Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Sài Gòn Clip 8. Cô nàng tiêu thư Q7 và chàng trai ngèo

Lượt xem: 30592

Thangmot

Checker Tập Sự
27/12/22
94
1,483
111
Hồ chí minh
VND
0
Tín dụng
3,322
Quận 7, nơi những con đường rộng thênh thang chạy qua những tòa nhà cao tầng sáng đèn, có một cô tiểu thư tên Linh sống trong căn hộ sang chảnh nhìn ra sông. Linh đẹp, da trắng mịn,tóc dài óng ả, lúc nào cũng thơm mùi nước hoa đắt tiền. Còn tôi, Hùng, chỉ là một thằng giao hàng nghèo, da đen cháy vì nắng, ngày nào cũng lượn lờ khắp phố trên chiếc xe máy cà tàng.
Tụi tôi gặp nhau tình cờ, đúng kiểu định mệnh trêu ngươi. Hôm đó, tôi giao nhầm đơn hàng tới nhà Linh. Cô ấy mở cửa, mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, nhìn tôi kiểu khinh khinh rồi cười: “Da anh đen thui, chắc chạy nắng nhiều ha? Tôi trắng thế này chắc anh nhìn không quen.” Tôi gãi đầu, cười trừ, chẳng biết nói gì ngoài câu “Dạ, chắc tại em đẹp quá nên anh ngố luôn.”
Rồi không hiểu sao, từ lần đó Linh hay gọi tôi giao đồ, dù nhà cô ấy có cả tá người làm. Tụi tôi nói chuyện nhiều hơn, từ chuyện trời ơi đất hỡi đến những buổi tối ngồi ăn bánh tráng nướng ở vỉa hè. Linh bảo thích cái cảm giác “bình dân” khi đi với tôi, nhưng tôi biết, với cô ấy, tôi chỉ là một trò vui lạ lẫm giữa cuộc sống xa hoa.
Chuyện tình tụi tôi bắt đầu từ một đêm mưa, khi tôi chở Linh về và cô ấy kéo tôi vào nhà. Lần đầu làm tình với Linh, tôi như thằng điên rơi vào mê cung. Cô ấy quá giỏi, quá điêu luyện, làm tôi nghiện thật lòng. Mỗi lần gặp, Linh lại thay đổi – lúc dịu dàng như mèo con, lúc hoang dại như thú dữ. Tôi cứ ngỡ mình được “địt một người khác nhau” mỗi lần, mà đúng thật, cô ấy biến hóa khôn lường. Nhưng tôi biết, với Linh, đó chỉ là bản năng, là cơn nghiện tình dục cô ấy chẳng buồn giấu. Cô ấy thẳng thắn: “Anh đừng mơ mộng gì nhiều, em chỉ thích thế này thôi.”
Tôi yêu Linh, yêu cái cách cô ấy làm tôi điên đảo, yêu cả cái cảm giác đau đớn khi biết mình chẳng là gì ngoài một thú vui qua đường. Linh vẫn hay so sánh: “Da anh đen sì, nhìn em trắng thế này không thấy quê à?” Tôi cười, “Quê gì nổi, được gần em là anh thấy mình may mắn lắm rồi.”
Nhưng rồi, cái gì thoáng qua thì cũng phải tàn. Một ngày, Linh không gọi tôi nữa. Tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi chỉ vỏn vẹn: “Chán rồi, bye anh.” Tôi đứng dưới tòa nhà của Linh, nhìn lên cửa sổ sáng đèn, tự hỏi cô ấy đang vui vẻ với ai khác. Còn tôi, vẫn nghiện cái cảm giác ấy, nghiện Linh, dù biết rõ mình chỉ là một nét vẽ mờ nhạt trong cuốn sổ tình của cô tiểu thư quận 7.
Video bên dưới. Mình ra 8 clip rồi ae vào vote ủng hộ mình share hết cho ae nha

×
 

Nguyên R

Bắt Đầu Check Gái
7/5/23
Đã donate
$10.00
511
97
56
Tphcm
VND
0
Tín dụng
1,939
Quận 7, nơi những con đường rộng thênh thang chạy qua những tòa nhà cao tầng sáng đèn, có một cô tiểu thư tên Linh sống trong căn hộ sang chảnh nhìn ra sông. Linh đẹp, da trắng mịn,tóc dài óng ả, lúc nào cũng thơm mùi nước hoa đắt tiền. Còn tôi, Hùng, chỉ là một thằng giao hàng nghèo, da đen cháy vì nắng, ngày nào cũng lượn lờ khắp phố trên chiếc xe máy cà tàng.
Tụi tôi gặp nhau tình cờ, đúng kiểu định mệnh trêu ngươi. Hôm đó, tôi giao nhầm đơn hàng tới nhà Linh. Cô ấy mở cửa, mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, nhìn tôi kiểu khinh khinh rồi cười: “Da anh đen thui, chắc chạy nắng nhiều ha? Tôi trắng thế này chắc anh nhìn không quen.” Tôi gãi đầu, cười trừ, chẳng biết nói gì ngoài câu “Dạ, chắc tại em đẹp quá nên anh ngố luôn.”
Rồi không hiểu sao, từ lần đó Linh hay gọi tôi giao đồ, dù nhà cô ấy có cả tá người làm. Tụi tôi nói chuyện nhiều hơn, từ chuyện trời ơi đất hỡi đến những buổi tối ngồi ăn bánh tráng nướng ở vỉa hè. Linh bảo thích cái cảm giác “bình dân” khi đi với tôi, nhưng tôi biết, với cô ấy, tôi chỉ là một trò vui lạ lẫm giữa cuộc sống xa hoa.
Chuyện tình tụi tôi bắt đầu từ một đêm mưa, khi tôi chở Linh về và cô ấy kéo tôi vào nhà. Lần đầu làm tình với Linh, tôi như thằng điên rơi vào mê cung. Cô ấy quá giỏi, quá điêu luyện, làm tôi nghiện thật lòng. Mỗi lần gặp, Linh lại thay đổi – lúc dịu dàng như mèo con, lúc hoang dại như thú dữ. Tôi cứ ngỡ mình được “địt một người khác nhau” mỗi lần, mà đúng thật, cô ấy biến hóa khôn lường. Nhưng tôi biết, với Linh, đó chỉ là bản năng, là cơn nghiện tình dục cô ấy chẳng buồn giấu. Cô ấy thẳng thắn: “Anh đừng mơ mộng gì nhiều, em chỉ thích thế này thôi.”
Tôi yêu Linh, yêu cái cách cô ấy làm tôi điên đảo, yêu cả cái cảm giác đau đớn khi biết mình chẳng là gì ngoài một thú vui qua đường. Linh vẫn hay so sánh: “Da anh đen sì, nhìn em trắng thế này không thấy quê à?” Tôi cười, “Quê gì nổi, được gần em là anh thấy mình may mắn lắm rồi.”
Nhưng rồi, cái gì thoáng qua thì cũng phải tàn. Một ngày, Linh không gọi tôi nữa. Tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi chỉ vỏn vẹn: “Chán rồi, bye anh.” Tôi đứng dưới tòa nhà của Linh, nhìn lên cửa sổ sáng đèn, tự hỏi cô ấy đang vui vẻ với ai khác. Còn tôi, vẫn nghiện cái cảm giác ấy, nghiện Linh, dù biết rõ mình chỉ là một nét vẽ mờ nhạt trong cuốn sổ tình của cô tiểu thư quận 7.
Video bên dưới. Mình ra 8 clip rồi ae vào vote ủng hộ mình share hết cho ae nha

Xem ảnh/clip 1280893
quá tuyệt vời bác ơi
 

Hưng782

Checker Chính Thức
14/1/23
20,983
7,761
130
TP HCM
VND
1,111
Tín dụng
100,635
Quận 7, nơi những con đường rộng thênh thang chạy qua những tòa nhà cao tầng sáng đèn, có một cô tiểu thư tên Linh sống trong căn hộ sang chảnh nhìn ra sông. Linh đẹp, da trắng mịn,tóc dài óng ả, lúc nào cũng thơm mùi nước hoa đắt tiền. Còn tôi, Hùng, chỉ là một thằng giao hàng nghèo, da đen cháy vì nắng, ngày nào cũng lượn lờ khắp phố trên chiếc xe máy cà tàng.
Tụi tôi gặp nhau tình cờ, đúng kiểu định mệnh trêu ngươi. Hôm đó, tôi giao nhầm đơn hàng tới nhà Linh. Cô ấy mở cửa, mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, nhìn tôi kiểu khinh khinh rồi cười: “Da anh đen thui, chắc chạy nắng nhiều ha? Tôi trắng thế này chắc anh nhìn không quen.” Tôi gãi đầu, cười trừ, chẳng biết nói gì ngoài câu “Dạ, chắc tại em đẹp quá nên anh ngố luôn.”
Rồi không hiểu sao, từ lần đó Linh hay gọi tôi giao đồ, dù nhà cô ấy có cả tá người làm. Tụi tôi nói chuyện nhiều hơn, từ chuyện trời ơi đất hỡi đến những buổi tối ngồi ăn bánh tráng nướng ở vỉa hè. Linh bảo thích cái cảm giác “bình dân” khi đi với tôi, nhưng tôi biết, với cô ấy, tôi chỉ là một trò vui lạ lẫm giữa cuộc sống xa hoa.
Chuyện tình tụi tôi bắt đầu từ một đêm mưa, khi tôi chở Linh về và cô ấy kéo tôi vào nhà. Lần đầu làm tình với Linh, tôi như thằng điên rơi vào mê cung. Cô ấy quá giỏi, quá điêu luyện, làm tôi nghiện thật lòng. Mỗi lần gặp, Linh lại thay đổi – lúc dịu dàng như mèo con, lúc hoang dại như thú dữ. Tôi cứ ngỡ mình được “địt một người khác nhau” mỗi lần, mà đúng thật, cô ấy biến hóa khôn lường. Nhưng tôi biết, với Linh, đó chỉ là bản năng, là cơn nghiện tình dục cô ấy chẳng buồn giấu. Cô ấy thẳng thắn: “Anh đừng mơ mộng gì nhiều, em chỉ thích thế này thôi.”
Tôi yêu Linh, yêu cái cách cô ấy làm tôi điên đảo, yêu cả cái cảm giác đau đớn khi biết mình chẳng là gì ngoài một thú vui qua đường. Linh vẫn hay so sánh: “Da anh đen sì, nhìn em trắng thế này không thấy quê à?” Tôi cười, “Quê gì nổi, được gần em là anh thấy mình may mắn lắm rồi.”
Nhưng rồi, cái gì thoáng qua thì cũng phải tàn. Một ngày, Linh không gọi tôi nữa. Tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi chỉ vỏn vẹn: “Chán rồi, bye anh.” Tôi đứng dưới tòa nhà của Linh, nhìn lên cửa sổ sáng đèn, tự hỏi cô ấy đang vui vẻ với ai khác. Còn tôi, vẫn nghiện cái cảm giác ấy, nghiện Linh, dù biết rõ mình chỉ là một nét vẽ mờ nhạt trong cuốn sổ tình của cô tiểu thư quận 7.
Video bên dưới. Mình ra 8 clip rồi ae vào vote ủng hộ mình share hết cho ae nha

Xem ảnh/clip 1280893
Chúc mừng a đụ sướng nè
 

Nam em

Sắp Làm Checker
24/6/21
1,196
306
67
Sai gòn
VND
0
Tín dụng
4,734
Quận 7, nơi những con đường rộng thênh thang chạy qua những tòa nhà cao tầng sáng đèn, có một cô tiểu thư tên Linh sống trong căn hộ sang chảnh nhìn ra sông. Linh đẹp, da trắng mịn,tóc dài óng ả, lúc nào cũng thơm mùi nước hoa đắt tiền. Còn tôi, Hùng, chỉ là một thằng giao hàng nghèo, da đen cháy vì nắng, ngày nào cũng lượn lờ khắp phố trên chiếc xe máy cà tàng.
Tụi tôi gặp nhau tình cờ, đúng kiểu định mệnh trêu ngươi. Hôm đó, tôi giao nhầm đơn hàng tới nhà Linh. Cô ấy mở cửa, mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh, nhìn tôi kiểu khinh khinh rồi cười: “Da anh đen thui, chắc chạy nắng nhiều ha? Tôi trắng thế này chắc anh nhìn không quen.” Tôi gãi đầu, cười trừ, chẳng biết nói gì ngoài câu “Dạ, chắc tại em đẹp quá nên anh ngố luôn.”
Rồi không hiểu sao, từ lần đó Linh hay gọi tôi giao đồ, dù nhà cô ấy có cả tá người làm. Tụi tôi nói chuyện nhiều hơn, từ chuyện trời ơi đất hỡi đến những buổi tối ngồi ăn bánh tráng nướng ở vỉa hè. Linh bảo thích cái cảm giác “bình dân” khi đi với tôi, nhưng tôi biết, với cô ấy, tôi chỉ là một trò vui lạ lẫm giữa cuộc sống xa hoa.
Chuyện tình tụi tôi bắt đầu từ một đêm mưa, khi tôi chở Linh về và cô ấy kéo tôi vào nhà. Lần đầu làm tình với Linh, tôi như thằng điên rơi vào mê cung. Cô ấy quá giỏi, quá điêu luyện, làm tôi nghiện thật lòng. Mỗi lần gặp, Linh lại thay đổi – lúc dịu dàng như mèo con, lúc hoang dại như thú dữ. Tôi cứ ngỡ mình được “địt một người khác nhau” mỗi lần, mà đúng thật, cô ấy biến hóa khôn lường. Nhưng tôi biết, với Linh, đó chỉ là bản năng, là cơn nghiện tình dục cô ấy chẳng buồn giấu. Cô ấy thẳng thắn: “Anh đừng mơ mộng gì nhiều, em chỉ thích thế này thôi.”
Tôi yêu Linh, yêu cái cách cô ấy làm tôi điên đảo, yêu cả cái cảm giác đau đớn khi biết mình chẳng là gì ngoài một thú vui qua đường. Linh vẫn hay so sánh: “Da anh đen sì, nhìn em trắng thế này không thấy quê à?” Tôi cười, “Quê gì nổi, được gần em là anh thấy mình may mắn lắm rồi.”
Nhưng rồi, cái gì thoáng qua thì cũng phải tàn. Một ngày, Linh không gọi tôi nữa. Tin nhắn cuối cùng cô ấy gửi chỉ vỏn vẹn: “Chán rồi, bye anh.” Tôi đứng dưới tòa nhà của Linh, nhìn lên cửa sổ sáng đèn, tự hỏi cô ấy đang vui vẻ với ai khác. Còn tôi, vẫn nghiện cái cảm giác ấy, nghiện Linh, dù biết rõ mình chỉ là một nét vẽ mờ nhạt trong cuốn sổ tình của cô tiểu thư quận 7.
Video bên dưới. Mình ra 8 clip rồi ae vào vote ủng hộ mình share hết cho ae nha

Xem ảnh/clip 1280893
Đẹp. Thế
 

Bài viết liên quan