Tình hình là đang bị dở người, tự nhiên cái bị tâm trạng ngang hông. Vì vậy củng viết xài xí một chút mặc dù văn vở chẳng được nhiêu.
Vừa tối còn ngồi nghêu ngao hát karaoke phá hàng xóm có gào hét bài “Cánh Hồng Phai” còn thu lại khoe với Chùm Chúi này nọ. Giờ ngồi ngẫm thì thấy trùng hợp quá, vốn nghe bài này lâu lắm rồi tới nổi bao lâu củng chẳng nhớ, chỉ nhớ là mỗi khi nghe bài này thì cảm giác như mình sống trong bài hát này vậy. Cứ da diết, cứ du dương thêm chút ai oán, nghe riết nghe hoai cho nên hình như có vận mẹ còn mình vậy.
Nói lăm lắm thì chung qua quạch tẹt ra là đang than thân trách phận thôi chứ chả có gì. Một vài thứ đưa đẩy cộng thêm cái màng đêm tĩnh mịch này, lại làm nhớ về cái cuộc tình điên dại dăng dẵng gần 3 năm trời của mình, cái cuộc tình cuồng nhiệt mù quáng yêu hết sức hết mình, để rồi bây giờ dám chắc sẽ chẳng còn đủ sức để có thể yêu điên dại như đã từng. Yêu đến nổi chấp nhận cho đi tất cả kể cả bản thân mình chỉ để mong có thể thấy dù ra sao người mình yêu vẫn ổn. Nhưng đời mà sai từ lúc bắt đầu thi kết thúc làm sao mà đúng được, dù lường trước được kết quả nhưng vẫn ngu thì chấp nhận, đau đớn, dày xé tâm tư này, ê chê xót xa,... Nhiều lúc còn nghĩ mình sinh ra là dành cho cay đắng. Nhưng cuộc sống mà buồn mấy rồi củng phải qua vẫn phải sống, cho nên vật vả như hoá điên vài tháng r củng phải tĩnh để mà sống tiếp.
Và rồi sau bao đớn đau đổ vỡ thì cuộc sống giờ đây rất bình lặng, tâm tuy hơi thất thường nhưng ít ra củng không như lúc bão giông nơi này, và củng tự hứa với lòng về sau sẽ chẳng vì ai bất chấp giữa cuộc đời này nữa. CHỊU NHƯ THẾ ĐÃ ĐỦ RỒI.
Nàng như một đóa hồng phai
Hương sắc héo hon theo những ngày dài
Cuộc tình đi qua trong em, mang bao tiếc nuối, trái tim vỡ tan.
Nhặt lại từng cánh rụng rơi
Nàng vẫn xót xa cho chính đời mình
Vì người em yêu đã nói, dung nhan tuyệt vời nhất thế gian là em.
Khi em như hoa nhạt màu
Anh quên khi ta có nhau
Những phút ân ái lần đầu
Cho tim càng thêm nhói đau.
Cánh hoa tàn.... (cánh hoa tàn)
Dưới chân nàng.... (dưới chân nàng)
Là cả tuổi xuân rơi theo mối tình.
Sương rơi trên cánh lụa hồng
Hay nước mắt em ngóng trông
Mong tình sẽ đến một lần
Bên em để thôi nhớ mong.
Cánh hoa tàn (cánh hoa tàn)
Dưới chân nàng (dưới chân nàng)
Là cả tuổi xuân rơi theo mối tình nàng khóc cho mình.
Chẳng còn lại chút hồn nhiên
Ánh mắt của nàng chất chứa muộn phiền
Cuộc tình đi qua trong em, mang bao tiếc nuối, trái tim vỡ tan.
Hẹn nhau nơi cuối cuộc đời
Sẽ có với nhau giây phút tuyệt vời
Mà đời đâu như trong mơ, để lại bơ vơ nỗi đau mình em.