Phần 20 :
Cả ngày hôm ấy trôi qua trong một bầu không khí tĩnh lặng và bình yên. Ngoài khơi xa, sóng biển vẫn miệt mài vỗ vào những vách đá, nhưng khi vọng đến căn biệt thự cổ phủ kín rêu phong, âm thanh ấy dường như đã được gọt giũa, chỉ còn lại những nhịp rì rào dịu nhẹ như hơi thở của biển.
Lam vùi mình vào những công việc lặt vặt: thu dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo và sắp xếp hành lý cho chuyến đi vào ngày mai. Cô cố giữ cho đôi tay luôn bận rộn, như thể chỉ cần ngừng lại một khoảnh khắc, những khoảng trống trong lòng sẽ lập tức bị lấp đầy bởi ký ức về đêm hôm trước, một đêm ngập tràn mê say, dịu ngọt và nồng nàn đến mức từng cái chạm, từng hơi thở vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, rõ ràng như vừa mới xảy ra.
Sự hiện diện vạm vỡ, đầy khí chất đàn ông của ông Nghiêm dường như vẫn còn vương xót lại trên từng tấc da thịt cô. Cái cảm giác bỏng rát, ngập tràn khi cái khúc thịt to dài, thô ráp và cứng như bàn thạch của người cha chồng nhồi nhét, lấp đầy bên trong cơ thể cô vẫn còn vẹn nguyên như một khoái cảm dục vọng sâu đậm. Mỗi bước đi chuyển mình, mỗi cái cúi người gập đồ, lại khiến chiếc quần lót mỏng cô đang mặc cạ nhẹ vào khe ẩm ướt, Lam lại như cảm nhận được sự ma sát mãnh liệt. Thứ khoái cảm thô bạo nhưng đầy cào xé ấy dường như vẫn còn âm ỉ chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân thon thả đôi lúc run lên bần bật trong một cơn say mê vô thức. Ánh mắt thâm sâu như hố đen của ông, xuyên qua ô cửa sổ bếp trong buổi sáng, chẳng khác nào một viên đá ném vào mặt gương phẳng lặng của lý trí. mặt gương ấy vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ dòng dục vọng hoang dại đang cuộn trào, sẵn sàng cuốn người đàn bà vào dòng xoáy tội lỗi.
Tối muộn, căn phòng ngủ ở tầng hai ngập trong ánh đèn vàng khuê các ấm áp, tạo nên những mảng màu mờ ảo khơi gợi cho những suy nghĩ miên man. Minh đã ngủ sớm sau khi uống xong thang thuốc bắc cuối cùng dưới sự giám sát của Lam. Nhìn gương mặt nghiêng hiền hậu nhưng lộ rõ vẻ gầy gò, trầm lặng của chồng, lòng Lam dấy lên một nỗi niềm khó tả, vừa xót xa, lại vừa có chút nghẹn ngào cho sự yếu ớt bấy lâu của anh. Cô bước đến bên tủ quần áo cao rộng sẫm màu, mở cánh cửa gỗ sồi phát ra tiếng "két" khẽ khàng.
Lời dặn của ông Nghiêm buổi sáng bất giác một lần nữa vang lên bên tai cô, trầm thấp, ấm nóng và mang theo một thứ uy quyền không thể chối từ: "Ngày mai lên núi, nhớ chuẩn bị thêm áo ấm nhé."
Lam khẽ thở dài, tay cô lướt qua những chiếc váy lụa mỏng mang sắc vị mùa hè, dừng lại trước chiếc áo khoác mỏng bằng sợi dệt mềm màu kem và một chiếc khăn choàng lụa dài. Khi xếp chiếc áo vào va li, ngón tay cô khẽ chạm vào mặt vải nghe tiếng sột soạt, cảm giác như chính mình đang tự tay gói ghém cả những khát khao thầm kín, mãnh liệt nhất để mang theo lên ngọn núi cao phía trước. Cô biết, chuyến đi này không đơn thuần là hành trình tìm kiếm hy vọng cho Minh, mà còn là một cuộc dạo chơi đầy thử thách, nơi cô sẽ phải đối diện với sự xáo động mãnh liệt của cả lý trí và xác thịt khi ở gần cả hai người đàn ông trong một không gian hoàn toàn mới lạ.
Khi chiếc khóa kéo vali chuẩn bị khép lại, Lam bỗng khựng tay.
Không gian phòng ngủ tầng hai của vợ chồng Lam về đêm như rộng ra dưới ánh đèn ngủ màu vàng mật tràn trề. Thứ ánh sáng lờ mờ, dịu dàng len qua căn phòng, phủ lên mọi thứ một lớp màu nhạt nhòa. Nó không đủ rực rỡ để xua tan bóng tối, nhưng vẫn vừa vặn soi rõ dáng Minh đang chìm sâu trong giấc ngủ mệt mỏi, cùng những góc nhỏ quen thuộc quanh chiếc giường. Bên ngoài ô cửa sổ nơi tấm rèm cửa mỏng manh khẽ lay động theo từng cơn gió, đó là một đêm hè vùng biển không hề yên ả. Gió khơi xa thổi về mỗi lúc một lồng lộng, rít qua những khe cửa gỗ lim nghe như tiếng thở dài trầm uất của đại dương. Mặt biển đen thẫm ngoài kia giống như một con quái thú đang giấu mình dưới màn đêm, thỉnh thoảng lại lồng lên, vỗ những con sóng bạc đầu thô bạo vào vách đá tai bèo lởm chởm, bọt tung trắng xóa đầy cuồng nhiệt rồi lại tan biến vào hư không.
Lam đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn, lắng nghe tiếng biển vọng vào trong đêm, để rồi nhận ra lòng mình cũng chẳng còn bình yên. Cô lúc này giống như căn biệt thự cổ kính kia, bên ngoài vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, trang nghiêm, nhưng bên trong đã âm thầm chịu đựng những con sóng ngầm của cảm xúc, từng chút một làm lay động những góc sâu kín nhất trong tâm hồn.
Ánh mắt cô rời khỏi khoảng tối ngoài cửa sổ, lướt qua mặt kính của chiếc bàn trang điểm đặt nơi góc phòng. Đó là chiếc bàn bằng gỗ gụ chạm trổ hoa văn cổ điển, trên mặt bàn bày biện vài lọ nước hoa thủy tinh lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng, một chiếc lược sừng đượm mùi tinh dầu bưởi, và một hũ kem dưỡng da hộ mệnh mà cô vẫn dùng mỗi tối. Thế nhưng, tiêu điểm duy nhất khiến đôi mắt Lam mở to đầy dao động lại là cái ngăn kéo nhỏ ở góc dưới, đang hé mở một khe hở mỏng dính.
Cô cắn chặt môi, hơi thở khẽ dồn dập khi thò những ngón tay thon dài, run rẩy vào sâu trong ngăn kéo, lén lút nhấc hộp bao cao su bằng giấy mỏng ra ngoài. Lớp vỏ thiếc mỏng nhẹ chạm vào nhau phát ra tiếng sột soạt rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của phòng ngủ, âm thanh ấy giống như một lời thú tội đầy tủi hổ, dội thẳng vào tâm hồn cô. Lam tự nhủ với lòng mình rằng đây chỉ là sự chuẩn bị cho Minh, biết đâu chuyến đi gặp vị danh y này sẽ mang lại điều kỳ diệu cho căn bệnh của anh. Thế nhưng, trái tim cô lại đập liên hồi một cách tội lỗi; sâu thẳm trong tiềm thức, cô biết rõ thứ đang khiến hoa huyệt mình âm ỉ nóng lên và tiết ra dòng dâm thủy ẩm ướt không phải là dáng vẻ thư sinh gầy gò của chồng, mà là hình ảnh cái buồi thô ráp, khổng lồ của người bố chồng vạm vỡ.
Hai chiếc bao cao su được cô lặng lẽ giấu vào một góc khuất, nép mình giữa những nếp gấp mềm mại của chiếc cardigan màu kem. Một cử chỉ nhỏ bé đến mức tưởng như vô nghĩa, nhưng lại tựa chiếc chìa khóa vô hình mở ra cánh cửa của những điều cô cố che giấu, sự phản bội âm thầm, nỗi khao khát bị kìm nén, và ngọn lửa bản năng đang chực cháy theo bước chân cô lên đỉnh núi phủ ngàn sương lạnh.
Sau khi chiếc khóa kéo của vali khép lại bằng một tiếng "xoẹt" dứt khoát, Lam đứng lặng hồi lâu, khuân ngực căng tròn nảy nở sau lớp váy ngủ mỏng manh vẫn phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Cô đưa ánh mắt long lanh gợi tình nhìn lại chiếc giường rộng rãi, nơi Minh vẫn nằm im lìm dưới lớp chăn mỏng. Sự tin tưởng và yếu ớt của anh lúc này giống như một sợi dây xích vô hình, vừa siết chặt lấy lương tâm cô, lại vừa đẩy cô lún sâu hơn vào cảm giác kích thích tội lỗi. Cô tắt ngọn đèn ngủ màu vàng nhạt, để căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn tiếng sóng biển ngoài khơi xa dội vào vách đá tai bèo như những tiếng thúc giục của bản năng.
Lam chậm rãi bước đến bên giường, nhẹ nhàng nằm xuống nghiêng người quay lưng về phía chồng. Thế nhưng bóng tối không mang lại cho cô sự bình yên, nó ngược lại càng phóng đại những cảm giác nhạy cảm nhất trên cơ thể. Hơi thở của Minh bên cạnh đều đặn, yên bình bao nhiêu thì vùng nhạy cảm bên dưới của Lam lúc này lại râm ran, bứt rứt bấy nhiêu. Sự ma sát vô tình của hai đùi khi nằm nghiêng khiến hoa huyệt vốn đã ngậm đầy ký ức của đêm hôm trước bất chợt tiết ra một dòng dịch dâm thủy nóng hổi, làm ướt đẫm lớp quần lót mỏng, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu đến cồn cào.
Trong bóng đêm mịt mùng, hình ảnh cơ thể vạm vỡ và thứ kích thước thô ráp, cứng như thép được nung luyện của ông Nghiêm lại hiện lên, giống một bàn tay vô hình mơn trớn tâm trí cô. Không chịu nổi sự cào xé của thể xác, Lam cắn chặt môi, hơi thở khẽ đứt quãng khi bàn tay mềm mại khẽ luồn qua gấu váy mỏng, lướt nhẹ lên chiếc quần lót ren ẩm ướt...
Đầu ngón tay thon dài khẽ chạm vào nơi khe thịt đang nóng ran, ấn nhẹ rồi miết vài cái lên nếp gấp mềm mại ngoài lớp quần lót để xoa dịu đi cơn nứng âm ỉ đang hành hạ mình. “Ưm…” Một tiếng thở dốc cực khẽ nghẹn lại nơi đầu lưỡi. Chỉ vài cái miết nhẹ đầy vụng trộm ấy, cái cảm giác đầy đặn, thô bạo của người bố chồng như một lần nữa sống dậy, khiến toàn thân cô run lên. Nhưng ngay khi ngón tay định lún sâu hơn vào vùng ẩm ướt, Minh bên cạnh chợt khẽ trở mình.
Tiếng sột soạt của tấm chăn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lý trí Lam. Cô giật mình, vội vã rút bàn tay đang đẫm sương mai ra khỏi vùng tư mật, tim đập liên hồi như một kẻ trộm vừa suýt bị bắt quả tang. Cô nằm im bấy bất động, hai mắt mở to nhìn vào khoảng không tối mịt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Sự bứt rứt nơi da thịt chỉ mới được xoa dịu một nửa, vẫn còn vương vấn đầy thèm khát và tội lỗi, theo cô chìm vào giấc ngủ muộn, sẵn sàng cho hành trình đầy giông bão lên đỉnh núi vào ngày mai.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp xuyên qua lớp rèm cửa dày, bầu trời vẫn phủ một màu xám nhạt. Những gợn mây u sầu trôi lặng lẽ, như đang chìm trong một giấc ngủ dài giữa khoảng không mênh mông. Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mùa hè còn e ấp nơi đường chân trời, chỉ vừa đủ khẽ chạm vào màn đêm đang nhạt dần. Căn phòng ngủ trên tầng ba lúc sáu giờ sáng vẫn chìm trong một lớp sương xám mỏng, yên ả và tĩnh lặng như một giấc mơ chưa tỉnh. Từ phía biển xa, những làn sương sớm theo cơn gió nhẹ len qua khe cửa sổ, mang theo vị mằn mặn của đại dương cùng hơi thở trong lành của buổi bình minh, dịu dàng cuốn đi chút oi nồng còn vương lại sau một đêm dài. Lam còn đang chập chờn trong một giấc mơ đầy mộng mị thì một bàn tay gầy guộc, hơi lành lạnh khẽ lay nhẹ bờ vai trần của cô.
"Lam ơi, dậy thôi em. Sáng rồi, chuẩn bị đồ đạc còn kịp đi sớm cho mát."
Tiếng gọi trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai khiến Lam khẽ giật mình. Hàng mi cong run rẩy vài nhịp lưu luyến giấc mơ dang dở, rồi dịu dàng hé mở trước ánh sáng nhạt màu của buổi sớm. Cô ngỡ rằng tiếng chuông báo thức đã kéo mình ra khỏi cơn say ngủ, nhưng hóa ra người thức dậy trước lại là Minh.
Anh đang ở bên cạnh, gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm dài. Vẻ uể oải hằn nơi đôi mắt hơi trũng sâu, nhưng đâu đó trong ánh nhìn ấy lại le lói một niềm háo hức hiếm thấy, sự mong chờ dành cho chuyến đi phía trước, như một đứa trẻ đang âm thầm giữ lấy niềm vui của ngày mới.
Lam cựa mình trong giấc ngủ dở dang, hàng mi hé mở, cô mỉm cười hạnh phúc khi Minh đặt nhẹ một nụ hôn nồng ấm lên mái tóc bồng bềnh đen láy của vợ. Cô chậm rãi ngồi dậy giữa căn phòng vẫn còn chìm trong sắc nhạt của buổi sáng sớm.
Trong căn phòng yên tĩnh, mọi thứ dường như vẫn còn chìm trong một lớp sương mỏng. Hơi lạnh từ biển theo gió len qua ô cửa khép hờ, khẽ lay động tà rèm và mang theo mùi vị mằn mặn quen thuộc của đại dương. Lam ngồi lặng vài giây trên mép giường, để những âm thanh đầu tiên của ngày mới chạm vào mình, tiếng gió, tiếng sóng xa xa, và nhịp thở đều đặn của người bên cạnh.
Minh khẽ đưa tay vuốt lại mái tóc rối nhẹ của Lam, những ngón tay chậm rãi lướt qua từng lọn tóc mềm như một cử chỉ vô thức đầy dịu dàng. Anh khẽ chỉnh lại vạt váy ngủ cho cô rồi mới để Lam bước xuống giường. Những chuyển động nhỏ bé, quen thuộc của buổi sáng tưởng như chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong khoảnh khắc yên bình ấy, cả hai dường như đều mang theo một khoảng lặng khó nói thành lời. Chuyến đi hôm nay đang chờ phía trước, cùng với những điều chưa ai biết liệu có thể tiếp tục được che giấu như chưa từng xảy ra.
Cô bước vào nhà vệ sinh để gột rửa tâm hồn qua làn nước ấm.
Dưới làn nước nóng rào rạt trút xuống từ vòi hoa sen, Lam khẽ rùng mình, cặp ngực căng tròn phập phồng đón nhận sự thức tỉnh của lý trí. Những tia nước li ti như ngàn vạt kim châm thanh khiết, như cố cuốn trôi đi chút dư vị dâm mỹ, ẩm nóng còn đang lưu luyến vương lại.
Thế nhưng, da thịt người phụ nữ ấy dường như đã bị đánh thức. Khi những giọt nước long lanh lướt dọc theo chiếc cổ kiêu sa, thong thả trượt qua đường cong mềm mại của bờ vai trần rồi đọng lại nơi bầu ngực nảy nở đang thổn thức, Lam vô thức nhắm nghiền mắt lại. Sự mơn trớn nhè nhẹ của làn nước nóng bỏng lúc này không làm cô nguôi ngoai, mà ngược lại, nó huyễn hoặc tâm trí cô thành những cái vuốt ve thô bạo.
Dòng nước trôi đến đâu, cảm giác thèm khát như một loài dây leo hoang dại lại quấn chặt lấy cô đến đó. Khi nước luồn qua khe đùi non mịn màng, chạm vào nơi tư mật với đám cỏ đen ướt át huyền bí đang âm ỉ một luồng điện nóng ran, nụ hoa nhạy cảm của cô lại khẽ rung lên, run rẩy ngậm lấy những giọt nước ấm nồng. Nơi hoa huyệt sâu thẳm, sự trống trải dâng lên cồn cào như một tiếng gọi đòi hỏi sự lấp đầy thô bạo, thứ cảm giác bóp nghẹt hơi thở mà chỉ người đàn ông ở tầng dưới mới có thể mang lại.
Cô vừa thấy lòng mình bị một sức hút vô hình kéo về phía trước, vừa âm thầm lo sợ chuyến đi này sẽ đưa cô vượt qua ranh giới cuối cùng mà bản thân vẫn cố bảo vệ. cô sợ một ngày nào đó, sự thật sẽ không còn có thể che giấu, sợ ánh mắt từng dành cho cô sự tin tưởng và yêu thương của Minh sẽ chỉ còn lại nỗi đau cùng sự phản bội. cô sợ mái ấm nhỏ bé mà cả hai đã cố gắng vun đắp bấy lâu sẽ tan vỡ chỉ bởi những lựa chọn sai lầm của chính mình. nhưng điều khiến cô hoảng sợ hơn cả lại là trái tim cô, sợ rằng hình bóng của ông Nghiêm sẽ không còn chỉ là một phút yếu lòng đầy tội lỗi, mà dần trở thành một thứ tình cảm sâu sắc đến mức cô không thể dễ dàng chối bỏ. đến lúc ấy, cô không biết mình còn có thể quay về bên cạnh Minh, hay chỉ còn biết đứng nhìn những gì thân thuộc nhất trong đời mình dần biến mất.
Lam tựa hẳn tấm lưng thon thả vào mảng tường gạch men trắng toát lạnh ngắt, hai tay bấu chặt vào thành bồn tắm. Làn khói mỏng tỏa ra như màn sương mờ ảo, khiến Lam phải nén một tiếng thở dốc nghẹn ngào lại nơi cuống họng. Cô đứng im dưới làn nước đổ xuống, mặc cho hơi ấm ngấm vào da thịt, cố gắng làm sạch cơ thể và tâm trí trước khi bước ra ngoài đối mặt với thực tại.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hai vợ chồng cùng nhau rời khỏi nhà, thong thả đi bộ tìm một chút gì đó lót dạ trước khi bắt đầu hành trình.
Minh đưa tay đẩy cánh cửa chính bằng gỗ lim sẫm màu, bề mặt bóng mịn đã nhuốm dấu vết của thời gian. Cánh cửa chậm rãi mở ra, bản lề khẽ ngân lên một tiếng động rất khẽ, tan vào sự tĩnh lặng dịu dàng của buổi sớm.
Một vệt sáng mỏng của bình minh theo khe cửa len vào, nhẹ nhàng rơi xuống nền nhà, phủ lên không gian quen thuộc một lớp màu vàng nhạt êm dịu. Hơi lạnh ngoài trời lập tức ùa vào, mang theo mùi sương đêm và vị mằn mặn đặc trưng của biển.
Bên ngoài, khoảng sân nhỏ trước nhà vẫn còn đọng lại hơi ẩm của một đêm dài. Những giọt sương trong veo nép mình trên phiến lá, lấp lánh dưới ánh sáng đầu ngày. Hàng cây ven lối đi khẽ lay động trong cơn gió biển, những tán lá, ngọn cỏ rung rinh như đang thì thầm chào đón một buổi bình minh mới. Lam khẽ rùng mình vì cái mát lạnh rất ngọt của sương sớm của thành phố ven biển.
Bầu trời lúc này khoác lên mình một màu xanh lam nhạt, những đám mây trắng xốp lững lờ trôi về phía xưởng gỗ xa xa. Mặt đường nhựa vẫn còn lưu giữ một vài vũng nước nhỏ đọng lại sẫm màu, phẳng lặng phản chiếu thứ ánh sáng bảng lảng của buổi bình minh. Cả khu phố chìm trong một vẻ yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng loa phát thanh của phường vang vọng từ nơi xa, hòa cùng âm thanh quen thuộc của những chiếc chổi tre quét trên mặt đường, nhịp điệu đều đặn của một ngày mới đang bắt đầu.
Lam vòng tay ôm chặt vào cánh tay của Minh, ánh mắt lướt ngang về phía cánh cổng chính đen kịt với những đường nét hoa văn của căn biệt thự cổ kính. Ông Nghiêm đã dậy từ sáng sớm, đó là một thói quen thường ngày của người đàn ông chăm chỉ , Ông đã rời đi từ lúc nào, cô không hề hay biết. Cánh cổng sắt lớn đó vốn luôn khép chặt, nặng nề như một dấu hiệu của sự kín đáo và xa cách, giờ đây lại mở rộng sang hai bên, để lộ khoảng sân bên trong đang chìm trong ánh sáng nhạt màu của buổi sớm.
Ngay trước cổng, cây phượng vĩ già lặng lẽ đứng đó, những cành cây khẽ lay động theo từng đợt gió biển. Những chùm hoa đỏ rực trên cao rung rinh rồi bất chợt lìa cành, rơi xuống mặt đường xám lạnh, trải thành một tấm thảm màu sắc vừa rực rỡ vừa buồn bã.
Vài cánh hoa bị bánh xe vô tình nghiền qua, trở nên nhàu nát giữa lớp bụi đường. Lam nhìn cảnh tượng ấy thật lâu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Có những người giống như cơn gió ngoài kia, luôn đến trước khi người khác kịp nhận ra, để lại dấu vết của mình một cách âm thầm nhưng không thể nào phớt lờ.
Hai vợ chồng ghé vào một quán phở bò nhỏ nằm nép mình nơi góc phố cuối đường. Quán ăn bình dân với mái che đơn sơ đã bắt đầu nghi ngút khói từ những nồi nước dùng đang sôi lăn tăn, mang theo hương thơm của hành lá, gừng nướng và vị ngọt đậm đà của xương bò hầm suốt nhiều giờ.
"Cho cháu hai bát phở bò tái chín, nhiều hành nhé cô ơi!", Minh đon đả gọi món rồi kéo chiếc ghế nhựa màu xanh lá mạ cho Lam ngồi.
Chỉ vài phút sau, hai bát phở nóng hổi được đặt xuống trước mặt họ. Những lát thịt bò tái hồng mềm mại nằm trên nền bánh phở trắng trong, hòa mình giữa làn nước dùng trong veo đang tỏa khói nghi ngút. Màu xanh tươi của hành lá, rau mùi cùng hương thơm dịu nhẹ của gia vị khiến món ăn giản dị ấy trở nên ấm áp hơn giữa buổi sớm còn vương hơi lạnh.
Minh cầm đôi đũa, khẽ vắt thêm một lát chanh rồi thả vài vòng ớt đỏ vào bát.
Hơi nóng từ tô phở nhẹ nhàng phả lên gương mặt trái xoan xinh đẹp của Lam, khiến đôi má cô thoáng ửng hồng. Cô chậm rãi gắp một đũa phở đưa lên môi, để vị ngọt thanh của nước dùng xua tan cái lạnh ngoài trời.
Qua ô cửa nhỏ của quán, những cánh phượng đỏ rơi rải rác trên mặt đường bất chợt lọt vào tầm mắt Lam. Nơi đây được bao phủ bởi những cây phượng già mọc xen kẽ, thân cây cao lớn vươn lên, những tán lá rộng xòe ra đan vào nhau thành một mái vòm xanh mát. Dưới khoảng bóng râm rộng lớn ấy, từng chùm hoa đỏ rực nổi bật giữa màu lá, những tia nắng đầu ngày len lỏi qua kẽ cành, rắc những vệt sáng vàng nhạt lên từng phiến lá, khiến cả vòm cây như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Chuyến đi sắp bắt đầu. Trước mắt Lam là những cung đường mới, nhưng trong lòng cô lại thấp thoáng một lối rẽ khác, một con đường được dệt nên từ những bí mật, những do dự và những điều chưa kịp gọi thành tên. Cô không biết điểm cuối của nó sẽ là gì, chỉ biết rằng bước chân đó một khi đã đặt xuống thì chẳng còn dễ dàng quay trở lại như ban đầu.
Hai người ăn sáng xong, Minh chủ động đứng dậy dốc ngược chiếc ví da màu đen, rồi đon đả thanh toán trước khi ra về. Nhận lấy tiền mặt từ tay anh, người phụ nữ lớn tuổi có khuôn mặt phúc hậu, vừa lau mồ hôi trên trán vừa nhìn hai vợ chồng bằng ánh mắt trìu mến. Thấy Minh chu đáo kéo ghế, chỉnh lại vạt áo cho vợ, bà liền nở nụ cười tủm tỉm, khẽ cất giọng trêu đùa
"Hai đứa nhìn tình cảm thế này, thế bao giờ mới tính chuyện cho bà già này ăn kẹo mừng sinh con đây hả? Cưới xin cũng một thời gian rồi, tranh thủ lúc còn trẻ khỏe mà bế bồng, để lâu là ngại lắm đấy nhé!"
Câu nói vô tình của bà chủ quán như một gáo nước sôi dội thẳng vào lòng Lam. Đôi má cô đỏ bừng lên vì một nỗi thẹn thùng đầy đau đớn. Trong khi Minh chỉ gãi đầu cười xòa, buông một câu chữa thẹn vô tư
"Dạ, tụi cháu cũng đang tính đây cô ơi, có tin vui cháu báo cô luôn!"
Một cảm giác bứt rứt, ê chề dâng lên cào xé tâm can cô; cô biết rõ căn bệnh bất lực của chồng, và cô càng biết rõ hơn ai hết. Lam vội vã cúi đầu né tránh ánh nhìn của bà chủ, lí nhí chào một tiếng rồi nhanh chân bước ra khỏi quán để trốn chạy khỏi câu hỏi đang bóp nghẹt lấy lương tâm mình.
Minh vội chạy theo, nắm chặt bàn tay thon dài của Lam như một nỗi niềm an ủi, kéo cô sát lại gần mình như muốn dùng hơi ấm của bản thân để che chở cho người vợ vừa thẹn thùng trước lời trêu đùa của bà chủ quán. Anh đan những ngón tay mình vào tay cô, dắt cô thong thả đi bộ quay trở lại nhà trên con đường ngập tràn sắc đỏ của hoa phượng vĩ. Sương sớm đã tan bớt, nhường chỗ cho những vạt nắng non đầu hè nhảy nhót trên làn tóc mây của người phụ nữ trẻ xinh đẹp.
Dưới vòm lá xanh mướt điểm xuyết những chùm hoa rực rỡ như lửa cháy, hai vợ chồng khẽ khàng tâm sự. Minh hào hứng nói về chuyến đi, về vị danh y phương xa với phương thuốc bí truyền mà người bạn thân đã cất công tìm kiếm. Giọng anh tràn đầy hy vọng, anh hứa hẹn với Lam về một tương lai tươi sáng khi căn bệnh của anh được chữa khỏi, về một mái ấm trọn vẹn có tiếng cười trẻ thơ. Lam vừa đi vừa lắng nghe, ngoài mặt khẽ mỉm cười dịu dàng gật đầu, nhưng thâm tâm cô lại trào lên một nỗi xót xa xen lẫn tội lỗi muôn phần.
Bàn tay Minh nắm lấy tay cô tuy ấm áp, nhưng cái siết tay ấy lại có phần quá đỗi nhẹ nhàng, e ấp, thiếu đi sự gân guốc, mạnh mẽ của một người đàn ông có thể làm chỗ dựa vững vàng cho cô, và hoàn toàn bất lực trước những khao khát thầm kín nhất của một người đàn bà đang độ xuân thì. Lam nhìn những cánh hoa phượng đỏ rực rơi rụng dưới chân, lòng trào lên một nỗi xót xa mơ hồ. Cô tự hỏi, liệu một phương thuốc từ vị danh y phương xa có thực sự cứu vãn nổi bản lĩnh đã nguội lạnh của chồng, hay chuyến đi này chính là chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa dẫn cô đến gần hơn với sự đắm chìm tội lỗi.
Khi hai bóng hình dắt nhau về đến đầu ngõ, chiếc xe ô tô bốn chỗ màu trắng sang trọng của ông Nghiêm đã đậu sẵn ở đó, nổi bật dưới ánh ban mai.
Bên cạnh xe, ông Nghiêm đang đứng tựa lưng vào gốc phượng già ngay trước cánh cổng sắt lớn của căn biệt thự ba tầng. Ông chậm rãi rít một hơi thuốc lá, làn khói trắng bay ra hờ hững rồi tan vào không trung. Hôm nay ông không mặc đồ xưởng dính bụi bặm, mà diện một chiếc áo sơ mi trắng dài tay đắt tiền, cổ áo buông lơi, hai chiếc cài hờ hững, để lộ khuôn ngực vạm vỡ, dạn dày sương gió cùng làn da bánh mật rắn rỏi. Chiếc quần âu đen ôm sát đôi chân vững chãi, kết hợp cùng đôi giày da bóng loáng khiến người đàn ông ngũ tuần hiện lên nét phong trần, uy nghiêm nhưng cũng đầy sức hút đàn ông ngọt ngào.
Ngay phía sau đuôi xe, hai chiếc vali của vợ chồng Lam đã được ông mang sẵn từ trên tầng xuống, đặt ngay ngắn ở đó.
Nhìn thấy cha, Minh vẫn giữ nguyên sự vô tư đến khờ khạo. Anh buông tay Lam ra, rảo bước lại gần rồi reo lên
" Bố! bố dậy sớm thế? Còn mang sẵn đồ ra cho tụi con nữa, con cảm ơn bố nhé "!
" Mà bố đã ăn sáng chưa? để con bảo vợ con chạy đi mua bát phở cho bố nhé "!
Ông Nghiêm khẽ nhấc ngón tay gạt nhẹ tàn thuốc, gương mặt không chút biểu cảm, chậm rãi đáp bằng chất giọng trầm khàn
" Bố ăn qua loa ở nhà rồi, hai đứa về rồi thì tranh thủ đi luôn cho mát "!
" Dạ! để con xếp vào cốp xe luôn đây ạ "!
Minh đon đả đáp. Anh cúi xuống, hai tay khệ nệ nhấc chiếc vali lớn của mình đặt vào phía trong cốp xe.
Trong khi chồng vô tư cười nói, Lam lại khựng bước, tim đập liên hồi một cách tội lỗi. Cô đứng nép bên cạnh Minh, hai mắt nhìn xuống như một kẻ trộm sợ bị bắt quả tang, nhưng ánh mắt cô lại vô thức lướt qua vòm ngực vạm vỡ của người cha chồng.
Dưới cái nắng non đầu hè bắt đầu oi ả của vùng biển, Lam chọn cho mình một bộ trang phục phóng khoáng và mát mẻ để tiện đi đường dài. Cô mặc một chiếc áo hai dây bằng lụa mềm mại màu kem mềm mại, phần cổ áo khoét sâu tinh tế để lộ chiếc cổ kiêu sa cùng bờ vai trần mướt mát. Chất lụa mỏng manh, rủ nhẹ ôm sát lấy cơ thể, vô tình tôn lên trọn vẹn cặp ngực căng tròn, nảy nở. Hai bầu ngực lớn dập dềnh theo từng nhịp thở dồn dập của người con dâu, khiến hai nụ hoa nhạy cảm bên trong như muốn hằn rõ qua lớp vải lụa mềm. Bên ngoài, cô chỉ khoác hờ một chiếc áo voan mỏng mỏng manh để che bớt làn da dưới nắng, chính sự nửa kín nửa hở ấy lại càng làm tăng thêm vẻ mơn mởn, mời gọi của da thịt.
Ngay khoảnh khắc Minh vừa xoay người khuất sau cánh cửa cốp, ông Nghiêm đột ngột tiến bước về phía Lam để nhấc chiếc vali còn lại của cô. Đúng lúc đó Lam cũng theo bản năng cúi xuống định xách đồ, hai cơ thể bất ngờ áp sát vào nhau trong một khoảng cách rất gần nhưng mà cũng rất xa...
Bờ vai rộng như thạch bàn của ông Nghiêm khẽ chạm nhẹ, ép sát vào vòm ngực căng tràn của con dâu. Sự va chạm lướt qua vô tình nhưng hữu ý khiến cặp vú nảy nở của Lam bị ép chặt, nảy nhẹ lên, tà áo khoác voan mỏng manh hoàn toàn bất lực trong việc che chắn. Lam khẽ rùng mình theo phản xạ, một luồng điện tê dại dội thẳng xuống vùng tư mật, hoa huyệt của cô khẽ thắt lại, dòng dịch thủy chực trào ra ướt át.
Cùng lúc đó, ông Nghiêm khẽ liếc nhìn, lướt ánh mắt thâm sâu như hố đen dọc từ chiếc cổ kiêu sa xuống khe ngực sâu hoắm đang phập phồng sau cổ áo hai dây trễ tràng của Lam. Ông nhìn xoáy vào đôi gò bồng đảo đang run rẩy, như muốn dùng ánh mắt nóng bỏng ấy lột trần lớp lụa mỏng manh của con dâu. Khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười bí ẩn. Cái liếc nhìn trực diện ấy khiến toàn thân Lam nhũn ra, đôi má đỏ bừng lên vì kích thích tột độ, cô vội vã lùi lại một bước, hơi thở dồn dập dính chặt lấy nếp áo khoác như một cành hoa phượng mỏng manh đang khẽ rơi trước cơn gió mạnh, vừa muốn né tránh vừa không thể ngăn mình rung động.
Sự hốt hoảng, pha chút thẹn thùng xấu hổ của Lam chưa kịp lắng xuống thì chiếc cốp xe đã được Minh đóng sầm lại một tiếng "kịch" khô khốc, cắt đứt bầu không khí mờ ám, dâm mỹ vừa bao trùm lấy hai người.
"Xong rồi bố ơi! Đồ đạc gọn gàng cả rồi, mình xuất phát thôi ạ,"
Minh tươi cười quay lại, trán lấm tấm vài giọt mồ hôi.
Lớp áo sơ mi xanh dương tựa sắc của bầu trời, hơi nhăn lại, những vệt ẩm nhạt loang trên vai áo nhưng không thể che đi vẻ rạng rỡ trong ánh mắt anh. Minh luôn là người như vậy, đơn giản, nhiệt thành và tin tưởng vào những điều trước mắt. Anh hoàn toàn không nhận ra khoảng lặng khác thường giữa bố mình và vợ, càng không thể nhìn thấy những dao động âm thầm đang bị che giấu sau vẻ bình thản của hai người.
Với nụ cười vẫn còn nguyên trên môi, Minh bước tới, vỗ nhẹ lên vai ông Nghiêm như một lời thúc giục thân tình, háo hức chờ đợi chuyến đi sắp bắt đầu.
Ông Nghiêm thu lại ánh nhìn thiêu đốt trên bầu ngực Lam trong chớp mắt, gương mặt lại trở về vẻ thâm trầm, dửng dưng như cũ. Ông khẽ gật đầu, ném mẩu thuốc lá cháy dở xuống đất rồi dùng mũi giày da di nát, giọng trầm khàn
"Ừ, lên xe đi "!
"Vâng. Lam ơi, em vào hàng ghế sau nằm đi, có gì mệt thì bảo anh nhé,"! Minh đon đả mở cửa sau cho vợ, chu đáo lót thêm chiếc gối cổ mà anh đã chuẩn bị sẵn.
Lam như vừa tìm thấy một lối thoát giữa khoảnh khắc ngột ngạt. Cô khẽ đáp một tiếng “vâng” nhỏ đến mức gần như tan vào không khí, rồi nhanh chóng bước về phía chiếc xe. , Khi tà váy lụa mỏng lướt qua người ông Nghiêm, cô vẫn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ và áp lực vô hình từ người đàn ông ấy. Luồng hơi nóng hừng hực, mùi thuốc lá nồng nồng hòa quyện cùng mùi nước hoa từ cơ thể vạm vỡ của ông phả vào da thịt mình, khiến nơi tư mật của cô khẽ thắt lại.
Cánh cửa xe khép lại, tách biệt cô với thế giới oi ả bên ngoài. Lam ngồi lặng ở băng ghế sau, đôi mắt long lanh mơ hồ, âm thầm nhìn về phía hai bóng lưng trước mặt.
Một là bờ vai rộng và tấm lưng rắn rỏi của ông Nghiêm, vững chãi như một thân cây lâu năm, toát lên vẻ từng trải và sức mạnh khiến cô khó lòng phớt lờ. Bên cạnh đó là dáng lưng quen thuộc của Minh, mềm mại hơn, giản dị hơn, mang theo sự ấm áp của một người đàn ông luôn dành cho cô sự tin tưởng và yêu thương.
Giữa hai khoảng lưng đối lập ấy, Lam bỗng thấy mình bé nhỏ hơn bao giờ hết.
"Hai đứa thắt dây an toàn vào," ông Nghiêm nói, đôi bàn tay to bản với những đường gân guốc mạnh mẽ dứt khoát sang số.
Minh ngồi bên cạnh vẫn đang bận rộn với chiếc điện thoại trên tay. Anh vừa gọi cho Hùng, người bạn đã liên lạc từ trước để hẹn gặp tại khu resort trên núi.
“Ừ, bố và tôi xuất phát rồi. Chắc khoảng vài tiếng nữa sẽ tới nơi. Ông tới nơi chưa?...Ừ...Ở đó luôn rồi à? Cứ gặp nhau ở khu Resort nhé.”!
Minh cúp máy, nở một nụ cười nhẹ rồi cúi xuống mở ứng dụng bản đồ. Cặp kính cận dày của anh khẽ trễ xuống sống mũi thẳng, những đường nét xanh đỏ trên màn hình nhỏ hiện lên, chỉ dẫn cung đường ngoằn ngoèo dẫn lên vùng núi phía trước. Anh chăm chú xem lại lộ trình, thỉnh thoảng còn phóng to thu nhỏ bản đồ để kiểm tra những đoạn đường khó đi, hoàn toàn đắm chìm trong sự háo hức của chuyến hành trình.
Chiếc xe bốn chỗ màu trắng khẽ rung lên rồi từ từ chuyển bánh. Bánh xe lăn qua những cánh hoa phượng vĩ đỏ thẫm còn rơi đầy trước cổng biệt thự, để lại phía sau con phố quen thuộc đang dần khuất xa.
Ba người bắt đầu hành trình kéo dài bốn tiếng đồng hồ hướng về đỉnh núi ngàn sương, nơi những cung đường mới, những khoảng lặng chưa được gọi tên và những bí mật âm thầm chờ đợi phía trước.