Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Bồn Chứa Tinh Lại Là Nữ Cảnh Sát

Lượt xem: 2299

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
16
3
25
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
30
Chương 1:

Huyền bước ra khỏi chiếc xe công vụ đen bóng, đôi giày da cao
gót chạm nhẹ xuống mặt đường lát đá của khu chung cư cao
cấp vào lúc gần nửa đêm. Thành phố đã chìm trong giấc ngủ,
chỉ còn những ánh đèn vàng vọt le lói từ vài tầng cao. Cơ thể cô
mỏi mệt sau một ngày dài họp hành, chỉ đạo các cuộc truy quét
và điền vào vô số báo cáo, nhưng tư thế vẫn thẳng tắp, toát lên
vẻ lạnh lùng quyền uy vốn đã trở thành bản năng. Chiếc đồng
phục cảnh sát ôm sát lấy thân hình thanh mảnh liễu yếu của cô,
nhấn mạnh đường cong eo thon nhỏ nhắn, nơi mà bất kỳ ai nhìn
thoáng qua cũng không khỏi bị cuốn hút bởi sự hài hòa giữa
sức mạnh và nữ tính.

Làn da cô trắng mịn như ngọc thạch được đánh bóng qua năm
tháng, dù đã gần bốn mươi nhưng vẫn giữ được vẻ mảnh mai
đào tơ hiếm có. Ngực nở nang, đầy đặn nhưng không hề thô,
nâng đỡ nhẹ nhàng dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi, tạo nên
những đường nét uyển chuyển mỗi khi cô di chuyển. Đôi chân
dài thon thả, được đôi tất mỏng ôm lấy, bước đi với nhịp điệu
kiên định dù mệt mỏi. Khuôn mặt cô là một kiệt tác: đường nét
sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm mang sắc lạnh của thép tôi, mái tóc
đen dài buông xõa sau khi tháo kẹp, vài sợi rối nhẹ vương trên
vai. Đôi môi mỏng đỏ tự nhiên khẽ mím lại, như đang kìm nén

một nỗi gì đó sâu thẳm. Một mùi hương nhàn nhạt của nước
hoa gỗ quý pha lẫn chút mồ hôi nhẹ sau ngày dài làm việc lan
tỏa xung quanh cô, không nồng nàn, mà tinh tế, gợi cảm như lời
thì thầm của một bí mật bị chôn vùi.

Cô đẩy cửa thang máy, ánh sáng lạnh lẽo từ bên trong chiếu lên
gương mặt, khiến Huyền khẽ nhắm mắt. Hình ảnh chồng cũ, Đại
úy Minh, lại ùa về trong khoảnh khắc mệt mỏi ấy. Anh đã hy
sinh anh dũng ba năm trước, trong chiến dịch triệt phá đường
dây sản xuất và buôn bán loại chất gây nghiện cực mạnh, thứ
thuốc kích dục khiến người dùng mất hoàn toàn kiểm soát dục
vọng, đẩy họ vào vòng xoáy của sự thèm khát không đáy. Minh
là người dẫn đầu mũi nhọn, và anh đã ra đi mãi mãi, để lại cho
cô khoảng trống mênh mông. Sau tang lễ, Huyền được thăng
chức nhanh chóng lên vị trí chỉ huy, trở thành một trong những
nữ sĩ quan hiếm hoi được phong làm anh hùng lực lượng.
Nhưng từ đó, cô đóng băng cảm xúc. Nụ cười hiếm hoi, lời nói
ngắn gọn, nghiêm khắc với bản thân đến khắc nghiệt. Công việc
trở thành lớp vỏ thép, che giấu nỗi cô đơn đang gặm nhấm từng
ngày.

Bây giờ, cô là người mẹ đơn thân của một cậu con trai đang
học lớp 11. Căn hộ chung cư cao cấp này là tổ ấm nhỏ bé giữa
lòng thành phố ồn ào, nơi cô cố gắng dựng xây lại cuộc sống.

Con trai cô, Quân, là chàng trai cao ráo, ít nói, giống bố ở khí
chất trầm ổn. Huyền luôn cố gắng trở về nhà sớm hơn để dành
thời gian cho con, nhưng công việc thường kéo dài đến khuya.

Cô đơn thể xác và tinh thần đã trở thành người bạn đồng hành
thầm lặng. Những đêm dài, cơ thể cô, dù được rèn luyện qua
huấn luyện khắc nghiệt, vẫn khao khát một hơi ấm thực sự, một
cái chạm khẽ khiến da thịt rung động sau bao năm kìm nén.
Nhưng cô không cho phép mình yếu đuối. Dục vọng bị chôn
chặt dưới lớp vỏ lạnh lùng, chỉ thỉnh thoảng trỗi dậy trong
những giấc mơ mơ hồ, khiến cô thức giấc với nhịp thở dồn dập
và nỗi day dứt khó tả.

Cửa căn hộ mở ra trong tiếng kêu khẽ của bản lề. Ánh đèn mờ
ấm áp từ phòng khách lan tỏa, không chói chang mà dịu dàng
như lời mời gọi. Huyền cởi áo khoác ngoài, treo lên mắc, để lộ
lớp áo sơ mi mỏng ôm sát lấy đường cong ngực. Cô khẽ xoa cổ
vai, cảm nhận cơ bắp mỏi nhừ nhưng vẫn dẻo dai, làn da dưới
lớp vải hơi ẩm vì mồ hôi nhẹ. Mùi hương cơ thể phảng phất, nữ
tính, ấm áp, pha lẫn chút mặn mồ hôi của ngày dài, khiến chính
cô cũng khẽ rùng mình. Tay cô lần xuống cúc áo, cởi từng nút
một cách chậm rãi, như đang lột bỏ lớp giáp bảo vệ. Đồng phục
tuột xuống, để lại thân hình chỉ còn lớp áo lót mỏng manh và

váy bút chì ôm sát hông. Đôi chân dài duỗi nhẹ, ngón chân khẽ
co lại trên thảm lót sàn.

Cô bước sâu hơn vào nhà. Từ phòng riêng của Quân vọng ra
ánh sáng màn hình máy tính mờ mờ, kèm theo tiếng gõ phím
lách cách. Huyền dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn bóng lưng con
trai qua khe hở. Quân đang ngồi học muộn, vai rộng dần theo
tuổi trưởng thành, cử chỉ tập trung. Một thoáng ấm áp len lỏi
trong lồng ngực cô, xen lẫn nỗi day dứt vô hình. Con trai đã lớn,
gần như là đàn ông, và sự hiện diện của cậu đôi khi khiến
Huyền nhận ra khoảng cách giữa họ, không chỉ là thế hệ, mà
còn là nỗi cô đơn mà cô không thể chia sẻ.

“Con chưa ngủ à?” Giọng Huyền khẽ vang lên đầy trầm ấm.

Quân quay lại, mỉm cười nhẹ: “Mẹ về rồi. Con đang ôn bài. Mẹ
mệt không?”

Huyền khẽ gật đầu, đôi mắt lạnh lùng dịu đi một phần. Cô khép
cửa lại, để lại mình trong hành lang mờ tối.

***

Huyền thức dậy khi những tia nắng đầu tiên len qua rèm cửa
kính dày của căn hộ. Cơ thể cô vẫn còn vương chút mệt mỏi từ
đêm qua, nhưng làn da trắng mịn lại rạng rỡ một cách lạ lùng
dưới ánh sáng dịu nhẹ. Cô nằm yên một lát, mái tóc dài đen
nhánh xõa tung trên gối, đôi môi mỏng khẽ hé mở. Chiếc áo
ngủ mỏng manh trượt nhẹ xuống vai, để lộ đường cong ngực nở
nang, đầy đặn nhưng vẫn giữ được vẻ mảnh mai uyển chuyển.
Eo thon nhỏ nhắn uốn cong theo nhịp thở, đôi chân dài thon thả
duỗi thẳng trên ga giường, da thịt ấm áp và mịn màng như lụa.

Cô khẽ rùng mình khi cảm nhận sự cô đơn quen thuộc ùa về.
Đêm qua, sau khi tắm, dòng nước nóng đã xối qua từng
centimet da thịt, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa âm ỉ
sâu thẳm. Huyền ngồi dậy, đôi mắt sắc lạnh nhìn ra khoảng
không. Cô mặc áo choàng tắm, vải lụa mỏng ôm sát lấy thân
hình thanh mảnh, rồi bước ra bếp pha cà phê. Mùi hương cà phê
đậm đà hòa quyện với mùi da thịt ấm áp của cô sau giấc ngủ,
tạo nên một thứ hương gợi cảm riêng biệt.

Sáng hôm đó, tại trụ sở cảnh sát, không khí nặng nề bao trùm
phòng họp lãnh đạo. Huyền bước vào với dáng vẻ lạnh lùng
quen thuộc, chiếc áo sơ mi trắng ôm sát ngực, váy bút chì đen
tôn lên đôi chân dài và eo thon. Mái tóc búi cao gọn gàng, chỉ
để lại vài sợi mai mỏng buông xuống gáy, lộ rõ đường cong

thanh tú của cổ. Mọi ánh mắt đều hướng về cô, sự kính phục và
yêu mến rõ rệt trên gương mặt các đồng nghiệp.

“Đồng chí Huyền.” Giám đốc Sở lên tiếng, giọng trầm nặng,
“Chúng ta vừa nhận được tin tình báo cực kỳ nghiêm trọng.
Nhóm tội phạm buôn bán loại thuốc kích dục, băng nhóm đã
khiến đồng chí Minh hy sinh năm xưa đã tái hoạt động. Chúng
hoạt động tinh vi hơn, quy mô lớn hơn, và dường như có sự bảo
kê từ bên trong. Các lãnh đạo rất đau đầu.”

Huyền đứng thẳng, đôi mắt sắc lạnh lóe lên một tia lửa nguy
hiểm. Cơ thể cô khẽ căng cứng, ngực phập phồng nhẹ dưới lớp
áo mỏng. Hình ảnh chồng cũ hiện về rõ mồn một, nụ cười anh
dũng, cái chết bi thảm trong trận giao tranh đẫm máu. Nỗi đau
cũ hòa lẫn với một thứ cảm xúc phức tạp khác: cơn khát khao
bị kìm nén bấy lâu nay dường như tìm thấy một mục tiêu để
bùng nổ.

“Tôi xin nhận nhiệm vụ nằm vùng.” Giọng Huyền vang lên rõ
ràng, kiên định, không một chút do dự.

Cả phòng họp xôn xao. Các đồng nghiệp nhìn cô với sự lo lắng
xen lẫn ngưỡng mộ. Một nữ anh hùng như Huyền, xinh đẹp, lạnh
lùng, tài năng, là niềm tự hào của đơn vị. Ai cũng yêu mến cô,

kính phục ý chí thép và sự hy sinh thầm lặng của cô trong
những năm qua.

“Đồng chí Huyền, nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm.” Một lãnh
đạo cao cấp lắc đầu. “Chúng ta có thể cử người khác...”

“Không ai phù hợp hơn tôi.” Huyền bước lên một bước, giọng cô
trầm xuống nhưng đầy sức thuyết phục. “Tôi biết rõ cách thức
làm việc của chúng. Tôi từng tham gia điều tra vụ cũ cùng
Minh. Và...” cô dừng lại, đôi môi mỏng khẽ mím. “Tôi cần làm
điều này. Vì Minh. Vì những nạn nhân tương lai.”

Cuộc thuyết phục kéo dài gần một giờ đồng hồ. Huyền lập luận
sắc bén, phân tích chi tiết kế hoạch ngầm, đề xuất cách tiếp
cận từ bên trong đường dây. Giọng nói cô bình tĩnh nhưng cuốn
hút, đôi mắt sắc lạnh ánh lên quyết tâm cháy bỏng. Dưới lớp vỏ
lãnh đạo nghiêm khắc, cơ thể cô đang rung động nhẹ, không
chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì thứ adrenaline quen thuộc hòa quyện
với nỗi khao khát báo thù sâu thẳm.

Cuối cùng, sau nhiều ý kiến trái chiều, Giám đốc thở dài, gật đầu
đồng ý.

“Được rồi, đồng chí Huyền. Chúng tôi tin tưởng đồng chí. Nhưng
phải hết sức cẩn thận. Chuẩn bị kế hoạch chi tiết trong tuần
này.”

Huyền khẽ cúi đầu, khóe miệng cong lên một nụ cười hiếm hoi,
lạnh lùng nhưng đầy sức sống. Khi rời phòng họp, cô cảm nhận
rõ nhịp tim đập mạnh hơn.

Tối hôm đó, khi trở về nhà, Huyền lại một lần nữa cởi bỏ lớp áo
đồng phục. Ánh đèn mờ trong căn hộ chiếu lên thân hình thanh
mảnh, quyến rũ. Cô đứng trước gương, ngón tay lướt nhẹ qua
eo thon, qua đường cong ngực đầy đặn. Nhiệm vụ lần này
không chỉ là công việc. Nó là cơ hội để cô đối mặt với quá khứ.

Quân vẫn đang học trong phòng. Huyền khẽ thở dài, đôi mắt dịu
lại một chút khi nhìn về phía cửa phòng con trai. Điều cô lo lắng
nhất lúc này là khi cô đi làm nhiệm vụ, không biết con trai ở nhà
có thể tự chăm sóc bản thân được không.

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 
  • Like
Reactions: scorpion68

tung4953

Đang Tuổi Sửu Nhi
11/11/22
16
3
25
Quảng Ninh
VND
0
Tín dụng
30
Chương 2

Ngày hôm sau, Huyền bắt đầu nhiệm vụ. Cô đứng trước gương
trong căn phòng an toàn bí mật, ánh đèn neon mờ ảo chiếu lên
thân hình thanh mảnh nhưng đầy sức sống của cô. Tóc thật
được búi chặt bên trong, thay vào đó là mái tóc giả nhuộm tím
óng ả, buông xõa dài xuống eo thon, vài lọn tóc vương vãi trên
vai trần. Chiếc váy ngắn bó sát, chất liệu mỏng manh màu đen
hở hang, viền ren mỏng manh ôm lấy đường cong ngực nở
nang, để lộ phần lớn làn da trắng mịn và khe ngực sâu hun hút.
Váy chỉ vừa đủ che qua đùi, tôn lên đôi chân dài thon thả trong
đôi giày cao gót mảnh. Môi cô được tô son đỏ thẫm, đôi mắt
sắc lạnh được trang điểm khói quyến rũ, biến nữ sĩ quan lạnh
lùng thành một bóng hoa nightclub đầy cám dỗ và nguy hiểm.

Cô hít sâu, cảm nhận không khí ẩm ướt, khói thuốc và mùi rượu
nồng nặc trong quán bar ngầm. Nhiệm vụ bắt đầu. Huyền di
chuyển uyển chuyển giữa đám đông, thân hình lả lướt dưới ánh
đèn lập lòe, thu hút vô số ánh mắt thèm khát. Eo thon uốn cong,
ngực phập phồng nhẹ theo nhịp nhạc, làn da lấp lánh mồ hôi
mỏng tạo nên sức hút chết người. Cô đang theo dõi mục tiêu,
một góc tối nơi giao dịch sắp diễn ra.

“Em đẹp quá, ngồi với anh đi.” Một tên đàn ông trung niên dê
xồm, bụng phệ, mùi rượu nồng nặc, bất ngờ túm lấy cánh tay
cô. Hắn cười nham nhở, mắt dán chặt vào khe ngực Huyền.

Cô khẽ cau mày, bản năng muốn đẩy hắn ra, nhưng phải kìm lại.
Để không làm lộ thân phận, Huyền mỉm cười quyến rũ, giọng thì
thầm: “Anh đừng vội mà...”

Tên dê xồm không cho cô cơ hội thoái thác. Hắn kéo cô sát vào
lòng, bàn tay thô ráp luồn xuống eo thon, siết chặt. Môi hắn ép
mạnh lên đôi môi mỏng đỏ của Huyền. Cô cứng người, nhưng
buộc phải đáp lại. Lưỡi hắn luồn vào, cháo lưỡi nồng nhiệt,
chuyển một chất lỏng đắng ngắt vào miệng cô. Huyền giật
mình, cố nuốt một phần nhỏ để duy trì vai trò, nhưng dòng chất
ấy nhanh chóng lan tỏa, khiến cơ thể nóng ran lạ lùng. Ngực cô
căng tức, da thịt nhạy cảm hơn, dục vọng bị kìm nén bấy lâu mơ
hồ trỗi dậy giữa hỗn loạn.

Khi hắn buông ra, Huyền lùi lại, đôi chân dài khẽ run. Cô lau môi,
tim đập thình thịch, cố tập trung vào mục tiêu. Giao dịch bắt
đầu. Người mua bước ra từ bóng tối, khuôn mặt quen thuộc
khiến Huyền bàng hoàng. Đó là sếp của cô, Thiếu tá Việt, người
luôn thể hiện sự kính trọng và quan tâm đặc biệt với cô sau cái
chết của chồng. Ông ta đang cầm vali tiền, trao đổi với đầu mối
của băng nhóm.

Trước khi Huyền kịp phản ứng, cả đám đàn em của băng nhóm
bất ngờ xuất hiện từ mọi hướng, vây chặt lấy cô.

“Con đĩ này là cảnh sát!” Một tên gầm lên.

Huyền định phản kháng, tay rút vũ khí giấu kín, nhưng cơ thể
đột nhiên yếu đi trầm trọng. Chân tay rã rời, tầm nhìn mờ ảo,
sức lực bị hút cạn bởi thứ thuốc kích dục mạnh mẽ mà tên dê
xồm vừa chuyển qua nụ hôn. Ngực cô phập phồng dữ dội, da
thịt nóng bỏng, dục vọng và cơn yếu ớt đan xen trong nỗi kinh
hoàng.

“Không...” Cô thì thầm, đôi mắt sắc lạnh vẫn cố giữ vẻ kiên
cường.

Chúng lao vào cô như thú dữ. Những cú đấm, đá tàn bạo giáng
xuống thân hình thanh mảnh. Huyền cố co người, đôi chân dài
quỳ xuống sàn bê tông lạnh, váy ngắn xô lệch để lộ làn da trắng
mịn giờ đây đầy vết bầm tím. Một cú đấm mạnh vào bụng khiến
cô khom người, ngực nở nang rung lên đau đớn. Tóc giả tím rối
bù, son môi loang lổ trên miệng. Chúng túm tóc cô kéo mạnh,
siết cổ, đánh vào mặt và thân thể không thương tiếc. Mỗi nhát
đau như thiêu đốt, nhưng thứ thuốc trong người khiến cơn đau

hòa quyện với một cảm giác mê man kỳ lạ, da thịt nhạy cảm
đến mức từng cái chạm cũng khiến cô rùng mình.

Huyền cắn chặt môi, máu tươi trào ra từ khóe miệng mỏng. Nỗi
nhục nhã, đau đớn và sự phản bội từ sếp mình khiến đôi mắt cô
long lên giận dữ, nhưng cơ thể đã không còn sức để chống cự.
Cô ngã xuống sàn, thân hình quyến rũ giờ đây co quắp giữa
vòng vây của lũ tội phạm, váy hở hang xộc xệch, làn da trắng
mịn loang lổ vết thương. Trong đầu cô chỉ còn tiếng vang vọng
của quá khứ và nỗi cô đơn bị đẩy đến giới hạn.

Bóng tối nuốt chửng lấy Huyền, nhưng ý chí thép của nữ sĩ quan
vẫn le lói trong cơn mê man do thuốc và đòn roi.

Huyền tỉnh dậy trong cơn đau nhức nhối, cơ thể trần trụi hoàn
toàn, bị trói chặt vào chiếc ghế tựa bằng dây thừng thô ráp. Hai
cánh tay bị kéo ra sau lưng, ngực nở nang đẩy cao, đôi chân dài
thon thả bị dạng rộng và cố định vào hai chân ghế, để lộ hoàn
toàn nơi kín đáo nhất của người phụ nữ. Làn da trắng mịn giờ
đây loang lổ vết bầm tím và mồ hôi, mái tóc giả tím rối bù xõa
xuống vai trần. Đôi mắt sắc lạnh của cô vẫn cố giữ vẻ kiên
cường, nhưng đôi môi mỏng đã nứt nẻ, máu khô loang lổ.

Đèn flash liên tục chớp sáng. Những tên đàn em cười man rợ,
vừa chụp ảnh vừa buông lời sỉ nhục thô bỉ.

“Nhìn con đĩ cảnh sát này kìa! Ngực to vú căng thế này mà làm
lãnh đạo, chắc ngày ngày thèm cặc lắm hả?”

“Da trắng mịn vl, chồng chết rồi chắc khát nước quá nên mới
liều lĩnh nằm vùng chứ gì? Giờ thì cho anh em thưởng thức đi!”

“Chụp cho rõ cái lồn hồng hào của con nữ anh hùng này, gửi về
cho đồng đội nó xem!”

Huyền cắn chặt răng, thân hình thanh mảnh run lên vì nhục nhã.
Trước mặt cô là Thiếu tá Việt, sếp trực tiếp, đang ngồi khoanh
tay, cùng bốn tên đàn ông da đen lực lưỡng cao to, cơ bắp cuồn
cuộn, ánh mắt như thú dữ.

Việt cười lạnh, giọng bình thản: “Huyền à, em đúng là cứng cỏi
thật. Từ lâu anh đã để ý em rồi. Băng nhóm này do tổ chức
nước ngoài quản lý. Các ngài mua chuộc gần hết cảnh sát khu
vực này rồi. Lần trước chồng em phá hỏng một lô hàng lớn,
khiến tổ chức thiệt hại nặng. Nhưng hắn chết mất rồi, nên
chúng ngứa mắt với em. Anh được giao nhiệm vụ trừ khử. Vốn
dĩ định tha cho em rồi, ai ngờ em lại tự chui đầu vào rọ.”

Một tên da đen cao lớn, da bóng loáng, cơ ngực vạm vỡ bước
tới. Hắn nhìn Huyền từ đầu đến chân, nụ cười man rợ để lộ hàm
răng trắng. Hắn nói tiếng Việt khá lưu loát, giọng trầm khàn đầy
thù hận:

“Con đàn bà, tao nhìn mày cứng cáp lắm. Đúng là vợ thằng
Minh năm xưa. Thằng chồng mày đã giết không ít anh em tao.
Hôm nay tao sẽ bóp nát mày, cho mày biết thế nào là địa ngục.”

Hắn giơ bàn tay to lớn tát mạnh vào mặt Huyền. *Chát!* Má cô
đỏ ửng, đầu ngả sang một bên. Tiếp theo là những cái tát liên
tục, mạnh bạo xuống đôi gò ngực đầy đặn. Da thịt trắng mịn
rung bần bật, nhanh chóng ửng đỏ rực dưới từng nhát tát vang
vọng.

“Aaa...!” Huyền nghiến răng, nhưng không kìm được tiếng rên
đau đớn.

Tên da đen cười lớn, hai ngón tay thô ráp nhéo mạnh vào hột le
hồng hào của cô, vặn xoắn dữ dội.

“Ối...! Buông ra... khốn kiếp!” Huyền gào lên, cơ thể giật nảy,
ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau sắc nhọn hòa lẫn với thứ

nóng ran kỳ lạ từ thuốc kích dục vẫn còn lưu lại trong máu,
khiến đầu vú cô cứng ngắc, nhạy cảm đến mức mỗi lần nhéo
mạnh đều khiến cô run rẩy toàn thân.

“Nhìn con đĩ này kìa, vú to thế mà hột le lại nhạy cảm vl!” Hắn
cười man rợ, tay vẫn không buông, vừa nhéo vừa kéo mạnh.
“Mày khát cặc bao nhiêu năm rồi hả? Chồng chết rồi chắc đêm
nào cũng dầm dề tưởng tượng cặc to cặc dài chứ gì?”

Hắn buông hột le ra, rồi đấm mạnh một cú vào bụng dưới
Huyền.

“Ưaaahhh!!!” Cô gào thét, cơ bụng co thắt dữ dội, nước mắt trào
ra khóe mắt. Đau đớn lan tỏa, nhưng thứ thuốc trong người lại
khiến cơn đau trở nên mơ hồ, hòa quyện với một dòng nhục dục
bị ép buộc trỗi dậy. Thân thể thanh mảnh của cô co giật trên
ghế, đôi chân dài giật giật trong dây trói, nước mắt lăn dài trên
khuôn mặt xinh đẹp từng lạnh lùng.

Tên da đen cúi sát xuống, bàn tay vuốt ve thô bạo dọc theo eo
thon rồi xuống đùi trong mịn màng, giọng thì thầm dâm đãng:
“Mày khóc gì? Tao thấy mày ướt rồi kìa... Con vợ cảnh sát kiêu
ngạo như mày mà cũng dâm thế này sao? Nói to lên đi, mày
muốn anh em tao đụ mày như thế nào nào?”

Những tên còn lại cười ồ lên, mắt sáng rực dục vọng. Việt ngồi
im, chỉ mỉm cười hài lòng khi nhìn nữ thuộc cấp từng được kính
trọng giờ đây trần truồng, bị sỉ nhục và tra tấn ngay trước mặt
mình.

Huyền thở hổn hển, ngực phập phồng, cơ thể đỏ ửng vì đau và
thuốc. Ý chí thép của cô vẫn le lói, nhưng cơn sóng nhục nhã và
dục vọng bị kích thích đang dâng trào, đẩy cô đến bờ vực của
sự sụp đổ.

“Các người... sẽ phải trả giá...” cô thì thầm qua hàm răng nghiến
chặt, giọng khàn đặc vì đau đớn và nhục nhã.

Nhưng tiếng cười man rợ của lũ đàn ông chỉ vang lên to hơn,
báo hiệu cơn ác mộng vẫn còn dài phía trước.


Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102
 
  • Like
Reactions: demkhoailac

Bài viết liên quan