Như mây như mưa bay đi muôn phương
Nhưng em yêu ơi 1 dòng thư cũ
Mãi còn trong ta 1 đời cuồng điên
…
Em đâu còn là cô bé đồng nghiệp nhí nhảnh ngày nào. Từ ngày xa nhau, anh sống 1 đời cuồng say, với bao mối tình sâu đậm có, thoáng qua có, nhưng cảm giác lâng lâng những ngày tháng yêu em mãi ko thể nào quên. Hôm đám cưới em, anh buồn nhưng vẫn chúc phúc, mong em sống 1 đời bình yên bên người em đã chọn. A chỉ ko ngờ vì sự lựa chọn đi làm ở nơi tốt hơn - cách xa em, lại khiến a mất em mãi mãi.
Gặp lại nhau tình cờ, hỏi thăm những câu sáo rỗng, ánh mắt em đượm buồn khi hỏi đến chuyện gia đình. Bao nhiêu năm vẫn vậy, chỉ anh mới hiểu em - bài hát a đã từng hát cho em nghe suốt. Hơn 1 năm yêu nhau với biết bao kỉ niệm.
Add zalo, nhắn tin qua lại, bao lần hẹn cf em cứ lấy lý do chăm con mà từ chối. Bỗng 1 ngày em than thở, nhắc lại kỉ niệm xưa thời mới quen, cảm xúc trong a bồi hồi, a lấy hết cam đảm hỏi ‘có bao giờ em hối hận vì đã chọn xa a ko’.
‘Có. Nhưng có ích gì nữa đâu’.
Ông trời lại sắp đặt chạm mặt nhau trong đám cưới 1 đồng nghiệp cũ. A cố ý ngồi cạnh e, nhưng chẳng nói được gì nhiều vì cả 2 cùng ngại ngùng, cao hứng em cũng nâng ly bia khi được mời, em vẫn vui tươi, vẫn thích pha trò, vẫn làm a mê đắm. ‘Tí a đưa về nha’. Em gật đầu.
Chở em vào cf võng, e hơi lần khần, anh bảo “trời nắng quá, em vô đây nghỉ chút, uống ly nước chanh cho đỡ say”. Em đi theo, vừa vào chòi là em xoài người lên võng, mắt nhắm lim dim.
‘Dậy uống nước chanh nè em’. A cầm ly nước đưa lên miệng e, rồi tay a đỡ phía sau lưng em. Em nói cảm ơn.
Mỗi người nằm 1 chiếc võng, móc khá gần nhau, a nhìn chăm chú vào khuôn mặt e đang ngủ, thời gian tàn nhẫn hay cuộc sống làm e mệt mỏi. Tay a chạm nhẹ vào mái tóc, sợ làm e tỉnh giấc. Cảm giác đối diện với người từng bao lần say đắm cùng nhau, giờ lại rụt rè, ngại ngùng thật khó tả. Bầu ngực em lấp ló sau lớp váy đỏ, a lén nhìn, ko kìm nổi mình. Ghé đầu sát vào em hôn nhẹ lên trán, e mở mắt ra nhìn a, ngập ngừng vài giây a hôn tiếp vào má. ‘Đừng a’.
(Còn phần sau)
Chỉnh sửa cuối:






