Lượt xem: 14353
Link Thiên địa nay như nào bro nhỉ! Tks!bên thienđia uo qua đoạn này r đúng không bác. truyện hay quá đang đọc dở thì td bay mất buồn ghê hóng bác uo lẹ lẹ ạ
Để xem cặp đôi này “làm tình” ở trại gỗ này đến khi nào là kết thúc.Phần 15
Trong vòng vây của người đàn ông mà cô đã tự mình bước tới, mọi rào cản đạo lý hay nỗi hoang mang đều tan biến. Chỉ còn lại sự buông xuôi đầy ý nhị của kẻ tình nguyện đắm chìm vào vòng xoáy, nơi cô gái trẻ trót si mê người đàn ông đáng tuổi bố mình đến tận cùng.
Bàn tay ông Nghiêm, vẫn vương lớp bụi gỗ mịn, chai sần bởi những năm tháng đẽo gọt giữa hương rừng, chầm chậm lướt lên làn cổ trắng ngần như ngọc của Lam. Những ngón tay sạm màu dừng lại trên đường cong thanh tú, rồi dịu dàng luồn qua mái tóc đen óng, mềm mại như dòng lụa của đêm sâu đang lặng lẽ buông tràn xuống bờ vai mảnh mai. Từng lọn tóc quấn quanh kẽ tay ông, khẽ khàng như lưu giữ một nỗi vương vấn không lời, khiến khoảnh khắc ấy vừa mang nét thô mộc, vừa phảng phất vẻ dịu dàng, nên thơ đến nao lòng.
Đôi bàn tay đã quen làm bạn với những thớ gỗ cứng cỏi, giờ đây trở nên run rẩy khi chạm vào sự mềm mại đến tan chảy của cô, như thể ông sợ chỉ cần mạnh tay một chút, dải lụa mỏng manh ấy sẽ tan biến vào hư không. Những ngón tay to lớn của ông Nghiêm như có điện, lướt đến đâu, làn da Lam lại nổi gai ốc đến đó. Ông miết nhẹ qua xương quai xanh lộ rõ dưới lớp lụa mỏng, khiến vẻ xuân sắc đang chực chờ bung tỏa thêm phần rạng rỡ. Cái chạm ấy không đơn thuần là sự vuốt ve, mà là một sự chiếm hữu lặng thầm, một lời khẳng định đầy uy quyền rằng người phụ nữ này, với tất cả hương sắc của tuổi thanh xuân, cuối cùng đã hoàn toàn thuộc về hơi thở và nhịp đập của người đàn ông ngũ tuần.
Lam khẽ rùng mình, hơi thở cô nghẹn lại nơi lồng ngực. Dưới những ngón tay của ông đang miết nhẹ, làn da cô dường như đang hát lên, những lỗ chân lông li ti run rẩy như cánh hoa bách hợp gặp gió lạnh.
Trong khoảng lặng của xưởng gỗ, ánh mắt họ khóa chặt vào nhau, thiêu đốt qua làn khói thuốc mỏng manh còn vương lại. Đôi mắt thâm trầm, sâu hoắm của ông Nghiêm lúc này không còn là mặt hồ phẳng lặng của một người đàn ông đã đi qua nửa đời thăng trầm, mà đã dịu lại thành một ánh nhìn mê đắm đầy cảm xúc.
Đó là ngọn lửa vừa nhen nhóm, lặng lẽ cháy trong hơi men của sự chiêm ngưỡng, thứ đam mê mà ông đã chắt chiu, gìn giữ suốt bao năm tháng chờ đợi trước sắc đẹp mà ông hằng mơ tưởng. Trong đáy mắt ấy, mọi sự gai góc của gỗ rừng và sự phong trần của nắng gió đều tan biến, chỉ còn lại một nỗi si mê tĩnh tại, sâu thẳm như đại dương đêm, nơi chứa đựng tất cả những khát khao thầm kín nhất đang trỗi dậy, dịu dàng mà mãnh liệt hướng về phía cô gái trẻ đang đứng trước mặt. Lam cũng không còn là cô vợ trẻ ngây thơ, ánh nhìn của cô dại khờ, đầy thách thức, chứa đựng tất cả sự tình nguyện dâng hiến.
Ông Nghiêm cúi xuống, nụ hôn ập đến như một cơn lũ quét, ngấu nghiến, đam mê và đầy chiếm hữu. Ông không hôn nhẹ nhàng, mà như muốn rút cạn hơi thở trong lồng ngực cô; đôi môi thô ráp, thoảng mùi thuốc lá nồng đượm, ép chặt lên bờ môi mềm mại thơm tho của Lam, càn quét mọi ranh giới. Đó là nụ hôn của khao khát bị dồn nén, vừa nồng nàn, vừa cuồng nhiệt.
Lam không lùi bước, cô nhẹ nhàng vòng hai cánh tay ôm chặt lấy gáy ông, môi cô nhiệt tình đáp lại, để mặc cho sự chiếm hữu ấy cuốn đi. Nụ hôn của cô thấm đượm và sâu lắng, tựa như dòng nhựa sống âm thầm chảy trong lòng cây đại thụ lâu năm. Trong sự giao hòa ấy, những dư vị mặn mòi của khói thuốc và bụi đường từ đôi môi ông như thấm dần vào từng tế bào của cô, tạo nên một lời thề nguyền câm nín. Nụ hôn giờ đây trở nên ướt át, cuồng say; ông như muốn tan chảy vào cô, rót trọn tất cả si mê tích tụ sau bao năm tháng vào đôi môi đang run rẩy của cô gái trẻ, biến nó thành thứ men tình nồng cháy nhất.
Ông cũng không vội vã, mà kiên nhẫn dẫn dắt, lưỡi ông lướt đi, quấn quýt lấy chiếc lưỡi mềm mại, ướt át, mang vị ngọt thanh tân tựa như trái dâu chín của Lam. Sự hòa quyện ấy khơi dậy một dòng chảy nóng hổi, âm ỉ lan tỏa trong huyết quản, thiêu đốt mọi giác quan đang bừng tỉnh. Đó là nụ hôn của khát khao đã chạm đến ngưỡng cửa của sự chấp nhận, nơi những ranh giới đạo lý mong manh dần tan biến như làn sương mỏng tan vào nắng chiều mùa hạ.
Giữa không gian đặc quánh mùi nhựa của những loại gỗ quý và hương đàn ông mặn nồng, nụ hôn trở nên sống động và đầy bản năng; nó ướt át như cơn mưa đêm vừa tưới đẫm khu vườn, vừa cuồng nhiệt dữ dội, lại vừa rung lên những thanh âm chân thành của kẻ đã trải qua bao dặm trường sương gió, giờ đây chỉ muốn gác lại tất cả để tan chảy vào sự ngọt ngào này. Lam chìm nghỉm trong dư vị nồng nàn ấy, đôi tay cô ghì chặt lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi, những ngón tay như muốn khảm sâu vào từng thớ cơ bắp vạm vỡ. Cô hé rộng bờ môi, nhẹ nhàng mút chặt lấy đôi môi thô ráp, nồng nồng vị thuốc lá của ông, để mặc cho mình tan chảy, để mặc cho nụ hôn đầy tình ái cuốn cả hai rơi vào cõi riêng, nơi mà họ đã chờ đợi nhau, ấp ủ trong lòng từ những kiếp người xa xôi.
Nụ hôn sâu hơn kéo họ vào một cái ghì siết ngạt ngào. Giữa lồng ngực vững chãi, ấm nóng của ông, khuôn ngực căng tràn, khẽ run lên của Lam, vừa khít và vẹn nguyên. Trong vòng vây đầy mê hoặc ấy, cảm giác tội lỗi trong cô hoàn toàn tiêu biến. Lam thấy mình như một khối sáp mềm, tủi nguyện tan chảy trước ngọn lửa rực cháy vĩnh cửu từ ông Nghiêm. Tiếng thở dốc của hai người hòa vào tiếng gió biển tự tình qua vách gỗ, tấu lên khúc hoan ca vụng trộm, nồng nàn đến mức khiến cả không gian cũng phải rùng mình vì khao khát.
Sau nụ hôn dài như rút cạn từng sợi tơ lòng, không gian xưởng gỗ không còn tĩnh lặng, mà tựa như đang cộng hưởng, rung chuyển theo nhịp đập nồng nàn của hai trái tim đang lạc nhịp.
Ông Nghiêm khẽ dứt môi ra, nhưng không hề rời xa; ông giữ nguyên vầng trán mình tựa sát vào trán cô, hơi thở gấp gáp, nóng rực như luồng hơi từ lò lửa rừng già phả quyện vào nhau. Trong đáy mắt thâm trầm, sâu xa kia, mọi nét cương nghị thường nhật đã tan biến, thay vào đó là ánh nhìn xoáy sâu, muốn đọc thấu từng ngõ ngách của nỗi lòng đang run rẩy, chênh vênh nơi bờ vực của sự buông xuôi.
Bàn tay chai sạn của ông chậm rãi trượt dọc sống lưng cô xuống vòng eo thon gọn. Những ngón tay ấy chạm qua lớp lụa mỏng manh, nơi đường cong cô gái uốn lượn nảy nở đầy gợi cảm. Ông từ tốn, nhẹ nhàng như đang chạm vào một tuyệt tác vừa được đẽo gọt. Mỗi cái chạm là một vệt lửa, khiến cơ ngực đầy đặn ướt đẫm mồ hôi từ lồng ngực ông giờ đây dính chặt vào đôi gò bồng đảo căng tròn, đàn hồi của Lam qua lớp vải lụa mỏng, phác họa rõ mồn một vóc dáng xuân thì đang run rẩy trong sự khao khát khôn cùng...
"Lam..."
Tiếng gọi của ông trầm đục, vang lên như tiếng gió rít qua những khe vách gỗ mục, vương vấn nét trân trọng của kẻ tìm thấy viên ngọc quý giữa lòng biển động.
"Em có biết mình làm gì không?"
Lam không một lời đáp, cũng chẳng màng đến những giáo điều hay sự ràng buộc vốn đã trở nên phù phiếm. Trong tĩnh lặng, cô khẽ nhón gót chân, vươn mình như đóa hoa cố vươn cao tìm chút ánh nắng ấm áp, ép chặt tâm hồn đang chông chênh vào lồng ngực vạm vỡ của ông, xóa nhòa mọi khoảng cách giữa thực và mơ hồ. Đôi bàn tay mỏng manh vốn run rẩy bám víu nơi bờ vai, nay dạn dĩ hơn, chậm rãi lần tìm những đường nét cương nghị. Từng ngón tay mảnh mai, nuột nà như búp măng non vừa nhú, như những cánh bướm hoang dại lạc lối giữa cơn bão tình, khẽ khàng mơn trớn, dò dẫm trên những khối cơ bắp cuồn cuộn, những kỳ quan tạc từ nắng gió đại ngàn, rắn rỏi và đầy uy lực dưới lớp da sạm màu sương gió.
Cô ngước nhìn ông, đôi mắt long lanh tựa hồ thu sau cơn mưa tầm tã, chứa đựng tất cả sự tội lỗi hòa cùng nỗi khát khao đang dâng lên cuồn cuộn:
"Con không còn muốn nhìn về ngày hôm qua nữa. Con chỉ muốn... chỉ cần bố đừng bắt con phải chờ đợi thêm một khoảnh khắc nào nữa thôi."
Dứt lời, Lam chủ động thu ngắn khoảng cách, áp sát đôi môi mình vào đôi môi thô ráp của ông, nhẹ nhàng mút lấy như một lời khẩn cầu không thành tiếng, một lời thề nguyền đầy ướt át giữa cõi nhân gian vạn biến.
Ánh hoàng hôn hắt hiu qua khe cửa xưởng gỗ, nhuộm lên bầu không khí một sắc đỏ tía huyễn ảo. Lam khẽ tách mình ra khỏi vòng tay ông, sự rời xa trong giây lát khiến cả không gian như vỡ òa trong nỗi hụt hẫng mê dại. Cô chậm rãi quỳ xuống, đôi đầu gối trắng ngần chạm vào nền đất đầy mùn cưa ẩm ướt, thứ bụi gỗ của bao năm tháng đẽo gọt, giờ đây trở thành chứng nhân cho một cuộc trốn chạy khỏi những luân thường.
Bàn tay cô, mảnh khảnh và run rẩy, đặt lên thắt lưng ông. Từng chiếc cúc quần kim loại bị những ngón tay cô lóng ngóng gỡ bỏ, mỗi tiếng "tạch" khô khốc vang lên giữa căn xưởng im lìm tựa như tiếng vỡ tan của một bức tường thành kiên cố. Khi hơi lạnh của khí trời chạm vào làn da, chiếc khóa kéo được hạ xuống trong một hơi thở dài đứt quãng.
Khi chiếc khóa quần nhỏ được kéo nhẹ xuống, sự kiêu hãnh của người đàn ông ấy nảy bật ra, phơi bày đầy ngạo nghễ trước mắt cô. Đó là một sự cương cứng nóng hổi và đầy sức sống, mang theo hơi thở hầm hập của một kẻ kìm nén quá lâu. Nó to dài, gân guốc, khẽ giật nhẹ theo nhịp đập của bản năng, rực lên một sắc màu mạnh mẽ giữa không gian đầy mùn cưa và mùi gỗ trắc trầm mặc.
Phần đầu khấc lồ lộ bóng bẩy dưới ánh đèn mờ ảo, rực lên một sắc đỏ sẫm đầy mời gọi, như màu của loài hoa dại nở muộn, vừa nguy hiểm lại vừa quyến rũ đến nghẹt thở. Nó nở bung, căng tràn và ươn ướt, phủ một lớp dịch bóng nhẫy, trong suốt như mật ong rừng đang chực chờ nhỏ giọt, toát ra một mùi hương nồng đượm, đàn ông, của giống đực đang ở đỉnh điểm của sự khao khát.
Lam sững người trong giây lát, ánh mắt cô ngây dại đi trước sự vĩ đại đầy nam tính ấy. Cô đưa tay chạm vào, ngay lập tức cảm nhận được hơi nóng từ nó lan tỏa, làm rực cả lòng bàn tay mềm mại của cô, khiến mọi suy nghĩ về đạo đức, về gia đình, về ngày hôm qua với Minh đều tan chảy thành tro bụi. Trong căn xưởng gỗ trầm mặc, nơi thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại sự giao thoa giữa một bên là vẻ đẹp xuân sắc non tơ, và một bên là sức mạnh thô cứng vừa được đánh thức. Cô ngước nhìn ông, bờ môi mỏng manh chúm chím khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy ý vị, rồi cúi đầu, để hơi thở nóng rực của mình bao trùm lấy sự khao khát vừa mới bung tỏa.
Không gian xưởng gỗ đặc quánh lại, thứ mùi gỗ mới nồng nồng hòa quyện cùng mùi bụi gỗ mịn màng như muốn bóp nghẹt lấy không khí, biến nơi đây thành một cõi riêng của những bản năng bị kìm nén. Lam, với dáng vẻ mảnh mai tựa như một nhành lan rừng vừa thoát khỏi sương mù, quỳ rạp dưới chân người đàn ông vững chãi, nơi mà sự kiên cường của nắng gió và sự uy quyền của tuổi trung niên đang hiển hiện rõ nét nhất.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô chậm rãi chạm vào sự cứng cáp nóng rực ấy. Những đầu ngón tay tinh tế, trắng ngần lướt qua lớp da rám nắng, vẽ nên những đường nét run rẩy trên khối cơ bắp đang cương cứng, cuồn cuộn sức sống. Cô cảm nhận được nhịp đập phập phồng dưới lòng bàn tay, một sự sống đang trỗi dậy mãnh liệt, vừa mạnh mẽ lại vừa yếu mềm trước sự ve vuốt của người thiếu nữ.
Lam ngập ngừng, đôi tay nhỏ nhắn bắt đầu thăm dò, bao bọc lấy sự cương liệt đầy uy quyền ấy. Cô không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể lần theo bản năng, chầm chậm khép tay lại rồi di chuyển lên xuống. Mỗi cái siết tay của cô như một lời khiêu khích, khiến cơ thể người đàn ông đang độ chín mùi này thoáng cứng đờ, tiếng hơi thở của ông cũng theo đó mà trở nên gấp gáp, nặng nề hơn.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu di chuyển, nhịp nhàng bao trọn lấy chiều dài đầy mạnh mẽ, vuốt dọc theo từng đường gân đang hằn rõ trên lớp da thịt căng cứng. Cô cảm nhận được sự rung lên nhè nhẹ của buồi ông Nghiêm dưới lòng bàn tay, nóng bỏng và mạnh mẽ như một sinh mệnh đang gào thét. Mỗi nhịp tay của cô như một lời thách thức, khiến ông Nghiêm gầm lên một tiếng nghẹn trong cổ họng.
Đôi bàn tay thô ráp của ông đặt khẽ lên đầu Lam, những ngón tay gân guốc lọt thỏm giữa suối tóc mềm mại như lụa, xõa tung trên bờ vai gợi cảm, tỏa ra hương cỏ dại thanh khiết. Cô càng siết chặt, càng di chuyển dồn dập, sự ma sát giữa lòng bàn tay mềm mại với lớp da nóng hổi của ông tạo nên một thứ âm thanh ướt át, ám ảnh, lấp đầy không gian tĩnh lặng của xưởng gỗ bằng nhịp điệu của dục vọng đang bùng cháy.
Lam ngước mắt lên nhìn ông Nghiêm, nụ cười nửa miệng vương trên đôi môi hồng căng mọng, vừa đầy vẻ mời gọi thách thức, lại vừa là lời khẩn cầu dại khờ của kẻ đã chán chường với những lề lối phẳng lặng của đời thường. Hơi thở nóng rực, nồng đượm hương xuân sắc của cô phả thẳng vào nơi nhạy cảm nhất, khiến ông Nghiêm, người đàn ông vốn đã quen với những đường cưa, nhát đục cứng cỏi, cũng phải khẽ rùng mình, lồng ngực gồ lên từng đợt sóng cuộn trào.
Bờ môi mỏng manh phơn phớt hồng của Lam khẽ chạm nhẹ vào đầu khấc đỏ ửng, mềm mại và ướt át, như cánh bướm hoang vừa đậu xuống một đóa hoa lạ đang nở rộ giữa rừng chiều hạ còn vương chút nắng. Sự thăm dò đầy e dè ấy chỉ kéo dài trong giây lát, trước khi cô hoàn toàn buông bỏ chút lý trí cuối cùng. Đầu lưỡi cô tinh nghịch, bắt đầu họa lại những đường vân gân guốc, mặn mòi. chiếc lưỡi mềm mại ướt át của cô liếm nhẹ lên đầu khấc đỏ ửng của ông Nghiêm. Mỗi lần lướt qua là một vệt lửa thiêu đốt, khiến không gian xung quanh như rung chuyển, biến sự im lặng của căn xưởng thành tiếng vọng của một cơn bão tình đang cuộn trào, nơi ranh giới giữa người bố hoặc là người tình hoàn toàn tan biến trong hơi thở gấp gáp và sự chiếm hữu đầy đê mê.
Rồi dần dần Bờ môi mềm mại, mọng đỏ của cô khẽ hé, không chút ngần ngại nữa mà ngậm lấy, bao trọn, mút chặt phần đầu khấc, nơi vốn đã căng tràn, đỏ rực và đang ứa ra những giọt dịch trong suốt, bóng bẩy. Cảm giác nóng hổi, thô cứng lấp đầy khoang miệng cô, khiến hơi thở Lam nghẹn lại, một luồng điện xẹt qua sống lưng khiến cả cơ thể cô run rẩy.
Lam bắt đầu di chuyển nhịp nhàng đẩy đưa chiều dài khúc thịt nóng hổi cứng cáp của ông ra vào trong miệng, chậm rãi và đầy nhịp điệu. Cô mút chặt, miệng cô cuộn lấy, ngậm chặt sự cương cứng đầy uy quyền ấy, từng cử động lên xuống của bờ môi cô như đang nuốt trọn lấy tất cả sự phong trần, sự kiềm chế suốt mấy ngày qua của ông Nghiêm.
Đầu lưỡi cô tinh tế, mềm dẻo như dải lụa, liên tục lướt qua lỗ nhỏ nơi đầu khấc, rồi xoáy sâu vào rãnh khấc, nơi tập trung những dây thần kinh nhạy cảm nhất của đàn ông. Mỗi lần cô lướt qua, ông Nghiêm lại siết chặt lấy mái tóc cô, đôi tay gân guốc gồng lên, tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ cổ họng ông như tiếng gỗ già bị vặn xoắn trong cơn bão.
Cô gái trẻ bắt đầu mút sâu hơn, để hơi ấm nơi vòm họng bọc lấy trọn vẹn sự vĩ đại của ông Nghiêm, không gian như chùng xuống. Lam cảm nhận rõ rệt sự cương cứng mạnh mẽ ấy đang đẩy sâu từng nhịp vào vòm họng mình, dư vị mặn mòi, nồng đượm của cơ thể đàn ông từng trải và sự ngọt ngào, ướt át của chính cô tạo nên một loại men tình say đắm. Cô càng tận hưởng sự trần trụi ấy, đầu lưỡi càng khéo léo hơn, miết dọc theo chiều dài đầy gân guốc, mút mát từng chút một như thể muốn hút cạn sự kiêu hãnh của ông vào trong hơi thở, khiến căn xưởng gỗ mùn cưa trở nên chật chội trước sự bùng nổ của những bản năng hoang dại nhất.
Tiếng thở dốc của ông Nghiêm giờ đây không còn là hơi thở của một người đàn ông điềm tĩnh, mà nó nặng nề, gấp gáp, như đã bị đẩy đến giới hạn. Bàn tay ông, thô ráp và chai sần, nắm chặt lấy hai bên thái dương của Lam, không phải để đẩy cô ra, mà là để ghì chặt khuôn mặt cô vào giữa hai đùi mình, ép cô phải đối diện với sự thô bạo và nóng hổi đang phập phồng trong miệng.
Lam như bị cuốn vào một cơn mê loạn. Miệng cô, vốn chỉ quen với những lời dịu dàng, giờ đây trở thành công cụ của sự đắm say thuần túy này. Cô không còn ngại ngùng nữa, mà bắt đầu những chuyển động nhịp nhàng và đầy tham lam. Mỗi lần cô thúc đầu vào sâu vùng hạ bộ ông Nghiêm, là bờ môi mỏng manh bao trọn lấy cái buồi không lồ cương cứng ấy, những tiếng "chùn chụt" ẩm ướt, đầy gợi cảm vang lên trong căn xưởng vắng. Đó là âm thanh của sự chiếm hữu, tiếng của sự hòa tan giữa hai thực thể.
Cô mút mạnh, mạnh đến mức cảm giác như muốn hút cả sự sống, cả bản năng của người đàn ông ấy vào trong huyết quản mình. Lưỡi cô dẻo quánh, cuộn lấy sự cương cứng, điêu luyện miết dọc từ thân đến gốc, nơi những sợi gân xanh đang căng như dây đàn. Những giọt dịch nhờn tiết ra, thấm đẫm khóe miệng cô, hòa lẫn với vị mặn nồng của mồ hôi và mùi thuốc lá đặc trưng, tạo nên một hương vị mà Lam khao khát đến phát điên.
Ông Nghiêm run lên từng đợt, mỗi lần cô nuốt sâu hơn, để toàn bộ chiều dài nóng hổi đâm vào vòm họng, ông lại gồng người, cơ đùi săn chắc co thắt dữ dội. Ông như muốn truyền hết tất cả sự kìm nén, tất cả nỗi khát khao thầm kín vào trong đôi môi đang không ngừng mút mát của cô.
Lam không dừng lại, cô càng đắm say hơn. Cô dùng cả đôi bàn tay mình, một tay ôm lấy gốc, tay còn lại đưa lên mân mê hai hòn dái xù xì, nhẹ nhàng như đang nâng niu hai viên ngọc quý. Mỗi cử động đều đầy tính toán và bản năng. Cô không chỉ đang bú, mà đang nuốt lấy người đàn ông này từ đầu khấc đến sát gốc, biến sự cương cứng của ông Nghiêm trở thành món đồ chơi trong tay mình, khiến những khối cơ bắp ông phải gồng cứng, căng ra và bóng loáng. Hơi thở ông Nghiêm dần đứt quãng, đôi mắt nhắm nghiền hằn rõ những vệt chân chim, ông đang đê mê trong khoái cảm tột cùng.
Trong không gian tràn ngập mùi gỗ quý và mùi dâm dịch, căn xưởng gỗ như rung chuyển. Lam không hề muốn buông ra, cô tiếp tục hành trình của mình với sự khao khát đầy nồng nàn, mỗi nhịp bú mút vào ra đều khiến cả hai như muốn tan chảy vào nhau, xóa nhòa đi mọi ranh giới của thân phận, chỉ còn lại sự trần trụi của hai con người đang cuồng nhiệt tìm kiếm đỉnh điểm của khoái lạc.
"chụt...ụp..chụp...ụp"
mỗi khi Lam cố gắng nuốt sâu hơn, để sự vĩ đại kia ngập ngụa đến tận cổ họng, thì gương mặt trái xoan xinh đẹp, đang đỏ ửng vì hứng tình của cô cũng vô tình bị ép sát vào vùng hạ bộ của ông. Mũi cô, nhỏ nhắn và thanh tú, vùi sâu vào đám lông mu đen rậm rạp, thô ráp của ông Nghiêm. Mùi hương đàn ông ngây dại, nồng đượm vị mồ hôi và cả sự nồng cháy từ vùng kín ông Nghiêm xộc thẳng vào khứu giác cô, khiến Lam càng thêm đê mê, cuồng dại.
Lam càng bú mạnh, gương mặt càng lún sâu vào vùng cấm ấy. Hơi thở nóng hổi của cô, cộng hưởng với sự cọ xát của gương mặt với đám lông mu cứng, làm ông Nghiêm run lên bần bật. Ông như cảm nhận được sự chiếm hữu trọn vẹn từ cô, không chỉ là môi và lưỡi, mà là cả gương mặt, cả hơi thở, cả sự khao khát đến nghẹt thở đang vùi mình vào vùng kín thiêng liêng nhất của ông.
Cô dồn toàn bộ sức lực vào đôi môi mềm mại ấm áp, siết chặt, ôm trọn lấy sự cương cứng bên trong khoang miệng nhỏ nhắn chật chội ướt át. Những tiếng "chùn chụt" vang lên dày đặc, mỗi lúc một lớn hơn, nhầy nhụa hơn và đầy gợi tình. Sự ướt át của dịch nhờn tiết ra liên tục trong khoang miệng mềm mại ngọt ngào của Lam, tạo thành một chất bôi trơn hoàn hảo, khiến mỗi nhịp đẩy đưa của Lam trở nên trơn tru và mãnh liệt hơn. Cô nuốt sâu, sâu đến mức cảm tưởng như muốn sự cứng cáp của ông chạm tới tận cuống họng, ép chặt lấy từng đường gân đang căng phồng.
Mỗi nhịp mút vào đẩy ra, lại có những tiếng "pụt" nhỏ đầy đắm say phát ra nhẹ. Ông Nghiêm không thể chịu đựng thêm sự tra tấn ngọt ngào ấy, ông rên nhẹ trong cổ họng, hai tay thô ráp luồn vào mái tóc đen mượt bồng bềnh của Lam, ghì chặt lấy đầu cô, rồi chủ động thúc hông nhịp nhàng vào khoang miệng mềm mại của cô theo ý muốn của mình. Sự cọ xát giữa gương mặt Lam với đám lông mu đen rậm rạp vùng hạ bộ ông Nghiêm càng làm tăng thêm sự kích thích, khiến buồi ông càng lúc càng cương cứng, nóng bỏng như muốn đốt cháy cả khoang miệng của cô vậy.
Lam như đang say mồi, ngậm chặt lấy sự cứng cáp của ông, khiến cơ thể vững chãi như tượng đồng của ông Nghiêm cũng phải run rẩy, cơ đùi co thắt dữ dội. Cô cảm nhận rõ sự sống của ông đang đẩy đưa, ma sát liên hồi vào khoang miệng nhỏ nhắn của mình, đó là mùi vị của đàn ông, của nỗi khao khát được giải tỏa.
Trong căn xưởng mùn cưa, mọi lý trí đã bay xa, chỉ còn lại âm thanh của sự chiếm hữu ướt át và những nhịp thở dốc cuồng điên. Lam dường như muốn nuốt chửng lấy người đàn ông này, cô càng bú, càng mạnh bạo, biến sự uy quyền của ông thành món đồ chơi đắm say dưới đôi môi đầy mê hoặc của mình. Sự hòa quyện giữa gương mặt, làn da và đôi môi nóng bỏng của Lam đã biến hành trình này thành một sự hiến dâng đầy tội lỗi nhưng cũng đầy đam mê, một đỉnh điểm của khoái cảm trần trụi mà ở đó, họ hoàn toàn tan chảy, hòa vào nhau làm một.
Sự cuồng nhiệt trong căn xưởng gỗ dần chuyển sang một trạng thái mê man, như thể cả thế giới bên ngoài đã ngừng quay, chỉ còn lại nhịp độ đẩy đưa nhịp nhàng của hai cơ thể trong cơn hoan lạc, như hai dòng thác nhỏ tìm thấy lối về, quyện vào nhau trong một khoảng lặng tuyệt đối giữa nhân gian.
Căn xưởng giờ đây chỉ còn lại thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, thứ ánh sáng cũ kỹ hắt ra những mảng màu chập chờn trên nền gỗ trắc, gỗ lim, sến, táu... bóng loáng. Những sợi dây tóc đỏ rực bên trong bóng đèn dường như cũng đang run rẩy theo từng nhịp thở của họ.
Một vài những con thiêu thân từ đâu xuất hiện, cánh mỏng manh tựa lá mùa thu, bị mê hoặc bởi luồng sáng vàng vọt đầy mời gọi, cứ điên cuồng lao mình vào bóng đèn sợi đốt đang cháy đỏ. Chúng không biết đến cái chết đang chờ đợi, chỉ khao khát cái nguồn sáng rực rỡ ấy, để rồi sau mỗi lần va chạm, lại rụng rơi xuống sàn gỗ, đôi cánh vụn vỡ đập lạch cạch đầy yếu ớt. Tiếng đập ấy, trong không gian đặc quánh dục vọng, nghe như tiếng gõ nhịp của định mệnh, một bản hòa âm tĩnh lặng mà đầy ám ảnh cho cuộc hoan lạc trần trụi đang bùng cháy dưới kia.
Lam, chính là nàng thiêu thân rực rỡ ấy giữa cuộc đời của ông Nghiêm. Đôi môi cô, hơi thở cô, và cả sự dâng hiến đê mê này, chẳng khác nào đôi cánh mỏng manh đang lao mình vào ngọn lửa rực nóng của quyền uy và khao khát. Cô không sợ bị thiêu rụi, cũng chẳng bận tâm đến tro tàn, chỉ biết vùi mình vào hơi ấm người đàn ông ấy, để được cháy lên, để được tan chảy, để rồi cuối cùng, dù có tan vỡ hay rụng rơi xuống nền xưởng bụi bặm này, thì khoảnh khắc được hóa thân vào ánh sáng ấy, dẫu là tội lỗi hay đê mê, cũng là khoảnh khắc cuộc đời cô thực sự rực rỡ nhất.
Cánh thiêu thân rụng xuống sàn, cũng như Lam đang rũ bỏ những mảnh ghép cuối cùng của lý trí. Cô mặc cho cơn bão chiếm hữu cuốn phăng đi mọi luân thường, để rồi hóa thân thành một phần của thứ ánh sáng vàng vọt, tĩnh mịch, đang bao trùm lấy bóng hình hai người giữa đêm đen mát lành của ngày hạ tháng sáu.
Bên ngoài, màn đêm không chỉ buông xuống, mà là sự tĩnh lặng sóng sánh đang tràn qua khe cửa, đổ đầy vào cảnh vật bằng thứ ánh sáng bạc huyền hoặc. Trời sập tối, mang theo cái hơi lạnh của đêm hè mơn man trên da thịt, nhưng thứ dư vị se sắt ấy lại càng làm nổi bật cái nóng hầm hập, đặc quánh đang ngự trị trong căn xưởng. Mùi nhựa gỗ phảng phất, mùi mồ hôi nồng đượm, cùng dư vị ướt át của dâm dịch hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại men say đặc quánh, khiến bầu không khí nơi đây như muốn ngưng đọng, đặc lại thành chất lỏng.
Từ phía dậu hoa dâm bụt ven tường, tiếng dế ri rả, tiếng cóc nhái không chỉ là âm thanh, mà là hơi thở của bóng đêm đang khắc khoải tự tình. Những đóa dâm bụt đỏ thẫm rũ mình say giấc trong màn sương đêm, trông như những vết son loang lổ, lặng lẽ dõi theo cuộc hoan lạc trần trụi đang vặn xoắn sau vách gỗ mục. Một cơn gió đêm lãng du len lỏi qua khe cửa cũ, mang theo chút hương hoa nồng nàn, dịu nhẹ, thứ hương thanh tao của đất trời vô tình lạc bước, rồi dần tan biến.
Ánh trăng non đầu tháng treo mình hững hờ trên đỉnh mái tôn, rót xuống một dòng thác bàng bạc, lạnh lẽo. Thứ ánh sáng tinh khôi ấy len lỏi qua những lỗ thủng của vách lá, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng đong đưa, lả lơi tựa như đang muốn soi thấu tận cùng cái không gian nhuốm màu tội lỗi. Dưới làn trăng thanh khiết ấy, những hạt bụi gỗ lơ lửng trong không trung bỗng hóa thành vạn tinh tú li ti, bao bọc lấy dáng hình quấn quýt của Lam và ông Nghiêm trong một hào quang hư ảo.
Có một sự đối lập giữa vẻ tĩnh mịch, trầm mặc của thiên nhiên ngoài kia và sự say đắm, mãnh liệt đang mặn nồng trong căn xưởng nhỏ. Đất trời vẫn vận hành theo quỹ đạo của nó: những con dế vẫn miệt mài dệt khúc tình ca dưới những ngọn cỏ non, trăng trên cao vẫn sáng trong vắt, đồng lúa xanh mướt vẫn dập dìu uốn lượn theo từng gợn sóng và những giọt sương long lanh vẫn đọng trên những phiến lá răng cưa xanh xẫm. Thế nhưng, tất cả sự bình thản ấy lại như vô tình trở thành phông nền tĩnh lặng cho màn trình diễn của ông Nghiêm và Lam trong căn xưởng rộng rãi.
Trong không gian tĩnh lặng đầy mê hoặc ấy, ranh giới giữa hơi thở tạo hóa và dư vị nồng nàn của lòng người dường như đã tan chảy, chỉ còn lại sự gắn kết của hai con người thèm khát đang lặng lẽ hòa vào nhau. Mọi định danh về thân phận hay những khuôn mẫu đời thường đều nhẹ nhàng rơi rụng, để lại nơi đây hai mảnh linh hồn đang mải miết tìm về điểm tựa của khoái lạc giữa cơn sóng tình dâng trào khoái cảm.
Ánh đèn sợi đốt vàng nhạt đang chập chờn như hơi thở dịu dàng của thời gian, những chuyển động của họ trở nên thư thái, uyển chuyển mà đầy chiều sâu. Lam, tựa một nhánh lan rừng mềm mại, tinh khôi và thanh cao đang khẽ nép mình, ôm trọn lấy sự cứng cỏi của ông Nghiêm, nơi sự rắn rỏi, cứng cáp và nét trầm mặc của tuổi trung niên hội tụ. Những nhịp thở thanh mảnh, quyện cùng thanh âm ướt át, khẽ khàng đầy ám ảnh, tạc nên một bản hòa âm mê đắm, một nốt trầm xao xuyến ngân dài giữa lòng đêm tĩnh mịch.
Ngoài kia, trăng vẫn rót xuống những sợi tơ bạc tinh khôi, tiếng dế đêm vẫn miệt mài dệt khúc tình ca an nhiên, hoàn toàn tách biệt với khoảng không gian riêng tư bên trong căn xưởng. Thế gian dường như chẳng hay biết rằng, giữa lớp bụi gỗ lất phất tựa tinh tú ấy, có hai linh hồn đang thả mình trong ngọn lửa hoan lạc dịu êm. Ở nơi ánh sáng và bóng tối nhập nhòa, nơi những cảm xúc nguyên sơ cùng chung nhịp đập, sự sống và tình ý đã hoàn toàn xóa bỏ mọi ngăn cách, chỉ còn lại sự tồn tại thuần khiết, trong trẻo, như thể đêm nay là một giấc mộng dài chẳng bao giờ tàn.


