Có lẽ t thích e thật r mấy tml ạ.. (Cho xưng hô vậy cho thân thiết và vui vẻ nha anh em)
Nhiều người cũng nói và t cũng biết.. ăn chơi thì cũng chỉ là ăn chơi... trả tiền.. cười nói vài ba câu.. rồi mặc vội cái quần ra về.. bỏ lại tất cả điều diễn ra trong căn phòng đó, dấu nó 1 cách im lìm hoặc là cho vào dĩ vãng quên đi luôn cũng đc...
T gặp e vào 1 ngày sau tết, trước cách ly dịch vài hôm... lúc đó ấn tượng của t về em ko nhiều mặc dù em đẹp và dễ thương lắm... đẹp với t ko quan trọng bằng tính tình mấy tml ạ... nhưng lúc đó em đối với t là hơi ốm thật... rồi chuyện gì đến cũng đến... em trút bỏ xiêm y, t cũng vậy... nhưng ko có bất cứ service nào từ em vì e có nói trc là ko bik làm nên chỉ đơn giản là t cho vào và ... nhưng e nằm nói chuyện với t lâu lắm, tận 40’, t chưa đi check nhiều nên đây là lần đầu t cảm nhận đc từ e 1 điều làm e khác tất cả nhưng gì t trải qua trước đó... Vào dịch thì e nghỉ về quê... còn t thì cách vài ngày lên web để xem e có quay lại làm không...
Đợi chờ đối với t là đau khổ chứ ko phải hạnh phúc như người ta thường nói
)) và ngày e quay lại cũng đến. T nt set kèo e, em nói là chắc em ko nhớ nổi t đâu ... rồi t cũng lấy phòng, cũng hồi hộp mong gặp lại e, nghĩ chắc e sẽ mập lên hơn trước nhìn chắc xinh lắm... em mở cửa vào.. đúng như t nghĩ, em xinh lắm mtml ạ, nhìn thấy t em cười “trời làm em tưởng ai” t vui vì e nhớ t, lại tiếp tục nằm nói chuyện cả tiếng đồng hồ rồi mới “làm việc”... đối với t nằm kế bên em nói chuyện làm t vui nhất còn ”làm việc“ chỉ là phụ thôi... xong e còn nhờ t mua đồ giùm e nữa...
Lần 3 gặp e t đưa e đồ e nhờ t mua giúp (giá trị ko bao nhiêu) e nói để gửi tiền lại t ko nhận, vì t muốn làm cho e cái gì đó nho nhỏ vừa sức t (cái nỳ tại dịch nên em mới cần chứ bình thường cho chưa chắc ai cần
) lần này là lần vui nhất với t, em chủ động choàng tay qua ôm ngực t nữa, nói là “e chưa từng nói với ai nhiều như a”... haiz càng nói t lại càng thấy buồn và nhớ em nữa...
Lâu lâu t lại lên bài e xem có ai RP cho e hok, thấy có RP t cũng vừa vui vừa buồn... vui vì em có khách còn buồn thì mtml tự hiểu nha...
Lần thứ 4 t nhắn cho e set kèo từ ngày này qua ngày nọ e ko trả lời nữa, đến 1 lần hết chịu nổi t lấy 1 số lạ nt e song song với số cũ... và em trả lời số lạ của t ... t suy nghĩ nhiều... có nên sang gặp em hay ko... t quyết định sang gặp em nhưng ko mang theo BCS hay gì cả... chỉ muốn hỏi e t đã làm gì để e ko muốn gặp t nữa... qua mà t cũng sợ bị mấy thằng bảo kê em nó đập cho 1 trận thấy mẹ
E mở cửa vô, thấy em t hỏi ngay “sao em né a vậy?” E nói e ko né có chị nào đó trả lời điện thoại giúp e e ko biết... nghe e nói t thấy vui trở lại... t nằm ôm em nói chuyện... ko làm gì cả, chỉ hôn nhẹ e thôi ... nhưng t thấy em tỏ vẻ khó chịu tụi m ạ, em nói “nãy a nói ko làm gì thì giờ a ko đc làm gì hết” nghe vậy t cũng vừa buồn buồn mà vừa mắc cười, mắc cười sự xảo quyệt nho nhỏ của e
) .. nhưng quả thật lần này t thấy t và e ko còn vui như lần trước..
Đến giờ này, khi ngồi viết những dòng này thì t đã nt và e cũng ko trả lời nữa... t cũng ko muốn dùng số mới để nhắn cho e nữa... nếu e nói thật thì t muốn gặp bà kia hỏi t với bả có thâm thù đại hận gì mà bả ko rep tn của t... ko cho t đc gặp e nữa.
T là sinh viên thôi... và t thấy khốn nạn vì điều đó... nếu t có thể làm ra tiền... thì chuyện gặp lại e có lẽ sẽ dễ dàng hơn với t nhiều rồi... Bạn bè t nói t khùng, có tiền chơi đứa này xong rồi chơi đứa khác mắc gì buồn... nhưng t thấy may mắn vì t gặp e, t chưa ”đi” nhiều, nhưng gặp e rồi t chỉ muốn dừng lại mãi với e mà thôi t ko muốn khám phá thêm nữa ... cho dù là cuộc chơi thì t vẫn mãi muốn dừng lại tại đây.. nơi căn phòng mà t lại có thể vui vẻ, lại có đc nhưng cảm giác mà từ lâu t ko còn đc cảm thấy...
”Tại sao e lại ko muốn gặp a nữa?” ai trả lời đc câu hỏi này đây.....
T viết dài quá rồi... Cảm ơn tụi m đã ráng đọc tới đây...
P/s: Xin lỗi mấy tml t ko thể nói e là ai đc nha, có gì thông cảm nha.
Nhiều người cũng nói và t cũng biết.. ăn chơi thì cũng chỉ là ăn chơi... trả tiền.. cười nói vài ba câu.. rồi mặc vội cái quần ra về.. bỏ lại tất cả điều diễn ra trong căn phòng đó, dấu nó 1 cách im lìm hoặc là cho vào dĩ vãng quên đi luôn cũng đc...
T gặp e vào 1 ngày sau tết, trước cách ly dịch vài hôm... lúc đó ấn tượng của t về em ko nhiều mặc dù em đẹp và dễ thương lắm... đẹp với t ko quan trọng bằng tính tình mấy tml ạ... nhưng lúc đó em đối với t là hơi ốm thật... rồi chuyện gì đến cũng đến... em trút bỏ xiêm y, t cũng vậy... nhưng ko có bất cứ service nào từ em vì e có nói trc là ko bik làm nên chỉ đơn giản là t cho vào và ... nhưng e nằm nói chuyện với t lâu lắm, tận 40’, t chưa đi check nhiều nên đây là lần đầu t cảm nhận đc từ e 1 điều làm e khác tất cả nhưng gì t trải qua trước đó... Vào dịch thì e nghỉ về quê... còn t thì cách vài ngày lên web để xem e có quay lại làm không...
Đợi chờ đối với t là đau khổ chứ ko phải hạnh phúc như người ta thường nói
)) và ngày e quay lại cũng đến. T nt set kèo e, em nói là chắc em ko nhớ nổi t đâu ... rồi t cũng lấy phòng, cũng hồi hộp mong gặp lại e, nghĩ chắc e sẽ mập lên hơn trước nhìn chắc xinh lắm... em mở cửa vào.. đúng như t nghĩ, em xinh lắm mtml ạ, nhìn thấy t em cười “trời làm em tưởng ai” t vui vì e nhớ t, lại tiếp tục nằm nói chuyện cả tiếng đồng hồ rồi mới “làm việc”... đối với t nằm kế bên em nói chuyện làm t vui nhất còn ”làm việc“ chỉ là phụ thôi... xong e còn nhờ t mua đồ giùm e nữa...Lần 3 gặp e t đưa e đồ e nhờ t mua giúp (giá trị ko bao nhiêu) e nói để gửi tiền lại t ko nhận, vì t muốn làm cho e cái gì đó nho nhỏ vừa sức t (cái nỳ tại dịch nên em mới cần chứ bình thường cho chưa chắc ai cần
) lần này là lần vui nhất với t, em chủ động choàng tay qua ôm ngực t nữa, nói là “e chưa từng nói với ai nhiều như a”... haiz càng nói t lại càng thấy buồn và nhớ em nữa...Lâu lâu t lại lên bài e xem có ai RP cho e hok, thấy có RP t cũng vừa vui vừa buồn... vui vì em có khách còn buồn thì mtml tự hiểu nha...
Lần thứ 4 t nhắn cho e set kèo từ ngày này qua ngày nọ e ko trả lời nữa, đến 1 lần hết chịu nổi t lấy 1 số lạ nt e song song với số cũ... và em trả lời số lạ của t ... t suy nghĩ nhiều... có nên sang gặp em hay ko... t quyết định sang gặp em nhưng ko mang theo BCS hay gì cả... chỉ muốn hỏi e t đã làm gì để e ko muốn gặp t nữa... qua mà t cũng sợ bị mấy thằng bảo kê em nó đập cho 1 trận thấy mẹ
E mở cửa vô, thấy em t hỏi ngay “sao em né a vậy?” E nói e ko né có chị nào đó trả lời điện thoại giúp e e ko biết... nghe e nói t thấy vui trở lại... t nằm ôm em nói chuyện... ko làm gì cả, chỉ hôn nhẹ e thôi ... nhưng t thấy em tỏ vẻ khó chịu tụi m ạ, em nói “nãy a nói ko làm gì thì giờ a ko đc làm gì hết” nghe vậy t cũng vừa buồn buồn mà vừa mắc cười, mắc cười sự xảo quyệt nho nhỏ của e
) .. nhưng quả thật lần này t thấy t và e ko còn vui như lần trước.. Đến giờ này, khi ngồi viết những dòng này thì t đã nt và e cũng ko trả lời nữa... t cũng ko muốn dùng số mới để nhắn cho e nữa... nếu e nói thật thì t muốn gặp bà kia hỏi t với bả có thâm thù đại hận gì mà bả ko rep tn của t... ko cho t đc gặp e nữa.
T là sinh viên thôi... và t thấy khốn nạn vì điều đó... nếu t có thể làm ra tiền... thì chuyện gặp lại e có lẽ sẽ dễ dàng hơn với t nhiều rồi... Bạn bè t nói t khùng, có tiền chơi đứa này xong rồi chơi đứa khác mắc gì buồn... nhưng t thấy may mắn vì t gặp e, t chưa ”đi” nhiều, nhưng gặp e rồi t chỉ muốn dừng lại mãi với e mà thôi t ko muốn khám phá thêm nữa ... cho dù là cuộc chơi thì t vẫn mãi muốn dừng lại tại đây.. nơi căn phòng mà t lại có thể vui vẻ, lại có đc nhưng cảm giác mà từ lâu t ko còn đc cảm thấy...
”Tại sao e lại ko muốn gặp a nữa?” ai trả lời đc câu hỏi này đây.....
T viết dài quá rồi... Cảm ơn tụi m đã ráng đọc tới đây...
P/s: Xin lỗi mấy tml t ko thể nói e là ai đc nha, có gì thông cảm nha.



, mời tg bên dưới



còn nếu đã cố né thì tốt nhất là de.
