Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Tiểu thuyết sex: Lãng Tử Lục Tỉnh

Lượt xem: 665

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
spoil nội dung trước

"Cường đẩy lưỡi sâu hơn, dùng hai ngón tay khẽ mở rộng hai môi, hút mạnh vào âm vật. Mợ run lên bần bật, cơ thể cong thành vòng, chân siết chặt hai bên tai Cường. Nàng đạt cực khoái lần đầu bằng miệng, dâm thủy phun nhẹ vào lưỡi chàng. Nhưng Cường không dừng. Chàng liếm sạch mọi giọt, rồi rụt người lại khi mợ kéo chàng đứng dậy."

Chương 1: Lãng tử làng quê

Nắng trưa tháng Ba đổ xuống cánh đồng Rạch Giá như rót lửa. Hơi đất bốc lên ngùn ngụt, lẫn mùi rơm rạ khô và mùi bùn chua từ mấy con rạch cạn. Dưới tán cây me già cỗi ở mé sân lò võ, cái bóng râm cũng chẳng đủ che cho đám trai làng đang đổ mồ hôi như tắm.

Phan Cường cởi trần, tấm lưng rộng bóng nhẫy như đồng hun. Mười tám tuổi mà vóc dáng đã hơn người, vai u bắp thịt cuồn cuộn, da bánh mật rắn chắc từng thớ. Chàng đứng tấn trước cây trụ gỗ chôn giữa sân, hít một hơi đầy lồng ngực rồi tống cú đấm. Tiếng "bộp" khô khốc vang lên, cây trụ rung bần bật, mấy con chim sẻ đậu trên cành me giật mình bay tán loạn.

— Trời đất quỷ thần ơi, đánh chi mà như búa tạ vậy mậy! — Tám Lành ở bên cạnh la lớn, người gầy đen nhẻm, vừa xoa cái vai vừa nhăn mặt. — Hồi nãy mày đỡ một cái, tao tê hết cả tay nè.

Cường quay lại cười khà khà, hàm răng trắng lóa trên gương mặt đẫm mồ hôi:

— Tại mày yếu chớ bộ. Ăn ít cơm quá Tám ơi, người gì mà như cây sậy, gió thổi cái muốn gãy.

— Ờ, tao ăn ít cơm mà tao đông con gái nhìn hơn mày à nghen. — Tám Lành cãi liền, mắt liếc về phía bờ ruộng.

Cường nghe vậy bật cười, đảo mắt theo. Bên kia con đê đất, mấy cô gái xóm dưới đi gặt thuê đang ngừng tay quệt mồ hôi, nón lá che nghiêng. Có đứa thấy chàng nhìn qua thì khẽ cúi mặt cười, có đứa mạnh dạn liếc một cái dài thườn thượt rồi rúc rích thì thầm với nhau. Cường nháy mắt một cái, lũ con gái lại càng cười rộ.

— Coi kìa, coi kìa! — Tám Lành huých vai chàng. — Mày làm bộ tập võ chớ thiệt ra ra đây phơi cái lưng cho người ta ngó chớ gì.

— Đâu có. — Cường nhún vai, giọng tỉnh rụi. — Tao tập võ thiệt tình. Người ta muốn ngó thì ngó, tao đâu có cấm.

Cả đám trai làng cười ầm lên. Cái tính lém lỉnh, dẻo miệng của Cường thì cả làng ai cũng biết. Trai cùng lứa ghét cũng có, nhưng phục thì nhiều hơn, bởi cái thằng đó vừa giỏi võ vừa rộng rãi, không bao giờ chấp nê chuyện nhỏ. Hễ thấy đứa nào bị ăn hiếp là nó nhào vô bênh trước, dù chẳng dính dáng gì tới mình.

Từ trong gian nhà tranh dùng làm chỗ uống nước nghỉ chân, thầy Tư Đỗ bước ra. Ông thầy đã ngoài năm mươi, tóc hoa râm, vai vẫn còn u thịt bắp, điếu thuốc rê ngậm hờ trên mép. Ông đứng khoanh tay nhìn Cường tập một lúc, gật gù.

— Cường, mày lại đây.

Cường buông cây trụ, chạy lại vòng tay cúi đầu:

— Dạ thầy.

— Bữa nay đường quyền của mày chắc đó. — Thầy Tư Đỗ nhả khói, đôi mắt già nua ánh lên vẻ hài lòng kín đáo. — Cái thế "hổ vồ" hồi nãy mày xoay hông tốt lắm, lực dồn xuống nắm tay đúng chỗ. Trong cái lò này, mười năm nay tao chưa thấy thằng nào có cốt võ như mày.

Mấy đứa trai làng đứng quanh nghe thầy khen Cường thì có đứa xuýt xoa, có đứa lè lưỡi. Cường gãi đầu, cười cười:

— Dạ, tại thầy dạy hay chớ con đâu có giỏi gì.

— Mày đừng có dẻo miệng với tao. — Thầy Tư Đỗ trừng mắt, nhưng khóe miệng lại không giấu được nét cười. — Tao nói thiệt nè, võ là để giữ thân, giữ nghĩa, chớ không phải để cậy sức hiếp người. Mày sức vóc hơn người, càng phải nhớ cái đó. Đời này, thằng nào có sức mà không có lòng thì thành quân côn đồ. Còn thằng nào có lòng mà không có sức thì chỉ biết chịu đè. Mày có cả hai, ráng mà giữ cho được.

Cường nghe câu đó, không hiểu sao trong lòng chợt lắng lại. Chàng cúi đầu:

— Dạ, con nhớ.

Thầy Tư Đỗ vỗ vai chàng một cái, rồi quay sang la cả đám:

— Thôi, nắng quá rồi, nghỉ! Bay về ăn cơm, chiều mát ra tập lại. Tập trưa nắng vầy có ngày trúng gió cả lũ, tao lo không xuể.

Đám trai làng dạ ran, í ới gọi nhau lượm áo. Tám Lành vớ cái áo bà ba vắt vai, kéo Cường:

— Ê, về chung tao nói cái này.

Hai đứa men theo bờ đê đất đi về phía xóm. Mặt trời đứng bóng, đồng lúa chín vàng rực trải dài tới tận chân trời, gió đồng thổi từng đợt làm sóng lúa dập dờn. Xa xa, bóng những người gặt thuê khom lưng dưới nắng, tiếng hái cắt lúa rào rào nghe mà thương.

— Mày biết gì chưa? — Tám Lành hạ giọng. — Mai mốt nhà Hương quản Tỏi gặt rộ. Người ta đồn cậu Ba Tỏi ổng đích thân ra đồng coi gặt đó.

Cường nghe cái tên đó thì hơi nhíu mày. Cậu Ba Tỏi — con trai độc của lão địa chủ giàu nhất nhì cái vùng này. Cả làng ai cũng nghe tiếng cậu Ba ăn chơi, cờ bạc, lại có cái tật hễ thấy con gái nhà nghèo coi được mắt là buông lời sàm sỡ, có khi còn dở trò. Mà nhà nghèo thì biết kêu ai, kiện ai? Địa chủ là vua một cõi ở cái xứ này.

— Ổng ra đồng coi gặt làm gì? — Cường buột miệng. — Lúa của ổng, ổng có cấy đâu mà coi.

— Ai biết. — Tám Lành nhún vai. — Mà tao lo là... con Sương xóm dưới cũng đi gặt thuê đợt này. Mày biết cậu Ba mê gái cỡ nào rồi đó.

Cái tên "Sương" làm Cường khựng lại một nhịp. Chàng quay sang, cố làm bộ thản nhiên:

— Con Sương thì sao?

— Thì sao là sao. — Tám Lành cười nham nhở, huých vai chàng. — Cả làng ai mà không biết mày để ý con nhỏ đó. Mày tưởng tao mù hả? Bữa hổm nó gánh nước qua cầu khỉ, mày đứng bên này nhìn theo muốn rớt cái cằm xuống rạch luôn kìa.

Cường đỏ mặt, đẩy thằng bạn một cái:

— Bậy bạ. Tao nhìn coi nó có té không thôi. Cầu khỉ trơn muốn chết.

— Ờ, mày lo nó té dữ ha. — Tám Lành cười hí hí. — Lo dữ vậy sao không qua dắt nó đi cho rồi.

Cường không cãi nữa, chỉ cười trừ rồi đi nhanh hơn. Trong bụng chàng thì cứ rộn lên một thứ cảm giác là lạ. Thị Sương — cô gái xóm dưới với đôi mắt đen tròn, nước da ngăm ngăm khỏe khoắn, cái giọng nói nhỏ nhẹ mà ngọt như mía lùi. Mỗi lần đi ngang qua nó, tự dưng chàng thấy tim đập loạn xạ, dù miệng vẫn cứ tỉnh queo. Đám con gái trong làng đứa nào cũng liếc chàng, cũng cười với chàng, mà chỉ riêng con Sương là làm chàng phải nhìn lén, phải tránh ánh mắt khi nó ngó qua.

Nhưng nghe Tám Lành nhắc cậu Ba Tỏi với con Sương trong cùng một câu, máu trong người Cường tự dưng nóng lên một chút. Chàng đè xuống. Mẹ chàng dặn hoài: "Con nhà nghèo, đừng có dây với nhà địa chủ. Họ là cọp, mình là thỏ. Thỏ mà cắn cọp thì chỉ có nát thây."

Tới ngã ba đầu xóm, Tám Lành rẽ về hướng bến chài, còn Cường men theo con đường mòn dẫn về nhà. Căn nhà lá của hai mẹ con nằm tận cuối xóm, sát mé rạch nhỏ, vách phên tre đã mục nhiều chỗ, mái lá xơ xác. Mỗi mùa mưa là dột tứ tung, hai mẹ con phải bưng nồi niêu đi hứng.

Từ ngoài ngõ, Cường đã ngửi thấy mùi khói bếp. Bước vô tới hè, chàng thấy mẹ — bà Thị Mén — đang lui cui bên bếp đất sau hè, cái lưng còng xuống vì mấy chục năm cấy gặt. Bà nghe tiếng chân con thì ngẩng lên, lau tay vào vạt áo bà ba bạc màu.

— Về rồi hả con. Đi rửa mặt rồi vô ăn cơm. Bữa nay má kho được mớ cá rô với rau muống luộc.

— Dạ. — Cường múc gàu nước dưới lu, rửa qua mặt mũi tay chân rồi vắt cái áo lên vai, bước vô nhà.

Mâm cơm dọn trên cái chõng tre giữa nhà. Chỉ có dĩa cá rô kho queo, tô rau muống luộc và chén nước mắm dằm ớt. Vậy mà Cường ngồi xuống ăn ngon lành, lùa cơm rào rào. Bà Mén ngồi đối diện, ăn chậm rãi, thỉnh thoảng lại gắp con cá to nhất bỏ qua chén con.

— Má ăn đi chớ, cứ gắp cho con hoài. — Cường cằn nhằn.

— Má già rồi, ăn nhiêu đâu. Con đang sức lớn, lại tập võ, phải ăn cho nhiều vô. — Bà Mén nhìn con, ánh mắt vừa thương vừa lo. Ngừng một lát, bà thở dài. — Cường nè...

— Dạ?

— Hôm qua thằng Bảy Cồ quản gia nó qua đòi nợ lúa. — Giọng bà chùng xuống. — Năm nay mùa màng thất, mình thiếu nhà Hương quản Tỏi hai chục giạ lúa. Nó nói tới mùa gặt này mà không trả đủ thì ổng lấy luôn miếng ruộng cấy rẽ, đuổi mình đi.

Cường ngừng đũa. Hai chục giạ lúa. Với nhà chàng thì đó là cả một gia tài, làm quần quật cả mùa cũng chưa chắc đủ. Lão Hương quản Tỏi cho vay lúa lãi cắt cổ, vay một mùa trả thành hai, ba, cứ vậy mà siết dần đất đai của tá điền. Cả cái làng này, nhà nào không mắc nợ lão thì cũng từng mắc.

— Má đừng lo. — Cường nói, cố giữ giọng nhẹ tênh. — Để con đi gặt thuê thêm, ai mướn gì con làm nấy. Con khỏe như trâu vầy, lo gì hai chục giạ lúa. Trời đất quỷ thần ơi, chuyện nhỏ mà má.

— Mày nói chuyện nhỏ. — Bà Mén lừ mắt, nhưng giọng đầy thương xót. — Cái thân tá điền như mình, hai chục giạ lúa là cái thòng lọng treo trên cổ đó con à. Má chỉ mong con tu chí làm ăn, đừng có ham đánh đấm, đừng có gây chuyện với ai. Nhứt là... — bà hạ giọng — đừng có đụng tới nhà địa chủ. Họ có tiền, có thế, có cả mã tà che chở. Mình là dân đen, đụng vô là tan nhà nát cửa.

Cường nghe mẹ nói, lòng nặng trĩu. Chàng biết mẹ lo cái tính nóng của mình. Hồi nhỏ, chàng từng đánh nhau với mấy thằng con nhà giàu vì tụi nó ăn hiếp lũ trẻ con nhà nghèo, bị người ta tới tận nhà chửi rủa, mẹ chàng phải quỳ xuống xin lỗi. Cái hình ảnh đó chàng không bao giờ quên. Từ đó chàng tập nhịn, nhịn riết thành quen, nhưng máu nóng trong người thì có bao giờ nguội hẳn.

— Dạ con biết rồi. — Cường cười khà khà, gắp con cá bỏ qua chén mẹ. — Má ăn đi, lo chi cho mau già. Con hứa con không gây chuyện với ai hết. Con mà gây chuyện, trời đánh con luôn. Được chưa?

— Cái thằng, ăn nói bậy bạ. — Bà Mén mắng yêu, nhưng cũng nở nụ cười hiếm hoi. — Mày mà chịu nghe lời má thì má đỡ khổ rồi.

Ăn cơm xong, Cường ra hè ngồi vót lại mấy cái cọc tre cho mẹ rào lại cái chuồng gà. Tay chàng vót tre thoăn thoắt, nhưng đầu thì miên man nghĩ ngợi. Chàng đưa tay sờ vào cây dao găm cán sừng giắt bên hông — kỷ vật duy nhất cha để lại trước khi mất. Cái cán sừng trâu đã lên nước bóng loáng vì chàng cầm hoài. Mỗi lần buồn bực, chàng lại rút ra ngắm, như thể cha vẫn còn đó bên mình.

Phận tá điền nghèo. Cả đời cha chàng cũng làm thuê cuốc mướn, tới chết vẫn còn nợ lúa địa chủ. Bây giờ tới lượt mẹ con chàng. Cái vòng luẩn quẩn đó, biết bao giờ mới thoát ra được?

Gió chiều từ con rạch thổi lên mát rượi. Cường ngẩng đầu nhìn ra cánh đồng vàng rực trong nắng xế. Mai mốt là gặt rộ. Cả làng sẽ đổ ra đồng. Và cậu Ba Tỏi sẽ ra đó. Và con Sương cũng sẽ ở đó.

Chàng siết chặt cây dao trong tay, lòng dậy lên một dự cảm mơ hồ. Có cái gì đó không yên đang chờ phía trước. Cường lắc đầu, tự cười mình lo bò trắng răng, rồi lại cúi xuống vót tre. Nhưng cái cảm giác bứt rứt ấy cứ bám riết, như đám mây đen tụ lại nơi cuối trời lúc trời sắp giông.

— Ngày mai... — chàng lẩm bẩm một mình. — Ngày mai mình ra đồng coi sao.

Và chàng không biết, cái buổi gặt rộ mai sau ấy sẽ thay đổi cả cuộc đời chàng mãi mãi.
 
Chỉnh sửa cuối:
  • Like
Reactions: langkhachbui

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
Chương 2: Con nhà tá điền


Trời chưa kịp sáng hẳn thì gà đã gáy ran khắp xóm. Thị Mén dậy từ lúc canh tư, lục đục nhóm bếp, nấu nồi cơm độn khoai cho đầy nồi rồi gói mấy nắm muối mè vào tấm lá chuối. Cường nghe tiếng củi nổ lép bép ngoài bếp đất thì cũng lồm cồm ngồi dậy, vươn vai một cái, mấy khớp xương kêu răng rắc.

— Má dậy chi sớm dữ vậy? — chàng dụi mắt, giọng còn ngái ngủ.

— Sớm gì mà sớm. Bữa nay gặt rộ ruộng nhà ông Hương quản, không ra sớm thằng Bảy Cồ nó la cho. — Bà Mén vừa thổi lửa vừa nói, khói cay xè làm bà ho khúc khắc. — Con ăn miếng cơm rồi đi với má. Nhà mình nợ lúa, mùa này phải làm cho siêng, người ta mới trừ bớt cho.

Cường im lặng. Chàng giắt cây dao găm cán sừng vào lưng quần như thói quen, khoác chiếc áo bà ba đen sờn vai rồi quảy đôi quang gánh ra cửa. Trời tang tảng, sương còn đọng trên ngọn cỏ ven rạch, mặt nước phẳng lì như tấm gương đục. Hai mẹ con lặng lẽ đi theo con đê đất, bóng đổ dài trên mặt đồng.

Đồng ruộng nhà Hương quản Tỏi trải ra trước mắt như một biển vàng. Lúa Đông Xuân chín rộ, bông trĩu nặng cúi đầu, gió sớm thổi qua làm cả cánh đồng dập dờn như sóng. Nếu không có cái nợ đè trên lưng, thì đây hẳn là cảnh đẹp nhất đời nhà nông. Nhưng Cường nhìn ra đồng, lòng chỉ thấy nặng. Bao nhiêu mồ hôi đổ xuống đó, mà lúa gặt lên rồi phần lớn lại chui vào bồ nhà địa chủ.

Khi mặt trời vừa nhô khỏi rặng tre, cả đám tá điền đã có mặt đông đủ ngoài đồng. Đàn ông, đàn bà, người già, con nít, ai cũng nón lá sùm sụp, lưng cúi rạp, tay thoăn thoắt liềm cắt. Tiếng liềm xoèn xoẹt, tiếng lúa rạp xuống, tiếng ai đó cất câu hò mệt mỏi giữa đồng. Cường xắn tay áo, cầm liềm cúi xuống. Bàn tay võ sĩ cắt lúa cũng nhanh và dứt khoát chẳng kém ai, từng nắm lúa rạp gọn dưới lưỡi liềm.

— Nhanh tay lên coi! Nắng lên rồi mà còn rề rà! — Một giọng quát vang lên the thé.

Bảy Cồ. Hắn đứng trên con đê, tay cầm cây roi mây dài, mặt rỗ chằng chịt như tổ ong, cái nón cối đội lệch ra dáng ta đây. Hắn vừa đi vừa quất roi xuống bờ ruộng nghe đét đét, mắt láo liên dò xét từng người.

— Tụi bay làm như làm cho cha tụi bay không bằng! — Hắn lại quát. — Lúa nhà ông Hương quản mà gặt cẩu thả, rơi vãi đầy đồng, ai chịu?

Mọi người cúi đầu im thin thít, cắm cúi làm nhanh hơn. Cường nghiến răng, lưỡi liềm trong tay siết mạnh hơn một chút. Chàng ngẩng lên, định nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt mẹ. Bà Mén đang cúi gặt cách chàng mấy bước, lén nhìn con, ánh mắt như van lơn: *Dằn lại, con ơi.* Cường thở hắt ra, lại cúi xuống.

Mặt trời lên cao dần, nắng đổ xuống đồng như đổ lửa. Lưng áo ai cũng ướt đẫm, mặn chát mồ hôi. Cường gánh từng gánh lúa nặng trĩu băng qua bờ ruộng trơn, chân lún xuống bùn tới mắt cá. Chàng vốn khỏe, nên gánh phăng phăng, nhưng nhìn quanh thấy mấy người già lưng còng oằn dưới gánh lúa mà thắt ruột.

Có ông lão xóm trên, ông Sáu Đặng, năm nay đã ngoài sáu mươi, lưng còng rạp xuống gần chạm đất, gánh lúa run run từng bước. Tới chỗ cân lúa, ông đặt gánh xuống, ho lên một tràng khúc khắc. Bảy Cồ ngồi trên cái chòi lá, trước mặt là cây cân và cuốn sổ nợ dày cộp.

— Sáu Đặng hả? — Bảy Cồ liếc cuốn sổ. — Ông còn thiếu nhà ông Hương quản tám giạ lúa mùa rồi. Bữa nay gặt được nhiêu trừ nhiêu nghe.

— Dạ... dạ chú Bảy. — Ông Sáu run run. — Mà mùa rồi tui đau nằm liệt hết hai tháng, đâu có làm được. Lúa đó là lúa chú tính lời chồng lời...

— Lời lãi gì kệ ông! — Bảy Cồ đập cây roi xuống bàn đánh chát. — Mượn thì phải trả. Ông Hương quản nuôi ông cả nhà ông bao nhiêu năm nay, giờ tính lời chút đỉnh mà ông kêu ca? Đứng đó cãi nữa tui xóa luôn cái chái nhà ông đang ở, đất đó cũng đất ông Hương quản chớ đất ai!

Ông Sáu lặng người, hai hàng nước mắt đục ngầu ứa ra trên gương mặt nhăn nheo. Ông lủi thủi quảy gánh không trở lại đồng, dáng đi xiêu vẹo như sắp ngã.

Cường đứng gần đó, hai tay nắm chặt đòn gánh tới mức gân nổi cuồn cuộn. Máu trong người chàng dồn lên mặt, nóng ran. Cái cảnh đè đầu cưỡi cổ này, chàng chứng kiến đã nhiều, nhưng lần nào cũng như có ai bóp nghẹt lồng ngực. Chàng bước tới, đặt gánh lúa của mình xuống bên cạnh gánh ông Sáu.

— Chú Sáu, để con gánh phụ chú một đoạn. — Cường nói, giọng trầm. Rồi chàng quay sang Bảy Cồ, cố giữ cho lời nói nhã nhặn. — Chú Bảy, ông Sáu già cả, lại mới đau dậy. Chú coi bớt cho ông ấy chút đỉnh, để ông ấy còn sống mà làm trả nợ.

Bảy Cồ nhướng cặp mắt ti hí lên nhìn chàng từ đầu tới chân, môi cong lại khinh khỉnh.

— Ờ, thằng con bà Mén đây hả. Cái thằng học võ ngoài lò ông Tư Đỗ chớ gì? — Hắn cười nhạt. — Học võ giỏi lắm hả mậy? Bộ mậy tính dạy tao cách coi ruộng à? Nhà mậy cũng nợ lúa ngập đầu kìa, lo cái thân mậy trước đi con!

Mấy người xung quanh nín thở. Cường hít một hơi sâu. Cái roi mây trong tay Bảy Cồ, cái giọng điệu ấy, cái mặt rỗ vênh váo ấy — chàng chỉ cần một cú đấm là cho hắn gãy mấy cái răng. Nhưng chàng nghĩ tới mẹ, tới căn nhà lá xiêu vẹo, tới cái nợ lúa treo lơ lửng trên đầu. Chàng nuốt cơn giận xuống, giọng vẫn đều:

— Dạ, con biết phận con. Con chỉ xin chú thương người già thôi.

— Lo gánh lúa đi! — Bảy Cồ phẩy tay đuổi như đuổi tà. — Lải nhải.

Cường lặng lẽ gánh đôi gánh ông Sáu lên vai, băng băng đi trước, để ông lão lủi thủi theo sau. Tới chỗ cân, chàng đặt xuống, rồi quay đi không thèm nhìn Bảy Cồ thêm một cái nào nữa. Lòng chàng rần rật như có lửa.

*

Trưa, nắng đứng bóng gắt như thiêu. Đám tá điền tản ra ngồi nghỉ dưới mấy bụi tre và gò mả rải rác giữa đồng, lấy nắm cơm muối mè ra ăn. Cường tìm mẹ, hai mẹ con ngồi dưới bóng một cây trâm bầu cằn cỗi. Bà Mén mở gói lá chuối, chia cho con nắm cơm to.

— Con ăn đi. Sáng giờ làm dữ, đói rồi. — Bà nói, rồi nhìn con, thở dài. — Hồi nãy ngoài chỗ cân, má thấy hết. Con khá lắm, biết thương ông Sáu. Mà con cũng phải biết giữ mình. Cái thằng Bảy Cồ đó nó ác như rắn, con chọc nó nó để bụng đó.

Cường nhai miếng cơm, mắt nhìn ra đồng lúa vàng nhấp nhô trong nắng.

— Má, con đâu có chọc nó. Con chỉ xin nó thương người già. — Chàng ngừng lại, rồi hạ giọng. — Mà sao đời lại bất công vậy hả má? Tụi mình đổ mồ hôi sôi nước mắt cả mùa, gặt lên rồi lại nộp gần hết cho nhà ông Hương quản. Còn ổng ngồi mát ăn bát vàng, đất ruộng cò bay thẳng cánh.

Bà Mén im lặng một lúc lâu. Bàn tay gầy guộc, chai sần của bà đặt lên đầu gối con.

— Phận nghèo nó vậy con à. Hồi xưa ba con cũng hay nói như con vậy đó.

Nghe nhắc tới cha, Cường ngẩng phắt lên. Chàng đưa tay rút cây dao găm cán sừng giắt sau lưng ra, đặt ngang trên lòng bàn tay. Cán dao bằng sừng trâu đã lên nước bóng loáng vì năm tháng cầm nắm, lưỡi thép tuy cũ nhưng vẫn sắc lạnh, ánh lên dưới nắng trưa.

— Cây dao này của ba để lại hả má? — chàng hỏi khẽ, dù đã biết câu trả lời từ lâu.

— Ừ. — Mắt bà Mén rưng rưng. — Cái cán sừng đó ba con tự tay mài. Hồi ba con còn sống, đi đâu cũng giắt nó bên người. Ba con nói, đàn ông sống ở đời, trong tay phải có cái nghề, trong lòng phải có cái nghĩa, thì mới ngẩng đầu mà sống được.

Cường siết chặt cán dao. Chàng nhớ lại bóng dáng cha — mơ hồ thôi, vì cha mất khi chàng còn nhỏ — một người đàn ông vai rộng, mắt sáng, dạy chàng những đường quyền đầu tiên ngay trên cái sân đất trước nhà.

— Ba dạy con đánh quyền hồi con mới biết chạy. — Cường mỉm cười, giọng dịu lại. — Con nhớ ba hay nói: "Học võ không phải để ăn hiếp người ta, mà để bênh kẻ yếu, để đừng ai ăn hiếp được mình." Ba còn nói... thấy chuyện bất bình mà làm ngơ thì cái sức vóc với mấy đường quyền cũng vứt đi.

— Ba con nói vậy thiệt. — Bà Mén gật đầu, rồi đột nhiên đôi mắt bà thoáng vẻ lo sợ. Bà nắm lấy cổ tay con, siết mạnh. — Nhưng con à, ba con cũng vì cái tính khí khái đó mà cả đời cực khổ. Đời này đâu phải lúc nào lẽ phải cũng thắng được kẻ có tiền có thế. Nhà ông Hương quản có quan trên che chở, có lính mã tà làm tay, ổng muốn bẻ cổ ai thì bẻ. Con... con phải dằn cái tánh nóng của con xuống. Đừng có đụng chạm nhà địa chủ, nghe lời má. Má chỉ có mình con...

Giọng bà nghẹn lại. Cường nhìn mẹ, nhìn cái lưng đã bắt đầu còng, mái tóc lốm đốm bạc, đôi tay chai sần vì cả đời lội bùn cấy gặt. Lòng chàng quặn lại. Chàng cất cây dao trở vào lưng quần, nắm lấy tay mẹ.

— Dạ. Con nghe lời má. Con đâu có dại gì rước họa vô thân, để má khổ thêm. — Chàng cười, cố làm cho giọng nhẹ nhõm. — Má đừng có lo. Con chỉ làm thinh cắm đầu gặt lúa, ai nói gì cũng dạ dạ vâng vâng. Con ngoan như con mèo con vậy đó má.

Bà Mén bật cười qua hàng nước mắt, đưa tay quệt mắt.

— Cái thằng. Con mèo gì mà bự con như con trâu mộng.

Hai mẹ con cùng cười. Một lúc, gió đồng thổi qua mát rượi, mang theo hương lúa chín ngọt ngào. Đâu đó phía bụi tre xa, có tiếng con gái cất lên câu hò khe khẽ, giọng ngọt như mía lùi, lẫn trong tiếng gió:

*"...Hò ơ... Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng... về sông ăn cá, về đồng ăn cua..."*

Cường ngẩng đầu. Chàng nhận ra giọng hò đó. Thị Sương. Cô gái xóm dưới đang ngồi dưới bóng một bụi tre với mấy người đàn bà, vừa têm lại miếng trầu cho bà già bên cạnh vừa ngân nga. Tà áo bà ba nâu của nàng dính bùn loang lổ, vành nón lá che nghiêng gương mặt, nhưng cái dáng nhỏ nhắn khỏe khoắn ấy thì Cường nhận ra ngay giữa cả trăm người.

Như có linh tính, Sương ngẩng lên. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa cánh đồng vàng rực nắng. Sương khẽ giật mình, đôi má ửng đỏ, vội cúi xuống. Nhưng đôi môi nàng thì cố giấu một nụ cười. Cường thấy lòng mình bỗng nhẹ tênh, cái nóng bức và bực dọc cả buổi sáng như tan đâu mất. Chàng cũng cười, một nụ cười hết sức tự nhiên, rồi đưa tay gãi gãi sau gáy ra chiều bối rối.

Bà Mén liếc theo ánh mắt con, rồi liếc qua chỗ Sương, rồi lại nhìn con, khẽ lắc đầu mỉm cười, ra cái điều đã hiểu hết.

— Con nhỏ Sương con ông Tư xóm dưới đó hả. Hiền lành nết na, hát hay nữa. — Bà nói bâng quơ. — Mà thôi, con người ta cũng phận nghèo như mình, biết tính sao...

Cường đỏ mặt, chối quanh:

— Má nói gì kỳ vậy. Con đâu có...

— Đâu có gì? — Bà Mén cười khúc khích. — Má đẻ con ra, ruột gan con má rành sáu câu. Mắt mũi gì mà nhìn người ta như nuốt chửng vậy con.

Cường đành cười xòa, không cãi được. Chàng cúi xuống vốc miếng cơm cuối cùng, lòng vui vui mà cũng thoáng buồn. Phải, nàng cũng nghèo, chàng cũng nghèo. Hai cái nghèo cộng lại biết về đâu. Nhưng giữa cánh đồng nắng cháy và những gánh nợ đè vai này, được nhìn thấy nụ cười của nàng cũng đã là một niềm an ủi.

*

Buổi chiều, nắng dịu dần. Tá điền lại đổ ra đồng làm cho hết phần lúa còn lại. Khi mặt trời ngả về tây, đỏ ối phía rặng tre xa, Bảy Cồ gõ cây roi mây vào cây cột chòi mấy cái, ra hiệu nghỉ.

— Mai gặt cho xong cánh đồng này nghe chưa! — hắn quát lớn, giọng hể hả. — Mà tụi bay liệu hồn. Mai cậu Ba ra đồng coi gặt đó. Đứa nào léng phéng làm cậu Ba phật ý thì đừng có trách!

Cả đám tá điền đang quảy gánh ra về bỗng khựng lại, mặt ai nấy biến sắc. Có người buột miệng thở dài não nề, có người lắc đầu, có mấy bà mẹ kéo vội đứa con gái lớn vào gần mình. Cái tên "cậu Ba" như một bóng đen vừa phủ xuống cánh đồng đang nhuộm vàng ánh hoàng hôn.

Cường khựng tay, đôi quang gánh chững lại trên vai. Chàng đã nghe danh cậu Ba Tỏi từ lâu — đứa con trai duy nhất của Hương quản Tỏi, ăn chơi trác táng, côn đồ ngang ngược, thấy con gái nhà nghèo nào ưng mắt là buông lời chọc ghẹo, sàm sỡ, có khi còn cậy thế ép buộc, mà chẳng ai dám hé răng. Người ta đồn cậu Ba còn bắn chim, đua ngựa, đánh người ngay giữa chợ mà lính mã tà cũng làm ngơ vì nể mặt ông Hương quản.

Cường vô thức đưa mắt tìm về phía bụi tre. Thị Sương đang quảy gánh lúa, dáng nàng in trên nền trời chiều đỏ thẫm. Nghe tin cậu Ba ra đồng, nàng cũng khẽ rùng mình, kéo vành nón sụp xuống, bước nhanh hơn về phía xóm dưới.

Một cảm giác bứt rứt lại dâng lên trong lòng Cường, y hệt cái cảm giác đêm qua khi chàng ngồi vót tre dưới đèn dầu. Như đám mây đen tụ lại nơi cuối trời lúc trời sắp giông. Chàng siết chặt cán dao găm sau lưng, mắt nhìn theo bóng Sương khuất dần giữa đồng.

— Cường! Về thôi con, trời tối rồi! — Tiếng mẹ gọi kéo chàng trở lại.

— Dạ. — Chàng đáp, rồi quảy gánh bước theo mẹ trên con đê đất.

Nhưng đi được mấy bước, chàng còn ngoái lại nhìn cánh đồng một lần nữa. Lúa vàng đã ngả sang màu tím sẫm trong bóng chiều. Mai cậu Ba ra đồng. Mai con Sương cũng ra đồng. Và chàng cũng sẽ ở đó.

Trong lòng Cường, có cái gì đó đã âm thầm căng ra như sợi dây cung. Chàng tự nhủ phải nhớ lời mẹ, phải dằn cái tính nóng xuống. Phải làm thinh. Phải nhẫn nhịn.

Nhưng chàng đâu có ngờ, ngày mai ấy, lời hứa với mẹ sẽ bị thử thách tới tận cùng — và một cú ra tay trong cơn nóng giận sẽ cuốn phăng cả cuộc đời chàng đi mãi mãi.
 
  • Like
Reactions: langkhachbui

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
Chương 3: Cô gái bên giếng làng
Trời còn chưa rõ mặt người. Sương đêm đọng trên ngọn cỏ ven đê, gặp hơi gió sớm mà rơi lả tả như mưa bụi. Phan Cường quảy đôi thùng thiếc ra giếng làng, chân trần đạp lên mặt đất ẩm còn mát rượi, miệng huýt sáo một điệu vu vơ. Sau hai ngày cúi lưng ngoài đồng nắng cháy, sáng nay mẹ sai chàng đi gánh nước đổ lu, bởi cái lu sành sau hè đã cạn tới đáy.

Giếng làng nằm ở xóm dưới, dưới tán một cây trâm bầu già cỗi, thành giếng xây bằng đá ong đã ngả màu rêu xanh sẫm. Sáng sớm, đây là chỗ tụ tập của các cô các bà trong xóm: người gánh nước, người vo gạo, người giặt giũ, tiếng cười tiếng nói rộn ràng cả một góc làng. Nhưng giờ này còn sớm quá, sương chưa tan, quanh giếng chỉ có một bóng người nhỏ nhắn đang còng lưng kéo gàu.

Cường vừa tới gần đã nhận ra. Tim chàng tự dưng đập thình một nhịp.

Là con Sương.

Thị Sương — con gái nhà tá điền xóm dưới, cô gái mà mấy bữa nay ngoài đồng chàng cứ trộm nhìn rồi vội quay đi. Nàng mặc áo bà ba màu nâu non đã bạc, búi tóc cao để lộ cái gáy nhỏ ngăm ngăm. Da nàng không trắng như mấy cô tiểu thư trong phố, mà ngăm nâu khỏe khoắn, cái màu của nắng đồng và gió ruộng, nhưng chính cái màu ấy lại làm đôi mắt đen tròn của nàng sáng lên lạ thường. Nàng đang gồng người kéo cái gàu nặng trĩu nước, sợi dây thừng cứa vào lòng bàn tay, hai gò má phồng lên gắng sức.

— Để đó tui kéo cho. — Cường buông gánh, sải bước tới, đỡ lấy sợi dây từ tay nàng.

Sương giật mình ngẩng lên, đôi mắt mở lớn, rồi nhận ra ai, đôi má vốn đã ngăm lại càng ửng thêm một lớp hồng dưới làn sương sớm.

— Ủa... anh Cường. — Nàng buông tay, lùi lại nửa bước, giọng nhỏ rí. — Để em tự kéo được mà, anh đừng...

— Đừng gì. — Cường cười khà, kéo một hơi, cái gàu đầy nước trồi lên khỏi miệng giếng nhẹ tênh như không. Bắp tay rám nắng của chàng cuộn lên, gân guốc. — Con gái mà kéo nước kiểu này, mai mốt cái lưng còng như bà Sáu Đặng cho coi. Bậu đứng né ra, để đây.

Sương bụm miệng cười khúc khích. Nàng đứng nép vào gốc trâm bầu, đôi tay vân vê tà áo, len lén nhìn chàng đổ nước vào đôi thùng của nàng. Cường múc liền mấy gàu, đôi thùng đầy ăm ắp, mặt nước sóng sánh ánh lên màu trời chưa sáng hẳn.

— Nhà bậu hết người gánh nước rồi sao mà đi sớm dữ vậy? — Cường vừa làm vừa hỏi, giọng tỉnh bơ nhưng tai thì dỏng lên chờ nàng đáp.

Sương cúi đầu, mân mê chéo áo:

— Tía em mấy bữa nay trở bệnh, nằm hoài không dậy nổi. Má em phải túc trực bên giường. Em đi gánh nước rồi còn về nấu cháo, lát nữa ra đồng gặt cho kịp buổi.

Cường khựng tay. Chàng biết nhà Sương cũng là phận tá điền như nhà mình, cũng nợ lúa Hương quản Tỏi, cũng quanh năm cúi mặt vào ruộng. Mà giờ ông tía lại bệnh, gánh nặng đổ cả lên đôi vai gầy của nàng.

— Tía bậu bệnh sao? — Chàng hỏi, giọng đã dịu hẳn.

— Dạ, ho ra máu, người gầy rộc. Thầy lang bảo phải có tiền cắt thuốc Bắc mới mong khỏi, mà nhà em... — Nàng bỏ lửng câu nói, đôi mắt đen tròn chợt rưng rưng, rồi vội quay đi giấu.

Cường lặng người. Chàng nhìn cái dáng nhỏ thó của nàng đứng dưới gốc cây, nghe trong lòng dấy lên một thứ tình thương khó gọi tên. Cái nghèo của nhà chàng, chàng còn có hai bàn tay, có cái thân vạm vỡ này mà gánh đỡ. Còn nàng, con gái mảnh mai, biết bấu víu vào đâu?

— Thôi. — Chàng gạt ngang, nhấc đôi thùng nước của nàng lên vai, đặt vào đòn gánh của chính mình. — Để tui gánh giùm bậu một chặng. Nhà bậu cuối xóm dưới hả? Tiện đường tui.

— Ý đâu được! — Sương hốt hoảng. — Anh còn gánh nước nhà anh. Người ta thấy lại đồn này nọ, kỳ lắm anh ơi.

— Đồn gì mà đồn. — Cường nhe răng cười, cái nụ cười hút hồn làm Sương đứng ngẩn ra. — Trai làng gánh giùm gái làng đôi thùng nước thì có chết ai. Mà bậu sợ người ta đồn, chứng tỏ trong bụng bậu cũng có để ý chớ gì.

— Anh này! — Sương đỏ mặt tía tai, đấm khẽ một cái vào vai chàng, nhưng rồi cũng bật cười, không cự nữa.

Hai người đi dọc con đường làng nhỏ. Cường gánh phía trước, đôi thùng nước nhún nhảy theo nhịp chân, vài giọt bắn ra rơi xuống mặt đất khô. Sương lẽo đẽo theo sau, tay ôm cái gàu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái lưng rộng của chàng. Trời bắt đầu hửng. Mặt trời nhô lên sau rặng dừa nước phía đông, nhuộm vàng những ngọn lúa đang chờ gặt, nhuộm hồng cả mặt sông uốn lượn xa xa. Một con cò trắng đập cánh bay lên từ đám lác ven rạch.

— Hồi nãy ngoài giếng, tui nghe bậu ngân nga cái gì đó. — Cường vừa đi vừa hỏi. — Câu hò hả? Nghe hay dữ.

Sương ngượng ngùng cúi đầu:

— Em... em hát chơi cho đỡ buồn thôi. Hát bậy hát bạ chớ có ra hồn gì đâu.

— Hát thử nghe coi. — Cường giục. — Trên đường vắng, có ai đâu mà mắc cỡ.

Sương ngần ngừ một lúc, rồi như cầm lòng không đậu, nàng cất giọng khe khẽ, một câu hò miền Tây ngọt lịm, ngân nga theo nhịp chân đi:

— "Hò ơ... Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi... Buôn bán không lời chèo chống mỏi mê..."

Giọng nàng trong veo mà day dứt, luyến láy mềm như sợi tơ. Cái giọng ấy len qua sương sớm, len qua tiếng chân lội đường đất, làm Cường khựng cả bước. Chàng quay lại nhìn nàng, ánh mắt không giấu được vẻ thán phục.

— Trời đất quỷ thần ơi... — Chàng buột miệng. — Bậu hát hay vầy mà còn nói hát bậy hát bạ. Bậu mà đi theo gánh hát, chắc thiên hạ chen nhau coi muốn sập rạp.

Mắt Sương sáng rỡ lên một thoáng, rồi lại như chùng xuống. Nàng đặt cái gàu xuống vệ cỏ, ngồi bệt bên gốc dừa nghỉ chân, đợi Cường cũng hạ gánh. Nàng ôm gối, ánh mắt nhìn xa xăm ra cánh đồng.

— Em mơ hoài đó anh. — Giọng nàng nhỏ nhẹ. — Mơ có ngày được mặc cái áo đào, đứng trên sân khấu đèn măng-sông sáng trưng, hát cho cả ngàn người nghe. Mấy lần gánh hát rong về làng dựng rạp ngoài đình, em trốn má đi coi, đứng dưới ngước lên mê mẩn. Em nghĩ bụng, phải chi mình được như mấy cô đào kia, hát một câu mà người ta khóc người ta cười... Mà thôi. — Nàng cười buồn. — Phận con tá điền, nợ lúa còn chưa trả nổi, mơ chi cho cao xa.

Cường ngồi xuống bên cạnh, cách nàng một quãng vừa đủ lễ phép. Chàng bứt một cọng cỏ gà, cắn cắn trong miệng, nhìn ra đồng:

— Ai cấm mơ. Tui cũng mơ hoài nè. — Chàng nói, giọng hào hứng hẳn lên. — Tui đâu chịu cấy gặt cả đời ở cái xứ này. Tui học võ với thầy Tư mấy năm nay, đường quyền cú đá thầy khen hết lời. Tui tính, có ngày tui xuống Sài Gòn, lên tới Chợ Lớn, làm nên cái gì đó cho ra hồn. Đời trai mà, bậu coi, sông có khúc người có lúc. Đâu lẽ chịu cúi đầu cho người ta đè đầu cưỡi cổ hoài.

Sương quay sang nhìn chàng, đôi mắt đen tròn long lanh:

— Anh giỏi võ vậy hả?

— Chớ sao. — Cường vỗ ngực, rồi đứng phắt dậy, múa thử một đường quyền giữa đường làng cho nàng coi. Bước tấn vững chãi, đấm gió nghe vù vù, cú xoay người dứt khoát, cái thân vạm vỡ của chàng dưới nắng sớm trông như tạc. — Coi nè! Bữa hổm tui đấu với thằng Tám Lành, ba chiêu là nó té ngửa.

Sương vỗ tay cười khanh khách, cái cười hồn nhiên làm gương mặt ngăm đen của nàng bừng sáng. Cả khoảng đường làng buổi sớm như rộn ràng hẳn lên vì tiếng cười ấy.

— Anh xạo. — Nàng trêu. — Tám Lành nó cũng học võ chung lò với anh mà.

— Thiệt mà! — Cường cãi, nhưng rồi cũng phá lên cười. — Ờ thì... nó có nhường tui chút đỉnh. Nhưng tui vẫn ăn nó, đúng không nào.

Hai người cười với nhau. Trong cái buổi sáng tinh khôi ấy, giữa mùi rạ mới và hơi nước mát lành, hai tâm hồn trẻ măng cứ thế xích lại gần nhau lúc nào không hay. Cường thấy lòng mình nhẹ tênh, một thứ cảm giác lạ lẫm mà ấm áp chưa từng có. Còn Sương, nàng len lén nhìn cái nụ cười của chàng, nhìn đôi mắt sáng có thần ấy, rồi vội cúi xuống giấu đi đôi gò má nóng ran.

— Anh Cường nè. — Nàng chợt nói khẽ. — Mai mốt anh xuống Sài Gòn làm nên rồi, anh có còn nhớ cái làng Rạch Giá này không?

Cường ngẩn ra. Câu hỏi của nàng làm chàng chùng lại. Chàng nhìn nàng, nhìn cái dáng nhỏ thó ngồi bên gốc dừa, nhìn đôi mắt đen tròn chờ đợi, rồi đáp, giọng bỗng nghiêm túc lạ thường:

— Nhớ chớ. Nhớ cái giếng làng. Nhớ câu hò bậu hát. — Chàng ngừng một thoáng, rồi cười cười. — Nhớ con nhỏ kéo nước muốn còng lưng mà không chịu kêu tui phụ.

Sương đấm chàng một cái nữa, nhưng lần này tay nàng nấn ná hơn, và đôi mắt thì không rời được khỏi gương mặt chàng. Có cái gì đó vừa nảy mầm giữa hai người, mong manh và trong trẻo như giọt sương còn đọng trên lá.

Đúng lúc ấy, từ phía đầu đường làng vọng lại tiếng vó ngựa.

Lộc cộc. Lộc cộc. Tiếng móng guốc gõ trên mặt đất khô mỗi lúc một gần. Cả hai cùng quay lại. Một con ngựa ô lực lưỡng phi tới, trên lưng là một gã thanh niên mặc áo gấm xanh, đầu đội nón nỉ kiểu Tây, tay cầm cây roi da vung vẩy. Gương mặt gã béo phị, đôi mắt híp lại đầy vẻ ngạo mạn của kẻ quen ăn trên ngồi trốc.

Cậu Ba Tỏi.

Cường lập tức đứng chắn nửa người trước Sương, theo bản năng. Sương cũng vội đứng dậy, ôm cái gàu vào ngực, mặt tái đi.

Con ngựa ô ghìm cương ngay trước mặt hai người, hí lên một tiếng. Cậu Ba Tỏi ngồi chễm chệ trên yên, đôi mắt híp đảo một vòng từ Cường sang Sương, rồi dừng lại trên người nàng. Cái nhìn ấy trượt từ gương mặt ngăm đen xuống cái cổ, xuống tấm áo bà ba bạc màu ôm lấy thân hình con gái mới lớn. Một thứ ánh mắt nhớp nháp, thèm khát, làm Sương rùng mình, vô thức lùi lại nép sau lưng Cường.

— Chà chà. — Cậu Ba Tỏi nhếch mép cười, để lộ hàm răng ám khói thuốc. Gã liếm môi. — Con nhỏ này là con cái nhà ai mà ngộ dữ ta. Da nâu nâu vầy mà coi mòi mặn mòi à nghen. Ờ... con tá điền xóm dưới phải hông? Sáng sớm ra giếng làm chi, để cậu chở về cho. Leo lên ngựa đi cưng.

Gã chìa cây roi da ra, hất hàm về phía Sương, miệng cười nhăn nhở. Cái giọng lè nhè, sỗ sàng của gã làm máu trong người Cường bắt đầu dồn lên thái dương. Chàng nắm chặt hai bàn tay lại, gân xanh nổi lên. Trong người chàng, cây dao găm cán sừng của cha giắt nơi cạp quần như nóng ran lên.

Sương cúi gằm mặt, run rẩy:

— Dạ... dạ thôi, em đi bộ được rồi. Cậu Ba tha cho...

— Tha cái gì mà tha. — Cậu Ba Tỏi cười khả ố, ghìm ngựa lại gần hơn, vươn cây roi da định khều lên cằm nàng. — Cậu kêu là phải nghe. Cái thứ tá điền tụi bay nợ lúa nhà tao đầy đầu, tao biểu một tiếng là...

— Cậu Ba. — Cường cất tiếng, giọng trầm xuống, đứng chắn hẳn trước mặt Sương. Mắt chàng nhìn thẳng vào gã, không né. — Người ta con gái nhà lành, đi gánh nước về lo cho tía bệnh. Cậu để người ta đi.

Cậu Ba Tỏi khựng lại, nhíu mày nhìn chàng trai lạ mặt dám cản đường. Gã đảo mắt soi từ đầu tới chân Cường, thấy cái thân hình vạm vỡ rám nắng, đôi mắt sáng quắc không hề khiếp sợ, thì trong đáy mắt gã thoáng một tia gì đó. Nhưng rồi cái thói quen ngạo mạn của con nhà địa chủ lại trỗi dậy. Gã cười khẩy:

— A, thằng này. Mày là con cái nhà nào mà dám hó hé với cậu hả? — Gã vung roi chỉ vào mặt Cường. — Mày biết tao là ai hông? Tao là con Hương quản Tỏi đó nghen con. Cái xứ Rạch Giá này, ruộng đất nửa làng là của nhà tao. Mày với con nhỏ kia, tụi bay cấy lúa trên đất nhà tao mà sống. Vậy mà dám...

— Em xin cậu. — Sương nắm lấy tay áo Cường kéo lại, giọng nàng vừa van vừa run. — Anh Cường, mình đi đi anh. Đừng...

Cường vẫn đứng yên như trồng, không nhúc nhích. Lời mẹ dặn hôm qua vẳng bên tai chàng: "Con phải dằn cái tính nóng xuống, đừng có đụng tới nhà địa chủ, kẻo mang họa cả nhà." Chàng cắn răng, ép cơn giận đang sôi ùng ục trong lồng ngực xuống. Chàng hít một hơi dài, cố giữ giọng cho ôn hòa:

— Dạ, cậu Ba nói phải. Tụi con phận tá điền, đâu dám hỗn. — Chàng cúi nhẹ đầu, nhưng đôi mắt thì vẫn ngẩng lên nhìn gã không chớp. — Để con đưa cô này về cho kịp lo cho tía cổ bệnh. Cậu Ba thông cảm.

Nói rồi chàng quảy gánh nước lên vai, một tay khẽ đẩy Sương đi trước, định bụng tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nhưng cậu Ba Tỏi đâu chịu buông. Gã thúc ngựa chặn ngang, cây roi da vút một cái đánh "chát" vào đôi thùng nước trên vai Cường, làm nước sóng sánh đổ ra lênh láng.

— Đứng lại! — Gã gằn giọng, đôi mắt híp giờ lóe lên hung tợn. Rồi gã lại quay sang Sương, cái lưỡi liếm môi đầy bỉ ổi. — Con kia. Tao nói rồi, tối nay mày lên nhà tao hầu cậu. Lo cho tía mày khỏi bệnh hả? Dễ ợt. Mày ngoan với cậu, cậu cho tiền cắt thuốc Bắc liền. Còn không...

Hắn bỏ lửng câu nói, ánh mắt quét lên người Sương một lần nữa, lần này trắng trợn tới mức Sương phải lấy tay ôm lấy ngực, nước mắt ứa ra vì nhục nhã và sợ hãi.

Cường đứng đó, hai vai run lên. Sợi dây cung trong lòng chàng, cái sợi dây mà từ chiều qua đã căng ra trên con đê đất, giờ căng tới mức tưởng như sắp đứt. Đôi tay chàng siết chặt đòn gánh đến nỗi mấy đầu ngón tay trắng bệch. Chàng nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, nghe rõ hơi thở của Sương đang nức lên bên cạnh, và nghe rõ cái giọng lè nhè đểu cáng của gã con địa chủ đang xát muối vào lòng tự trọng của chàng.

Cậu Ba Tỏi thấy chàng vẫn đứng im, lại được nước làm tới. Gã cười hô hố, giật cương cho con ngựa ô lồng lên một vòng quanh hai người, vừa đi vừa ngoái lại buông một câu rớt thõng:

— Nhớ đó nghen cưng. Tối nay. Cậu chờ. — Rồi gã quất roi, con ngựa phi nước đại, để lại một làn bụi mù và tiếng cười man rợ vang trên con đường làng.

Khi bóng ngựa đã khuất sau rặng tre, Sương mới khuỵu xuống, hai tay bưng mặt khóc nức nở. Cường buông gánh, đứng chết trân nhìn theo hướng gã đi, hàm răng nghiến chặt đến nỗi nghe ken két. Cánh đồng buổi sớm vẫn vàng rực, con cò trắng vẫn chao liệng trên không, nhưng trong lòng chàng trai mười tám tuổi, một thứ gì đó tăm tối và dữ dội đã bắt đầu nhen lên — cái mầm họa mà chính chàng cũng chưa hề hay biết nó sẽ thiêu rụi cả cuộc đời mình.

— Sương... — Chàng quỳ xuống bên nàng, giọng khàn đặc. — Bậu đừng sợ. Có tui đây. Đời nào tui để nó đụng tới bậu.

Nàng ngẩng lên, đôi mắt đen tròn giàn giụa nước, nhìn chàng vừa biết ơn vừa hoảng sợ. Và trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều chưa biết rằng câu nói vừa rồi của Cường sẽ trở thành lời thề định mệnh — đẩy chàng tới một đêm trăng máu chẳng còn xa.
 
  • Like
Reactions: langkhachbui

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
Chương 3: Cô gái bên giếng làng


Trời còn chưa rõ mặt người. Sương đêm đọng trên ngọn cỏ ven đê, gặp hơi gió sớm mà rơi lả tả như mưa bụi. Phan Cường quảy đôi thùng thiếc ra giếng làng, chân trần đạp lên mặt đất ẩm còn mát rượi, miệng huýt sáo một điệu vu vơ. Sau hai ngày cúi lưng ngoài đồng nắng cháy, sáng nay mẹ sai chàng đi gánh nước đổ lu, bởi cái lu sành sau hè đã cạn tới đáy.

Giếng làng nằm ở xóm dưới, dưới tán một cây trâm bầu già cỗi, thành giếng xây bằng đá ong đã ngả màu rêu xanh sẫm. Sáng sớm, đây là chỗ tụ tập của các cô các bà trong xóm: người gánh nước, người vo gạo, người giặt giũ, tiếng cười tiếng nói rộn ràng cả một góc làng. Nhưng giờ này còn sớm quá, sương chưa tan, quanh giếng chỉ có một bóng người nhỏ nhắn đang còng lưng kéo gàu.

Cường vừa tới gần đã nhận ra. Tim chàng tự dưng đập thình một nhịp.

Là con Sương.

Thị Sương — con gái nhà tá điền xóm dưới, cô gái mà mấy bữa nay ngoài đồng chàng cứ trộm nhìn rồi vội quay đi. Nàng mặc áo bà ba màu nâu non đã bạc, búi tóc cao để lộ cái gáy nhỏ ngăm ngăm. Da nàng không trắng như mấy cô tiểu thư trong phố, mà ngăm nâu khỏe khoắn, cái màu của nắng đồng và gió ruộng, nhưng chính cái màu ấy lại làm đôi mắt đen tròn của nàng sáng lên lạ thường. Nàng đang gồng người kéo cái gàu nặng trĩu nước, sợi dây thừng cứa vào lòng bàn tay, hai gò má phồng lên gắng sức.

— Để đó tui kéo cho. — Cường buông gánh, sải bước tới, đỡ lấy sợi dây từ tay nàng.

Sương giật mình ngẩng lên, đôi mắt mở lớn, rồi nhận ra ai, đôi má vốn đã ngăm lại càng ửng thêm một lớp hồng dưới làn sương sớm.

— Ủa... anh Cường. — Nàng buông tay, lùi lại nửa bước, giọng nhỏ rí. — Để em tự kéo được mà, anh đừng...

— Đừng gì. — Cường cười khà, kéo một hơi, cái gàu đầy nước trồi lên khỏi miệng giếng nhẹ tênh như không. Bắp tay rám nắng của chàng cuộn lên, gân guốc. — Con gái mà kéo nước kiểu này, mai mốt cái lưng còng như bà Sáu Đặng cho coi. Bậu đứng né ra, để đây.

Sương bụm miệng cười khúc khích. Nàng đứng nép vào gốc trâm bầu, đôi tay vân vê tà áo, len lén nhìn chàng đổ nước vào đôi thùng của nàng. Cường múc liền mấy gàu, đôi thùng đầy ăm ắp, mặt nước sóng sánh ánh lên màu trời chưa sáng hẳn.

— Nhà bậu hết người gánh nước rồi sao mà đi sớm dữ vậy? — Cường vừa làm vừa hỏi, giọng tỉnh bơ nhưng tai thì dỏng lên chờ nàng đáp.

Sương cúi đầu, mân mê chéo áo:

— Tía em mấy bữa nay trở bệnh, nằm hoài không dậy nổi. Má em phải túc trực bên giường. Em đi gánh nước rồi còn về nấu cháo, lát nữa ra đồng gặt cho kịp buổi.

Cường khựng tay. Chàng biết nhà Sương cũng là phận tá điền như nhà mình, cũng nợ lúa Hương quản Tỏi, cũng quanh năm cúi mặt vào ruộng. Mà giờ ông tía lại bệnh, gánh nặng đổ cả lên đôi vai gầy của nàng.

— Tía bậu bệnh sao? — Chàng hỏi, giọng đã dịu hẳn.

— Dạ, ho ra máu, người gầy rộc. Thầy lang bảo phải có tiền cắt thuốc Bắc mới mong khỏi, mà nhà em... — Nàng bỏ lửng câu nói, đôi mắt đen tròn chợt rưng rưng, rồi vội quay đi giấu.

Cường lặng người. Chàng nhìn cái dáng nhỏ thó của nàng đứng dưới gốc cây, nghe trong lòng dấy lên một thứ tình thương khó gọi tên. Cái nghèo của nhà chàng, chàng còn có hai bàn tay, có cái thân vạm vỡ này mà gánh đỡ. Còn nàng, con gái mảnh mai, biết bấu víu vào đâu?

— Thôi. — Chàng gạt ngang, nhấc đôi thùng nước của nàng lên vai, đặt vào đòn gánh của chính mình. — Để tui gánh giùm bậu một chặng. Nhà bậu cuối xóm dưới hả? Tiện đường tui.

— Ý đâu được! — Sương hốt hoảng. — Anh còn gánh nước nhà anh. Người ta thấy lại đồn này nọ, kỳ lắm anh ơi.

— Đồn gì mà đồn. — Cường nhe răng cười, cái nụ cười hút hồn làm Sương đứng ngẩn ra. — Trai làng gánh giùm gái làng đôi thùng nước thì có chết ai. Mà bậu sợ người ta đồn, chứng tỏ trong bụng bậu cũng có để ý chớ gì.

— Anh này! — Sương đỏ mặt tía tai, đấm khẽ một cái vào vai chàng, nhưng rồi cũng bật cười, không cự nữa.

Hai người đi dọc con đường làng nhỏ. Cường gánh phía trước, đôi thùng nước nhún nhảy theo nhịp chân, vài giọt bắn ra rơi xuống mặt đất khô. Sương lẽo đẽo theo sau, tay ôm cái gàu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái lưng rộng của chàng. Trời bắt đầu hửng. Mặt trời nhô lên sau rặng dừa nước phía đông, nhuộm vàng những ngọn lúa đang chờ gặt, nhuộm hồng cả mặt sông uốn lượn xa xa. Một con cò trắng đập cánh bay lên từ đám lác ven rạch.

— Hồi nãy ngoài giếng, tui nghe bậu ngân nga cái gì đó. — Cường vừa đi vừa hỏi. — Câu hò hả? Nghe hay dữ.

Sương ngượng ngùng cúi đầu:

— Em... em hát chơi cho đỡ buồn thôi. Hát bậy hát bạ chớ có ra hồn gì đâu.

— Hát thử nghe coi. — Cường giục. — Trên đường vắng, có ai đâu mà mắc cỡ.

Sương ngần ngừ một lúc, rồi như cầm lòng không đậu, nàng cất giọng khe khẽ, một câu hò miền Tây ngọt lịm, ngân nga theo nhịp chân đi:

— "Hò ơ... Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi... Buôn bán không lời chèo chống mỏi mê..."

Giọng nàng trong veo mà day dứt, luyến láy mềm như sợi tơ. Cái giọng ấy len qua sương sớm, len qua tiếng chân lội đường đất, làm Cường khựng cả bước. Chàng quay lại nhìn nàng, ánh mắt không giấu được vẻ thán phục.

— Trời đất quỷ thần ơi... — Chàng buột miệng. — Bậu hát hay vầy mà còn nói hát bậy hát bạ. Bậu mà đi theo gánh hát, chắc thiên hạ chen nhau coi muốn sập rạp.

Mắt Sương sáng rỡ lên một thoáng, rồi lại như chùng xuống. Nàng đặt cái gàu xuống vệ cỏ, ngồi bệt bên gốc dừa nghỉ chân, đợi Cường cũng hạ gánh. Nàng ôm gối, ánh mắt nhìn xa xăm ra cánh đồng.

— Em mơ hoài đó anh. — Giọng nàng nhỏ nhẹ. — Mơ có ngày được mặc cái áo đào, đứng trên sân khấu đèn măng-sông sáng trưng, hát cho cả ngàn người nghe. Mấy lần gánh hát rong về làng dựng rạp ngoài đình, em trốn má đi coi, đứng dưới ngước lên mê mẩn. Em nghĩ bụng, phải chi mình được như mấy cô đào kia, hát một câu mà người ta khóc người ta cười... Mà thôi. — Nàng cười buồn. — Phận con tá điền, nợ lúa còn chưa trả nổi, mơ chi cho cao xa.

Cường ngồi xuống bên cạnh, cách nàng một quãng vừa đủ lễ phép. Chàng bứt một cọng cỏ gà, cắn cắn trong miệng, nhìn ra đồng:

— Ai cấm mơ. Tui cũng mơ hoài nè. — Chàng nói, giọng hào hứng hẳn lên. — Tui đâu chịu cấy gặt cả đời ở cái xứ này. Tui học võ với thầy Tư mấy năm nay, đường quyền cú đá thầy khen hết lời. Tui tính, có ngày tui xuống Sài Gòn, lên tới Chợ Lớn, làm nên cái gì đó cho ra hồn. Đời trai mà, bậu coi, sông có khúc người có lúc. Đâu lẽ chịu cúi đầu cho người ta đè đầu cưỡi cổ hoài.

Sương quay sang nhìn chàng, đôi mắt đen tròn long lanh:

— Anh giỏi võ vậy hả?

— Chớ sao. — Cường vỗ ngực, rồi đứng phắt dậy, múa thử một đường quyền giữa đường làng cho nàng coi. Bước tấn vững chãi, đấm gió nghe vù vù, cú xoay người dứt khoát, cái thân vạm vỡ của chàng dưới nắng sớm trông như tạc. — Coi nè! Bữa hổm tui đấu với thằng Tám Lành, ba chiêu là nó té ngửa.

Sương vỗ tay cười khanh khách, cái cười hồn nhiên làm gương mặt ngăm đen của nàng bừng sáng. Cả khoảng đường làng buổi sớm như rộn ràng hẳn lên vì tiếng cười ấy.

— Anh xạo. — Nàng trêu. — Tám Lành nó cũng học võ chung lò với anh mà.

— Thiệt mà! — Cường cãi, nhưng rồi cũng phá lên cười. — Ờ thì... nó có nhường tui chút đỉnh. Nhưng tui vẫn ăn nó, đúng không nào.

Hai người cười với nhau. Trong cái buổi sáng tinh khôi ấy, giữa mùi rạ mới và hơi nước mát lành, hai tâm hồn trẻ măng cứ thế xích lại gần nhau lúc nào không hay. Cường thấy lòng mình nhẹ tênh, một thứ cảm giác lạ lẫm mà ấm áp chưa từng có. Còn Sương, nàng len lén nhìn cái nụ cười của chàng, nhìn đôi mắt sáng có thần ấy, rồi vội cúi xuống giấu đi đôi gò má nóng ran.

— Anh Cường nè. — Nàng chợt nói khẽ. — Mai mốt anh xuống Sài Gòn làm nên rồi, anh có còn nhớ cái làng Rạch Giá này không?

Cường ngẩn ra. Câu hỏi của nàng làm chàng chùng lại. Chàng nhìn nàng, nhìn cái dáng nhỏ thó ngồi bên gốc dừa, nhìn đôi mắt đen tròn chờ đợi, rồi đáp, giọng bỗng nghiêm túc lạ thường:

— Nhớ chớ. Nhớ cái giếng làng. Nhớ câu hò bậu hát. — Chàng ngừng một thoáng, rồi cười cười. — Nhớ con nhỏ kéo nước muốn còng lưng mà không chịu kêu tui phụ.

Sương đấm chàng một cái nữa, nhưng lần này tay nàng nấn ná hơn, và đôi mắt thì không rời được khỏi gương mặt chàng. Có cái gì đó vừa nảy mầm giữa hai người, mong manh và trong trẻo như giọt sương còn đọng trên lá.

Đúng lúc ấy, từ phía đầu đường làng vọng lại tiếng vó ngựa.

Lộc cộc. Lộc cộc. Tiếng móng guốc gõ trên mặt đất khô mỗi lúc một gần. Cả hai cùng quay lại. Một con ngựa ô lực lưỡng phi tới, trên lưng là một gã thanh niên mặc áo gấm xanh, đầu đội nón nỉ kiểu Tây, tay cầm cây roi da vung vẩy. Gương mặt gã béo phị, đôi mắt híp lại đầy vẻ ngạo mạn của kẻ quen ăn trên ngồi trốc.

Cậu Ba Tỏi.

Cường lập tức đứng chắn nửa người trước Sương, theo bản năng. Sương cũng vội đứng dậy, ôm cái gàu vào ngực, mặt tái đi.

Con ngựa ô ghìm cương ngay trước mặt hai người, hí lên một tiếng. Cậu Ba Tỏi ngồi chễm chệ trên yên, đôi mắt híp đảo một vòng từ Cường sang Sương, rồi dừng lại trên người nàng. Cái nhìn ấy trượt từ gương mặt ngăm đen xuống cái cổ, xuống tấm áo bà ba bạc màu ôm lấy thân hình con gái mới lớn. Một thứ ánh mắt nhớp nháp, thèm khát, làm Sương rùng mình, vô thức lùi lại nép sau lưng Cường.

— Chà chà. — Cậu Ba Tỏi nhếch mép cười, để lộ hàm răng ám khói thuốc. Gã liếm môi. — Con nhỏ này là con cái nhà ai mà ngộ dữ ta. Da nâu nâu vầy mà coi mòi mặn mòi à nghen. Ờ... con tá điền xóm dưới phải hông? Sáng sớm ra giếng làm chi, để cậu chở về cho. Leo lên ngựa đi cưng.

Gã chìa cây roi da ra, hất hàm về phía Sương, miệng cười nhăn nhở. Cái giọng lè nhè, sỗ sàng của gã làm máu trong người Cường bắt đầu dồn lên thái dương. Chàng nắm chặt hai bàn tay lại, gân xanh nổi lên. Trong người chàng, cây dao găm cán sừng của cha giắt nơi cạp quần như nóng ran lên.

Sương cúi gằm mặt, run rẩy:

— Dạ... dạ thôi, em đi bộ được rồi. Cậu Ba tha cho...

— Tha cái gì mà tha. — Cậu Ba Tỏi cười khả ố, ghìm ngựa lại gần hơn, vươn cây roi da định khều lên cằm nàng. — Cậu kêu là phải nghe. Cái thứ tá điền tụi bay nợ lúa nhà tao đầy đầu, tao biểu một tiếng là...

— Cậu Ba. — Cường cất tiếng, giọng trầm xuống, đứng chắn hẳn trước mặt Sương. Mắt chàng nhìn thẳng vào gã, không né. — Người ta con gái nhà lành, đi gánh nước về lo cho tía bệnh. Cậu để người ta đi.

Cậu Ba Tỏi khựng lại, nhíu mày nhìn chàng trai lạ mặt dám cản đường. Gã đảo mắt soi từ đầu tới chân Cường, thấy cái thân hình vạm vỡ rám nắng, đôi mắt sáng quắc không hề khiếp sợ, thì trong đáy mắt gã thoáng một tia gì đó. Nhưng rồi cái thói quen ngạo mạn của con nhà địa chủ lại trỗi dậy. Gã cười khẩy:

— A, thằng này. Mày là con cái nhà nào mà dám hó hé với cậu hả? — Gã vung roi chỉ vào mặt Cường. — Mày biết tao là ai hông? Tao là con Hương quản Tỏi đó nghen con. Cái xứ Rạch Giá này, ruộng đất nửa làng là của nhà tao. Mày với con nhỏ kia, tụi bay cấy lúa trên đất nhà tao mà sống. Vậy mà dám...

— Em xin cậu. — Sương nắm lấy tay áo Cường kéo lại, giọng nàng vừa van vừa run. — Anh Cường, mình đi đi anh. Đừng...

Cường vẫn đứng yên như trồng, không nhúc nhích. Lời mẹ dặn hôm qua vẳng bên tai chàng: "Con phải dằn cái tính nóng xuống, đừng có đụng tới nhà địa chủ, kẻo mang họa cả nhà." Chàng cắn răng, ép cơn giận đang sôi ùng ục trong lồng ngực xuống. Chàng hít một hơi dài, cố giữ giọng cho ôn hòa:

— Dạ, cậu Ba nói phải. Tụi con phận tá điền, đâu dám hỗn. — Chàng cúi nhẹ đầu, nhưng đôi mắt thì vẫn ngẩng lên nhìn gã không chớp. — Để con đưa cô này về cho kịp lo cho tía cổ bệnh. Cậu Ba thông cảm.

Nói rồi chàng quảy gánh nước lên vai, một tay khẽ đẩy Sương đi trước, định bụng tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nhưng cậu Ba Tỏi đâu chịu buông. Gã thúc ngựa chặn ngang, cây roi da vút một cái đánh "chát" vào đôi thùng nước trên vai Cường, làm nước sóng sánh đổ ra lênh láng.

— Đứng lại! — Gã gằn giọng, đôi mắt híp giờ lóe lên hung tợn. Rồi gã lại quay sang Sương, cái lưỡi liếm môi đầy bỉ ổi. — Con kia. Tao nói rồi, tối nay mày lên nhà tao hầu cậu. Lo cho tía mày khỏi bệnh hả? Dễ ợt. Mày ngoan với cậu, cậu cho tiền cắt thuốc Bắc liền. Còn không...

Hắn bỏ lửng câu nói, ánh mắt quét lên người Sương một lần nữa, lần này trắng trợn tới mức Sương phải lấy tay ôm lấy ngực, nước mắt ứa ra vì nhục nhã và sợ hãi.

Cường đứng đó, hai vai run lên. Sợi dây cung trong lòng chàng, cái sợi dây mà từ chiều qua đã căng ra trên con đê đất, giờ căng tới mức tưởng như sắp đứt. Đôi tay chàng siết chặt đòn gánh đến nỗi mấy đầu ngón tay trắng bệch. Chàng nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, nghe rõ hơi thở của Sương đang nức lên bên cạnh, và nghe rõ cái giọng lè nhè đểu cáng của gã con địa chủ đang xát muối vào lòng tự trọng của chàng.

Cậu Ba Tỏi thấy chàng vẫn đứng im, lại được nước làm tới. Gã cười hô hố, giật cương cho con ngựa ô lồng lên một vòng quanh hai người, vừa đi vừa ngoái lại buông một câu rớt thõng:

— Nhớ đó nghen cưng. Tối nay. Cậu chờ. — Rồi gã quất roi, con ngựa phi nước đại, để lại một làn bụi mù và tiếng cười man rợ vang trên con đường làng.

Khi bóng ngựa đã khuất sau rặng tre, Sương mới khuỵu xuống, hai tay bưng mặt khóc nức nở. Cường buông gánh, đứng chết trân nhìn theo hướng gã đi, hàm răng nghiến chặt đến nỗi nghe ken két. Cánh đồng buổi sớm vẫn vàng rực, con cò trắng vẫn chao liệng trên không, nhưng trong lòng chàng trai mười tám tuổi, một thứ gì đó tăm tối và dữ dội đã bắt đầu nhen lên — cái mầm họa mà chính chàng cũng chưa hề hay biết nó sẽ thiêu rụi cả cuộc đời mình.

— Sương... — Chàng quỳ xuống bên nàng, giọng khàn đặc. — Bậu đừng sợ. Có tui đây. Đời nào tui để nó đụng tới bậu.

Nàng ngẩng lên, đôi mắt đen tròn giàn giụa nước, nhìn chàng vừa biết ơn vừa hoảng sợ. Và trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều chưa biết rằng câu nói vừa rồi của Cường sẽ trở thành lời thề định mệnh — đẩy chàng tới một đêm trăng máu chẳng còn xa.
 

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
Chương 4: Đêm trăng bên bờ kênh



Trăng mười sáu tròn vành vạnh treo lơ lửng trên ngọn dừa, rải xuống mặt kênh một dải bạc lóng lánh. Gió đêm từ phía đồng thổi về mát rượi, mang theo mùi bùn non, mùi lúa chín và cái hương ngai ngái của hoa cau đầu hè. Cả làng Rạch Giá chìm trong giấc ngủ, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng nước vỗ ì oạp vào mấy chiếc xuồng buộc nơi bến.

Phan Cường ngồi tựa gốc bần già nơi bến nước đầu làng, một chân co một chân duỗi, miệng ngậm cọng cỏ nhấm nháp. Cây dao găm cán sừng của cha giắt nơi lưng quần, lành lạnh sát da. Lòng chàng cứ bồn chồn, hết ngó lên trăng lại ngó về phía con đường mòn dẫn xuống xóm dưới. Cái buổi sáng bên giếng làng — ánh mắt đỏ ngầu thèm khát của cậu Ba Tỏi dán vào Sương — vẫn còn ám ảnh chàng. Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng dịu dàng này, cái dự cảm chẳng lành ấy như tan loãng đi, nhường chỗ cho một thứ rộn ràng khác trong lồng ngực.

Tiếng chân nhẹ trên cỏ. Cường ngẩng phắt lên. Thị Sương đó, trong tấm áo bà ba màu cau khô bạc thếch, tóc bới gọn cài cây trâm gỗ, đứng nép sau bụi ô rô, mắt đen tròn long lanh dưới trăng.

— Bậu tới rồi. — Cường bật dậy, miệng cười hút hồn. — Tui tưởng bậu sợ ma không dám đi.

Sương đưa tay vuốt mấy sợi tóc lòa xòa, giọng nhỏ rịm:

— Em... em ra coi cha em ngủ chưa rồi mới dám đi. Cha em đêm nay ho dữ lắm anh à...

Nghe nàng nhắc cha bệnh, lòng Cường chùng xuống. Chàng kéo nàng ngồi xuống tấm rễ bần nổi u lên như chiếc ghế, cách chàng một quãng vừa phải, đúng cái khoảng cách e ấp của trai gái thôn quê chưa dám gần.

— Cha bậu uống thuốc của thầy lang Bằng chưa? — Cường hỏi, giọng dịu hẳn.

— Dạ uống rồi, mà nhà hết tiền hốt thuốc. — Sương cúi đầu, ngón tay bứt bứt vạt áo. — Ổng Hương quản còn cho người tới đòi lúa nợ. Mẹ em khóc hoài.

Cường nghiến hàm. Cái họ Tỏi đó như con đỉa đói, hút máu khắp làng. Nhà chàng cũng nợ, nhà Sương cũng nợ, nhà ông Sáu Đặng già lụ khụ cũng bị Bảy Cồ trừ lúa oan. Chàng siết bàn tay lại, rồi lại thở ra, nhớ lời mẹ dặn dằn cái tính nóng. Đêm nay chàng không muốn nhắc tới chuyện buồn nữa.

— Thôi, — chàng vỗ vai mình một cái cho nhẹ lòng, cười khà khà, — đêm trăng đẹp vầy mà bậu cứ nói chuyện rầu. Bậu hát đi. Hôm bữa bậu nói bậu mơ theo gánh hát mà tui có nghe bậu hát bao giờ đâu.

Sương đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy:

— Thôi anh à, em hát dở lắm. Cười chết.

— Trời đất quỷ thần ơi, — Cường trợn mắt giả vờ, — bậu mà hát dở thì cả cái xứ Rạch Giá này câm hết. Hát đi mà. Có trăng có gió làm chứng, tui có cười tui làm con chó.

Nàng phì cười, cái cười làm hai má lúm đồng tiền hiện ra dưới trăng. Rồi nàng quay mặt ra phía kênh, hai tay đặt lên gối, ngập ngừng một lúc lâu. Tiếng gió ngừng. Côn trùng như cũng nín. Và rồi, từ đôi môi nhỏ ấy, một làn điệu cất lên — khe khẽ thôi, run run thôi, nhưng ngọt như mật ong rừng:

*"Ai đem con sáo sang sông... để cho... để cho con sáo sổ lồng nó bay..."*

Câu Lý con sáo cũ rích mà bà nào ở xứ này cũng hát, vậy mà từ giọng Sương nó như mới tinh, như được nàng thổi vào đó cả nỗi niềm con gái. Tiếng ngân cuối câu kéo dài, vương vấn, lượn theo gió rồi tan vào mặt nước trăng. Cường ngồi chết lặng. Cọng cỏ trong miệng rớt lúc nào không hay. Chàng vẫn ngó đời, ngó được khối cô gái đẹp, nhưng chưa khi nào trái tim chàng bị một thứ gì đó bóp nghẹt êm ái như lúc này.

Nàng hát hết một đoạn rồi ngưng, hai tay che mặt vì mắc cỡ.

— Em hát bậy bạ, anh đừng có chê.

Cường không nói được câu nào. Mãi một lúc chàng mới buột miệng, giọng khàn đặc:

— Sương... bậu hát hay quá trời. Tui... tui nghe mà nổi da gà nè. — Chàng đưa cánh tay ra cho nàng coi, rồi cười ngượng. — Bậu mà lên gánh hát thì khối ông công tử mê chết.

— Em đâu dám mơ cao vậy. — Sương cụp mắt. — Nhà em nghèo, cha lại bệnh. Mơ theo gánh hát chỉ là mơ cho vui thôi anh à. Đời con gái nhà tá điền như em, rồi cũng gả cho ai đó trong làng, làm dâu, cấy gặt cả đời...

Câu nói buông ra nhẹ tênh mà nghe sao cay đắng. Cường im lặng. Trong đầu chàng bỗng dậy lên cái mộng giang hồ mà chàng vẫn ấp ủ — cái mộng lớn lao mơ hồ về một nơi nào đó xa lắc, nơi người ta không phải cúi đầu trước Hương quản Tỏi, nơi một thằng con tá điền như chàng có thể ngẩng mặt làm người. Sài Gòn. Cái tên đó như có ma lực.

— Sương nè, — chàng quay sang, ánh mắt sáng quắc dưới trăng, — tui nói cái này bậu đừng cười tui khùng. Tui... tui tính lên Sài Gòn.

Sương giật mình ngẩng lên:

— Lên Sài Gòn? Chi vậy anh?

— Lập nghiệp chớ chi. — Cường ngồi thẳng dậy, giọng hăm hở. — Tui nghe người ta nói trên đó làm ăn dễ lắm. Bến tàu cần người bốc vác, chợ búa cần người gánh thuê, lò võ cần người dạy. Tui có sức, có võ, tui đâu có ngán cái gì. Tui lên đó làm lụng, dành dụm ít năm, có chút vốn liếng rồi tui về.

— Về làm chi? — Nàng hỏi, tim đập rộn.

Cường nhìn thẳng vào mắt nàng. Cái nhìn đó làm Sương nóng bừng cả mặt, vội cúi xuống.

— Về cưới bậu. — Chàng nói, đơn giản vậy thôi, mà chắc nịch như đóng đinh vào cột. — Cưới bậu đàng hoàng, có mâm có quả, có heo có rượu, rước bậu về làm vợ tui chớ không phải lén lén lút lút như vầy. Rồi tui đón má tui về phụng dưỡng. Tui... tui không muốn má tui còng lưng cấy mướn cho cái nhà họ Tỏi tới chết.

Sương nghe mà nước mắt ứa ra hồi nào không hay. Nàng vội quay mặt đi, lấy vạt áo chấm chấm khóe mắt. Cái thằng Cường này, ngày thường cười cợt lém lỉnh là vậy, ai dè nói chuyện tương lai nghe nghiêm túc, nghe ấm áp đến nhường này. Một cô gái nhà nghèo như nàng, có nằm mơ cũng đâu dám nghĩ có người đàn ông nói với mình những lời như thế.

— Anh... anh nói thiệt hay nói chơi? — Nàng hỏi, giọng nghẹn.

— Tui mà nói chơi với bậu tui làm con chó. — Cường lại thề, lần này không cười. Chàng rút cây dao găm cán sừng nơi lưng ra, đặt ngang lòng bàn tay, đưa lên dưới trăng. — Bậu thấy con dao này không? Của cha tui để lại đó. Cha tui dạy tui đường quyền, dạy tui làm người phải có nghĩa khí, một lời nói ra là một lời. Tui lấy cây dao của cha tui ra, tui thề với bậu trước trăng trước nước: tui Phan Cường, ngày nào còn sống, tui nhứt định lên Sài Gòn làm nên cơ nghiệp rồi về cưới bậu. Nếu tui nuốt lời, trời tru đất diệt.

Sương hốt hoảng chụp lấy tay chàng, đẩy con dao xuống:

— Đừng anh! Đừng thề độc vậy! — Nàng run run. — Em tin anh mà. Em tin...

Bàn tay nhỏ bé của nàng đặt lên bàn tay rắn chắc của chàng. Hơi ấm truyền qua truyền lại. Cả hai cùng sững người, rồi cùng đỏ mặt, vội rụt tay ra. Nhưng cái khoảng cách e ấp lúc nãy đã không còn nữa. Sương xích lại gần hơn một chút, đầu hơi nghiêng, gần như tựa vào vai chàng mà không dám tựa hẳn.

— Vậy... em chờ anh. — Nàng nói khẽ, như nói với chính mình. — Anh đi bao lâu em cũng chờ. Anh nhớ con dao của anh, em cũng nhớ. Mai mốt anh có đi xa, nghe tiếng ai hát Lý con sáo, anh nhớ tới em nghen.

— Tui nhớ. — Cường gật đầu lia lịa. — Cái giọng của bậu tui nhớ tới già. Đi tới đâu nghe ai hát bài đó tui cũng tưởng là bậu.

Hai người ngồi im lặng bên nhau dưới trăng. Gió thổi qua vườn dừa xào xạc, lá dừa cọ vào nhau nghe như tiếng ai thì thầm. Mặt kênh phẳng lặng, trăng trôi lững lờ trên đó, thi thoảng một con cá quẫy đuôi làm tan vỡ vầng trăng ra trăm mảnh bạc rồi nó lại liền lại. Cường nghe tim mình đập thình thịch. Chàng lén liếc sang Sương. Dưới ánh trăng, làn da ngăm của nàng như được dát một lớp sáng mịn màng, đôi môi hé ra như cánh hoa. Chàng nuốt nước miếng, cái tay vô thức nhích lại gần định nắm tay nàng lần nữa —

— Anh Cường! Anh Cường ơi! Ủa, anh ngồi đây với ai vậy?

Một giọng con gái lảnh lót vang lên từ con đường mòn, phá tan cái không khí êm ái như nhung. Cả hai giật bắn người, vội bật ra xa nhau. Cường quay lại, thấy một bóng người đỏng đảnh trong tấm áo bà ba bông sặc sỡ, tay cầm chiếc quạt mo phe phẩy, dáng đi õng ẹo — là Bé Tám, con gái chủ quán cơm đầu chợ làng.

Cô nàng mười tám tuổi này từ lâu đã mê Cường như điếu đổ, hễ thấy bóng chàng đâu là kiếm cớ tới gần. Bé Tám liếc Sương một cái sắc lẻm, rồi cong cớn:

— Khuya lơ khuya lắc còn ra bờ kênh ngồi. Trai chưa vợ gái chưa chồng mà rủ rê nhau vầy, người ta đồn um lên cho coi.

Sương mắc cỡ đỏ bừng, đứng phắt dậy:

— Tui... tui về. Khuya rồi.

— Khoan đã Sương! — Cường vội đứng lên, nhưng Sương đã cúi đầu chào, vén áo chạy lúp xúp về phía xóm dưới, bóng nhỏ nhắn lẫn vào tán dừa tối.

Cường quay phắt lại, mặt sa sầm:

— Bé Tám, em phá đám hoài. Khuya lơ rồi em ra đây làm gì?

Bé Tám chu môi, ngồi phịch xuống cái rễ bần Sương vừa ngồi, quạt phành phạch:

— Em đi soi ếch ngang qua, thấy anh nên ghé chơi. Bộ con nhỏ Sương xóm dưới đẹp lắm sao mà anh mê dữ vậy? Da đen thui hà. — Cô nàng liếc xéo, giọng đầy ghen tị. — Anh mà ưng em, ba em cho cái quán cơm, anh khỏi cần cày cấy chi cho cực thân.

Cường lắc đầu, dở khóc dở cười. Cái con nhỏ này lúc nào cũng vậy. Chàng vỗ đầu nó một cái nhẹ như vỗ đầu em gái:

— Em còn con nít, lo mà phụ má em bán cơm. Đừng có ăn nói bậy bạ chuyện vợ chồng nữa, người ta cười cho.

— Em mười tám rồi đó nha! Con nít gì! — Bé Tám phụng phịu giậm chân.

Cường chỉ cười khà khà, chẳng buồn đôi co. Lòng chàng còn vương vít cái khoảnh khắc êm đềm với Sương lúc nãy, đâu còn tâm trí mà đùa với Bé Tám. Chàng định đứng dậy đi về, thì bỗng nghe trong lùm dừa phía sau có tiếng động khẽ — như tiếng chân ai đó giẫm lên lá khô, rồi vội rút lui.

Cường đứng phắt dậy, một tay theo phản xạ rờ lên cán dao găm sau lưng. Chàng đảo mắt nhìn quanh. Vườn dừa tối om, chỉ có bóng lá lay động. Nhưng cái cảm giác có ai đó rình rập làm sống lưng chàng lạnh toát.

— Ai đó? — Chàng quát khẽ, bước về phía lùm cây.

Im lặng. Chỉ có gió. Nhưng dưới một gốc dừa cách đó không xa, một bóng người mặt rỗ vừa lủi nhanh ra phía bờ ruộng, núp sau bờ đê — chính là Bảy Cồ, tay quản gia của Hương quản Tỏi. Hồi chiều, cậu Ba Tỏi đã gọi hắn lại, nhét vào tay hắn mấy cắc bạc, dằn giọng: "Mày đi dò coi con nhỏ ở giếng làng sáng nay nó ở xóm nào, nhà nào, con cái nhà ai. Tao ưng nó. Tao phải có nó."

Bảy Cồ vừa thấy rõ con nhỏ Sương từ bờ kênh chạy về phía xóm dưới. Hắn nhếch mép cười khoái trá trong bóng tối, rồi lặng lẽ lủi đi.

Cường tần ngần một lúc, không thấy gì nữa, cho là mình nghe lầm tiếng con mèo hoang. Nhưng cái dự cảm chẳng lành lại nhen lên trong lòng chàng, dai dẳng như đỉa đói. Chàng ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh trên ngọn dừa, lòng vừa lâng lâng hạnh phúc vì lời hẹn ước, vừa nặng trĩu một nỗi bất an mơ hồ không gọi được thành tên.

— Anh Cường, về thôi, khuya rồi muỗi cắn chết. — Bé Tám càu nhàu phía sau.

Cường "ừ" một tiếng cho qua chuyện, bước theo con đường mòn về làng. Trăng vẫn sáng, gió vẫn lành, tiếng Lý con sáo của Sương dường như còn vương vất đâu đây trong gió đêm. Chàng đâu hay rằng, chỉ vài hôm nữa thôi, dưới chính vầng trăng này, một đêm máu sẽ ập xuống, cuốn phăng cả cái mộng giang hồ êm đẹp lẫn lời hẹn ước bên bờ kênh — và đẩy chàng vào kiếp lưu lạc tha hương biền biệt.
 

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
Chương 5: Lời gièm bên giếng, mối họa trước thềm



Sáng hôm sau, sương còn giăng trắng mặt rạch thì chợ làng Rạch Giá đã rộn ràng. Cường gánh đôi thúng lúa mẹ dặn ra đổi lấy mắm muối, vai trần rám nắng phơi dưới ánh ban mai, bước chân khỏe khoắn len giữa đám đông gánh gồng. Mùi nước mắm, mùi khói bếp than, mùi cá lóc tươi trộn vào nhau thành cái mùi chợ quê quen thuộc mà chàng đã hít thở suốt mười tám năm trời.

— Anh Cường! Anh Cường ơi!

Cái giọng lảnh lót ấy thì khỏi cần ngoái lại Cường cũng biết là ai. Bé Tám, con gái ông chủ quán cơm đầu chợ, mặc áo bà ba bông tím, tóc bới lệch một bên, lon ton chạy ra chặn đầu gánh của chàng, mặt tươi như hoa.

— Trời đất quỷ thần ơi, cô em làm tui giật mình suýt đổ cả thúng lúa. — Cường khựng lại, cười khà khà, đặt gánh xuống bên hông quán.

— Ai biểu anh đi ngang quán nhà người ta mà không ghé. — Bé Tám trề môi, tay đã nhanh nhẹn bưng ra một chén chè đậu xanh còn bốc khói. — Nè, má em nấu hồi sáng, em phần riêng cho anh đó. Ăn đi, ăn đi.

Cường gãi đầu. Cái tật của chàng là không nỡ từ chối ai, nhất là con gái. Chàng đỡ lấy chén chè, húp một ngụm, gật gù khen:

— Cha chả, ngọt thiệt là ngọt. Cô em khéo tay quá.

Bé Tám nghe khen thì mặt mày nở rộ, sà xuống ngồi ngay cái đòn thấp cạnh chàng, tay quạt phành phạch đuổi ruồi cho chàng ăn, miệng liến thoắng đủ chuyện trên trời dưới đất. Cô khoe hôm qua tía mới mua cho đôi guốc mới, khoe quán nhà sắp lợp lại mái, rồi vô tình hay hữu ý mà cứ ngả người sát vào, mùi dầu dừa thơm trên tóc cứ phảng phất.

— Anh Cường nè, — Bé Tám hạ giọng, mắt liếc ngang, — em nghe người ta đồn anh hay ra giếng làng, rồi cả ra bờ kênh nữa. Đi với con Sương xóm dưới phải hôn?

Cường suýt sặc ngụm chè. Chàng đặt vội cái chén xuống, cười trừ:

— Đâu có, tui... tui chỉ gánh nước giùm người ta thôi mà. Bà con xóm làng, giúp nhau chút có sao đâu.

— Hứ, gánh nước giùm. — Bé Tám bĩu môi, giọng đã chua như me dốt. — Anh tốt bụng với ai chẳng được, mắc gì cứ tốt với con đó. Em nói anh nghe, con Sương nhà nó nghèo rớt mồng tơi, tía nó bệnh nằm liệt một chỗ, nợ ông Hương quản chất như núi. Anh mà dây vô, có ngày gánh nợ thay nó đó nghe chưa. Mà... — cô liếc xéo một cái sắc lẻm — nghe nói nó còn mơ theo gánh hát đi ca nữa kìa. Con gái theo hát xướng thì... ai mà chẳng biết.

Câu nói buông ra nhẹ tênh mà ác như mũi dao. Cường nghe mà nhíu mày, định mở miệng cự lại, nhưng cái tính dẻo miệng quen thói lại khiến chàng chỉ cười xòa cho qua chuyện:

— Cô em đừng nói vậy tội người ta. Mà thôi, tui phải đi đổi lúa cho má, kẻo trưa rồi.

Cường vừa định nhổm dậy thì khổ nỗi, ngay lúc ấy, từ phía sạp cá, Thị Sương quẩy đôi quang gánh đi tới, trong gánh là mớ rau muống nàng hái ven rạch định đổi lấy ít thuốc Bắc cho cha. Nàng vừa ngẩng lên thì trông thấy cảnh tượng trước quán cơm: Cường ngồi đó, chén chè trên tay, còn Bé Tám thì ngồi sát rạt một bên, tay đang quạt cho chàng, miệng cười tươi rói, hai người trông chẳng khác nào một đôi.

Bước chân Sương khựng lại. Đôi mắt đen tròn ấy thoáng một nét gì đó rất khẽ — không phải giận, mà là một nỗi buồn lặng lẽ rơi xuống, như chiếc lá rụng không tiếng động. Nàng cúi đầu, định lặng lẽ quẩy gánh đi ngang.

Bé Tám là đứa tinh ý, vừa thấy bóng Sương đã cố tình cười lớn hơn, nghiêng đầu sát vào vai Cường:

— Anh Cường, bữa nào anh ghé quán em ăn cơm nghe, em nấu canh chua cá bông lau ngon nhứt làng đó!

Cường giật mình, ngẩng lên thì vừa hay bắt gặp ánh mắt Sương. Trong khoảnh khắc ấy, chàng đọc được tất cả — sự bối rối, nỗi tủi thân, và cái cúi đầu vội vã. Tim chàng thắt lại. Chàng vội đứng phắt dậy, hất tay Bé Tám ra, gọi với theo:

— Sương! Sương, khoan đã!

Nhưng Sương đã rảo bước nhanh hơn, gánh rau nhún nhảy trên vai, không ngoái lại. Cường định đuổi theo thì Bé Tám đã nhanh tay níu lấy vạt áo chàng:

— Ơ kìa, anh ăn chưa hết chén chè mà. Anh chạy theo con đó làm chi? Bộ em nói không phải hả?

— Cô em buông ra coi. — Cường gỡ tay cô, giọng đã có chút bực, song vẫn cố giữ lễ. — Cô Sương là người tử tế, cô em đừng có nói xấu sau lưng người ta. Cảm ơn chén chè, để bữa khác tui đền lại.

Nói rồi chàng quẩy gánh lúa, băng băng đuổi theo bóng Sương đã khuất sau dãy sạp. Bé Tám đứng trơ ra, tay còn cầm cái quạt, mặt từ tươi chuyển sang sưng sỉa, dậm chân một cái cộp:

— Hứ! Cái thứ con trai mê gái nghèo. Để rồi coi!

*

Cường đuổi mãi tới đầu con đường ra xóm dưới mới bắt kịp Sương. Chàng đặt gánh xuống vệ đường, thở hồng hộc:

— Sương... đợi anh chút.

Sương dừng lại, nhưng không quay hẳn người. Nàng nhìn xuống đôi chân trần lấm bùn của mình, giọng nhỏ nhẹ mà nghe buồn xo:

— Anh về quán đi. Người ta phần chè cho anh, anh chạy theo em chi.

— Trời đất, em hiểu lầm rồi. — Cường vòng ra trước mặt nàng, hai tay quơ quơ giải thích. — Bé Tám nó tự bưng chè ra cho anh chứ anh có rủ rê gì đâu. Anh đi ngang chợ thiệt tình mà, em tin anh đi.

Sương ngước lên, đôi mắt long lanh. Nàng không trách, chỉ khẽ thở dài:

— Em đâu có quyền gì mà giận anh. Bé Tám nó xinh xắn, nhà lại có quán cơm, đâu như em... — nàng nghẹn lại — nhà nghèo, tía bệnh, nợ nần. Người ta nói đúng mà anh. Em với anh... thân nhau quá người ta dị nghị, rồi mang tiếng cho anh.

Câu nói ấy như rót vào lòng Cường một dòng nước nóng. Chàng nhìn người con gái trước mặt — chiếc áo bà ba bạc màu vá vai, đôi vai gầy gánh đời nặng trĩu mà vẫn ngọt ngào, vẫn nhẫn nhịn nghĩ cho người khác trước cả mình. Bao nhiêu cái dẻo miệng đùa giỡn thường ngày bỗng tan biến, chàng chỉ còn biết nói thật lòng:

— Sương à, đời này anh thề với em, anh chưa từng coi ai bằng em hết. Bé Tám hay ai đi nữa cũng chỉ là người dưng. Còn em... — chàng hạ giọng, ánh mắt rực lên cái thần sắc mà chỉ riêng nàng mới thấy được — em là người anh muốn cưới về, anh đã hứa với em bên bờ kênh rồi đó, em quên rồi sao?

Gò má Sương ửng hồng. Nàng cúi mặt, tay vê vê vạt áo, khẽ "dạ" một tiếng nhỏ xíu. Cơn buồn tủ trong lòng nàng như mây gặp nắng mà tan đi. Cường thấy vậy thì lòng nhẹ hẳn, cười khà khà trở lại:

— Đó, cười lên coi. Em cười mới đẹp. Thôi để anh gánh giùm rau cho, đi đổi thuốc cho bác trai. Bác đỡ chưa em?

Sương lắc đầu, mặt lại sa sầm:

— Tía em mấy bữa nay ho nhiều lắm, đêm nào cũng thức trắng. Thầy lang nói phải có nhân sâm với mấy vị thuốc quý mới cầm được, mà nhà em... — nàng bỏ lửng câu nói, đôi vai khẽ run.

Cường im lặng. Chàng hiểu cái cảnh ấy hơn ai hết, bởi nhà chàng cũng chẳng khá gì hơn. Cái nghèo nó đè lên kiếp tá điền như tảng đá, càng vùng vẫy càng lún sâu. Chàng quẩy gánh rau lên vai, đi sóng đôi với Sương về xóm dưới, lòng thầm nghĩ phải bằng mọi giá lên cho được Sài Gòn, kiếm cho được đồng bạc, mới mong gỡ cái cảnh này.

*

Nhưng tai họa thì chẳng đợi ai.

Hai người vừa quẹo vào con đường đất dẫn về nhà Sương thì đã nghe tiếng vó ngựa lộp cộp và tiếng cười khả ố vang lên phía trước. Một con ngựa ô cao lớn buộc ngay trước cổng rào tre nhà nàng. Cường với Sương khựng lại, nấp sau bụi tre đầu ngõ.

Trong sân, cậu Ba Tỏi đang đứng chống nạnh, áo gấm xanh, tay phe phẩy cây quạt, dáng vẻ hống hách. Bên cạnh là Bảy Cồ, mặt rỗ, tay bưng một cái khay phủ vải điều, trên đặt mấy xấp vải lụa và một gói giấy đỏ — lễ vật. Trên bộ ván giữa nhà, bà Năm Đậu — mẹ Sương — ngồi co ro, mặt tái mét, còn trong buồng vọng ra tiếng ho khúc khắc của ông Năm Đậu, cha nàng, đang nằm liệt.

— Bà tính sao? — Giọng cậu Ba Tỏi nhừa nhựa. — Tui đây thương con Sương nhà bà thiệt lòng. Bà gả nó cho tui làm thiếp, tui lo cho cả nhà bà. Nợ lúa ông già tui xí xóa hết, thuốc thang cho ông nhà bà tui lo tuốt. Sướng cả đời chớ ở đó mà bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

Bà Năm Đậu run run, tay nắm chặt vạt áo, lựa lời:

— Dạ... cậu Ba thương con nhỏ thì phận nghèo chúng tui đội ơn. Nhưng mà... con Sương nó còn nhỏ dại, lại đã có nơi dạm hỏi trước rồi cậu à. Phận làm cha mẹ, chúng tui đâu dám nuốt lời với người ta...

— Dạm hỏi? — Cậu Ba Tỏi cau mày, giọng đã đổi sắc. — Cái thằng nào dám tới đây dạm hỏi? Nhà nghèo kiết xác mà còn kén cá chọn canh. Bà nói cho rõ, ai?

Bảy Cồ chen vào, giọng đe nẹt:

— Bà Năm liệu mà nghĩ cho kỹ. Cái sổ nợ lúa của nhà bà với ông Hương quản còn nằm trong tay tui đây nè. Cậu Ba có lòng hạ cố tới nhà bà là phước ba đời rồi đó. Bà mà chối, lỡ ổng đòi nợ một lượt thì nhà bà lấy gì mà trả? Cái nhà này, miếng đất này, ổng siết một cái là ra đường ở hết cả lũ.

Bà Năm Đậu nghe vậy thì mặt cắt không còn hột máu, nước mắt lưng tròng. Trong buồng, ông Năm Đậu cố gượng ngồi dậy, giọng khàn đặc mà vẫn cứng cỏi:

— Cậu Ba... thân tui bệnh hoạn sắp gần đất xa trời... con gái tui tui không gả ép đâu cậu. Nó thương ai, ưng ai, tui để nó tự định. Nhà nghèo nhưng còn cái nghĩa làm người. Cậu thương thì cảm ơn, mà ép thì... thì tui có chết cũng không gả.

Nói xong ông ho rũ rượi, từng tràng dài như xé phổi. Cậu Ba Tỏi đứng nghe, mặt từ từ đỏ tía lên. Hắn quật mạnh cây quạt vào lòng bàn tay đánh "chát", hất hàm ra hiệu cho Bảy Cồ bưng khay lễ vật trở ra:

— Được! Được lắm! — Hắn cười gằn, hàm răng nghiến lại. — Cái nhà này dám chê tui. Để coi cái thằng dạm hỏi đó nó cứu được nhà bà không. Tui nói cho bà nghe, con Sương trước sau gì cũng về tay tui. Một là tử tế, hai là... — hắn liếc con dao mác giắt lưng Bảy Cồ — bà tự hiểu.

Hắn nhảy phắt lên lưng ngựa, giật cương cho con ô lồng lên một cái rồi phóng ra ngõ. Bụi đất tung mù mịt. Cường nép sau bụi tre, hai bàn tay đã siết lại thành nắm, gân xanh nổi cuộn, máu nóng dồn lên tận thái dương. Chàng những muốn nhảy ra giữa đường chặn đầu con ngựa, đấm cho cái mặt hống hách kia một trận. Nhưng lời mẹ dặn — "con dằn cái tính nóng, đừng đụng nhà địa chủ kẻo mang họa" — lại vang lên bên tai, ghì chàng đứng lại.

Sương bên cạnh đã run lẩy bẩy, mặt trắng bệch, hai tay bấu chặt lấy cánh tay Cường. Đợi tiếng vó ngựa xa hẳn, nàng mới bật khóc nức nở:

— Anh Cường... em sợ quá... cậu Ba ổng không buông tha nhà em đâu...

Cường ôm lấy bờ vai gầy đang run rẩy ấy, hàm bạnh ra, giọng trầm xuống như sấm động cuối trời:

— Em đừng sợ. Có anh đây. Cái thằng đó dám động tới em, anh cho nó biết tay.

Nói cứng vậy thôi, chứ trong bụng Cường rối như tơ vò. Chàng biết rõ thế lực nhà Hương quản Tỏi lớn cỡ nào, một tiếng nói của lão địa chủ là cả xóm dưới này phải khốn đốn. Chàng nhìn con đường đất còn vương bụi vó ngựa, lòng dậy lên một dự cảm chẳng lành — cái dự cảm mơ hồ từ đêm trăng bên bờ kênh nay đã hiện hình rõ rệt, đen như đám mây vần vũ kéo về phía cuối trời, báo hiệu một cơn giông sắp ập xuống cái xóm nghèo này, và xuống chính cuộc đời chàng.

Sương vẫn nức nở trong tay chàng, còn xa xa, bên kia bờ rạch, một bóng người mặt rỗ đứng nép sau gốc bần lặng lẽ quan sát, rồi quay đầu rảo bước về hướng dinh cơ nhà Hương quản — Bảy Cồ đã trông thấy hết.
 

MyMynuru

Đang Bú Sữa Mẹ
29/11/24
19
45
14
35
TP HCM
VND
924,800
Tín dụng
135
Chương 6: Hương đồng gió nội



Đêm ấy trăng lên muộn. Cường ngồi nơi bến nước nhỏ dưới gốc bần già, dỗ mãi Thị Sương mới nguôi cơn nức nở. Tiếng khóc của nàng nghẹn lại từng hồi như con chim non lạc tổ, làm lòng chàng thắt lại. Chàng đưa bàn tay chai sạn lau nước mắt trên gò má nàng, giọng dịu xuống:

— Nín đi Sương. Có anh đây. Cái thằng Ba Tỏi đó có là ông trời con đi nữa, nó cũng không đụng được sợi tóc của em.

Sương ngước lên, đôi mắt đen tròn còn long lanh nước. Nàng lắc đầu, giọng run run:

— Anh không biết đâu... Nhà nó lớn lắm. Một tiếng nói của ông Hương quản là cả xóm dưới này khốn đốn. Tía em đang bệnh, má em thì sợ... Em chỉ sợ liên lụy tới anh, tới bác Mén.

Cường nắm chặt hai bàn tay nhỏ nhắn của nàng trong tay mình. Chàng nhìn ra mặt kênh đen thẫm, nơi vài ánh sao lay động trên làn nước, mà lòng dậy lên một nỗi căm gan. Cái dự cảm mơ hồ từ đêm trăng trước nay đã hiện hình rõ rệt — đen như đám mây vần vũ ngoài chân trời.

— Thôi, khuya rồi, anh đưa em về. — Cường đứng dậy, kéo nàng theo. — Mai mốt em đừng có ra giếng một mình. Có gì cứ kêu thằng Tám Lành, nó ở gần nhà em.

Sương gật đầu, theo chàng men con đường đất về xóm dưới. Đêm khuya, sương xuống lành lạnh, hai bóng người in dài trên nền đất ẩm. Tới đầu ngõ nhà nàng, Cường dừng lại:

— Em vô đi. Mai trăng còn sáng, ra vườn dừa anh nói chuyện này cho nghe.

Sương ngập ngừng một thoáng rồi khẽ "dạ", lủi vào bóng tối căn nhà lá. Cường đứng nhìn theo tới khi cánh cửa phên khép lại mới quay gót. Chàng đâu hay, bên kia bờ rạch, cái bóng mặt rỗ của Bảy Cồ đã lặng lẽ trông thấy hết, rồi rảo bước về hướng dinh cơ nhà Hương quản.

*

Đêm hôm sau, trăng quê tròn vành vạnh treo trên ngọn dừa. Ánh trăng trải vàng cả khoảng đồng sau làng, lúa đã gặt xong còn trơ gốc rạ, gió đồng thổi hương rơm thơm ngai ngái. Cường tới vườn dừa trước, ngồi trên gốc bần nghiêng ra mé nước, tay vân vê một vật nhỏ trong vạt áo bà ba.

Tiếng chân khe khẽ. Sương tới, áo bà ba trắng nổi bật giữa bóng dừa, tóc xõa một bên vai. Trăng rọi lên gương mặt nàng, da ngăm khỏe khoắn mà đêm nay sao dịu dàng lạ thường.

— Em tới rồi nè, anh Cường. — Nàng ngồi xuống bên chàng, cách một quãng e dè.

Cường cười, hàm răng trắng sáng dưới trăng:

— Em hát đi. Hát cái bài hôm trước, anh nghe hoài không chán.

Sương đỏ mặt, vò vạt áo. Một lúc, nàng cất giọng khe khẽ, ngọt như mía lùi:

— "Ai đem con sáo sang sông... để cho con sáo... sổ lồng bay xa..."

Giọng nàng len qua tàu dừa, hòa với tiếng côn trùng rỉ rả, làm Cường ngẩn người. Chàng đắm đuối nhìn nàng, lòng chợt mềm đi như đất ruộng sau cơn mưa đầu mùa. Cái thằng con trai ngang tàng, đào hoa, vụng về trước Bé Tám, giờ ngồi đây ngoan như đứa trẻ nghe mẹ ru.

Hát dứt, Sương cúi đầu thẹn thùng. Cường hắng giọng, rút từ vạt áo ra một vật:

— Anh có cái này cho em.

Đó là một cây trâm gỗ. Chàng tự tay đẽo từ một khúc gỗ trắc già, công phu mài giũa mấy đêm liền dưới ánh đèn dầu, đầu trâm khắc hình một bông sen chớm nở. Gỗ lên nước bóng mịn, ấm trong lòng tay.

— Trời đất quỷ thần ơi, anh đâu có tiền mua trâm ngọc trâm vàng cho em. — Cường gãi đầu cười. — Anh đẽo bằng tay đó. Xấu thì xấu mà... là tấm lòng anh. Em giữ làm tin. Mai mốt anh có tiền, anh mua trâm ngọc thiệt đền cho em.

Sương đón lấy cây trâm bằng cả hai tay, mắt rưng rưng. Nàng đưa lên ngắm dưới trăng, ngón tay run run lần theo cánh sen khắc nổi.

— Đẹp lắm, anh Cường... Em đâu cần trâm ngọc. Cái này em giữ tới già. — Nàng ngẩng lên, ánh mắt long lanh. — Anh đẽo bao lâu vậy?

— Ba đêm. — Cường thật thà. — Đẽo hư hết hai khúc gỗ. Tới khúc thứ ba mới ra hồn.

Sương bật cười, tiếng cười trong veo làm tan đi cả nỗi u uẩn mấy hôm nay. Nàng vén tóc, cài cây trâm lên búi tóc, rồi quay sang chàng:

— Anh coi, em cài đẹp không?

Trăng rọi nghiêng, cây trâm gỗ giản dị trên mái tóc đen của nàng sao mà duyên dáng lạ. Cường nhìn nàng, trong lồng ngực có cái gì nóng ran. Chàng buột miệng, giọng trầm xuống:

— Sương à... đời này, anh nói thiệt. Anh nghèo, anh chỉ có hai bàn tay với mấy đường quyền. Nhưng anh hứa với em — anh sẽ lên Sài Gòn, làm ăn gây dựng cho ra hồn người. Tới chừng đó anh về cưới em đàng hoàng, rước em với rước má anh, không để ai khinh mình là phận tá điền nữa.

Sương cúi đầu, hai tay đan vào nhau. Mãi nàng mới khẽ đáp:

— Em chờ anh. Anh đi đâu, làm gì, em cũng chờ. Chỉ cần anh đừng quên cái xóm nghèo này, đừng quên... em.

Hai trái tim trẻ xích lại gần. Cường đưa tay choàng qua vai nàng, Sương ngả đầu vào ngực chàng. Họ ngồi im như thế thật lâu dưới vườn dừa, nghe gió đồng thổi qua, nghe nhịp tim nhau đập trong đêm. Chẳng có gì hơn thế, chỉ là một cái ôm e ấp của đôi trai gái quê mùa chưa từng biết tới phố thị, nhưng với Cường, đó là khoảnh khắc ngọt ngào nhất chàng từng có trong mười tám năm cuộc đời.

— Khuya rồi. — Sương khẽ nói, mà chẳng buồn nhúc nhích. — Em phải về kẻo má thức giấc.

— Ừ. — Cường siết nhẹ vai nàng. — Nhưng nghe lời anh — mấy bữa nay em đừng có đi đâu một mình, nhứt là ban đêm. Anh thấy bụng dạ cứ nóng như lửa đốt. Cái thằng Ba Tỏi đó nó không phải hạng bỏ qua dễ dàng đâu.

Sương ngẩng lên nhìn chàng, trong mắt thoáng lo:

— Anh thấy gì không?

— Anh chưa thấy gì. — Cường nhìn ra bóng tối phía xóm trên, nơi ánh đèn măng-sông nhà Hương quản còn le lói. — Nhưng anh linh tính lắm. Em cứ cẩn thận giùm anh. Nghe chưa?

Nàng gật đầu. Cường đưa nàng về tới đầu ngõ, đứng nhìn theo tới khi cửa phên khép lại. Trong tay nàng, cây trâm gỗ vẫn còn ấm hơi tay chàng.

*

Cùng lúc ấy, trong dinh cơ nhà Hương quản Tỏi, đèn măng-sông sáng trưng cả gian giữa. Cậu Ba Tỏi ngồi bệ vệ trên bộ ván gõ, áo lụa phanh ngực, tay vê chén rượu đế, mặt đỏ gay vì men và vì cơn tức chưa nguôi từ bữa bị nhà ông Năm Đậu khéo từ chối lời cầu thân.

Trước mặt cậu là Bảy Cồ và một gã to con để hai chòm râu mép rậm rì — Hai Râu, tay đâm thuê chém mướn cậu Ba mới mướn ở chợ tỉnh về. Bảy Cồ khom lưng, giọng nịnh nọt:

— Cậu Ba à, tui dò kỹ rồi. Con Sương xóm dưới đêm nào cũng lén ra vườn dừa đầu làng gặp cái thằng Cường con mụ Mén. Hai đứa nó tằng tịu với nhau từ lâu rồi. Cậu để con gái nhà nó qua mặt cậu vậy sao đành.

Mặt cậu Ba Tỏi sa sầm. Cậu đập chén rượu xuống ván cái chát, rượu sóng ra tay:

— Tằng tịu? Con nhỏ đó dám chê tao mà đi với cái thằng tá điền cùng đinh đó hả? — Cậu nghiến răng. — Được. Tao không cưới nó làm thiếp nữa. Tao bắt nó về làm con ở, để tao coi cái thằng Cường đó nó làm gì được tao!

Hai Râu cười khẩy, đập tay lên đùi:

— Cậu Ba nói phải. Cái thứ con gái nhà nghèo mà bày đặt. Cậu cứ giao tui với anh Bảy đây. Đêm mai trăng còn sáng, hai đứa tui rình sẵn ở vườn dừa, hễ nó ra là tụi tui chụp gọn, bịt miệng khiêng về. Nhà tía má nó nghèo rớt, ai dám hé răng. Còn cái thằng Cường có ngon thì lên đây mà đòi.

Bảy Cồ gật gù:

— Mà cậu Ba à, phải tính kỹ. Cái thằng Cường đó có võ, học lò thầy Tư Đỗ, không phải tay vừa. Để tui mướn thêm hai ba thằng nữa cho chắc ăn.

— Mướn bao nhiêu cũng được! — Cậu Ba phẩy tay. — Tao có tiền. Bay làm gọn cho tao, tao thưởng mỗi đứa năm đồng bạc. Nhớ — đêm mai, ngay cái vườn dừa đó. Đừng để xảy ra chuyện.

Cả ba chụm đầu bàn bạc, tiếng cười hô hố vang lên trong gian nhà ngói. Họ đâu hay, ngoài hàng rào dâm bụt, một bóng người con gái đang nép sát vách, tay bụm miệng, tim đập thình thịch.

*

Đó là Bé Tám.

Tối ấy Bé Tám gánh cơm lên bán cho đám gia nhân nhà Hương quản như mọi bận. Đặt gánh xuống bên hè, cô lò dò vòng ra sau vì nghe tiếng cậu Ba Tỏi quát tháo — vốn tính tò mò, lại đang ấm ức chuyện Cường cứ quấn quýt với Sương mà chẳng đoái hoài tới mình, cô muốn nghe ngóng coi nhà địa chủ định làm gì con nhỏ xóm dưới.

Nhưng nghe được rồi, Bé Tám điếng người.

Cô ghét Sương, ghen với Sương, từng buông lời gièm pha cho hai người hiểu lầm nhau. Nhưng ghen ghét là một chuyện, còn để cho bọn nhà địa chủ bắt cóc một đứa con gái về làm con ở, biết đâu còn hãm hiếp giữa đêm — cái đó thì lòng dạ Bé Tám không đành. Dù gì Sương cũng là con gái xóm này, cũng nghèo như cô, cũng từng ra giếng gánh nước chung. Hơn nữa... nếu để chuyện này xảy ra, Cường sẽ đau khổ biết bao nhiêu. Mà Cường đau khổ thì lòng Bé Tám cũng quặn theo.

Cô run rẩy nhấc gánh cơm rỗng, lủi ra khỏi dinh cơ, vừa đi vừa ngoái lại sợ hãi. Ra tới đường cái, cô vứt đại đôi quang gánh vào bụi, ba chân bốn cẳng chạy về hướng nhà bà Thị Mén.

— Anh Cường... phải báo cho anh Cường... — Bé Tám lẩm bẩm, thở hổn hển. Đường làng đêm khuya tối mịt, chỉ có ánh trăng soi lối, hai bên là ruộng rạ mênh mông. Cô vấp phải gốc rạ té sấp mấy lần, đầu gối trầy xước, mà chẳng dám dừng.

Chạy được một quãng, tới khúc quanh gần bụi tre đầu xóm trên, Bé Tám bỗng nghe tiếng vó ngựa lộc cộc phía sau. Cô hốt hoảng nép vội vào bụi tre. Một con ngựa ô phi tới — trên lưng là Hai Râu, gã vừa được cậu Ba sai đi mướn thêm người. Gã ghìm cương ngay chỗ Bé Tám núp, dáo dác nhìn quanh như nghe thấy động.

— Đứa nào đó? — Hai Râu quát, tay rút con dao giắt lưng. — Ai núp trong bụi tre? Ra mau!

Bé Tám nín thở, người cứng đờ. Cô bụm chặt miệng, nước mắt trào ra. Chỉ cần gã phát hiện, biết cô đã nghe lén, thì cái âm mưu kia sẽ thay đổi, mà mạng cô cũng khó toàn.

Con ngựa giậm chân, hí lên một tiếng. Hai Râu chĩa mũi dao về phía bụi tre, mắt gã long lên trong bóng tối...

Còn ở căn nhà lá cuối xóm, Cường vừa về tới, ngả lưng lên bộ ván mà lòng cứ chộn rộn không yên. Chàng nắm chặt cây dao găm cán sừng của cha, cái dự cảm chẳng lành đêm nay sao nặng nề hơn bao giờ hết — như có cơn giông đang ùn ùn kéo tới, treo lơ lửng ngay trên đầu cái xóm nghèo này, chỉ chực đổ ập xuống.
 
  • Like
Reactions: langkhachbui

Bài viết liên quan