Trưa nắng chang chang tầm 1h, mình chạy vô Thiên Kim trong trạng thái “thằng nhỏ hừng hực như xe máy mới thay nhớt”. Vô tới nơi, mở cửa phòng ra suýt rớt dép:
Bé 69 mặc cosplay hầu gái, váy ren đen trắng ngắn cũn, ngực căng như muốn đập vô mặt người đối diện, kèm combo vòng treo cổ + còng tay để sẵn trên ghế sofa.
Mình mới bước vô chưa kịp thở, bé đã cười nhẹ một phát làm cái gì cần dựng thì dựng hết.
Bé không nói nhiều, kéo mình vô đóng cửa. Giọng ngọt như đường thốt nốt:
“Hôm nay em hầu anh, nhưng anh phải ngoan…”
Nói xong bé xỏ vòng cổ vô, khóa còng tay lại như bắt phạm nhân dâm đãng.
Anh em tin không? Cái cảm giác bị trói tay, mặc kệ mọi thứ, chỉ còn biết dâng thân… nó phê còn hơn thuốc bổ.
Bé đè mình nằm ngửa, cúi xuống BJ sâu tới tận rốn, mút kỹ từng nhịp, thỉnh thoảng ngẩng mặt lên liếc ánh mắt kiểu “anh chưa được ra đâu.”
Mấy lần mình sắp “bung lụa”, bé dừng lại, siết tay lên còng, rồi cúi xuống nói nhỏ:
“Muốn ra? Liếm em trước đi…”
Trời mẹ ơi. Mình lúc đó não treo toàn phần, hai tay trói ngoặt, chỉ còn cái miệng làm nhiệm vụ. Bé ngồi lên mặt, bắt mình liếm chỗ em ướt sũng, trong khi thằng nhỏ vẫn cứng như thanh sắt chờ chết.
Cứ BJ – sắp ra – dừng – bắt liếm, lặp đi lặp lại như trò chơi tra tấn tinh thần.
Mỗi lần mình rên, bé cười, liếm nhẹ môi rồi nói:
“Anh năn nỉ ngon một chút đi… em mới cho ra.”
Mình rên:
“Anh xin… tha cho anh…”
Bé mới bắt đầu BJ lại, miệng mút sâu, lưỡi xoay như quạt công nghiệp.
Đến cú cuối cùng thì không còn sức để cầu cứu, mình out luôn trong miệng bé, phun như bật van áp lực.
Bé nuốt gọn, ngẩng lên liếm môi kiểu “bữa ăn nhẹ nhàng.”
Mình nằm thở, tay vẫn trói, nhìn bé điềm nhiên mặc lại váy hầu gái, chỉnh tóc xong mới mở còng cổ, cười một phát như thiên thần giả tạo:
“Mai mốt ghé sớm nha anh… em còn nhiều trò chưa chơi.”
Mình ra về, chân run, tim loạn nhịp, não trống rỗng chỉ còn đúng một ý nghĩ:
“Lần sau chắc mình phải viết di chúc trước khi gặp bé 69.”
Bé 69 mặc cosplay hầu gái, váy ren đen trắng ngắn cũn, ngực căng như muốn đập vô mặt người đối diện, kèm combo vòng treo cổ + còng tay để sẵn trên ghế sofa.
Mình mới bước vô chưa kịp thở, bé đã cười nhẹ một phát làm cái gì cần dựng thì dựng hết.
Bé không nói nhiều, kéo mình vô đóng cửa. Giọng ngọt như đường thốt nốt:
“Hôm nay em hầu anh, nhưng anh phải ngoan…”
Nói xong bé xỏ vòng cổ vô, khóa còng tay lại như bắt phạm nhân dâm đãng.
Anh em tin không? Cái cảm giác bị trói tay, mặc kệ mọi thứ, chỉ còn biết dâng thân… nó phê còn hơn thuốc bổ.
Bé đè mình nằm ngửa, cúi xuống BJ sâu tới tận rốn, mút kỹ từng nhịp, thỉnh thoảng ngẩng mặt lên liếc ánh mắt kiểu “anh chưa được ra đâu.”
Mấy lần mình sắp “bung lụa”, bé dừng lại, siết tay lên còng, rồi cúi xuống nói nhỏ:
“Muốn ra? Liếm em trước đi…”
Trời mẹ ơi. Mình lúc đó não treo toàn phần, hai tay trói ngoặt, chỉ còn cái miệng làm nhiệm vụ. Bé ngồi lên mặt, bắt mình liếm chỗ em ướt sũng, trong khi thằng nhỏ vẫn cứng như thanh sắt chờ chết.
Cứ BJ – sắp ra – dừng – bắt liếm, lặp đi lặp lại như trò chơi tra tấn tinh thần.
Mỗi lần mình rên, bé cười, liếm nhẹ môi rồi nói:
“Anh năn nỉ ngon một chút đi… em mới cho ra.”
Mình rên:
“Anh xin… tha cho anh…”
Bé mới bắt đầu BJ lại, miệng mút sâu, lưỡi xoay như quạt công nghiệp.
Đến cú cuối cùng thì không còn sức để cầu cứu, mình out luôn trong miệng bé, phun như bật van áp lực.
Bé nuốt gọn, ngẩng lên liếm môi kiểu “bữa ăn nhẹ nhàng.”
Mình nằm thở, tay vẫn trói, nhìn bé điềm nhiên mặc lại váy hầu gái, chỉnh tóc xong mới mở còng cổ, cười một phát như thiên thần giả tạo:
“Mai mốt ghé sớm nha anh… em còn nhiều trò chưa chơi.”
Mình ra về, chân run, tim loạn nhịp, não trống rỗng chỉ còn đúng một ý nghĩ:
“Lần sau chắc mình phải viết di chúc trước khi gặp bé 69.”




