Có rất nhiều người hỏi tôi cùng một câu hỏi
"Làm thế nào để quên đi người cũ, làm thế nào để quên đi người cũ..."
Tôi tự hỏi sao mọi người luôn đặt trọng tâm vào vấn đề làm thế nào để quên đi người cũ, mà lại không đặt trọng tâm vào việc làm thế nào để bản thân có thể vui vẻ và yêu đời hơn..
Vì chả phải khi chúng ta vui vẻ yêu đời, tự khắc những nỗi buồn sẽ tan theo gió bay sao.
Nhưng lại phải nói một điều nữa, rằng tình yêu nó không đơn giản như thế, khi chúng ta yêu một người và đổ vỡ, tâm hồn chúng ta sẽ rơi vào một đoạn trạng thái sầu bi ai. Và khi chúng ta vượt qua được nó rồi, cái thứ gọi là người yêu cũ vẫn không thể phai mờ được, nó cứ len lỏi ở đâu đó trong cái tâm hồn này, vì vậy dù cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng rất là khó quên. Thời gian sẽ trôi qua, mọi thứ cũ kỹ sẽ được cất vào một góc nào đó trong trái tim đã từng tổn thương này, nhưng vào một thời điểm nào đó vô tình gặp một trường hợp tương tư, rồi những thứ cũ kỹ đó sẽ quay trở lại, gợi cho ta những ký ức ban đầu.
Vì vậy không cần phải cố gắng quên một người mà ta đã từng yêu, chỉ cần cố gắng yêu chiều bản thân, vui vẻ và bình thản bước tiếp là được..rồi thời gian sẽ giúp ta vượt qua
Tôi và các cô gái tôi từng gặp trên đây cũng vậy đôi khi muốn quên nhưng lại càng thêm nhớ. Các cô gái đến rồi đi, đi rồi lại đến…mấy ai để lại cho tôi những kỉ niệm sâu sắc…nhưng em lại khác em là một trong số ít, một trong số ít cô bé mang lại cho tôi chút hoài niệm khó quên ...chỉ đôi ba dòng tin nhắn tôi lại hẹn gặp em vào một ngày trời rợp nắng…
Em luyên thuyên về các câu chuyện cuộc đời…luyên thuyên về các anh checker mà em từng gặp…tôi chỉ nghe và lâu lâu mỉm cười phụ họa…tôi sợ mình nói quá nhiều và sợ phải giao tiếp cùng em sợ tới lúc em ra về bản thân tôi lại bơ vơ lạc lõng giữa căn phòng trống.
Đích đến sau bữa trưa cùng em là căn phòng quen thuộc…nơi mà lần đầu tiên tôi gặp em…thật lòng mà nói tôi thích nhất là cảm giác được ôm một cô gái vào lòng và cảm nhận hơi thở của cô ấy mà chắc có lẽ vì thế mà sau mỗi lần “vui vẻ” người ta ra về tôi lại có cảm giác lạc lõng…haizzz vậy rốt cuộc ai là checker ai là hàng…kkk câu hỏi không hề có lời đáp…
Trong vòng tay tôi cô ấy trải lòng về những lo lắng, lo lắng về sự thay đổi của diễn đàn lo lắng liệu rằng sự thay đổi này có mang lại điềm lành…mang lại điều tích cực cho em và các cô gái khác cùng chung số phận hay lại một lần nữa nó là đòn roi là sự ràng buộc và bóc lột như chính cách mà các diễn đàn khác đã từng…
Tôi chẳng biết phải an ủi em như thế nào…chỉ biết vỗ về rồi mỉm cười bảo em đừng lo lắng quá nhiều mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi ( haizzzz nghe sao thật sáo rỗng… ) cuộc vui nào rồi cũng tàn…lúc hội ngộ vui vẻ bao nhiêu cảnh ra về lại lưu luyến bấy nhiêu…
Đôi dòng cho em… cô em gái giữa dòng đời xô đẩy:
Mỗi một người phụ nữ đều có quyền được yếu đuối…
Em nên biết, cuộc đời mỗi người phải được làm tất cả những điều mình thích mới thật sự ý nghĩa. Em rất kiên cường, nhưng phụ nữ quá kiên cường sẽ rất vất vả.
"Làm thế nào để quên đi người cũ, làm thế nào để quên đi người cũ..."
Tôi tự hỏi sao mọi người luôn đặt trọng tâm vào vấn đề làm thế nào để quên đi người cũ, mà lại không đặt trọng tâm vào việc làm thế nào để bản thân có thể vui vẻ và yêu đời hơn..
Vì chả phải khi chúng ta vui vẻ yêu đời, tự khắc những nỗi buồn sẽ tan theo gió bay sao.
Nhưng lại phải nói một điều nữa, rằng tình yêu nó không đơn giản như thế, khi chúng ta yêu một người và đổ vỡ, tâm hồn chúng ta sẽ rơi vào một đoạn trạng thái sầu bi ai. Và khi chúng ta vượt qua được nó rồi, cái thứ gọi là người yêu cũ vẫn không thể phai mờ được, nó cứ len lỏi ở đâu đó trong cái tâm hồn này, vì vậy dù cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng rất là khó quên. Thời gian sẽ trôi qua, mọi thứ cũ kỹ sẽ được cất vào một góc nào đó trong trái tim đã từng tổn thương này, nhưng vào một thời điểm nào đó vô tình gặp một trường hợp tương tư, rồi những thứ cũ kỹ đó sẽ quay trở lại, gợi cho ta những ký ức ban đầu.
Vì vậy không cần phải cố gắng quên một người mà ta đã từng yêu, chỉ cần cố gắng yêu chiều bản thân, vui vẻ và bình thản bước tiếp là được..rồi thời gian sẽ giúp ta vượt qua
Em luyên thuyên về các câu chuyện cuộc đời…luyên thuyên về các anh checker mà em từng gặp…tôi chỉ nghe và lâu lâu mỉm cười phụ họa…tôi sợ mình nói quá nhiều và sợ phải giao tiếp cùng em sợ tới lúc em ra về bản thân tôi lại bơ vơ lạc lõng giữa căn phòng trống.
Trong vòng tay tôi cô ấy trải lòng về những lo lắng, lo lắng về sự thay đổi của diễn đàn lo lắng liệu rằng sự thay đổi này có mang lại điềm lành…mang lại điều tích cực cho em và các cô gái khác cùng chung số phận hay lại một lần nữa nó là đòn roi là sự ràng buộc và bóc lột như chính cách mà các diễn đàn khác đã từng…
Anh là kẻ phiêu bạc,
Chỉ để lại vết chân
Hoa nở rồi lại tàn,
Em đến rồi lại đi.
Chỉ để lại vết chân
Hoa nở rồi lại tàn,
Em đến rồi lại đi.
Đôi dòng cho em… cô em gái giữa dòng đời xô đẩy:
Mỗi một người phụ nữ đều có quyền được yếu đuối…
Em nên biết, cuộc đời mỗi người phải được làm tất cả những điều mình thích mới thật sự ý nghĩa. Em rất kiên cường, nhưng phụ nữ quá kiên cường sẽ rất vất vả.
#CuongDo - Một chút suy tư
Chỉnh sửa cuối:




cơ mà chụp ảnh nghệ thuật có khiếu phết nhĩ
.
Qua like

