Cuộc sống là một cuộc hành hương.nếu không có tình yêu nó mãi là cuộc hành hương không có đích đến.Nó cứ ở trong cái vòng luẩn quẩn , và khoảnh khắc hoàn thành không bao giờ xuất hiện để bạn có thể nói:" Tôi đã đến , tôi đã đạt được điều mình mong đổi. Hạt giống đã nảy mầm thành những bông hoa ". tình yêu là mục đích , còn là cuộc sống và 1 cuộc hành trình. Cuộc hành trình không có mục đích sẽ chẳng khác nào chứng loạn thần kinh chức năng. Ngày hôm trước , bạn đi ngược ra Bắc , còn ngày hôm sau , bạn lại xuôi vào Nam , mọi thứ cứ diễn ra 1 cách tình cờ , không có định hướng. Bạn sẽ mãi là mảnh gỗ dạt trôi trừ khi đặt ra 1 mục tiêu cụ thể. Đó có thể là 1 ngôi sao ở rất xa , dù không tạo ra sự khác biệt nào , nhưng nó phải rõ ràng. Dù là mục tiêu rất xa nhưng nó phải tồn tại ở đó. Nhưng nếu bạn đi sai hướng , hoặc đi theo bất kỳ hướng nào , cuộc sống của bạn sẽ bắt đầu sụp đổ. Việc không biết đi đâu , không biết làm gì và làm như thế nào sẽ tạo ra 1 khoảng trống bên trong , 1 vết thương , 1 cái lỗ đen ngòm , và là khởi nguồn của nổi sợ hãi thường trực. Đó là lý do vì sao con người sống trong lo sợ. Họ có thể che giấu nó , tìm cách để người khác không nhìn thấy , nhưng họ luôn sống trong lo sợ. Đó là lý do vì sao mọi người lại ngại thân thiết với người khác , bởi người khác có thể nhìn thấy cái lỗ đen ngòm bên trong bạn nếu bạn cho phép họ gần gũi , thân thiết với bạn... chừng nào vẫn còn điều gì đó bên trong thì bạn sẽ không thể thân thiết với bất cứ ai . Bạn không thể điều đó xảy ra bởi vì họ sẽ nhìn thấy lỗ trống , vết thương và máu đang rỉ . Họ sẽ nhận ra rằng bạn không biết mình là ai , rằng bạn không biết mình đang đi về đâu , rằng bạn thậm chí không nghe thấy bài hát của chính mình , rằng cuộc đời bạn là 1 mớ hỗn độn , từ đó bạn trở nên ngại thân thiết , gần gũi... Ngay cả những người đang yêu cũng hiếm khi thân thiết với nhau . Và việc chỉ gần gũi về thể xác không phải là thân thiết... Dù có nó hay không sự thân thiết vẫn cố thể xảy ra , đó là 1 phạm trù hoàn toàn khác biệt....









giống cụ voanhcuoc ko. 



