bàn làm việc, mọi người trong phòng đều xa lánh Tháo, thở dài : Đuỵt mẹ, từ nay trở đi ta thà phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta.
18h30 chiều văn phòng công ty vắng lặng, bỗng chốc có tiếng kéo cửa, chị mặc một chiếc đầm màu hồng... thì ra chị đến chia tay Tháo...






