Nhiều bác thấy cái tiêu đề chắc chửi em ngu, nhưng mà thật sự chuyện này đã diễn ra với em. Nhân tiện em cũng muốn xin ý kiến tham khảo, thực ra thì cũng chả biết hỏi ai trong TH như này. Nếu có thời gian thì các bác thẩm qua câu chuyện của em bên dưới (dân IT nên lời văn có hơi khô khan mong các bác thông cảm):
Em và người yêu (hiện tại là vợ) yêu nhau từ hồi học cấp 3, chính xác là năm đầu cấp 3. Qua bao nhiêu là thời gian bên nhau, "đắng cay ngọt bùi" đủ cả.
Đôi lúc cũng có những biến số khiến cho tưởng chừng không thể bên nhau được nữa. Nhưng rồi cũng ầm ừ qua đi, hai bên gia đình cũng biết và nói chuyện nhiều lần, và sau 7 năm gắn bó thì chuyện lớn nhất cũng sảy ra.
Hồi đấy em đang là sinh viên năm 3 (em có học thêm 1 năm dự bị), "vợ" em học cao đẳng nên tốt nghiệp sớm hơn. Trong lúc đang loay hoay xin việc thì dịch dã nổ ra. Đi đâu làm cũng bị cho nghỉ, chán nản không có việc làm + thêm áp lực đồng tiền.
Thế là vợ em có xin xuống mấy khu công nghiệp để làm việc, có bà chị ruột làm ở đấy nên khi vợ em xin xuống em cũng chẳng ý kiến ý cò gì. Mặt khác lúc đấy em cũng vừa học vừa làm nghèo rớt không quan lo được.
Đúng như người ta có nói đi làm công nhân toàn kiểu Trai Lấy Thêm vợ, gái về thêm con là thật.
Cũng chỉ vì quá tin tưởng nhau mà mọi chuyện rẽ hướng.
"Thằng kia" người ngượm cao ráo, đẹp trai. Thực ra thì nó cũng biết là vợ em có em rồi. Nhưng đẹp trai không bằng trai mặt, hằng ngày nó sáng tối đưa đón vợ em đi làm, quan tâm đủ thứ. Điều mà em không làm được lúc đấy.
Rồi cho đến một hôm, khi bà chị của vợ em lúc đấy đi làm đêm ở phòng có mình vợ em, thì thằng đấy mò sang "phang" vợ em cả đêm đến gần sáng chị vợ em gần về nó mới đi về.
Em biết mọi chuyện này là do trước đó vợ em dùng điện thoại em để đăng nhập Facebook, và em lén lưu lại. Mọi tin nhắn trong đấy em đều đọc không sót 1 chữ, như bên trên em nói cũng chỉ vì quá tin tưởng nhau mà không ngăn cản ngay từ đầu.
Sau cái đêm định mệnh đấy, em thấy nó và vợ em thay đổi xưng hô ( bằng tuổi nhưng gọi là anh em). Nhưng em vẫn không cho là có chuyện gì, cho đến khi thấy dòng tin.
... Em ơi anh có mua thuốc ...
... Thôi không cần đâu ...
... Em không sợ à? ...
Thấy vậy, em có vay bạn bè đủ một ít tiền bắt hẳn xe ôm xuống để nói chuyện. Ban đầu thì em tỏ không biết gì, nói chuyện bình thường. Em đưa vợ em vào nhà nghỉ làm mấy hiệp, xong rồi em mới nói ra mọi chuyện.
Nói chung là khi đã thốt lên câu: "Em và thằng đấy ngủ với nhau à?" khẽ nhìn thấy cái đầu khẽ gật mà đau lòng lắm các bác ạ. Rồi hai người cũng tạm chia tay từ hồi đấy, thằng kia khi biết tin em với vợ em chia tay thì chắc càng mừng. Vậy là chúng nó ngày đêm quấn quýt nhau, đâu đó chục ngày thì tết đến ai về nhà nấy.
Em thì ăn không ngon ngủ không yên luôn, hằng đêm thao thức.
Đến một ngày kia em mò được FB thằng kia, em cay quá nên làm rùm beng một phen. Kể lại cho nó chuyện em với vợ em làm nháy trước khi chia tay.
Nó kiểu chắc cũng ghen đến hộc máu, sau rồi hai người cũng chia tay luôn thời điểm đó. Được dịp em vội vàng nhắn tin quay lại.
.
.
.
Rồi thời gian cũng qua đi, hiện tại cũng cách thời điểm đó cũng được gần 3 năm rồi. Em hiện tại thì đang làm cho cty đa quốc gia, lương lậu + kiếm thêm bên ngoài nên thu nhập cũng ở mức gần 3 con số.
Nói chung là no đủ, hai người chung sống cũng không cãi cọ nhau điều gì, cũng vừa có với nhau mụn con đầu lòng. Hằng ngày vẫn vui vẻ, nhưng đôi lúc, mặc dù đã qua lâu vậy đêm đến đầu em vẫn thường tưởng tượng cảnh vợ em ú ớ với thằng kia các bác ạ.
Có cách nào để em thoát khỏi những cái suy nghĩ ám ảnh này không?
Em và người yêu (hiện tại là vợ) yêu nhau từ hồi học cấp 3, chính xác là năm đầu cấp 3. Qua bao nhiêu là thời gian bên nhau, "đắng cay ngọt bùi" đủ cả.
Đôi lúc cũng có những biến số khiến cho tưởng chừng không thể bên nhau được nữa. Nhưng rồi cũng ầm ừ qua đi, hai bên gia đình cũng biết và nói chuyện nhiều lần, và sau 7 năm gắn bó thì chuyện lớn nhất cũng sảy ra.
Hồi đấy em đang là sinh viên năm 3 (em có học thêm 1 năm dự bị), "vợ" em học cao đẳng nên tốt nghiệp sớm hơn. Trong lúc đang loay hoay xin việc thì dịch dã nổ ra. Đi đâu làm cũng bị cho nghỉ, chán nản không có việc làm + thêm áp lực đồng tiền.
Thế là vợ em có xin xuống mấy khu công nghiệp để làm việc, có bà chị ruột làm ở đấy nên khi vợ em xin xuống em cũng chẳng ý kiến ý cò gì. Mặt khác lúc đấy em cũng vừa học vừa làm nghèo rớt không quan lo được.
Đúng như người ta có nói đi làm công nhân toàn kiểu Trai Lấy Thêm vợ, gái về thêm con là thật.
Cũng chỉ vì quá tin tưởng nhau mà mọi chuyện rẽ hướng.
"Thằng kia" người ngượm cao ráo, đẹp trai. Thực ra thì nó cũng biết là vợ em có em rồi. Nhưng đẹp trai không bằng trai mặt, hằng ngày nó sáng tối đưa đón vợ em đi làm, quan tâm đủ thứ. Điều mà em không làm được lúc đấy.
Rồi cho đến một hôm, khi bà chị của vợ em lúc đấy đi làm đêm ở phòng có mình vợ em, thì thằng đấy mò sang "phang" vợ em cả đêm đến gần sáng chị vợ em gần về nó mới đi về.
Em biết mọi chuyện này là do trước đó vợ em dùng điện thoại em để đăng nhập Facebook, và em lén lưu lại. Mọi tin nhắn trong đấy em đều đọc không sót 1 chữ, như bên trên em nói cũng chỉ vì quá tin tưởng nhau mà không ngăn cản ngay từ đầu.
Sau cái đêm định mệnh đấy, em thấy nó và vợ em thay đổi xưng hô ( bằng tuổi nhưng gọi là anh em). Nhưng em vẫn không cho là có chuyện gì, cho đến khi thấy dòng tin.
... Em ơi anh có mua thuốc ...
... Thôi không cần đâu ...
... Em không sợ à? ...
Thấy vậy, em có vay bạn bè đủ một ít tiền bắt hẳn xe ôm xuống để nói chuyện. Ban đầu thì em tỏ không biết gì, nói chuyện bình thường. Em đưa vợ em vào nhà nghỉ làm mấy hiệp, xong rồi em mới nói ra mọi chuyện.
Nói chung là khi đã thốt lên câu: "Em và thằng đấy ngủ với nhau à?" khẽ nhìn thấy cái đầu khẽ gật mà đau lòng lắm các bác ạ. Rồi hai người cũng tạm chia tay từ hồi đấy, thằng kia khi biết tin em với vợ em chia tay thì chắc càng mừng. Vậy là chúng nó ngày đêm quấn quýt nhau, đâu đó chục ngày thì tết đến ai về nhà nấy.
Em thì ăn không ngon ngủ không yên luôn, hằng đêm thao thức.
Đến một ngày kia em mò được FB thằng kia, em cay quá nên làm rùm beng một phen. Kể lại cho nó chuyện em với vợ em làm nháy trước khi chia tay.
Nó kiểu chắc cũng ghen đến hộc máu, sau rồi hai người cũng chia tay luôn thời điểm đó. Được dịp em vội vàng nhắn tin quay lại.
.
.
.
Rồi thời gian cũng qua đi, hiện tại cũng cách thời điểm đó cũng được gần 3 năm rồi. Em hiện tại thì đang làm cho cty đa quốc gia, lương lậu + kiếm thêm bên ngoài nên thu nhập cũng ở mức gần 3 con số.
Nói chung là no đủ, hai người chung sống cũng không cãi cọ nhau điều gì, cũng vừa có với nhau mụn con đầu lòng. Hằng ngày vẫn vui vẻ, nhưng đôi lúc, mặc dù đã qua lâu vậy đêm đến đầu em vẫn thường tưởng tượng cảnh vợ em ú ớ với thằng kia các bác ạ.
Có cách nào để em thoát khỏi những cái suy nghĩ ám ảnh này không?





