Vợ chồng t thuê một căn phòng ở dãy trọ gồm 5 phòng căn hộ mini liền kề nhau trong một con hẻm nhỏ. Hai vợ chồng đều làm Nvvp, sáng đi tối về, cuộc sống bình lặng. Sát vách phòng tôi là phòng của vợ chồng chị vy. Anh chồng làm bên xuất nhập khẩu nên đi suốt, có khi cả tuần mới về nhà một lần, còn chị Vy thì làm gần đó. Anh chị lớn hơn vợ chồng tôi tầm 3-4 tuổi. Vì tôi với anh chồng thỉnh thoảng có hay ngồi làm vài chai bia ngoài đầu hẻm nên hai bà vợ từ đó cũng thân nhau, có món gì ngon cũng mang qua đổi lại, tối lửa tắt đèn có nhau Chị hàng xóm tuy đã lớn hơn 3 4 tuổi nhưng dáng người rất gọn, sáng nào đi làm t cũng thấy chị mặc đồ tập yoga đi tập. Từ ngày vợ t nhiều công việc, mọi việc nặng nhọc trong nhà tôi đều giành làm, kể cả việc giặt giũ phơi phóng.Hôm đó tầm hơn 5h sáng, tôi bê thau đồ lên sân thượng để phơi cho mát thì gặp chị cũng đang phơi bên kia rào. Thấy tôi, chị giật mình khẽ chỉnh lại vạt áo ngủ bằng lụa mỏng. Lúc đó trời còn chưa sáng hẳn, khoảng cách lại gần, tôi vô tình nhận ra chị không mặc đồ lót bên trong, lớp vải lụa dính sát vào người lộ rõ những đường cong nguyên thủy. Ủa, nay em cũng dậy sớm phơi đồ hả chị ngượng ngùng hỏi, tay vẫn lóng ngóng chỉnh áo.Dạ, nhà em vợ em nhiều việc ,nên em tranh thủ phơi giùm vợ rồi lát đi làm luôn chị.Tôi vừa trả lời vừa cố đánh mắt nhìn đi chỗ khác để giảm bớt sự ngượng ngùng.
Chị cười khẽ: "Ừ, đàn ông thương vợ vậy là tốt đó."Nói chuyện qua lại vài câu thì chị đi xuống trước. Lúc này, chỉ còn một mình trên sân thượng, ánh mắt tôi vô thức nhìn sang giàn đồ của chị. Có mấy bộ đồ lót ren, lụa mỏng màng đang phơi. Chẳng hiểu sao cái hình ảnh chị lúc nãy cứ ám ảnh làm tôi nảy sinh một chút tò mò, ích kỷ của đàn ông. Tôi lấy tay qua xào, nhanh tay lấy một chiếc quần lót lụa màu da cho vào túi quần rồi đi xuống.
Trưa hôm đó về nhà, vợ tôi không có nhà, sự tò mò và kích thích dâng cao, tôi mang chiếc quần đó ra để thỏa mãn bản năng. Trong phút không kiềm chế được, tôi đã làm bẩn chiếc quần. Sợ hãi và tội lỗi, tôi không biết giặt thế nào cho sạch mùi nên đành gói kín vào túi ni-lông rồi vứt vào thùng rác trên đường đi làm chiều.Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Một hai tuần sau, lợi dụng những lúc lên phơi đồ một mình, tôi lại lén lấy thêm hai cái nữa. Cho đến một ngày thứ Bảy, vợ tôi qua nhà bạn chơi rồi nhậu ngủ bên đó, tôi ở nhà một mình. Cơn ngứa ngáy lại nổi lên, tôi mò lên sân thượng. Lần này, tôi thấy trên dây phơi nhà chị có một chiếc quần lót ren đen, nhưng nhìn kỹ thì nó không phẳng phiu như đồ mới giặt mà hơi nhăn.Tôi tò mò rút về phòng.
Khi cầm trên tay, tôi nhận ra ngay chiếc quần này chưa hề được giặt qua xà phòng, nó vẫn còn nguyên mùi cơ thể đặc trưng của phụ nữ. Khỏi phải nói, sự kích thích lúc đó đối với một gã đàn ông ở nhà một mình lớn đến thế nào. Tôi mặc nó vào người để cảm nhận, rồi tiếp tục làm chuyện đó.Đến tầm trưa, điện thoại tôi chợt rung lên báo tin nhắn Zalo. Là của chị hàng xóm. L đi đâu rồi hả em? Tôi run bần bật, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài ngực. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mất vài phút trấn tĩnh mới dám trả lời Dạ chị, vợ em đi sáng nay rồi Ngay lập tức, dòng tin nhắn tiếp theo hiện lên làm tôi rụng rời tay chân Chị biết hết rồi nha. Ông lo mà mua đền quần cho tui đi, hết quần mặc rồi đó.
Tôi hoảng loạn thật sự, mặt mũi tối sầm lại. Đầu óc quay cuồng nghĩ đến cảnh tượng đổ vỡ nếu vợ tôi biết, hay anh chồng bên kia biết chuyện thì coi như nhục nhã không sống nổi ở đây. Tôi vội vã nhắn tin giải thích, xin lỗi cuống cuồng, năn nỉ chị đừng nói cho ai biết.Sau một lúc im lặng đáng sợ, chị nhắn lại một câu khiến tôi vừa nhẹ người mà vừa ngỡ ngàng Thôi chuyện đàn ông con trai chị hiểu, coi như không có gì đi. Nhưng lần sau có lấy thì dùng xong nhớ giặt sạch rồi phơi trả lại cho chị, chứ mất đồ hoài chị không biết nói sao với chồng. Cái ren đen em đang cầm đúng không t nhắn lại Dạ đúng rồi chị... em xin lỗi, em hứa sẽ giặt sạch trả lại liền. Ừ, nhớ giặt kỹ bằng tay nha, bỏ xà bông gội đầu cho thơm. Quần đó chị thích nhất á. Mà nhớ xóa hết tin nhắn đi nha."
Đọc xong những dòng đó, tôi vừa thở phào vì thoát được một bàn thua trông thấy, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó tả. Hóa ra chị đã phát hiện từ lâu nhưng không làm ầm ĩ, và cái chiếc quần chưa giặt ngày hôm nay giống như một sự "ngầm hiểu" đầy táo bạo của chị dành cho tôi. Chiều hôm đó, tôi tỉ mỉ ngồi giặt sạch chiếc quần bằng sữa tắm, rồi lén mang lên sân thượng phơi trả lại vị trí cũ, lòng thầm nghĩ về mối quan hệ hàng xóm từ nay đã bước sang một ranh giới hoàn toàn khác.
Chị cười khẽ: "Ừ, đàn ông thương vợ vậy là tốt đó."Nói chuyện qua lại vài câu thì chị đi xuống trước. Lúc này, chỉ còn một mình trên sân thượng, ánh mắt tôi vô thức nhìn sang giàn đồ của chị. Có mấy bộ đồ lót ren, lụa mỏng màng đang phơi. Chẳng hiểu sao cái hình ảnh chị lúc nãy cứ ám ảnh làm tôi nảy sinh một chút tò mò, ích kỷ của đàn ông. Tôi lấy tay qua xào, nhanh tay lấy một chiếc quần lót lụa màu da cho vào túi quần rồi đi xuống.
Trưa hôm đó về nhà, vợ tôi không có nhà, sự tò mò và kích thích dâng cao, tôi mang chiếc quần đó ra để thỏa mãn bản năng. Trong phút không kiềm chế được, tôi đã làm bẩn chiếc quần. Sợ hãi và tội lỗi, tôi không biết giặt thế nào cho sạch mùi nên đành gói kín vào túi ni-lông rồi vứt vào thùng rác trên đường đi làm chiều.Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Một hai tuần sau, lợi dụng những lúc lên phơi đồ một mình, tôi lại lén lấy thêm hai cái nữa. Cho đến một ngày thứ Bảy, vợ tôi qua nhà bạn chơi rồi nhậu ngủ bên đó, tôi ở nhà một mình. Cơn ngứa ngáy lại nổi lên, tôi mò lên sân thượng. Lần này, tôi thấy trên dây phơi nhà chị có một chiếc quần lót ren đen, nhưng nhìn kỹ thì nó không phẳng phiu như đồ mới giặt mà hơi nhăn.Tôi tò mò rút về phòng.
Khi cầm trên tay, tôi nhận ra ngay chiếc quần này chưa hề được giặt qua xà phòng, nó vẫn còn nguyên mùi cơ thể đặc trưng của phụ nữ. Khỏi phải nói, sự kích thích lúc đó đối với một gã đàn ông ở nhà một mình lớn đến thế nào. Tôi mặc nó vào người để cảm nhận, rồi tiếp tục làm chuyện đó.Đến tầm trưa, điện thoại tôi chợt rung lên báo tin nhắn Zalo. Là của chị hàng xóm. L đi đâu rồi hả em? Tôi run bần bật, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài ngực. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mất vài phút trấn tĩnh mới dám trả lời Dạ chị, vợ em đi sáng nay rồi Ngay lập tức, dòng tin nhắn tiếp theo hiện lên làm tôi rụng rời tay chân Chị biết hết rồi nha. Ông lo mà mua đền quần cho tui đi, hết quần mặc rồi đó.
Tôi hoảng loạn thật sự, mặt mũi tối sầm lại. Đầu óc quay cuồng nghĩ đến cảnh tượng đổ vỡ nếu vợ tôi biết, hay anh chồng bên kia biết chuyện thì coi như nhục nhã không sống nổi ở đây. Tôi vội vã nhắn tin giải thích, xin lỗi cuống cuồng, năn nỉ chị đừng nói cho ai biết.Sau một lúc im lặng đáng sợ, chị nhắn lại một câu khiến tôi vừa nhẹ người mà vừa ngỡ ngàng Thôi chuyện đàn ông con trai chị hiểu, coi như không có gì đi. Nhưng lần sau có lấy thì dùng xong nhớ giặt sạch rồi phơi trả lại cho chị, chứ mất đồ hoài chị không biết nói sao với chồng. Cái ren đen em đang cầm đúng không t nhắn lại Dạ đúng rồi chị... em xin lỗi, em hứa sẽ giặt sạch trả lại liền. Ừ, nhớ giặt kỹ bằng tay nha, bỏ xà bông gội đầu cho thơm. Quần đó chị thích nhất á. Mà nhớ xóa hết tin nhắn đi nha."
Đọc xong những dòng đó, tôi vừa thở phào vì thoát được một bàn thua trông thấy, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm xúc khó tả. Hóa ra chị đã phát hiện từ lâu nhưng không làm ầm ĩ, và cái chiếc quần chưa giặt ngày hôm nay giống như một sự "ngầm hiểu" đầy táo bạo của chị dành cho tôi. Chiều hôm đó, tôi tỉ mỉ ngồi giặt sạch chiếc quần bằng sữa tắm, rồi lén mang lên sân thượng phơi trả lại vị trí cũ, lòng thầm nghĩ về mối quan hệ hàng xóm từ nay đã bước sang một ranh giới hoàn toàn khác.


