Đàn bà một khi đã ghen thì mù quáng.
Có lẽ vậy nên đã nhiều năm trôi qua rồi mà em vẫn ghét cô ta đến thế.
Ghét chỉ vì cô ta ở bên cạnh anh lúc em vắng mặt. Ghét vì cô ta có thể cùng anh đồng hành một quãng đường. Ghét vì cô ta chẳng làm gì cả, chẳng biết sự tồn tại của em.
À, em còn ghét bởi vì cô ta trẻ (đẹp) hơn em.
Ghen rồi thì sao. Ghét rồi thì sao.
Chả sao cả.
Chỉ tự em giày vò mình trong những suy nghĩ đó. Tò mò theo dõi xem cô ta làm gì, ở đâu, cô ta có đang sống hạnh phúc (hơn em) hay không.
Nhưng đến lúc biết được sự thật, bỗng dưng em thấy mình ngớ ngẩn đến thế.
Một đứa con gái đố kị với một đứa con gái khác, bất hạnh hơn mình. Cố giành lấy thứ mà cô ta có, nhưng hoá ra là thứ mà thiên hạ ngoài kia vứt đi.
Ngu xuẩn.
Nói ra được những lời này, em cảm thấy nhẹ lòng đi ít nhiều.
Không phải em xem thường cô ta, mà em cảm thấy ngưỡng mộ. Trải qua những chuyện đó rồi, cô ấy vẫn vượt qua, vẫn sống cuộc đời của riêng mình.
Chỉ có em vẫn gặm nhấm nỗi ghen ghét ấy qua năm tháng, tự làm khổ mình.
Đôi khi em hối hận vì bỏ công sức ra để giành sự chú ý của anh. Mặc dù anh đối với em trước giờ vẫn vậy, chưa từng thay đổi. Chỉ có em hoang tưởng mình đã từng có được anh rồi đánh mất mà thôi.
Đôi dòng tự sự.
Câu chuyện này vốn dĩ không đầu không cuối như vậy, ngớ ngẩn như vậy đó.
Nhiều người thắc mắc sao bao nhiêu năm rồi BB vẫn ở đây, mà bản thân BB cũng vậy. Là không thoát ra được thế giới này? Hay là đây là góc hiếm hoi được sống thật, sống cái bản ngã mà phải che giấu ở đời thường? Hoặc đây là chốn để có thể tùy ý mang cho mình một bộ dạng tùy thích, hành xử ngông cuồng.
Thế nên những lúc mệt mỏi, không biết trải lòng cùng ai, BB lại về đây.
Nhớ năm ngoái, cũng giờ này, ngồi đây viết mấy dòng cho anh nương tựa. Một năm trôi qua, vật đổi sao dời, quên được anh nương tựa và cũng (may mắn) chẳng có hậu quả gì để lại sau trải nghiệm nguy hiểm bậc nhất đó. Lại viết về chủ đề là "ghen". Có lẽ khi hiểu ra chút tâm tư đó, mới biết được tại sao chính thất lại hay đánh ghen đến thế.
Hiểu ra rồi mới biết, con đường tiểu tam sai lạc chỗ nào. Mới có thể thật lòng buông bỏ.
Có lẽ vậy nên đã nhiều năm trôi qua rồi mà em vẫn ghét cô ta đến thế.
Ghét chỉ vì cô ta ở bên cạnh anh lúc em vắng mặt. Ghét vì cô ta có thể cùng anh đồng hành một quãng đường. Ghét vì cô ta chẳng làm gì cả, chẳng biết sự tồn tại của em.
À, em còn ghét bởi vì cô ta trẻ (đẹp) hơn em.
Ghen rồi thì sao. Ghét rồi thì sao.
Chả sao cả.
Chỉ tự em giày vò mình trong những suy nghĩ đó. Tò mò theo dõi xem cô ta làm gì, ở đâu, cô ta có đang sống hạnh phúc (hơn em) hay không.
Nhưng đến lúc biết được sự thật, bỗng dưng em thấy mình ngớ ngẩn đến thế.
Một đứa con gái đố kị với một đứa con gái khác, bất hạnh hơn mình. Cố giành lấy thứ mà cô ta có, nhưng hoá ra là thứ mà thiên hạ ngoài kia vứt đi.
Ngu xuẩn.
Nói ra được những lời này, em cảm thấy nhẹ lòng đi ít nhiều.
Không phải em xem thường cô ta, mà em cảm thấy ngưỡng mộ. Trải qua những chuyện đó rồi, cô ấy vẫn vượt qua, vẫn sống cuộc đời của riêng mình.
Chỉ có em vẫn gặm nhấm nỗi ghen ghét ấy qua năm tháng, tự làm khổ mình.
Đôi khi em hối hận vì bỏ công sức ra để giành sự chú ý của anh. Mặc dù anh đối với em trước giờ vẫn vậy, chưa từng thay đổi. Chỉ có em hoang tưởng mình đã từng có được anh rồi đánh mất mà thôi.
Đôi dòng tự sự.
Câu chuyện này vốn dĩ không đầu không cuối như vậy, ngớ ngẩn như vậy đó.
Nhiều người thắc mắc sao bao nhiêu năm rồi BB vẫn ở đây, mà bản thân BB cũng vậy. Là không thoát ra được thế giới này? Hay là đây là góc hiếm hoi được sống thật, sống cái bản ngã mà phải che giấu ở đời thường? Hoặc đây là chốn để có thể tùy ý mang cho mình một bộ dạng tùy thích, hành xử ngông cuồng.
Thế nên những lúc mệt mỏi, không biết trải lòng cùng ai, BB lại về đây.
Nhớ năm ngoái, cũng giờ này, ngồi đây viết mấy dòng cho anh nương tựa. Một năm trôi qua, vật đổi sao dời, quên được anh nương tựa và cũng (may mắn) chẳng có hậu quả gì để lại sau trải nghiệm nguy hiểm bậc nhất đó. Lại viết về chủ đề là "ghen". Có lẽ khi hiểu ra chút tâm tư đó, mới biết được tại sao chính thất lại hay đánh ghen đến thế.
Hiểu ra rồi mới biết, con đường tiểu tam sai lạc chỗ nào. Mới có thể thật lòng buông bỏ.










