Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Tâm Sự Kể Chuyện Anh đã cố giữ khoảng cách ... nhưng trái tim anh thì không

Lượt xem: 4864

Nicky_fun

Sắp Làm Checker
18/10/19
440
250
72
37
HCM
VND
0
Tín dụng
2,420
Em là điều đẹp nhất xuất hiện không đúng lúc. Còn anh là người đàn ông đã có nơi để trở về, có trách nhiệm không thể rời bỏ.

Anh phải nói điều này, dù từng chữ đều nặng như đá. Điều tệ hại nhất trong đời làm đàn ông của anh không phải là một sai lầm cũ, không phải một vết nứt nào anh từng gây ra, mà là để trái tim mình rung động vì một người không thuộc về anh. Và người đó lại là em.

Anh từng nghĩ mình mạnh mẽ. Từng tin rằng bản thân sẽ không vượt qua ranh giới của chính mình. Từng tự hào vì trái tim chỉ hướng về một nơi duy nhất. Thế nhưng chỉ cần em xuất hiện, nhẹ như một cơn gió, bình thản như một khoảnh khắc vô tình, mọi điều anh tưởng như bất biến lại bắt đầu lung lay. Em không cố làm anh rung động. Em không bước vào lòng anh bằng bất kỳ dụng ý nào. Em chỉ mỉm cười, chỉ nói vài câu, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt không mang theo ý định chiếm lấy điều gì. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến sự bình tĩnh của anh bị bẻ gãy.

Anh có gia đình. Có một người phụ nữ tin rằng trái tim anh luôn bên họ. Có những đứa trẻ gọi anh là ba, tin rằng anh là điểm tựa an toàn nhất. Anh có trách nhiệm, có lời hứa, có những sợi dây vô hình nhưng bền chặt níu anh lại. Thế mà chỉ vài phút ở cạnh em cũng khiến những điều anh từng chắc chắn suốt nhiều năm trở nên mong manh đến nghẹt thở. Anh thấy mình có lỗi ngay cả khi chưa làm gì sai, vì anh biết chỉ cần để cảm xúc tiến thêm một bước, anh sẽ đánh mất tất cả.

Anh tự hỏi rất nhiều lần. Vì sao lại là em. Vì sao em xuất hiện đúng lúc anh không được phép rung động. Vì sao trái tim một người đàn ông trưởng thành, có gia đình, có bổn phận rõ ràng vẫn có thể lạc nhịp bởi một người quá đỗi nhẹ nhàng như em. Anh không tìm được lời giải. Chỉ biết mỗi đêm khi nằm trong bóng tối, anh đều thấy mình bị giằng xé giữa điều nên làm và điều muốn làm.

Anh nhớ em. Anh muốn hỏi thăm em. Chỉ một câu rất nhỏ: “Hôm nay em ổn không?” Nhưng mỗi lần ngón tay dừng lại trước nút gửi, anh lại nghẹn. Chỉ một tin nhắn thôi cũng đủ kéo anh rời xa giới hạn mà anh buộc phải giữ.

Anh tự dặn mình rất nhiều lần. Dừng lại đi. Đừng để em bước sâu vào hơn nữa. Đừng làm em hy vọng điều anh không thể trao. Đừng để em trở thành người bị tổn thương bởi chính sự yếu lòng của anh. Nhưng điều tàn nhẫn nhất là chỉ cần ánh mắt em lướt qua anh, chỉ cần nghe giọng em, tất cả những lời cảnh báo ấy lập tức tan biến.

Anh chưa bao giờ là người đàn ông hoàn hảo. Anh chỉ cố sống cho tử tế. Và chính vì muốn tử tế nên anh phải nói ra điều này, dù từng chữ đều đau. Không ai biết chuyện này. Vợ anh không biết. Con anh không biết. Nhưng anh nhìn thấy rất rõ cái sai đang lớn dần lên nếu anh im lặng. Nếu anh nuôi dưỡng thứ cảm xúc này, anh sẽ phá hỏng những gì mình đã xây cả đời. Và anh càng không thể để em trở thành người mang một vết thương không đáng thuộc về em.

Em không sai. Em không đòi hỏi gì từ anh. Em chỉ xuất hiện đúng lúc trái tim anh yếu nhất. Và chỉ vậy đã đủ khiến mọi thứ anh giữ vững suốt bao năm trở nên rối loạn.

Anh thương em. Nhưng cái thương ấy không được phép lớn thêm. Nó đẹp nhưng nguy hiểm. Nó ấm nhưng có thể thiêu cháy cả những gì anh đang có. Anh không thể đánh đổi một gia đình, một mái nhà, một niềm tin chỉ vì một lần trái tim lạc hướng.

Vậy nên hôm nay anh phải nói điều này. Anh phải dừng lại. Không phải vì em không xứng đáng, mà vì anh không xứng để yêu em theo cách em đáng nhận. Em là điều đẹp nhất xuất hiện không đúng lúc. Còn anh là người đàn ông đã có nơi để trở về, có trách nhiệm không thể rời bỏ.

Có lẽ anh sẽ nhớ em rất lâu. Có thể sau này nhiều năm vẫn thở dài khi nghĩ “Giá như mọi thứ khác đi một chút…” Nhưng anh không thể bước thêm một bước về phía em. Vì chỉ cần bước thêm, anh sẽ trả giá cả đời. Và anh không muốn ai phải đau, đặc biệt là em.

Anh chọn dừng lại. Không phải vì trái tim anh thôi rung động, mà vì anh biết đâu là giới hạn cuối cùng mà một người đàn ông tử tế phải giữ. Còn em, em trở thành nỗi day dứt đẹp nhất, thật nhất và sai nhất mà anh đành phải cất vào nơi sâu nhất trong lòng, nơi không ai thấy được… ngoại trừ chính anh.


z7328570639103_98fd4cf11ad73a13dea724792427ec42.jpg


Bài viết được copy từ nguồn khác...
 
  • Haha
Reactions: MinhDzso1tg

MinhDzso1tg

Checker Tập Sự
20/2/24
12,713
3,435
97
Ở nhà tui
VND
0
Tín dụng
48,749
Em là điều đẹp nhất xuất hiện không đúng lúc. Còn anh là người đàn ông đã có nơi để trở về, có trách nhiệm không thể rời bỏ.

Anh phải nói điều này, dù từng chữ đều nặng như đá. Điều tệ hại nhất trong đời làm đàn ông của anh không phải là một sai lầm cũ, không phải một vết nứt nào anh từng gây ra, mà là để trái tim mình rung động vì một người không thuộc về anh. Và người đó lại là em.

Anh từng nghĩ mình mạnh mẽ. Từng tin rằng bản thân sẽ không vượt qua ranh giới của chính mình. Từng tự hào vì trái tim chỉ hướng về một nơi duy nhất. Thế nhưng chỉ cần em xuất hiện, nhẹ như một cơn gió, bình thản như một khoảnh khắc vô tình, mọi điều anh tưởng như bất biến lại bắt đầu lung lay. Em không cố làm anh rung động. Em không bước vào lòng anh bằng bất kỳ dụng ý nào. Em chỉ mỉm cười, chỉ nói vài câu, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt không mang theo ý định chiếm lấy điều gì. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến sự bình tĩnh của anh bị bẻ gãy.

Anh có gia đình. Có một người phụ nữ tin rằng trái tim anh luôn bên họ. Có những đứa trẻ gọi anh là ba, tin rằng anh là điểm tựa an toàn nhất. Anh có trách nhiệm, có lời hứa, có những sợi dây vô hình nhưng bền chặt níu anh lại. Thế mà chỉ vài phút ở cạnh em cũng khiến những điều anh từng chắc chắn suốt nhiều năm trở nên mong manh đến nghẹt thở. Anh thấy mình có lỗi ngay cả khi chưa làm gì sai, vì anh biết chỉ cần để cảm xúc tiến thêm một bước, anh sẽ đánh mất tất cả.

Anh tự hỏi rất nhiều lần. Vì sao lại là em. Vì sao em xuất hiện đúng lúc anh không được phép rung động. Vì sao trái tim một người đàn ông trưởng thành, có gia đình, có bổn phận rõ ràng vẫn có thể lạc nhịp bởi một người quá đỗi nhẹ nhàng như em. Anh không tìm được lời giải. Chỉ biết mỗi đêm khi nằm trong bóng tối, anh đều thấy mình bị giằng xé giữa điều nên làm và điều muốn làm.

Anh nhớ em. Anh muốn hỏi thăm em. Chỉ một câu rất nhỏ: “Hôm nay em ổn không?” Nhưng mỗi lần ngón tay dừng lại trước nút gửi, anh lại nghẹn. Chỉ một tin nhắn thôi cũng đủ kéo anh rời xa giới hạn mà anh buộc phải giữ.

Anh tự dặn mình rất nhiều lần. Dừng lại đi. Đừng để em bước sâu vào hơn nữa. Đừng làm em hy vọng điều anh không thể trao. Đừng để em trở thành người bị tổn thương bởi chính sự yếu lòng của anh. Nhưng điều tàn nhẫn nhất là chỉ cần ánh mắt em lướt qua anh, chỉ cần nghe giọng em, tất cả những lời cảnh báo ấy lập tức tan biến.

Anh chưa bao giờ là người đàn ông hoàn hảo. Anh chỉ cố sống cho tử tế. Và chính vì muốn tử tế nên anh phải nói ra điều này, dù từng chữ đều đau. Không ai biết chuyện này. Vợ anh không biết. Con anh không biết. Nhưng anh nhìn thấy rất rõ cái sai đang lớn dần lên nếu anh im lặng. Nếu anh nuôi dưỡng thứ cảm xúc này, anh sẽ phá hỏng những gì mình đã xây cả đời. Và anh càng không thể để em trở thành người mang một vết thương không đáng thuộc về em.

Em không sai. Em không đòi hỏi gì từ anh. Em chỉ xuất hiện đúng lúc trái tim anh yếu nhất. Và chỉ vậy đã đủ khiến mọi thứ anh giữ vững suốt bao năm trở nên rối loạn.

Anh thương em. Nhưng cái thương ấy không được phép lớn thêm. Nó đẹp nhưng nguy hiểm. Nó ấm nhưng có thể thiêu cháy cả những gì anh đang có. Anh không thể đánh đổi một gia đình, một mái nhà, một niềm tin chỉ vì một lần trái tim lạc hướng.

Vậy nên hôm nay anh phải nói điều này. Anh phải dừng lại. Không phải vì em không xứng đáng, mà vì anh không xứng để yêu em theo cách em đáng nhận. Em là điều đẹp nhất xuất hiện không đúng lúc. Còn anh là người đàn ông đã có nơi để trở về, có trách nhiệm không thể rời bỏ.

Có lẽ anh sẽ nhớ em rất lâu. Có thể sau này nhiều năm vẫn thở dài khi nghĩ “Giá như mọi thứ khác đi một chút…” Nhưng anh không thể bước thêm một bước về phía em. Vì chỉ cần bước thêm, anh sẽ trả giá cả đời. Và anh không muốn ai phải đau, đặc biệt là em.

Anh chọn dừng lại. Không phải vì trái tim anh thôi rung động, mà vì anh biết đâu là giới hạn cuối cùng mà một người đàn ông tử tế phải giữ. Còn em, em trở thành nỗi day dứt đẹp nhất, thật nhất và sai nhất mà anh đành phải cất vào nơi sâu nhất trong lòng, nơi không ai thấy được… ngoại trừ chính anh.


Xem ảnh/clip 1699303


Bài viết được copy từ nguồn khác...
Buồn mà bcuoi à
 
  • Haha
Reactions: Tèo Tri Thức

Nicky_fun

Sắp Làm Checker
18/10/19
440
250
72
37
HCM
VND
0
Tín dụng
2,420
Lên bia thôi anh em
×
 

mrtimonx

Đang Tuổi Sửu Nhi
4/4/23
32
3
27
36
tây ninh
VND
0
Tín dụng
85
Tui cũng có 1 mối tình như thế. Và tôi đã trả e về với chỗ cũ và mang theo nỗi đau dai dứt trong tim. Cuộc sống cứ quay cuồn nhưng đôi khi tôi vẫn nhớ lại và tim mình nhói lên 1 cái vì e. Xa e chắc là điều đúng đắng nhất tôi có thể làm cho cả 2. Người ta thường nói tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ. Tạm biệt người con gái tôi thương.
 
  • Like
Reactions: Nicky_fun

Bài viết liên quan