CẢNH BÁO ĐỐI TƯỢNG – NGUYỄN THỊ THÚY Duy
Dịp lễ 30/4 vừa rồi, tôi có tạo hồ sơ trên Facebook Dating thì có một chị sinh năm 2000 thích và xin kết bạn Zalo với tôi.
Ban đầu nói chuyện khá hợp. Chị ấy giới thiệu làm bên thu mua cho công ty Trung Quốc Crystal ở Bình Dương. Quê quán ở Phú Tân, An Giang và đang ở trọ khu vực 160 Trương Định, KDC Hiệp Thành III, Phú Lợi.
Cách nói chuyện nhẹ nhàng, biết đối nhân xử thế, nói đạo lý nghe cũng trưởng thành. Lâu rồi tôi mới gặp người khiến mình có cảm giác muốn nghiêm túc thật sự.
Thậm chí có lúc còn nghĩ xa tới mức tưởng tượng cả chuyện tương lai luôn
Lần đầu gặp nhau thì đi xem phim, mọi thứ khá bình thường và vui vẻ.
Tới lần thứ hai, chị dẫn tôi ra bờ kè Bạch Đằng ở Thủ Dầu Một ngồi nhậu tâm sự. Đang nói chuyện thì chị kể “An Giang là xứ sở thần tiên”, rồi nói ba chị thường xuyên bị ông hổ nhập nói chuyện…
Lúc đó tôi cũng hơi đứng hình, nhưng thôi vẫn ngồi nghe.
Một lúc sau chị kể đang tham gia một “lớp kinh doanh”. Mà lớp nghe khá lạ: toàn đi chơi chung, đi du lịch chung, đánh cầu lông, đá bóng, đi bơi, cà phê với nhau… Chị bảo đó là “người nhà”, là môi trường giúp phát triển bản thân.
Tôi hỏi thử tên lớp thì chị gửi: “Success Happy Systems”.
Từ lúc đó trong đầu tôi bắt đầu có dấu hỏi lớn rồi
Nhưng vì cũng có cảm tình nên tôi vẫn cố nghĩ tích cực. Cho tới khi chị bắt đầu rủ tôi tham gia lớp đó và muốn đóng tiền để vào học.
Tới đây thì thôi… vỡ mộng thật sự.
Tôi ở nhà suy nghĩ mất 2 ngày luôn các ông ạ
Kiểu đang đặt niềm tin vào một mối quan hệ nghiêm túc, tự nhiên nhận ra mọi thứ không giống như mình nghĩ nên hụt hẫng thật sự.
Không tiếc tiền, mà tiếc cảm xúc và thời gian mình dành cho người ta. Cảm giác bị kéo từ “tìm hiểu yêu đương” sang “định hướng tương lai tài chính” nó khó tả lắm 🥲
Sau khi tìm hiểu thêm thì tôi còn thấy nhiều người nói thông tin của chị này không thống nhất. Lúc thì giới thiệu sinh năm 98, lúc lại nói 2k. Công việc cũng thay đổi: khi thì nói làm thu mua công ty Trung Quốc, lúc lại bảo làm QC công ty giày…
Đặc biệt, sau khi điều tra và hỏi thêm nhiều người thì tôi mới biết không phải chỉ riêng mình. Có cả một nhóm hoạt động theo kiểu làm quen qua Facebook Dating, nhắn tin tạo cảm tình, thường rủ đi hoạt động chung như đánh cầu lông, đá bóng, cà phê, ăn uống… rồi dần dần định hướng tham gia “lớp kinh doanh”, môi trường phát triển bản thân và các khoản đóng phí.
Có người còn hỏi tôi: “Có bị rủ đóng 15 triệu không?” vì họ từng gặp trường hợp gần giống vậy trước đó.
Nghe xong thật sự càng thấy khó hiểu hơn.
Không dám khẳng định gì, nhưng cảm giác giống bị dắt vào mô hình đa cấp hơn là yêu đương.
Nên thôi, xin phép dừng lại sớm cho đỡ đau đầu.
Bài học rút ra:
Quen qua mạng không xấu. Nhưng đừng vì vài câu nói hợp tai, vài sự quan tâm đúng lúc mà vội nghĩ tới tương lai.
Tình cảm thì cần cảm xúc.
Nhưng trưởng thành rồi, còn phải nhìn môi trường sống, tư duy và những thứ phía sau nữa.
Tỉnh táo vẫn hơn anh em ạ 🥲
Dịp lễ 30/4 vừa rồi, tôi có tạo hồ sơ trên Facebook Dating thì có một chị sinh năm 2000 thích và xin kết bạn Zalo với tôi.
Ban đầu nói chuyện khá hợp. Chị ấy giới thiệu làm bên thu mua cho công ty Trung Quốc Crystal ở Bình Dương. Quê quán ở Phú Tân, An Giang và đang ở trọ khu vực 160 Trương Định, KDC Hiệp Thành III, Phú Lợi.
Cách nói chuyện nhẹ nhàng, biết đối nhân xử thế, nói đạo lý nghe cũng trưởng thành. Lâu rồi tôi mới gặp người khiến mình có cảm giác muốn nghiêm túc thật sự.
Thậm chí có lúc còn nghĩ xa tới mức tưởng tượng cả chuyện tương lai luôn
Lần đầu gặp nhau thì đi xem phim, mọi thứ khá bình thường và vui vẻ.
Tới lần thứ hai, chị dẫn tôi ra bờ kè Bạch Đằng ở Thủ Dầu Một ngồi nhậu tâm sự. Đang nói chuyện thì chị kể “An Giang là xứ sở thần tiên”, rồi nói ba chị thường xuyên bị ông hổ nhập nói chuyện…
Lúc đó tôi cũng hơi đứng hình, nhưng thôi vẫn ngồi nghe.
Một lúc sau chị kể đang tham gia một “lớp kinh doanh”. Mà lớp nghe khá lạ: toàn đi chơi chung, đi du lịch chung, đánh cầu lông, đá bóng, đi bơi, cà phê với nhau… Chị bảo đó là “người nhà”, là môi trường giúp phát triển bản thân.
Tôi hỏi thử tên lớp thì chị gửi: “Success Happy Systems”.
Từ lúc đó trong đầu tôi bắt đầu có dấu hỏi lớn rồi
Nhưng vì cũng có cảm tình nên tôi vẫn cố nghĩ tích cực. Cho tới khi chị bắt đầu rủ tôi tham gia lớp đó và muốn đóng tiền để vào học.
Tới đây thì thôi… vỡ mộng thật sự.
Tôi ở nhà suy nghĩ mất 2 ngày luôn các ông ạ
Không tiếc tiền, mà tiếc cảm xúc và thời gian mình dành cho người ta. Cảm giác bị kéo từ “tìm hiểu yêu đương” sang “định hướng tương lai tài chính” nó khó tả lắm 🥲
Sau khi tìm hiểu thêm thì tôi còn thấy nhiều người nói thông tin của chị này không thống nhất. Lúc thì giới thiệu sinh năm 98, lúc lại nói 2k. Công việc cũng thay đổi: khi thì nói làm thu mua công ty Trung Quốc, lúc lại bảo làm QC công ty giày…
Đặc biệt, sau khi điều tra và hỏi thêm nhiều người thì tôi mới biết không phải chỉ riêng mình. Có cả một nhóm hoạt động theo kiểu làm quen qua Facebook Dating, nhắn tin tạo cảm tình, thường rủ đi hoạt động chung như đánh cầu lông, đá bóng, cà phê, ăn uống… rồi dần dần định hướng tham gia “lớp kinh doanh”, môi trường phát triển bản thân và các khoản đóng phí.
Có người còn hỏi tôi: “Có bị rủ đóng 15 triệu không?” vì họ từng gặp trường hợp gần giống vậy trước đó.
Nghe xong thật sự càng thấy khó hiểu hơn.
Không dám khẳng định gì, nhưng cảm giác giống bị dắt vào mô hình đa cấp hơn là yêu đương.
Nên thôi, xin phép dừng lại sớm cho đỡ đau đầu.
Bài học rút ra:
Quen qua mạng không xấu. Nhưng đừng vì vài câu nói hợp tai, vài sự quan tâm đúng lúc mà vội nghĩ tới tương lai.
Tình cảm thì cần cảm xúc.
Nhưng trưởng thành rồi, còn phải nhìn môi trường sống, tư duy và những thứ phía sau nữa.
Tỉnh táo vẫn hơn anh em ạ 🥲
Ảnh/Video/Clip đính kèm
-
1.1 MB Lượt xem: 0
-
3.6 MB Lượt xem: 0




và nhẹ nhàng unmatch 
