Một thứ bay bổng lãng mạn, một thứ trần tục thô thiển
Một thứ gọi là âm vực, một thứ nói là âm vật
Một loại sâu lắng về tinh anh, một thứ nông sâu về thể phách
Một thứ sâu xa về tinh thần, một thứ dài rộng về địa lý hình thể
Một thứ hàn lâm bác học, một bình dị, phàm trần
Nhưng dù hàn lâm, như bức tranh đc vẻ bằng nguyên liệu tinh túy qua bàn tay người nghệ sỹ tài hoa
Long lanh đáy nước in trời
Thành xây khói biết non phơi bóng vàng
Hay tranh đc vẻ bởi nguyên liệu thô sơ mộc mạc, chân chất , bình dị
Hởi cô tác nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi
Thì sức sống , giá tri thẫm mỹ đan xen giửa hàn lâm với bình dân biến thành thần thánh.
Âm nhạc khg có tuổi, âm đ.. cũng khg tuổi, Thế gian biết rằng tạo thành âm nhạc là từ âm giai, điểm G của âm đạo là âm giai kì diệu,nó tạo đc nên sự du dương trầm bổng, cao lên chót vót, hoăc lắng xuống trầm hồn, cả hai, âm nhạc và âm đạo đưa con người đến xa xôi diệu vợi hay kéo con người vào khoảng cách khg thể chia lìa. Cái Hàn lâm cái dân dả trở thành là một, hòa quyện vào nhau rồi hội tụ... rồi tan chảy....
Thế nhân khg tất cả là nhạc sỹ, tao nhân, mặc khách khg phải ai cũng xử dụng các loại âm giai trong âm nhạc và âm đ.. Biết Đồ..Rê..Mi..Fa..Sol...tưởng rằng đã biết âm nhạc...khg phải vậy.
Thằng viết bài biết cầm ghitar thùng cũng như biết đưa kiu vào âm đ..cùng thời điểm. Khi đủng quần còn chà lết trên ghế học đường, bỡi “ nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò” mà!!! Ngày tháng qua đi khg hề ngắn, cũng xuyên 2 thế kỷ. Giờ vẫn ôm ghita, vẩn để kui trong âm đạo, nhưng ghitar nó tấu một bài nhạc chẳng ra hồn...còn kui thì để ưỡm Ờ.....
Thằng viết bài cứ ngộ nhận rằng nó biết và biết nhiều. Hôm trước nó đọc ở đâu đó, có một lão ca nào nói “ Tao đi hơn 400 e..” Đời nó tổng hợp nó chắc cũng chỉ 2-3 lần của 4 lũy thừa 2.
Thật chất nó chẳng biết mẹ gì, nên ghita nó khảy chẳng ra hồn, còn lại thì hồn khg ra....
.Nên nó còn mãi lạc lỏng, bơ vơ giữa chọ Đời.
Một thứ gọi là âm vực, một thứ nói là âm vật
Một loại sâu lắng về tinh anh, một thứ nông sâu về thể phách
Một thứ sâu xa về tinh thần, một thứ dài rộng về địa lý hình thể
Một thứ hàn lâm bác học, một bình dị, phàm trần
Nhưng dù hàn lâm, như bức tranh đc vẻ bằng nguyên liệu tinh túy qua bàn tay người nghệ sỹ tài hoa
Long lanh đáy nước in trời
Thành xây khói biết non phơi bóng vàng
Hay tranh đc vẻ bởi nguyên liệu thô sơ mộc mạc, chân chất , bình dị
Hởi cô tác nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi
Thì sức sống , giá tri thẫm mỹ đan xen giửa hàn lâm với bình dân biến thành thần thánh.
Âm nhạc khg có tuổi, âm đ.. cũng khg tuổi, Thế gian biết rằng tạo thành âm nhạc là từ âm giai, điểm G của âm đạo là âm giai kì diệu,nó tạo đc nên sự du dương trầm bổng, cao lên chót vót, hoăc lắng xuống trầm hồn, cả hai, âm nhạc và âm đạo đưa con người đến xa xôi diệu vợi hay kéo con người vào khoảng cách khg thể chia lìa. Cái Hàn lâm cái dân dả trở thành là một, hòa quyện vào nhau rồi hội tụ... rồi tan chảy....
Thế nhân khg tất cả là nhạc sỹ, tao nhân, mặc khách khg phải ai cũng xử dụng các loại âm giai trong âm nhạc và âm đ.. Biết Đồ..Rê..Mi..Fa..Sol...tưởng rằng đã biết âm nhạc...khg phải vậy.
Thằng viết bài biết cầm ghitar thùng cũng như biết đưa kiu vào âm đ..cùng thời điểm. Khi đủng quần còn chà lết trên ghế học đường, bỡi “ nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò” mà!!! Ngày tháng qua đi khg hề ngắn, cũng xuyên 2 thế kỷ. Giờ vẫn ôm ghita, vẩn để kui trong âm đạo, nhưng ghitar nó tấu một bài nhạc chẳng ra hồn...còn kui thì để ưỡm Ờ.....
Thằng viết bài cứ ngộ nhận rằng nó biết và biết nhiều. Hôm trước nó đọc ở đâu đó, có một lão ca nào nói “ Tao đi hơn 400 e..” Đời nó tổng hợp nó chắc cũng chỉ 2-3 lần của 4 lũy thừa 2.
Thật chất nó chẳng biết mẹ gì, nên ghita nó khảy chẳng ra hồn, còn lại thì hồn khg ra....
.Nên nó còn mãi lạc lỏng, bơ vơ giữa chọ Đời.









