Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Bố Chồng

Lượt xem: 14360

mkmnman199x

Tập Tành Ăn Chơi
Phần 19 :


Căn biệt thự ẩn dật kiêu sa, đứng sừng sững gần rìa đất liền, nơi sóng biển ở khơi xa chưa bao giờ ngừng gào thét vào những vách đá tai bèo. Ba tầng kiến trúc cổ kính nhuốm màu thời gian, những bức tường vôi vữa đã mục nát, nhường chỗ cho những mảng rêu xanh mướt như nhung, dày đặc và ẩm mốc, ôm lấy căn nhà như một lớp áo choàng của sự hoài niệm. Những hàng hiên gỗ lim, qua năm tháng dầm dãi nắng muối và sương gió, giờ đã bóng loáng một sắc đen tuyền, tựa như những khúc đàn đã lịm tắt tiếng, chỉ còn vang vọng lại những thanh âm khô khốc của cõi u tịch.

Sáng nay, bầu trời giăng một lớp màn xám bạc mỏng manh như tơ, khẽ vắt ngang qua mặt biển mênh mông phía xa. Ánh nắng ban mai, dù chưa đủ sức xua tan hết làn sương mặn, vẫn dịu dàng buông những vệt vàng óng ả, đậu nhẹ trên những mảnh ngói âm dương rạn nứt phủ màu thời gian. Từ ban công nhìn xuống, phía xa xa, biển hiện lên một màu xám nhạt tinh khôi, những con sóng bạc đầu tinh nghịch vỗ rì rào vào bờ cát trắng mịn, rồi lại nhịp nhàng rút đi như một trò đùa bất tận, để lại trên mặt cát những vệt bọt trắng xóa mịn màng như dải lụa mỏng vừa rơi xuống, trong trẻo và thuần khiết đến lạ kỳ.

Lam choàng tỉnh giữa cái không gian đặc quánh và hơi ẩm mặn mòi của biển cả. Ánh sáng lọt qua khe rèm cửa mỏng đang bay phấp phới, nhảy múa trên những bụi trần li ti, soi rõ căn phòng rộng lớn nhưng đầy rẫy sự bất lực. Cô nằm đó, bất động giữa những hoa văn chạm trổ cầu kỳ trên thành giường long phụng, cảm giác rã rời còn hằn sâu như một vết sẹo tâm hồn.

Bên cạnh, Minh vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, gương mặt thư sinh hiền lành tựa như một trang sách cũ đã được gấp lại, bình yên đến lạ. Trên chiếc tủ nhỏ đầu giường, bát thuốc bắc đã nguội từ bao giờ, mặt nước đen lánh phẳng lặng như một tấm gương soi vào những hy vọng mỏng manh mà anh vẫn hằng nâng niu mỗi ngày. Đó là những thang thuốc đượm vị đắng của cỏ cây, chứa đựng khao khát về một mái ấm tròn đầy mà anh luôn nỗ lực vun đắp.

Lam khẽ nghiêng đầu nhìn anh, rồi lại nhìn làn khói hương mờ ảo vương vấn đâu đó, lòng cô dấy lên một nỗi niềm xao động, khó gọi tên. Một bên là người chồng thiện lương với tấm lòng chân thành như mặt hồ tĩnh lặng, một bên là dư âm của cơn sóng dữ vừa đi qua, để lại trong cô những dư chấn âm ỉ. Sự tương phản ấy chẳng khác nào hai dòng hải lưu đang giao thoa trong lòng đại dương, vừa có sự êm đềm của bến đỗ, lại vừa có chút cuồng nhiệt của biển cả. Cô thấy mình chênh chao, như một cánh buồm nhỏ đang cố gắng giữ thăng bằng giữa một đại dương mênh mông, đầy những cung bậc cảm xúc lạ kỳ mà chính cô cũng không thể giải thích thành lời.

Từ tầng dưới, tiếng bước chân của ông Nghiêm vang lên, đều đặn, đanh thép như tiếng sóng đập vào ghềnh đá. Tiếng ấm nước reo lên, tiếng lách cách của ấm chén hòa vào tiếng gió rít qua những khe cửa, tạo thành một bản hòa âm của sự lệ thuộc. Lam ngồi dậy, tấm khăn choàng tuột xuống để lộ bờ vai thon gọn mảnh mai, nơi làn gió biển lạnh buốt mang theo vị mặn mời, làm ớn lạnh cả sống lưng.

Lam hướng mắt nhìn những mảng rêu phong xanh mát bám dịu dàng trên vách đá bên khung cửa, nơi hơi thở của đất trời hòa quyện vào từng kẽ gạch, vẽ nên bức tranh thời gian bình yên đến lạ. Căn biệt thự bên bờ biển lúc này giống một nốt lặng đầy kiêu hãnh giữa bản giao hưởng của đại dương, nơi nâng niu những bí mật nhỏ bé và những nỗi niềm riêng tư của người ở.

Cô khẽ đẩy cánh cửa gỗ, bước ra ban công. Một luồng không khí thanh khiết của gió biển và hương vị tanh nồng mằn mặn của biển từ ngoài khơi xa xôi ùa tới, tràn vào phòng, ôm lấy cô trong sự mát lành, át đi mùi thuốc bắc đắng nồng ngai ngái. Phía dưới, khu vườn của biệt thự hiện ra như một bức họa thu nhỏ giữa lòng nắng hạ. Những thảm cỏ xanh mướt, mượt mà như nhung, đang khẽ lay động dưới bước chân của những tia nắng vàng óng ả. Mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ trên nền trời xanh ngắt, tựa như những dải lụa mỏng đang thong thả dạo chơi trên tầng không.

Trên ban công, vài chậu hoa đồng tiền với đủ màu sắc cam, vàng, hồng , tím đang độ khoe sắc, những cánh hoa mịn màng còn đọng lại vài giọt sương mai tinh khôi, khẽ rung rinh trong gió. Tiếng ve kêu râm ran bắt đầu vang lên từ tán lá của cây bàng già phía góc vườn, âm thanh ấy giòn giã và tươi vui, như một bản hòa tấu chào đón ngày mới đầy hy vọng.

Từ phía xa đường chân trời, nơi mặt biển xanh biếc hòa cùng sắc xám nhạt của nền trời buổi sớm, những cánh chim hải âu chao liệng giữa bầu trời cao rộng, cánh chim trắng muốt đập nhịp nhàng theo làn gió biển, tạo nên những đường cong mềm mại giữa không gian khoáng đạt. Lam tựa nhẹ đôi tay mảnh mai lên lan can đá ấm nóng vì nắng, cảm nhận cái ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay. Đứng giữa không gian tràn ngập nắng vàng và sắc xanh của cỏ cây, cô bỗng thấy tâm hồn mình nhẹ bẫng. Mọi muộn phiền hay những dư âm khó gọi tên từ đêm qua dường như bị làn gió trong trẻo kia cuốn đi, tan biến vào khoảng không bao la của đất trời.

Dưới khu vườn, ánh nắng vàng nhạt loang lổ trên những khóm hoa, tạo nên một vũ điệu của ánh sáng và sắc màu. Mọi vật quanh đây đều bừng lên sức sống, dịu dàng và đầy ắp hơi thở của một ngày hè rực rỡ, khiến cho căn biệt thự cổ kính bỗng chốc trở nên gần gũi, ấm áp hơn bao giờ hết.

Lam đứng lặng hồi lâu nơi ban công, để làn gió biển dịu dàng cuốn đi những vồn vã cuối cùng trong tâm trí. Khi hơi ấm của nắng đã thấm đẫm đôi vai, cô nhẹ nhàng quay vào phòng, nhìn Minh vẫn còn đang say giấc trong những tầng mơ màng, rồi khẽ khàng rời khỏi phòng ngủ, bước chân nhẹ tênh trên những bậc thang gỗ mát lạnh dẫn xuống dưới nhà.

Căn bếp giờ đây đã tràn ngập hương thơm ngọt lành. Nồi cháo gà được ninh nhừ từ đêm qua trên ngọn lửa liu riu, những hạt gạo nở bung mềm mại, hòa quyện với mùi thơm thanh dịu của hành ngò, khiến không gian bếp vốn dĩ tĩnh mịch bỗng trở nên ấm cúng. Lam tỉ mẩn mở nắp nồi, hơi nóng bốc lên làm làn da cô ửng hồng.

Trong khi chờ nồi cháo sôi, ánh mắt Lam vô tình lướt qua khung cửa sổ bếp mở rộng hướng ra khu vườn.

Dưới ánh nắng vàng rực của buổi ban mai, ông Nghiêm đang ở đó. Ông cởi trần, làn da đen sạm bóng lên dưới nắng, để lộ tấm lưng rộng và những thớ cơ săn chắc cuồn cuộn theo từng cử động, hằn rõ dấu ấn của một đời dãi dầu sương gió. Dưới chân ông là đống gỗ lim mới xẻ còn ngổn ngang trên nền cỏ xanh mướt, những thanh gỗ dài ngắn xếp lẫn vào nhau, tỏa mùi thơm ngai ngái đặc trưng của gỗ mới.

Ông đang chăm chú đóng nốt bộ bàn ghế gỗ đặt dưới góc vườn, ngay bên phải căn bếp. Phía trên là giàn mướp xanh um phủ kín thành một mái hiên tự nhiên, những dây mướp quấn chặt quanh giàn tre, buông xuống lủng lẳng những quả dài xanh mướt, khẽ đung đưa theo từng cơn gió sớm. Ánh nắng len qua kẽ lá, rắc xuống khoảng sân những mảng sáng tối loang lổ. Tiếng búa nện chắc nịch lên mặt gỗ lim vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng chim líu lo trên tán bằng lăng già, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.

Lam đứng lặng, hai tay khẽ vịn lên khung cửa gỗ đã nhuốm màu thời gian. Thế giới ngoài kia dường như thu bé lại, chỉ còn bóng dáng vững chãi của người đàn ông đang miệt mài với những khúc gỗ. Mỗi khi ông cúi người nhấc một thanh gỗ hay giơ cao chiếc búa, những đường cơ trên bờ vai, cánh tay và tấm lưng lại nổi lên rắn rỏi dưới làn da rám nắng, mạnh mẽ mà tự nhiên như được tôi luyện qua năm tháng lao động.

Cô biết mình không nên nhìn lâu như vậy, nhưng ánh mắt vẫn không sao rời khỏi ông. Hình ảnh trước mắt vô tình gợi lại những ký ức còn nóng hổi của đêm qua. Nỗi ngượng ngùng và bối rối vẫn âm ỉ trong lòng, nhưng xen lẫn vào đó là một cảm giác xao động khó gọi thành tên. Vẻ từng trải, điềm tĩnh và đầy nam tính của ông Nghiêm khiến trái tim cô khẽ chệch đi một nhịp. Đó không còn đơn thuần là sự tò mò hay cảm kích, mà là sức hút bản năng của một người đàn ông trưởng thành, mạnh mẽ và đáng tin cậy, khiến cô vừa muốn quay đi, vừa không nỡ rời mắt.

Dường như cảm nhận được có người đang lặng lẽ dõi theo mình, ông Nghiêm khẽ dừng tay. Chiếc búa trong tay được ông chậm rãi dựng tựa vào đống gỗ lim dưới chân. Ông đứng thẳng người, bàn tay chai sạn thong thả rút bao thuốc từ túi quần, khéo léo lấy ra một điếu rồi châm lửa. Đốm lửa nhỏ bùng lên, phản chiếu trong đôi mắt trầm mặc. Ông rít một hơi thật sâu, làn khói trắng lững lờ thoát khỏi khóe môi, quấn quýt trong ánh nắng ban mai rồi nhanh chóng tan vào khoảng không yên ả của khu vườn.

Mãi đến lúc ấy, ông mới chậm rãi quay đầu.

Ánh mắt ông bình thản mà sâu thẳm, lặng lẽ dừng bên khung cửa sổ nơi Lam đang đứng lặng.

Không một lời nói, không một cử chỉ.

Chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến trái tim cô khẽ thắt lại.

Lam cứng người nơi khung cửa sổ. Hai bàn tay vô thức siết chặt lấy thanh gỗ ngang đã phai màu. Cô biết mình nên quay đi, nhưng đôi mắt như chẳng còn nghe theo ý muốn. Khoảng cách giữa hai người không gần, vậy mà ánh nhìn ấy vẫn như lặng lẽ vượt qua khu vườn, xuyên qua khoảng nắng vàng, chạm thẳng vào tâm trí cô, khiến mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên mờ nhạt.

Đúng lúc bầu không khí tĩnh lặng ấy bắt đầu trở nên nặng nề, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ bất ngờ vang lên từ phía sau.

Những tiếng dép loẹt xoẹt nối tiếp nhau phá tan sự im lặng.

Minh bước xuống với mái tóc rối bời, dáng người hơi khom vì thiếu ngủ. Đôi mắt thâm quầng sau cặp kính cận dày luôn trễ xuống cánh mũi thẳng tắp càng làm gương mặt anh thêm phần mệt mỏi và nhợt nhạt.

Sự xuất hiện của anh như kéo Lam trở về thực tại.

Cô giật mình cúi xuống, hàng mi khẽ rũ che đi ánh mắt bối rối. Hai bàn tay vội buông khỏi khung cửa, cô xoay người trở lại căn bếp, cố tránh ánh nhìn vẫn còn hướng về mình từ ngoài khu vườn.

Phía sau lưng, tiếng búa lại đều đặn vang lên.

Phía trước mặt, Minh lặng lẽ bước đến bên bàn ăn, dáng vẻ gầy gò, uể oải. Anh khẽ kéo chiếc ghế gỗ, tiếng chân ghế cọ nhẹ trên nền đá hoa cương vang lên lạch cạch giữa căn bếp yên ắng. Minh chậm rãi ngồi xuống, chống một khuỷu tay lên mặt bàn rồi đưa tay day nhẹ giữa hai hàng lông mày, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ sau một đêm thức khuya.

"Vợ... mùi cháo thơm quá."

Giọng Minh khàn khàn vì mới ngủ dậy. Anh khẽ hít một hơi, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt rồi chống tay lên cằm, lặng lẽ nhìn nồi cháo đang sôi lăn tăn trên bếp.

Lam khẽ "ừm" một tiếng, ánh mắt vô thức lướt sang khu vườn. Ngoài kia, ông Nghiêm vẫn đứng tựa bên đống gỗ lim, điếu thuốc kẹp hờ nơi khóe môi. Làn khói trắng mỏng theo gió tan dần giữa nắng sớm, còn ông chỉ lặng lẽ nhìn về phía căn bếp trước khi cúi xuống cầm lại chiếc búa.

Khoảng sân giữa hai người đàn ông không rộng, nhưng trong mắt Lam lại như ngăn cách bởi hai thế giới khác nhau. Một người mang vẻ rắn rỏi, mạnh mẽ của những năm tháng dãi dầu mưa nắng; người còn lại là dáng vẻ thư sinh, gầy gò, hằn rõ dấu vết của những đêm thức trắng và áp lực công việc. Ý nghĩ ấy chỉ thoáng lướt qua, nhưng cũng đủ khiến lòng cô chợt se lại, một vị đắng nghèn nghẹn len sâu nơi lồng ngực mà chính cô cũng không biết phải gọi tên là gì.

Minh hít hà mùi cháo nóng rồi khẽ mỉm cười.Lam múc một bát cháo đặt trước mặt chồng, khẽ hỏi:

"Hôm qua anh ngủ có ngon không?"

Minh gật đầu.

"Cũng được. Chắc nhờ uống thuốc nên người đỡ mệt hơn."

Anh đưa tay xoa nhẹ bụng, cười gượng.

"Chỉ có điều thuốc bắc vẫn khó uống thật. Đắng đến tê cả lưỡi."

Lam ngồi xuống đối diện, ánh mắt dịu lại.

"Đắng mấy cũng phải uống. Bác sĩ dặn phải kiên trì, không được bỏ bữa nào."

Minh khẽ thở dài, đưa mắt nhìn bát cháo bốc khói.

"Anh biết. Chỉ là... nhiều lúc anh thấy có lỗi với em."

Lam khựng lại.

Minh cười nhạt, giọng nói nhỏ đi.

"Vợ chồng cưới nhau đã lâu mà anh vẫn... không làm tròn bổn phận của một người chồng. Bắt em phải cùng anh chạy chữa hết nơi này đến nơi khác, hết thuốc tây lại đến thuốc bắc."

Anh cúi đầu, những ngón tay vô thức siết lấy mép bát.

"Nhiều lúc anh cũng tự hỏi bao giờ bệnh của mình mới khá lên."

Nghe đến đó, lòng Lam chợt thắt lại.

Cô đứng dậy, bước đến phía sau ghế. Bàn tay mềm mại khẽ vuốt những lọn tóc còn rối trên đầu Minh, rồi dịu dàng xoa nhẹ sau gáy anh.

"Đừng nghĩ linh tinh nữa."

Giọng cô rất khẽ.

"Em lấy anh vì là anh, chứ đâu phải chỉ vì chuyện đó. Mình đã quyết định cùng nhau chữa bệnh thì cứ từ từ. Chỉ cần anh khỏe mạnh là được."

Minh lặng người vài giây rồi khẽ nắm lấy bàn tay Lam, áp lên má mình.

"Xin lỗi... vì đã để em phải chờ."

Lam mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng.

"Vợ chồng thì chờ nhau một chút có sao đâu."

Đúng lúc ấy, cô vô thức ngước nhìn ra khu vườn.

Ngoài kia, ông Nghiêm vẫn lặng lẽ làm việc bên đống gỗ lim. Tiếng búa nện xuống mặt gỗ đều đều vang lên giữa nắng sớm. Ông không nhìn vào căn bếp, cũng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc của mình.

Lam khẽ rút tay về.

Nhìn người chồng đang ngồi lặng lẽ trước mặt, lòng cô nhói lên từng cơn. Cô vẫn yêu Minh, vẫn thương người đàn ông hiền lành đã cùng mình đi qua biết bao năm tháng. Chính vì còn yêu nên cảm giác tội lỗi càng siết lấy tim cô dữ dội hơn.

Thế nhưng, chỉ cần vô thức liếc ra khu vườn, nơi ông Nghiêm vẫn lặng lẽ bên đống gỗ lim, những ký ức của đêm qua lại hiện lên rõ mồn một. Hơi ấm còn như vương trên da thịt, ánh mắt trầm mặc của ông vẫn in sâu trong tâm trí, khiến trái tim cô rối bời.

Lam vội quay mặt đi, cô muốn quên, muốn coi tất cả chỉ là một phút yếu lòng không bao giờ được phép lặp lại. Nhưng càng cố xóa, những ký ức ấy lại càng hiện lên rõ nét, như một dấu khắc không thể nào bào mòn. Nồi cháo trên bếp bắt đầu sôi mạnh. Những bọt nước trắng đục liên tiếp trào lên miệng nồi, đẩy từng giọt nước dùng rơi xuống mặt bếp nóng đỏ. Tiếng xèo... xèo... khe khẽ vang lên. Hơi nước quyện cùng mùi khét nhè nhẹ nhanh chóng lan khắp căn bếp.

Thế nhưng Lam vẫn đứng bất động.

Đôi mắt cô như đang nhìn nồi cháo, nhưng tâm trí lại hoàn toàn chìm trong những suy nghĩ hỗn độn. Hình ảnh Minh với gương mặt hiền lành ngồi trước bàn ăn và bóng dáng vững chãi của ông Nghiêm ngoài khu vườn cứ thay nhau hiện lên trong đầu, quấn lấy nhau thành một mớ cảm xúc rối bời khiến cô không biết phải đối diện với điều gì trước.

"Lam..."

Minh khẽ gọi.

Không có tiếng đáp.

"Lam..."

Anh nhíu mày, nhìn sang nồi cháo đang sôi trào.

"Lam!"

Lần này giọng anh lớn hơn.

"Cháo gà sắp khét kìa em!"

Lam giật bắn mình như người vừa tỉnh khỏi một giấc mộng.

"Hả?... A... vâng"

Cô giật mình quay phắt lại, vội vã hạ nhỏ ngọn lửa rồi nhấc nồi cháo ra khỏi bếp. Động tác hấp tấp đến mức chiếc muôi inox bóng loáng trong tay suýt tuột xuống nền gạch. Lam khẽ thở phào, vừa khuấy nồi cháo vừa cúi đầu cười ngượng. Hai gò má cô đỏ hồng, vẻ lúng túng ấy khiến cô trông vừa đáng yêu vừa có chút trẻ con. Thấy bộ dạng ấy, Minh không nhịn được bật cười.

"Em nghĩ gì mà nhập tâm dữ vậy? Cháo sôi trào từ nãy giờ cũng không hay."

Lam cắn nhẹ môi, né tránh ánh mắt của chồng.

"Đâu... em chỉ hơi mệt thôi."

Minh chống cằm nhìn cô, nụ cười hiền lành vẫn nở trên môi.

"Hay là đang nghĩ chuyện gì đen tối hả? Anh gọi ba lần mới chịu hoàn hồn."

Anh chỉ buột miệng trêu vợ cho vui, Nhưng chính câu nói tưởng như vô tư ấy lại khiến trái tim Lam như bị ai bóp nghẹt. Bàn tay cầm chiếc muôi khựng lại trong thoáng chốc. Cô cúi gằm mặt xuống nồi cháo đang sôi lăn tăn, làn hơi nóng nghi ngút bốc lên che mờ gương mặt. Chiếc muôi vẫn chậm rãi khuấy đều, như thể chỉ cần dừng lại một giây thôi, mọi cảm xúc giấu kín sẽ lập tức vỡ òa. Trong lồng ngực, tim cô đập dồn dập đến nghẹt thở, Minh không hề biết. Anh cũng không thể biết. Nhưng chính sự vô tư và tin tưởng của anh mới khiến từng lời nói ấy trở thành một lưỡi dao cùn, âm thầm cứa vào lòng Lam, khiến cảm giác tội lỗi trong cô càng lúc càng nặng trĩu.

Tiếng muôi inox chạm vào thành nồi vang lên những âm thanh lanh lảnh giữa căn bếp yên tĩnh.Lam cố giữ vẻ bình thường, lặng lẽ múc cháo ra từng bát. Nhưng những ngón tay đang cầm muôi lại không nghe theo ý muốn, khẽ run lên khiến vài giọt cháo nóng rơi xuống mặt bàn gỗ bóng loáng. Cô vội cầm lấy tấm khăn mềm lau đi, như muốn xóa sạch không chỉ những vệt cháo nhỏ kia, mà cả sự rối ren đang ngổn ngang trong lòng mình.

Phía bàn ăn, Minh hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của vợ, anh đang chăm chú nhìn vào màn hình laptop đặt trước mặt, cặp kính cận dày thường xuyên trượt nhẹ xuống sống mũi cao thẳng mỗi khi anh cúi sát đọc tài liệu, khiến Minh theo thói quen thỉnh thoảng lại đưa một ngón tay đẩy nhẹ gọng kính lên cao, rồi tiếp tục chăm chú nghiên cứu. Trên đó là hàng loạt trang tài liệu về dược liệu, những bài viết về Đông y, những cuộc trao đổi trên các diễn đàn và thông tin về các vị danh y nổi tiếng. Bên cạnh bát cháo gà còn nghi ngút khói là một chồng giấy dày cộp, bên trên chi chít những dòng ghi chú bằng bút đỏ.

Từng cái tên thảo dược, từng phương thuốc, từng hy vọng nhỏ nhoi... tất cả đều gắn với căn bệnh đã khiến anh day dứt suốt những năm qua. Đột nhiên, điện thoại trên bàn rung lên liên hồi. Âm thanh thông báo phá tan sự im lặng. Minh vội cầm lấy điện thoại, là một tin nhắn Email. Ban đầu, trong ánh mắt anh chỉ là sự mệt mỏi quen thuộc, nhưng chỉ vài giây sau, vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng dần hiện lên. Gương mặt vốn luôn trầm lặng bỗng sáng lên một cách hiếm thấy, ánh mắt lờ đờ trở nên vui vẻ như trẻ thơ.

"Lam... Lam ơi!"

Giọng anh cao hơn bình thường, không giấu được sự kích động, Lam giật mình quay lại.

"Sao vậy anh? Có chuyện gì à?"

Cô đặt nồi cháo xuống rồi bước nhanh về phía anh.Minh không trả lời ngay. Anh xoay màn hình laptop về phía cô, ngón tay chỉ vào dòng tin nhắn mới nhận được.

"Là ông ấy."

Anh cười, một nụ cười mà Lam đã lâu rồi mới nhìn thấy.

"Vị thầy thuốc người Trung Quốc mà lần trước anh kể với em ấy. Hùng, thằng bạn thời cấp 3 vừa nhắn lại cho anh rồi."

Lam khẽ sững người. Cô vẫn nhớ hôm đó Minh đã kể cho cô nghe về một vị lương y người Trung Quốc, người sống khá kín tiếng, không dễ dàng nhận chữa bệnh cho người lạ. Khi ấy, cô đã ngồi nghe anh nói, vừa thương vừa bất lực trước niềm hy vọng mong manh mà anh đặt vào từng phương thuốc. Minh kéo tay cô, ánh mắt tràn đầy mong chờ.

"Ông ấy đồng ý gặp anh rồi. Hùng phải nhờ người quen giới thiệu mãi mới được. Nghe nói ông ấy không nhận nhiều bệnh nhân, nhưng lần này ông ấy chịu xem qua tình trạng của anh."

Anh nhìn cô, giọng nói chậm lại vì xúc động.

"Ông ấy hẹn anh cuối tuần này lên khu nghỉ dưỡng trên núi. Ở đó cũng là nơi ông ấy thường ở một thời gian để nghiên cứu thuốc. Không khí trên đó rất tốt, lại yên tĩnh."

Minh siết nhẹ bàn tay Lam.

"Vợ đi cùng anh nhé?"

Trong ánh mắt anh không chỉ có hy vọng về việc chữa bệnh, mà còn có cả sự mong mỏi được cùng cô tìm lại những ngày tháng bình yên.

"Mình coi như đi nghỉ một chuyến. Anh cũng muốn em được thoải mái hơn. Dạo này anh chỉ biết loay hoay với công việc của mình, để em phải chịu nhiều áp lực."

Anh cười nhẹ.

"Biết đâu lần này thật sự có hy vọng."

Lam nhìn người đàn ông trước mặt. Nhìn vào đôi mắt đang ánh lên niềm tin, nhìn vào bàn tay vẫn luôn nắm lấy tay cô bằng tất cả sự yêu thương và dựa dẫm.Cổ họng cô nghẹn lại.Cô thương Minh.Thương người chồng đã chưa từng trách móc, chưa từng buông bỏ, dù chính anh mới là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nhưng cùng lúc đó, một cảm giác tội lỗi lạnh buốt lại âm thầm trào lên trong lòng cô.

Bởi cô biết, ngay bên ngoài khu vườn kia, có một người đàn ông khác đã để lại trong cô những dấu vết mà cô không thể giả vờ như chưa từng tồn tại. Niềm hy vọng trong mắt Minh càng sáng bao nhiêu, Lam càng thấy mình đau đớn và xấu hổ bấy nhiêu.


Đúng lúc ấy, cánh cửa sau khẽ rung lên.

Bóng dáng cao lớn của ông Nghiêm xuất hiện nơi lối vào căn bếp, vô tình chắn ngang luồng nắng ban mai đang tràn qua hiên nhà. Trên nền gạch, cái bóng dài của ông lặng lẽ kéo xuống, phủ qua khoảng không giữa bàn ăn và khu bếp.

Ông đã mặc lại chiếc áo sơ mi màu sẫm, những chiếc cúc nhỏ được cài hờ hững, để lộ phần cổ và khuôn ngực rắn rỏi còn vương chút dấu vết của buổi sáng lao động. Mùi gỗ lim mới xẻ trên người ông hòa cùng hơi nắng ngoài vườn len vào căn bếp, mang theo cảm giác quen thuộc của một người đàn ông đã gắn cả đời mình với đất và gỗ.

Ông bước vào không vội vàng, từng bước chân trầm ổn vang nhẹ trên nền nhà, không ai nhận ra sự thay đổi rất nhỏ trong bầu không khí ấy, ngoại trừ Lam. Cô khựng lại trong thoáng chốc, bàn tay đang đặt trên thành bát cháo vô thức siết nhẹ.Minh vẫn đang say sưa với niềm hy vọng vừa nhận được. Anh quay sang bố, ánh mắt sáng lên:

"Bố này, con tìm được thầy rồi."

Anh chỉ vào màn hình chiếc laptop trên mặt bàn ăn gỗ, giọng đầy hào hứng.

"Là vị thầy thuốc người Trung Quốc mà lần trước con kể với bố ấy. Hùng vừa liên hệ được rồi. Người ta bảo ông ấy rất giỏi, từng giúp nhiều người có hoàn cảnh giống con tìm lại được hy vọng."

Minh cười, nụ cười hiếm hoi xuất hiện sau những tháng ngày lo lắng.

"Cuối tuần này con định đưa Lam lên khu resort trên núi gặp ông ấy. Vừa khám bệnh, vừa để cô ấy được nghỉ ngơi một chút. Suốt ngày quanh quẩn ở xưởng gỗ rồi trong bếp, cô ấy cũng mệt mỏi."

Anh dừng lại, quay sang nhìn bố.

"Bố cũng đi cùng chúng con nhé?"

Trong ánh mắt Minh là sự mong chờ đơn giản của một người con.

"Bố làm việc bao nhiêu năm rồi. Lúc nào cũng quanh quẩn với gỗ, máy móc. Lần này coi như cả nhà mình đi thay đổi không khí. Trên núi chắc cũng dễ chịu hơn, biết đâu bố cũng thấy thoải mái hơn."

Ông Nghiêm không trả lời ngay, căn bếp bỗng rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ.Chiếc đồng hồ treo tường chầm chậm vang lên từng tiếng tích tắc. Ngoài sân, gió khẽ lay giàn mướp, những chiếc lá va vào nhau tạo thành âm thanh xào xạc rất khẽ.Một lúc sau, ông Nghiêm mới kéo ghế ngồi xuống.Động tác của ông bình thản đến mức khó đoán được bất kỳ cảm xúc nào.Lam lặng lẽ nhìn ông, nhưng không dám nhìn quá lâu. Ông đưa tay nhận lấy chén hồng trà cô vừa đặt trên bàn. Đôi bàn tay chai sạn nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nơi đầu lưỡi dường như không khiến ông thay đổi sắc mặt. Một lát sau, ông mới đặt chén trà xuống.

"Đi nghỉ dưỡng cũng tốt."

Giọng ông trầm thấp, bình thản.

"Phụ nữ con gái không nên quanh năm chỉ biết đến bếp núc với công việc. Có thời gian thì nên để tâm trạng được thoải mái một chút."

Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua Minh rồi chậm rãi nói tiếp:

"Đàn ông cũng vậy. Có những lúc cần rời khỏi những thứ quen thuộc, nhìn lại bản thân và những chuyện mình đang theo đuổi."

Chiếc chén sứ chạm xuống mặt bàn gỗ, phát ra một tiếng cạch khẽ.

"Chuyện ở xưởng bố sẽ sắp xếp."

Ánh mắt thâm sâu nhìn con trai.

"Chi phí cũng không cần lo. Nếu đã đi thì cả nhà cùng đi."

Ông ngừng một nhịp.

"Quan trọng nhất là... chuyến này có giúp được con hay không."

Minh lập tức nở nụ cười nhẹ nhõm.Anh quay sang nắm lấy tay Lam, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

"Vợ thấy chưa? Bố ủng hộ mình rồi."

Anh cười.

"Có bố đi cùng chắc vui hơn nhiều. Em đồng ý nhé?"

Lam nhìn bàn tay mảnh khảnh của Minh đang nắm lấy tay mình.Bàn tay của người chồng cô yêu thương, người đã cùng cô đi qua biết bao năm tháng. Hơi ấm quen thuộc ấy khiến lòng cô chợt nhói lên. Sau câu hỏi của Minh, căn bếp rơi vào một khoảng lặng kéo dài.

Tiếng cháo gà sôi lăn tăn trên bếp, tiếng nước nhỏ xuống từ vòi rửa chén, tiếng gió biển khe khẽ lùa qua khung cửa... tất cả những âm thanh quen thuộc bỗng trở nên xa xôi trong tai Lam.Cô khẽ hít vào một hơi, cố giữ cho vẻ mặt bình thường. Ánh mắt cô dừng lại nơi Minh, nhìn thấy sự mong chờ và niềm tin trong đôi mắt anh. Rồi cô vô thức nhìn về phía người đàn ông đang ngồi đối diện. Ông Nghiêm vẫn bình thản thưởng trà.

Ông chỉ lặng lẽ nâng chén, nhâm nhi từng ngụm hồng trà nóng hổi trong chiếc chén sứ. Từng động tác của ông chậm rãi và điềm tĩnh, như thể mọi chuyện trong căn bếp này đều không thể làm xáo động tâm trí ông. Ánh nắng ngoài sân xuyên qua khung cửa, phủ lên gương mặt trầm mặc ấy một màu vàng nhạt. Lam vội vàng dời ánh mắt đi. Cô sợ chỉ cần nhìn thêm một chút, những cảm xúc hỗn loạn trong lòng sẽ không còn cách nào che giấu được nữa.

Cô biết mình vẫn yêu Minh.

Người đàn ông trước mặt cô vẫn là người đã nắm tay cô trong những ngày khó khăn nhất, vẫn luôn dịu dàng, nhẫn nại và chưa từng để cô cảm thấy mình cô độc. Nhưng chính vì sự chân thành ấy, cô càng thấy lòng mình nặng trĩu. Một bên là niềm hy vọng mong manh của người chồng đang cố tìm lại sự tự tin đã mất.
Một bên là những rung động, những ký ức mà cô không muốn thừa nhận nhưng cũng không thể xóa bỏ.Lam khẽ siết nhẹ những ngón tay, rồi cuối cùng cũng ép mình nở một nụ cười bình thường.

"Vâng... con sẽ sắp xếp việc nhà."

Giọng cô nhỏ hơn bình thường.

"Cảm ơn bố đã tạo điều kiện cho hai đứa con."

Nói rồi, Lam nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Minh, cố làm động tác ấy tự nhiên nhất có thể. Cô quay về phía bếp, tiếp tục múc cháo ra bát. Tiếng thìa chạm vào thành sứ vang lên trong trẻo. Một âm thanh rất bình thường, nhưng với Lam lúc này lại giống như đang nhắc nhở cô rằng cuộc sống phía trước sẽ không còn đơn giản như trước nữa.Ông Nghiêm đặt chén trà xuống rồi đứng dậy. Khi đi ngang qua phía sau Lam, bước chân ông dừng lại trong thoáng chốc.Không có hành động thân mật nào, cũng không có lời nói nào vượt quá giới hạn. Ông chỉ nhẹ giọng:

"Ngày mai lên núi, nhớ chuẩn bị thêm áo ấm nhé."

Lam khựng tay.

Giọng ông vẫn bình thản, giống như một lời dặn dò của một người cha dành cho con trai và con dâu.

"Trên đó buổi tối lạnh hơn dưới này. Hai đứa phải biết giữ gìn sức khỏe, đừng để bị cảm."

Một câu nói đơn giản. Nhưng đối với Lam, nó lại khiến lòng cô dấy lên một cảm giác phức tạp khó gọi tên, bởi cô hiểu, người đàn ông trước mặt vẫn đang cố giữ đúng vị trí của mình trong căn nhà này.Ông Nghiêm không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi bước ra phía cửa sau.Bóng lưng cao lớn ấy nhanh chóng hòa vào ánh nắng ngoài sân. Nơi những cơn gió biển lồng lộng không ngừng thổi và tiếng ve kêu lan man đâu đó trong vòm lá xanh xẫm. Minh vẫn không nhận ra sự thay đổi nhỏ trong bầu không khí. Anh tiếp tục hào hứng mở điện thoại, tìm kiếm thông tin về khu resort.

"Vợ ơi, anh xem rồi. Trên đó có suối khoáng nóng, cảnh cũng đẹp lắm."

Anh cười.

"Hay mình đăng ký thêm một số dịch vụ thư giãn cho em. Dạo này em cũng vất vả rồi."

Lam im lặng nhìn chồng. Mỗi lời quan tâm của Minh đều khiến cô vừa ấm lòng, vừa thấy đau.Bởi anh vẫn đang cố gắng dành cho cô những điều tốt đẹp nhất, trong khi chính cô lại đang phá hủy đi những điều đẹp đẽ này.

"Vợ?"

Minh nghiêng đầu nhìn cô.

"Sao em lại ngẩn người nữa rồi?"

Lam giật mình, vội kéo khóe môi thành một nụ cười.

"Không có gì. Em chỉ đang nghĩ xem cần chuẩn bị những gì thôi. Lâu rồi mình mới đi xa, em sợ thiếu đồ."

"Thiếu gì thì lên đó mua cũng được."

Minh cười hiền.

"Quan trọng là lần này mình được đi cùng nhau."

Anh cúi xuống, khẽ hôn lên mái tóc cô.Một cử chỉ nhỏ bé, nhưng chứa đầy sự tin tưởng.Lam đứng yên.Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấy mình như đang đứng giữa hai phía đối lập.Một bên là người chồng cô vẫn yêu thương, người luôn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng và tin cậy. Một bên là người đàn ông ngoài khu vườn, người đã khiến cuộc sống vốn yên bình của cô xuất hiện những cảm xúc mà cô không biết phải đối diện thế nào.

Lam vô thức nhìn qua ô cửa sổ.

Ngoài sân, ông Nghiêm đang tiếp tục hoàn thiện bộ bàn ghế gỗ. Ông cúi xuống chỉnh lại một mối nối, dáng vẻ lặng lẽ và tập trung như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ánh nắng phủ lên bờ vai ông.Tiếng búa lại vang lên đều đặn giữa khu vườn. Lam nhìn cảnh tượng ấy, lòng chợt nặng trĩu.Cô biết mình vẫn còn yêu Minh, nhưng cô cũng biết có những điều một khi đã xảy ra thì không thể dễ dàng quay trở lại như ban đầu.Và chuyến đi ngày mai, có lẽ sẽ là nơi buộc cô phải đối diện với tất cả những mâu thuẫn mà cô đang cố giấu kín.
 

mkmnman199x

Tập Tành Ăn Chơi
Phần 20 :


Cả ngày hôm ấy trôi qua trong một bầu không khí tĩnh lặng và bình yên. Ngoài khơi xa, sóng biển vẫn miệt mài vỗ vào những vách đá, nhưng khi vọng đến căn biệt thự cổ phủ kín rêu phong, âm thanh ấy dường như đã được gọt giũa, chỉ còn lại những nhịp rì rào dịu nhẹ như hơi thở của biển.

Lam vùi mình vào những công việc lặt vặt: thu dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo và sắp xếp hành lý cho chuyến đi vào ngày mai. Cô cố giữ cho đôi tay luôn bận rộn, như thể chỉ cần ngừng lại một khoảnh khắc, những khoảng trống trong lòng sẽ lập tức bị lấp đầy bởi ký ức về đêm hôm trước, một đêm ngập tràn mê say, dịu ngọt và nồng nàn đến mức từng cái chạm, từng hơi thở vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, rõ ràng như vừa mới xảy ra.

Sự hiện diện vạm vỡ, đầy khí chất đàn ông của ông Nghiêm dường như vẫn còn vương xót lại trên từng tấc da thịt cô. Cái cảm giác bỏng rát, ngập tràn khi cái khúc thịt to dài, thô ráp và cứng như bàn thạch của người cha chồng nhồi nhét, lấp đầy bên trong cơ thể cô vẫn còn vẹn nguyên như một khoái cảm dục vọng sâu đậm. Mỗi bước đi chuyển mình, mỗi cái cúi người gập đồ, lại khiến chiếc quần lót mỏng cô đang mặc cạ nhẹ vào khe ẩm ướt, Lam lại như cảm nhận được sự ma sát mãnh liệt. Thứ khoái cảm thô bạo nhưng đầy cào xé ấy dường như vẫn còn âm ỉ chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân thon thả đôi lúc run lên bần bật trong một cơn say mê vô thức. Ánh mắt thâm sâu như hố đen của ông, xuyên qua ô cửa sổ bếp trong buổi sáng, chẳng khác nào một viên đá ném vào mặt gương phẳng lặng của lý trí. mặt gương ấy vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ dòng dục vọng hoang dại đang cuộn trào, sẵn sàng cuốn người đàn bà vào dòng xoáy tội lỗi.

Tối muộn, căn phòng ngủ ở tầng hai ngập trong ánh đèn vàng khuê các ấm áp, tạo nên những mảng màu mờ ảo khơi gợi cho những suy nghĩ miên man. Minh đã ngủ sớm sau khi uống xong thang thuốc bắc cuối cùng dưới sự giám sát của Lam. Nhìn gương mặt nghiêng hiền hậu nhưng lộ rõ vẻ gầy gò, trầm lặng của chồng, lòng Lam dấy lên một nỗi niềm khó tả, vừa xót xa, lại vừa có chút nghẹn ngào cho sự yếu ớt bấy lâu của anh. Cô bước đến bên tủ quần áo cao rộng sẫm màu, mở cánh cửa gỗ sồi phát ra tiếng "két" khẽ khàng.

Lời dặn của ông Nghiêm buổi sáng bất giác một lần nữa vang lên bên tai cô, trầm thấp, ấm nóng và mang theo một thứ uy quyền không thể chối từ: "Ngày mai lên núi, nhớ chuẩn bị thêm áo ấm nhé."

Lam khẽ thở dài, tay cô lướt qua những chiếc váy lụa mỏng mang sắc vị mùa hè, dừng lại trước chiếc áo khoác mỏng bằng sợi dệt mềm màu kem và một chiếc khăn choàng lụa dài. Khi xếp chiếc áo vào va li, ngón tay cô khẽ chạm vào mặt vải nghe tiếng sột soạt, cảm giác như chính mình đang tự tay gói ghém cả những khát khao thầm kín, mãnh liệt nhất để mang theo lên ngọn núi cao phía trước. Cô biết, chuyến đi này không đơn thuần là hành trình tìm kiếm hy vọng cho Minh, mà còn là một cuộc dạo chơi đầy thử thách, nơi cô sẽ phải đối diện với sự xáo động mãnh liệt của cả lý trí và xác thịt khi ở gần cả hai người đàn ông trong một không gian hoàn toàn mới lạ.

Khi chiếc khóa kéo vali chuẩn bị khép lại, Lam bỗng khựng tay.

Không gian phòng ngủ tầng hai của vợ chồng Lam về đêm như rộng ra dưới ánh đèn ngủ màu vàng mật tràn trề. Thứ ánh sáng lờ mờ, dịu dàng len qua căn phòng, phủ lên mọi thứ một lớp màu nhạt nhòa. Nó không đủ rực rỡ để xua tan bóng tối, nhưng vẫn vừa vặn soi rõ dáng Minh đang chìm sâu trong giấc ngủ mệt mỏi, cùng những góc nhỏ quen thuộc quanh chiếc giường. Bên ngoài ô cửa sổ nơi tấm rèm cửa mỏng manh khẽ lay động theo từng cơn gió, đó là một đêm hè vùng biển không hề yên ả. Gió khơi xa thổi về mỗi lúc một lồng lộng, rít qua những khe cửa gỗ lim nghe như tiếng thở dài trầm uất của đại dương. Mặt biển đen thẫm ngoài kia giống như một con quái thú đang giấu mình dưới màn đêm, thỉnh thoảng lại lồng lên, vỗ những con sóng bạc đầu thô bạo vào vách đá tai bèo lởm chởm, bọt tung trắng xóa đầy cuồng nhiệt rồi lại tan biến vào hư không.

Lam đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn, lắng nghe tiếng biển vọng vào trong đêm, để rồi nhận ra lòng mình cũng chẳng còn bình yên. Cô lúc này giống như căn biệt thự cổ kính kia, bên ngoài vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, trang nghiêm, nhưng bên trong đã âm thầm chịu đựng những con sóng ngầm của cảm xúc, từng chút một làm lay động những góc sâu kín nhất trong tâm hồn.

Ánh mắt cô rời khỏi khoảng tối ngoài cửa sổ, lướt qua mặt kính của chiếc bàn trang điểm đặt nơi góc phòng. Đó là chiếc bàn bằng gỗ gụ chạm trổ hoa văn cổ điển, trên mặt bàn bày biện vài lọ nước hoa thủy tinh lấp lánh phản chiếu ánh đèn vàng, một chiếc lược sừng đượm mùi tinh dầu bưởi, và một hũ kem dưỡng da hộ mệnh mà cô vẫn dùng mỗi tối. Thế nhưng, tiêu điểm duy nhất khiến đôi mắt Lam mở to đầy dao động lại là cái ngăn kéo nhỏ ở góc dưới, đang hé mở một khe hở mỏng dính.

Cô cắn chặt môi, hơi thở khẽ dồn dập khi thò những ngón tay thon dài, run rẩy vào sâu trong ngăn kéo, lén lút nhấc hộp bao cao su bằng giấy mỏng ra ngoài. Lớp vỏ thiếc mỏng nhẹ chạm vào nhau phát ra tiếng sột soạt rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của phòng ngủ, âm thanh ấy giống như một lời thú tội đầy tủi hổ, dội thẳng vào tâm hồn cô. Lam tự nhủ với lòng mình rằng đây chỉ là sự chuẩn bị cho Minh, biết đâu chuyến đi gặp vị danh y này sẽ mang lại điều kỳ diệu cho căn bệnh của anh. Thế nhưng, trái tim cô lại đập liên hồi một cách tội lỗi; sâu thẳm trong tiềm thức, cô biết rõ thứ đang khiến hoa huyệt mình âm ỉ nóng lên và tiết ra dòng dâm thủy ẩm ướt không phải là dáng vẻ thư sinh gầy gò của chồng, mà là hình ảnh cái buồi thô ráp, khổng lồ của người bố chồng vạm vỡ.

Hai chiếc bao cao su được cô lặng lẽ giấu vào một góc khuất, nép mình giữa những nếp gấp mềm mại của chiếc cardigan màu kem. Một cử chỉ nhỏ bé đến mức tưởng như vô nghĩa, nhưng lại tựa chiếc chìa khóa vô hình mở ra cánh cửa của những điều cô cố che giấu, sự phản bội âm thầm, nỗi khao khát bị kìm nén, và ngọn lửa bản năng đang chực cháy theo bước chân cô lên đỉnh núi phủ ngàn sương lạnh.

Sau khi chiếc khóa kéo của vali khép lại bằng một tiếng "xoẹt" dứt khoát, Lam đứng lặng hồi lâu, khuân ngực căng tròn nảy nở sau lớp váy ngủ mỏng manh vẫn phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Cô đưa ánh mắt long lanh gợi tình nhìn lại chiếc giường rộng rãi, nơi Minh vẫn nằm im lìm dưới lớp chăn mỏng. Sự tin tưởng và yếu ớt của anh lúc này giống như một sợi dây xích vô hình, vừa siết chặt lấy lương tâm cô, lại vừa đẩy cô lún sâu hơn vào cảm giác kích thích tội lỗi. Cô tắt ngọn đèn ngủ màu vàng nhạt, để căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn tiếng sóng biển ngoài khơi xa dội vào vách đá tai bèo như những tiếng thúc giục của bản năng.

Lam chậm rãi bước đến bên giường, nhẹ nhàng nằm xuống nghiêng người quay lưng về phía chồng. Thế nhưng bóng tối không mang lại cho cô sự bình yên, nó ngược lại càng phóng đại những cảm giác nhạy cảm nhất trên cơ thể. Hơi thở của Minh bên cạnh đều đặn, yên bình bao nhiêu thì vùng nhạy cảm bên dưới của Lam lúc này lại râm ran, bứt rứt bấy nhiêu. Sự ma sát vô tình của hai đùi khi nằm nghiêng khiến hoa huyệt vốn đã ngậm đầy ký ức của đêm hôm trước bất chợt tiết ra một dòng dịch dâm thủy nóng hổi, làm ướt đẫm lớp quần lót mỏng, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy, khó chịu đến cồn cào.

Trong bóng đêm mịt mùng, hình ảnh cơ thể vạm vỡ và thứ kích thước thô ráp, cứng như thép được nung luyện của ông Nghiêm lại hiện lên, giống một bàn tay vô hình mơn trớn tâm trí cô. Không chịu nổi sự cào xé của thể xác, Lam cắn chặt môi, hơi thở khẽ đứt quãng khi bàn tay mềm mại khẽ luồn qua gấu váy mỏng, lướt nhẹ lên chiếc quần lót ren ẩm ướt...

Đầu ngón tay thon dài khẽ chạm vào nơi khe thịt đang nóng ran, ấn nhẹ rồi miết vài cái lên nếp gấp mềm mại ngoài lớp quần lót để xoa dịu đi cơn nứng âm ỉ đang hành hạ mình. “Ưm…” Một tiếng thở dốc cực khẽ nghẹn lại nơi đầu lưỡi. Chỉ vài cái miết nhẹ đầy vụng trộm ấy, cái cảm giác đầy đặn, thô bạo của người bố chồng như một lần nữa sống dậy, khiến toàn thân cô run lên. Nhưng ngay khi ngón tay định lún sâu hơn vào vùng ẩm ướt, Minh bên cạnh chợt khẽ trở mình.

Tiếng sột soạt của tấm chăn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lý trí Lam. Cô giật mình, vội vã rút bàn tay đang đẫm sương mai ra khỏi vùng tư mật, tim đập liên hồi như một kẻ trộm vừa suýt bị bắt quả tang. Cô nằm im bấy bất động, hai mắt mở to nhìn vào khoảng không tối mịt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Sự bứt rứt nơi da thịt chỉ mới được xoa dịu một nửa, vẫn còn vương vấn đầy thèm khát và tội lỗi, theo cô chìm vào giấc ngủ muộn, sẵn sàng cho hành trình đầy giông bão lên đỉnh núi vào ngày mai.


Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp xuyên qua lớp rèm cửa dày, bầu trời vẫn phủ một màu xám nhạt. Những gợn mây u sầu trôi lặng lẽ, như đang chìm trong một giấc ngủ dài giữa khoảng không mênh mông. Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mùa hè còn e ấp nơi đường chân trời, chỉ vừa đủ khẽ chạm vào màn đêm đang nhạt dần. Căn phòng ngủ trên tầng ba lúc sáu giờ sáng vẫn chìm trong một lớp sương xám mỏng, yên ả và tĩnh lặng như một giấc mơ chưa tỉnh. Từ phía biển xa, những làn sương sớm theo cơn gió nhẹ len qua khe cửa sổ, mang theo vị mằn mặn của đại dương cùng hơi thở trong lành của buổi bình minh, dịu dàng cuốn đi chút oi nồng còn vương lại sau một đêm dài. Lam còn đang chập chờn trong một giấc mơ đầy mộng mị thì một bàn tay gầy guộc, hơi lành lạnh khẽ lay nhẹ bờ vai trần của cô.

"Lam ơi, dậy thôi em. Sáng rồi, chuẩn bị đồ đạc còn kịp đi sớm cho mát."

Tiếng gọi trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai khiến Lam khẽ giật mình. Hàng mi cong run rẩy vài nhịp lưu luyến giấc mơ dang dở, rồi dịu dàng hé mở trước ánh sáng nhạt màu của buổi sớm. Cô ngỡ rằng tiếng chuông báo thức đã kéo mình ra khỏi cơn say ngủ, nhưng hóa ra người thức dậy trước lại là Minh.

Anh đang ở bên cạnh, gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm dài. Vẻ uể oải hằn nơi đôi mắt hơi trũng sâu, nhưng đâu đó trong ánh nhìn ấy lại le lói một niềm háo hức hiếm thấy, sự mong chờ dành cho chuyến đi phía trước, như một đứa trẻ đang âm thầm giữ lấy niềm vui của ngày mới.

Lam cựa mình trong giấc ngủ dở dang, hàng mi hé mở, cô mỉm cười hạnh phúc khi Minh đặt nhẹ một nụ hôn nồng ấm lên mái tóc bồng bềnh đen láy của vợ. Cô chậm rãi ngồi dậy giữa căn phòng vẫn còn chìm trong sắc nhạt của buổi sáng sớm.

Trong căn phòng yên tĩnh, mọi thứ dường như vẫn còn chìm trong một lớp sương mỏng. Hơi lạnh từ biển theo gió len qua ô cửa khép hờ, khẽ lay động tà rèm và mang theo mùi vị mằn mặn quen thuộc của đại dương. Lam ngồi lặng vài giây trên mép giường, để những âm thanh đầu tiên của ngày mới chạm vào mình, tiếng gió, tiếng sóng xa xa, và nhịp thở đều đặn của người bên cạnh.

Minh khẽ đưa tay vuốt lại mái tóc rối nhẹ của Lam, những ngón tay chậm rãi lướt qua từng lọn tóc mềm như một cử chỉ vô thức đầy dịu dàng. Anh khẽ chỉnh lại vạt váy ngủ cho cô rồi mới để Lam bước xuống giường. Những chuyển động nhỏ bé, quen thuộc của buổi sáng tưởng như chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong khoảnh khắc yên bình ấy, cả hai dường như đều mang theo một khoảng lặng khó nói thành lời. Chuyến đi hôm nay đang chờ phía trước, cùng với những điều chưa ai biết liệu có thể tiếp tục được che giấu như chưa từng xảy ra.

Cô bước vào nhà vệ sinh để gột rửa tâm hồn qua làn nước ấm.

Dưới làn nước nóng rào rạt trút xuống từ vòi hoa sen, Lam khẽ rùng mình, cặp ngực căng tròn phập phồng đón nhận sự thức tỉnh của lý trí. Những tia nước li ti như ngàn vạt kim châm thanh khiết, như cố cuốn trôi đi chút dư vị dâm mỹ, ẩm nóng còn đang lưu luyến vương lại.

Thế nhưng, da thịt người phụ nữ ấy dường như đã bị đánh thức. Khi những giọt nước long lanh lướt dọc theo chiếc cổ kiêu sa, thong thả trượt qua đường cong mềm mại của bờ vai trần rồi đọng lại nơi bầu ngực nảy nở đang thổn thức, Lam vô thức nhắm nghiền mắt lại. Sự mơn trớn nhè nhẹ của làn nước nóng bỏng lúc này không làm cô nguôi ngoai, mà ngược lại, nó huyễn hoặc tâm trí cô thành những cái vuốt ve thô bạo.

Dòng nước trôi đến đâu, cảm giác thèm khát như một loài dây leo hoang dại lại quấn chặt lấy cô đến đó. Khi nước luồn qua khe đùi non mịn màng, chạm vào nơi tư mật với đám cỏ đen ướt át huyền bí đang âm ỉ một luồng điện nóng ran, nụ hoa nhạy cảm của cô lại khẽ rung lên, run rẩy ngậm lấy những giọt nước ấm nồng. Nơi hoa huyệt sâu thẳm, sự trống trải dâng lên cồn cào như một tiếng gọi đòi hỏi sự lấp đầy thô bạo, thứ cảm giác bóp nghẹt hơi thở mà chỉ người đàn ông ở tầng dưới mới có thể mang lại.

Cô vừa thấy lòng mình bị một sức hút vô hình kéo về phía trước, vừa âm thầm lo sợ chuyến đi này sẽ đưa cô vượt qua ranh giới cuối cùng mà bản thân vẫn cố bảo vệ. cô sợ một ngày nào đó, sự thật sẽ không còn có thể che giấu, sợ ánh mắt từng dành cho cô sự tin tưởng và yêu thương của Minh sẽ chỉ còn lại nỗi đau cùng sự phản bội. cô sợ mái ấm nhỏ bé mà cả hai đã cố gắng vun đắp bấy lâu sẽ tan vỡ chỉ bởi những lựa chọn sai lầm của chính mình. nhưng điều khiến cô hoảng sợ hơn cả lại là trái tim cô, sợ rằng hình bóng của ông Nghiêm sẽ không còn chỉ là một phút yếu lòng đầy tội lỗi, mà dần trở thành một thứ tình cảm sâu sắc đến mức cô không thể dễ dàng chối bỏ. đến lúc ấy, cô không biết mình còn có thể quay về bên cạnh Minh, hay chỉ còn biết đứng nhìn những gì thân thuộc nhất trong đời mình dần biến mất.

Lam tựa hẳn tấm lưng thon thả vào mảng tường gạch men trắng toát lạnh ngắt, hai tay bấu chặt vào thành bồn tắm. Làn khói mỏng tỏa ra như màn sương mờ ảo, khiến Lam phải nén một tiếng thở dốc nghẹn ngào lại nơi cuống họng. Cô đứng im dưới làn nước đổ xuống, mặc cho hơi ấm ngấm vào da thịt, cố gắng làm sạch cơ thể và tâm trí trước khi bước ra ngoài đối mặt với thực tại.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, hai vợ chồng cùng nhau rời khỏi nhà, thong thả đi bộ tìm một chút gì đó lót dạ trước khi bắt đầu hành trình.

Minh đưa tay đẩy cánh cửa chính bằng gỗ lim sẫm màu, bề mặt bóng mịn đã nhuốm dấu vết của thời gian. Cánh cửa chậm rãi mở ra, bản lề khẽ ngân lên một tiếng động rất khẽ, tan vào sự tĩnh lặng dịu dàng của buổi sớm.

Một vệt sáng mỏng của bình minh theo khe cửa len vào, nhẹ nhàng rơi xuống nền nhà, phủ lên không gian quen thuộc một lớp màu vàng nhạt êm dịu. Hơi lạnh ngoài trời lập tức ùa vào, mang theo mùi sương đêm và vị mằn mặn đặc trưng của biển.

Bên ngoài, khoảng sân nhỏ trước nhà vẫn còn đọng lại hơi ẩm của một đêm dài. Những giọt sương trong veo nép mình trên phiến lá, lấp lánh dưới ánh sáng đầu ngày. Hàng cây ven lối đi khẽ lay động trong cơn gió biển, những tán lá, ngọn cỏ rung rinh như đang thì thầm chào đón một buổi bình minh mới. Lam khẽ rùng mình vì cái mát lạnh rất ngọt của sương sớm của thành phố ven biển.

Bầu trời lúc này khoác lên mình một màu xanh lam nhạt, những đám mây trắng xốp lững lờ trôi về phía xưởng gỗ xa xa. Mặt đường nhựa vẫn còn lưu giữ một vài vũng nước nhỏ đọng lại sẫm màu, phẳng lặng phản chiếu thứ ánh sáng bảng lảng của buổi bình minh. Cả khu phố chìm trong một vẻ yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng loa phát thanh của phường vang vọng từ nơi xa, hòa cùng âm thanh quen thuộc của những chiếc chổi tre quét trên mặt đường, nhịp điệu đều đặn của một ngày mới đang bắt đầu.

Lam vòng tay ôm chặt vào cánh tay của Minh, ánh mắt lướt ngang về phía cánh cổng chính đen kịt với những đường nét hoa văn của căn biệt thự cổ kính. Ông Nghiêm đã dậy từ sáng sớm, đó là một thói quen thường ngày của người đàn ông chăm chỉ , Ông đã rời đi từ lúc nào, cô không hề hay biết. Cánh cổng sắt lớn đó vốn luôn khép chặt, nặng nề như một dấu hiệu của sự kín đáo và xa cách, giờ đây lại mở rộng sang hai bên, để lộ khoảng sân bên trong đang chìm trong ánh sáng nhạt màu của buổi sớm.

Ngay trước cổng, cây phượng vĩ già lặng lẽ đứng đó, những cành cây khẽ lay động theo từng đợt gió biển. Những chùm hoa đỏ rực trên cao rung rinh rồi bất chợt lìa cành, rơi xuống mặt đường xám lạnh, trải thành một tấm thảm màu sắc vừa rực rỡ vừa buồn bã.

Vài cánh hoa bị bánh xe vô tình nghiền qua, trở nên nhàu nát giữa lớp bụi đường. Lam nhìn cảnh tượng ấy thật lâu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Có những người giống như cơn gió ngoài kia, luôn đến trước khi người khác kịp nhận ra, để lại dấu vết của mình một cách âm thầm nhưng không thể nào phớt lờ.

Hai vợ chồng ghé vào một quán phở bò nhỏ nằm nép mình nơi góc phố cuối đường. Quán ăn bình dân với mái che đơn sơ đã bắt đầu nghi ngút khói từ những nồi nước dùng đang sôi lăn tăn, mang theo hương thơm của hành lá, gừng nướng và vị ngọt đậm đà của xương bò hầm suốt nhiều giờ.

"Cho cháu hai bát phở bò tái chín, nhiều hành nhé cô ơi!", Minh đon đả gọi món rồi kéo chiếc ghế nhựa màu xanh lá mạ cho Lam ngồi.

Chỉ vài phút sau, hai bát phở nóng hổi được đặt xuống trước mặt họ. Những lát thịt bò tái hồng mềm mại nằm trên nền bánh phở trắng trong, hòa mình giữa làn nước dùng trong veo đang tỏa khói nghi ngút. Màu xanh tươi của hành lá, rau mùi cùng hương thơm dịu nhẹ của gia vị khiến món ăn giản dị ấy trở nên ấm áp hơn giữa buổi sớm còn vương hơi lạnh.

Minh cầm đôi đũa, khẽ vắt thêm một lát chanh rồi thả vài vòng ớt đỏ vào bát.

Hơi nóng từ tô phở nhẹ nhàng phả lên gương mặt trái xoan xinh đẹp của Lam, khiến đôi má cô thoáng ửng hồng. Cô chậm rãi gắp một đũa phở đưa lên môi, để vị ngọt thanh của nước dùng xua tan cái lạnh ngoài trời.

Qua ô cửa nhỏ của quán, những cánh phượng đỏ rơi rải rác trên mặt đường bất chợt lọt vào tầm mắt Lam. Nơi đây được bao phủ bởi những cây phượng già mọc xen kẽ, thân cây cao lớn vươn lên, những tán lá rộng xòe ra đan vào nhau thành một mái vòm xanh mát. Dưới khoảng bóng râm rộng lớn ấy, từng chùm hoa đỏ rực nổi bật giữa màu lá, những tia nắng đầu ngày len lỏi qua kẽ cành, rắc những vệt sáng vàng nhạt lên từng phiến lá, khiến cả vòm cây như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài.

Chuyến đi sắp bắt đầu. Trước mắt Lam là những cung đường mới, nhưng trong lòng cô lại thấp thoáng một lối rẽ khác, một con đường được dệt nên từ những bí mật, những do dự và những điều chưa kịp gọi thành tên. Cô không biết điểm cuối của nó sẽ là gì, chỉ biết rằng bước chân đó một khi đã đặt xuống thì chẳng còn dễ dàng quay trở lại như ban đầu.

Hai người ăn sáng xong, Minh chủ động đứng dậy dốc ngược chiếc ví da màu đen, rồi đon đả thanh toán trước khi ra về. Nhận lấy tiền mặt từ tay anh, người phụ nữ lớn tuổi có khuôn mặt phúc hậu, vừa lau mồ hôi trên trán vừa nhìn hai vợ chồng bằng ánh mắt trìu mến. Thấy Minh chu đáo kéo ghế, chỉnh lại vạt áo cho vợ, bà liền nở nụ cười tủm tỉm, khẽ cất giọng trêu đùa

"Hai đứa nhìn tình cảm thế này, thế bao giờ mới tính chuyện cho bà già này ăn kẹo mừng sinh con đây hả? Cưới xin cũng một thời gian rồi, tranh thủ lúc còn trẻ khỏe mà bế bồng, để lâu là ngại lắm đấy nhé!"

Câu nói vô tình của bà chủ quán như một gáo nước sôi dội thẳng vào lòng Lam. Đôi má cô đỏ bừng lên vì một nỗi thẹn thùng đầy đau đớn. Trong khi Minh chỉ gãi đầu cười xòa, buông một câu chữa thẹn vô tư

"Dạ, tụi cháu cũng đang tính đây cô ơi, có tin vui cháu báo cô luôn!"

Một cảm giác bứt rứt, ê chề dâng lên cào xé tâm can cô; cô biết rõ căn bệnh bất lực của chồng, và cô càng biết rõ hơn ai hết. Lam vội vã cúi đầu né tránh ánh nhìn của bà chủ, lí nhí chào một tiếng rồi nhanh chân bước ra khỏi quán để trốn chạy khỏi câu hỏi đang bóp nghẹt lấy lương tâm mình.

Minh vội chạy theo, nắm chặt bàn tay thon dài của Lam như một nỗi niềm an ủi, kéo cô sát lại gần mình như muốn dùng hơi ấm của bản thân để che chở cho người vợ vừa thẹn thùng trước lời trêu đùa của bà chủ quán. Anh đan những ngón tay mình vào tay cô, dắt cô thong thả đi bộ quay trở lại nhà trên con đường ngập tràn sắc đỏ của hoa phượng vĩ. Sương sớm đã tan bớt, nhường chỗ cho những vạt nắng non đầu hè nhảy nhót trên làn tóc mây của người phụ nữ trẻ xinh đẹp.

Dưới vòm lá xanh mướt điểm xuyết những chùm hoa rực rỡ như lửa cháy, hai vợ chồng khẽ khàng tâm sự. Minh hào hứng nói về chuyến đi, về vị danh y phương xa với phương thuốc bí truyền mà người bạn thân đã cất công tìm kiếm. Giọng anh tràn đầy hy vọng, anh hứa hẹn với Lam về một tương lai tươi sáng khi căn bệnh của anh được chữa khỏi, về một mái ấm trọn vẹn có tiếng cười trẻ thơ. Lam vừa đi vừa lắng nghe, ngoài mặt khẽ mỉm cười dịu dàng gật đầu, nhưng thâm tâm cô lại trào lên một nỗi xót xa xen lẫn tội lỗi muôn phần.

Bàn tay Minh nắm lấy tay cô tuy ấm áp, nhưng cái siết tay ấy lại có phần quá đỗi nhẹ nhàng, e ấp, thiếu đi sự gân guốc, mạnh mẽ của một người đàn ông có thể làm chỗ dựa vững vàng cho cô, và hoàn toàn bất lực trước những khao khát thầm kín nhất của một người đàn bà đang độ xuân thì. Lam nhìn những cánh hoa phượng đỏ rực rơi rụng dưới chân, lòng trào lên một nỗi xót xa mơ hồ. Cô tự hỏi, liệu một phương thuốc từ vị danh y phương xa có thực sự cứu vãn nổi bản lĩnh đã nguội lạnh của chồng, hay chuyến đi này chính là chiếc chìa khóa mở toang cánh cửa dẫn cô đến gần hơn với sự đắm chìm tội lỗi.

Khi hai bóng hình dắt nhau về đến đầu ngõ, chiếc xe ô tô bốn chỗ màu trắng sang trọng của ông Nghiêm đã đậu sẵn ở đó, nổi bật dưới ánh ban mai.

Bên cạnh xe, ông Nghiêm đang đứng tựa lưng vào gốc phượng già ngay trước cánh cổng sắt lớn của căn biệt thự ba tầng. Ông chậm rãi rít một hơi thuốc lá, làn khói trắng bay ra hờ hững rồi tan vào không trung. Hôm nay ông không mặc đồ xưởng dính bụi bặm, mà diện một chiếc áo sơ mi trắng dài tay đắt tiền, cổ áo buông lơi, hai chiếc cài hờ hững, để lộ khuôn ngực vạm vỡ, dạn dày sương gió cùng làn da bánh mật rắn rỏi. Chiếc quần âu đen ôm sát đôi chân vững chãi, kết hợp cùng đôi giày da bóng loáng khiến người đàn ông ngũ tuần hiện lên nét phong trần, uy nghiêm nhưng cũng đầy sức hút đàn ông ngọt ngào.

Ngay phía sau đuôi xe, hai chiếc vali của vợ chồng Lam đã được ông mang sẵn từ trên tầng xuống, đặt ngay ngắn ở đó.

Nhìn thấy cha, Minh vẫn giữ nguyên sự vô tư đến khờ khạo. Anh buông tay Lam ra, rảo bước lại gần rồi reo lên

" Bố! bố dậy sớm thế? Còn mang sẵn đồ ra cho tụi con nữa, con cảm ơn bố nhé "!

" Mà bố đã ăn sáng chưa? để con bảo vợ con chạy đi mua bát phở cho bố nhé "!

Ông Nghiêm khẽ nhấc ngón tay gạt nhẹ tàn thuốc, gương mặt không chút biểu cảm, chậm rãi đáp bằng chất giọng trầm khàn

" Bố ăn qua loa ở nhà rồi, hai đứa về rồi thì tranh thủ đi luôn cho mát "!

" Dạ! để con xếp vào cốp xe luôn đây ạ "!

Minh đon đả đáp. Anh cúi xuống, hai tay khệ nệ nhấc chiếc vali lớn của mình đặt vào phía trong cốp xe.

Trong khi chồng vô tư cười nói, Lam lại khựng bước, tim đập liên hồi một cách tội lỗi. Cô đứng nép bên cạnh Minh, hai mắt nhìn xuống như một kẻ trộm sợ bị bắt quả tang, nhưng ánh mắt cô lại vô thức lướt qua vòm ngực vạm vỡ của người cha chồng.

Dưới cái nắng non đầu hè bắt đầu oi ả của vùng biển, Lam chọn cho mình một bộ trang phục phóng khoáng và mát mẻ để tiện đi đường dài. Cô mặc một chiếc áo hai dây bằng lụa mềm mại màu kem mềm mại, phần cổ áo khoét sâu tinh tế để lộ chiếc cổ kiêu sa cùng bờ vai trần mướt mát. Chất lụa mỏng manh, rủ nhẹ ôm sát lấy cơ thể, vô tình tôn lên trọn vẹn cặp ngực căng tròn, nảy nở. Hai bầu ngực lớn dập dềnh theo từng nhịp thở dồn dập của người con dâu, khiến hai nụ hoa nhạy cảm bên trong như muốn hằn rõ qua lớp vải lụa mềm. Bên ngoài, cô chỉ khoác hờ một chiếc áo voan mỏng mỏng manh để che bớt làn da dưới nắng, chính sự nửa kín nửa hở ấy lại càng làm tăng thêm vẻ mơn mởn, mời gọi của da thịt.

Ngay khoảnh khắc Minh vừa xoay người khuất sau cánh cửa cốp, ông Nghiêm đột ngột tiến bước về phía Lam để nhấc chiếc vali còn lại của cô. Đúng lúc đó Lam cũng theo bản năng cúi xuống định xách đồ, hai cơ thể bất ngờ áp sát vào nhau trong một khoảng cách rất gần nhưng mà cũng rất xa...

Bờ vai rộng như thạch bàn của ông Nghiêm khẽ chạm nhẹ, ép sát vào vòm ngực căng tràn của con dâu. Sự va chạm lướt qua vô tình nhưng hữu ý khiến cặp vú nảy nở của Lam bị ép chặt, nảy nhẹ lên, tà áo khoác voan mỏng manh hoàn toàn bất lực trong việc che chắn. Lam khẽ rùng mình theo phản xạ, một luồng điện tê dại dội thẳng xuống vùng tư mật, hoa huyệt của cô khẽ thắt lại, dòng dịch thủy chực trào ra ướt át.

Cùng lúc đó, ông Nghiêm khẽ liếc nhìn, lướt ánh mắt thâm sâu như hố đen dọc từ chiếc cổ kiêu sa xuống khe ngực sâu hoắm đang phập phồng sau cổ áo hai dây trễ tràng của Lam. Ông nhìn xoáy vào đôi gò bồng đảo đang run rẩy, như muốn dùng ánh mắt nóng bỏng ấy lột trần lớp lụa mỏng manh của con dâu. Khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười bí ẩn. Cái liếc nhìn trực diện ấy khiến toàn thân Lam nhũn ra, đôi má đỏ bừng lên vì kích thích tột độ, cô vội vã lùi lại một bước, hơi thở dồn dập dính chặt lấy nếp áo khoác như một cành hoa phượng mỏng manh đang khẽ rơi trước cơn gió mạnh, vừa muốn né tránh vừa không thể ngăn mình rung động.

Sự hốt hoảng, pha chút thẹn thùng xấu hổ của Lam chưa kịp lắng xuống thì chiếc cốp xe đã được Minh đóng sầm lại một tiếng "kịch" khô khốc, cắt đứt bầu không khí mờ ám, dâm mỹ vừa bao trùm lấy hai người.

"Xong rồi bố ơi! Đồ đạc gọn gàng cả rồi, mình xuất phát thôi ạ,"

Minh tươi cười quay lại, trán lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Lớp áo sơ mi xanh dương tựa sắc của bầu trời, hơi nhăn lại, những vệt ẩm nhạt loang trên vai áo nhưng không thể che đi vẻ rạng rỡ trong ánh mắt anh. Minh luôn là người như vậy, đơn giản, nhiệt thành và tin tưởng vào những điều trước mắt. Anh hoàn toàn không nhận ra khoảng lặng khác thường giữa bố mình và vợ, càng không thể nhìn thấy những dao động âm thầm đang bị che giấu sau vẻ bình thản của hai người.

Với nụ cười vẫn còn nguyên trên môi, Minh bước tới, vỗ nhẹ lên vai ông Nghiêm như một lời thúc giục thân tình, háo hức chờ đợi chuyến đi sắp bắt đầu.

Ông Nghiêm thu lại ánh nhìn thiêu đốt trên bầu ngực Lam trong chớp mắt, gương mặt lại trở về vẻ thâm trầm, dửng dưng như cũ. Ông khẽ gật đầu, ném mẩu thuốc lá cháy dở xuống đất rồi dùng mũi giày da di nát, giọng trầm khàn

"Ừ, lên xe đi "!

"Vâng. Lam ơi, em vào hàng ghế sau nằm đi, có gì mệt thì bảo anh nhé,"! Minh đon đả mở cửa sau cho vợ, chu đáo lót thêm chiếc gối cổ mà anh đã chuẩn bị sẵn.

Lam như vừa tìm thấy một lối thoát giữa khoảnh khắc ngột ngạt. Cô khẽ đáp một tiếng “vâng” nhỏ đến mức gần như tan vào không khí, rồi nhanh chóng bước về phía chiếc xe. , Khi tà váy lụa mỏng lướt qua người ông Nghiêm, cô vẫn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ và áp lực vô hình từ người đàn ông ấy. Luồng hơi nóng hừng hực, mùi thuốc lá nồng nồng hòa quyện cùng mùi nước hoa từ cơ thể vạm vỡ của ông phả vào da thịt mình, khiến nơi tư mật của cô khẽ thắt lại.

Cánh cửa xe khép lại, tách biệt cô với thế giới oi ả bên ngoài. Lam ngồi lặng ở băng ghế sau, đôi mắt long lanh mơ hồ, âm thầm nhìn về phía hai bóng lưng trước mặt.

Một là bờ vai rộng và tấm lưng rắn rỏi của ông Nghiêm, vững chãi như một thân cây lâu năm, toát lên vẻ từng trải và sức mạnh khiến cô khó lòng phớt lờ. Bên cạnh đó là dáng lưng quen thuộc của Minh, mềm mại hơn, giản dị hơn, mang theo sự ấm áp của một người đàn ông luôn dành cho cô sự tin tưởng và yêu thương.

Giữa hai khoảng lưng đối lập ấy, Lam bỗng thấy mình bé nhỏ hơn bao giờ hết.

"Hai đứa thắt dây an toàn vào," ông Nghiêm nói, đôi bàn tay to bản với những đường gân guốc mạnh mẽ dứt khoát sang số.

Minh ngồi bên cạnh vẫn đang bận rộn với chiếc điện thoại trên tay. Anh vừa gọi cho Hùng, người bạn đã liên lạc từ trước để hẹn gặp tại khu resort trên núi.

“Ừ, bố và tôi xuất phát rồi. Chắc khoảng vài tiếng nữa sẽ tới nơi. Ông tới nơi chưa?...Ừ...Ở đó luôn rồi à? Cứ gặp nhau ở khu Resort nhé.”!

Minh cúp máy, nở một nụ cười nhẹ rồi cúi xuống mở ứng dụng bản đồ. Cặp kính cận dày của anh khẽ trễ xuống sống mũi thẳng, những đường nét xanh đỏ trên màn hình nhỏ hiện lên, chỉ dẫn cung đường ngoằn ngoèo dẫn lên vùng núi phía trước. Anh chăm chú xem lại lộ trình, thỉnh thoảng còn phóng to thu nhỏ bản đồ để kiểm tra những đoạn đường khó đi, hoàn toàn đắm chìm trong sự háo hức của chuyến hành trình.

Chiếc xe bốn chỗ màu trắng khẽ rung lên rồi từ từ chuyển bánh. Bánh xe lăn qua những cánh hoa phượng vĩ đỏ thẫm còn rơi đầy trước cổng biệt thự, để lại phía sau con phố quen thuộc đang dần khuất xa.

Ba người bắt đầu hành trình kéo dài bốn tiếng đồng hồ hướng về đỉnh núi ngàn sương, nơi những cung đường mới, những khoảng lặng chưa được gọi tên và những bí mật âm thầm chờ đợi phía trước.
 
  • Like
Reactions: Trai vp Hưng Yên

Bài viết liên quan