Anh sẽ lấy dải lụa đen mềm mại ấy, quấn quanh cổ tay em thật chậm, từng vòng một, không vội, để em cảm nhận rõ từng vòng lướt trên da. Không chặt đến mức đau, chỉ đủ để em nhận ra… giờ đây hai tay em thuộc về anh.
Rồi anh kéo em ngồi lên đùi, ngực em áp sát ngực anh, hơi thở anh phả vào cổ em. Anh không hôn ngay đâu. Anh sẽ cúi xuống, môi lướt nhẹ qua vành tai, giọng trầm thấp, gần như thì thầm:
‘Hôm nay em không cần phải nghĩ gì cả, không cần phải mạnh mẽ, không cần phải kiểm soát. Em chỉ cần ngoan ngoãn… và để anh khám phá."
Anh sẽ bắt đầu từ những chỗ em ít ngờ tới nhất: ngón tay anh lướt dọc sống lưng em, chậm rãi như đang vẽ một đường tội lỗi. Rồi xuống dưới, vòng qua hông, siết nhẹ để em phải khẽ ưỡn người về phía anh.
Anh muốn nghe tiếng thở em gấp dần, muốn thấy đôi mắt em long lanh khi anh thì thầm tiếp: ‘Em đang ướt rồi đúng không? Anh chưa chạm vào đó mà em đã sẵn sàng thế này… thật đáng yêu.’
Anh sẽ bịt mắt em bằng chiếc khăn lụa còn lại, để mọi giác quan còn lại của em đều thuộc về anh: tiếng tim em đập thình thịch, hơi nóng từ bàn tay anh, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng trên cổ áo anh, và cả cảm giác lưỡi anh lướt nhẹ qua xương quai xanh em, rồi xuống thấp hơn… thấp hơn nữa.
Khi em bắt đầu run, khi em khẽ rên lên vì không chịu nổi nữa, anh mới dừng lại, đặt ngón tay dưới cằm em, nâng mặt em lên và hỏi, giọng khàn khàn:
‘Nói anh nghe đi, em muốn anh làm gì tiếp theo? Muốn anh trói chặt hơn? Muốn anh dùng miệng để khiến em tan chảy? Hay em muốn van xin anh… để anh cho em được lên đỉnh ngay bây giờ?’
Em không cần trả lời ngay đâu. Cứ để cơ thể em trả lời trước đã… vì anh biết, nơi sâu nhất ấy đang co bóp, đang thèm khát, đang chờ anh chiếm lấy từng chút một.
Rồi anh kéo em ngồi lên đùi, ngực em áp sát ngực anh, hơi thở anh phả vào cổ em. Anh không hôn ngay đâu. Anh sẽ cúi xuống, môi lướt nhẹ qua vành tai, giọng trầm thấp, gần như thì thầm:
‘Hôm nay em không cần phải nghĩ gì cả, không cần phải mạnh mẽ, không cần phải kiểm soát. Em chỉ cần ngoan ngoãn… và để anh khám phá."
Anh sẽ bắt đầu từ những chỗ em ít ngờ tới nhất: ngón tay anh lướt dọc sống lưng em, chậm rãi như đang vẽ một đường tội lỗi. Rồi xuống dưới, vòng qua hông, siết nhẹ để em phải khẽ ưỡn người về phía anh.
Anh muốn nghe tiếng thở em gấp dần, muốn thấy đôi mắt em long lanh khi anh thì thầm tiếp: ‘Em đang ướt rồi đúng không? Anh chưa chạm vào đó mà em đã sẵn sàng thế này… thật đáng yêu.’
Anh sẽ bịt mắt em bằng chiếc khăn lụa còn lại, để mọi giác quan còn lại của em đều thuộc về anh: tiếng tim em đập thình thịch, hơi nóng từ bàn tay anh, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng trên cổ áo anh, và cả cảm giác lưỡi anh lướt nhẹ qua xương quai xanh em, rồi xuống thấp hơn… thấp hơn nữa.
Khi em bắt đầu run, khi em khẽ rên lên vì không chịu nổi nữa, anh mới dừng lại, đặt ngón tay dưới cằm em, nâng mặt em lên và hỏi, giọng khàn khàn:
‘Nói anh nghe đi, em muốn anh làm gì tiếp theo? Muốn anh trói chặt hơn? Muốn anh dùng miệng để khiến em tan chảy? Hay em muốn van xin anh… để anh cho em được lên đỉnh ngay bây giờ?’
Em không cần trả lời ngay đâu. Cứ để cơ thể em trả lời trước đã… vì anh biết, nơi sâu nhất ấy đang co bóp, đang thèm khát, đang chờ anh chiếm lấy từng chút một.




nội dung hay hay ảnh hay