spoil nội dung trước
"Cường đẩy lưỡi sâu hơn, dùng hai ngón tay khẽ mở rộng hai môi, hút mạnh vào âm vật. Mợ run lên bần bật, cơ thể cong thành vòng, chân siết chặt hai bên tai Cường. Nàng đạt cực khoái lần đầu bằng miệng, dâm thủy phun nhẹ vào lưỡi chàng. Nhưng Cường không dừng. Chàng liếm sạch mọi giọt, rồi rụt người lại khi mợ kéo chàng đứng dậy."
Chương 1: Lãng tử làng quê
Nắng trưa tháng Ba đổ xuống cánh đồng Rạch Giá như rót lửa. Hơi đất bốc lên ngùn ngụt, lẫn mùi rơm rạ khô và mùi bùn chua từ mấy con rạch cạn. Dưới tán cây me già cỗi ở mé sân lò võ, cái bóng râm cũng chẳng đủ che cho đám trai làng đang đổ mồ hôi như tắm.
Phan Cường cởi trần, tấm lưng rộng bóng nhẫy như đồng hun. Mười tám tuổi mà vóc dáng đã hơn người, vai u bắp thịt cuồn cuộn, da bánh mật rắn chắc từng thớ. Chàng đứng tấn trước cây trụ gỗ chôn giữa sân, hít một hơi đầy lồng ngực rồi tống cú đấm. Tiếng "bộp" khô khốc vang lên, cây trụ rung bần bật, mấy con chim sẻ đậu trên cành me giật mình bay tán loạn.
— Trời đất quỷ thần ơi, đánh chi mà như búa tạ vậy mậy! — Tám Lành ở bên cạnh la lớn, người gầy đen nhẻm, vừa xoa cái vai vừa nhăn mặt. — Hồi nãy mày đỡ một cái, tao tê hết cả tay nè.
Cường quay lại cười khà khà, hàm răng trắng lóa trên gương mặt đẫm mồ hôi:
— Tại mày yếu chớ bộ. Ăn ít cơm quá Tám ơi, người gì mà như cây sậy, gió thổi cái muốn gãy.
— Ờ, tao ăn ít cơm mà tao đông con gái nhìn hơn mày à nghen. — Tám Lành cãi liền, mắt liếc về phía bờ ruộng.
Cường nghe vậy bật cười, đảo mắt theo. Bên kia con đê đất, mấy cô gái xóm dưới đi gặt thuê đang ngừng tay quệt mồ hôi, nón lá che nghiêng. Có đứa thấy chàng nhìn qua thì khẽ cúi mặt cười, có đứa mạnh dạn liếc một cái dài thườn thượt rồi rúc rích thì thầm với nhau. Cường nháy mắt một cái, lũ con gái lại càng cười rộ.
— Coi kìa, coi kìa! — Tám Lành huých vai chàng. — Mày làm bộ tập võ chớ thiệt ra ra đây phơi cái lưng cho người ta ngó chớ gì.
— Đâu có. — Cường nhún vai, giọng tỉnh rụi. — Tao tập võ thiệt tình. Người ta muốn ngó thì ngó, tao đâu có cấm.
Cả đám trai làng cười ầm lên. Cái tính lém lỉnh, dẻo miệng của Cường thì cả làng ai cũng biết. Trai cùng lứa ghét cũng có, nhưng phục thì nhiều hơn, bởi cái thằng đó vừa giỏi võ vừa rộng rãi, không bao giờ chấp nê chuyện nhỏ. Hễ thấy đứa nào bị ăn hiếp là nó nhào vô bênh trước, dù chẳng dính dáng gì tới mình.
Từ trong gian nhà tranh dùng làm chỗ uống nước nghỉ chân, thầy Tư Đỗ bước ra. Ông thầy đã ngoài năm mươi, tóc hoa râm, vai vẫn còn u thịt bắp, điếu thuốc rê ngậm hờ trên mép. Ông đứng khoanh tay nhìn Cường tập một lúc, gật gù.
— Cường, mày lại đây.
Cường buông cây trụ, chạy lại vòng tay cúi đầu:
— Dạ thầy.
— Bữa nay đường quyền của mày chắc đó. — Thầy Tư Đỗ nhả khói, đôi mắt già nua ánh lên vẻ hài lòng kín đáo. — Cái thế "hổ vồ" hồi nãy mày xoay hông tốt lắm, lực dồn xuống nắm tay đúng chỗ. Trong cái lò này, mười năm nay tao chưa thấy thằng nào có cốt võ như mày.
Mấy đứa trai làng đứng quanh nghe thầy khen Cường thì có đứa xuýt xoa, có đứa lè lưỡi. Cường gãi đầu, cười cười:
— Dạ, tại thầy dạy hay chớ con đâu có giỏi gì.
— Mày đừng có dẻo miệng với tao. — Thầy Tư Đỗ trừng mắt, nhưng khóe miệng lại không giấu được nét cười. — Tao nói thiệt nè, võ là để giữ thân, giữ nghĩa, chớ không phải để cậy sức hiếp người. Mày sức vóc hơn người, càng phải nhớ cái đó. Đời này, thằng nào có sức mà không có lòng thì thành quân côn đồ. Còn thằng nào có lòng mà không có sức thì chỉ biết chịu đè. Mày có cả hai, ráng mà giữ cho được.
Cường nghe câu đó, không hiểu sao trong lòng chợt lắng lại. Chàng cúi đầu:
— Dạ, con nhớ.
Thầy Tư Đỗ vỗ vai chàng một cái, rồi quay sang la cả đám:
— Thôi, nắng quá rồi, nghỉ! Bay về ăn cơm, chiều mát ra tập lại. Tập trưa nắng vầy có ngày trúng gió cả lũ, tao lo không xuể.
Đám trai làng dạ ran, í ới gọi nhau lượm áo. Tám Lành vớ cái áo bà ba vắt vai, kéo Cường:
— Ê, về chung tao nói cái này.
Hai đứa men theo bờ đê đất đi về phía xóm. Mặt trời đứng bóng, đồng lúa chín vàng rực trải dài tới tận chân trời, gió đồng thổi từng đợt làm sóng lúa dập dờn. Xa xa, bóng những người gặt thuê khom lưng dưới nắng, tiếng hái cắt lúa rào rào nghe mà thương.
— Mày biết gì chưa? — Tám Lành hạ giọng. — Mai mốt nhà Hương quản Tỏi gặt rộ. Người ta đồn cậu Ba Tỏi ổng đích thân ra đồng coi gặt đó.
Cường nghe cái tên đó thì hơi nhíu mày. Cậu Ba Tỏi — con trai độc của lão địa chủ giàu nhất nhì cái vùng này. Cả làng ai cũng nghe tiếng cậu Ba ăn chơi, cờ bạc, lại có cái tật hễ thấy con gái nhà nghèo coi được mắt là buông lời sàm sỡ, có khi còn dở trò. Mà nhà nghèo thì biết kêu ai, kiện ai? Địa chủ là vua một cõi ở cái xứ này.
— Ổng ra đồng coi gặt làm gì? — Cường buột miệng. — Lúa của ổng, ổng có cấy đâu mà coi.
— Ai biết. — Tám Lành nhún vai. — Mà tao lo là... con Sương xóm dưới cũng đi gặt thuê đợt này. Mày biết cậu Ba mê gái cỡ nào rồi đó.
Cái tên "Sương" làm Cường khựng lại một nhịp. Chàng quay sang, cố làm bộ thản nhiên:
— Con Sương thì sao?
— Thì sao là sao. — Tám Lành cười nham nhở, huých vai chàng. — Cả làng ai mà không biết mày để ý con nhỏ đó. Mày tưởng tao mù hả? Bữa hổm nó gánh nước qua cầu khỉ, mày đứng bên này nhìn theo muốn rớt cái cằm xuống rạch luôn kìa.
Cường đỏ mặt, đẩy thằng bạn một cái:
— Bậy bạ. Tao nhìn coi nó có té không thôi. Cầu khỉ trơn muốn chết.
— Ờ, mày lo nó té dữ ha. — Tám Lành cười hí hí. — Lo dữ vậy sao không qua dắt nó đi cho rồi.
Cường không cãi nữa, chỉ cười trừ rồi đi nhanh hơn. Trong bụng chàng thì cứ rộn lên một thứ cảm giác là lạ. Thị Sương — cô gái xóm dưới với đôi mắt đen tròn, nước da ngăm ngăm khỏe khoắn, cái giọng nói nhỏ nhẹ mà ngọt như mía lùi. Mỗi lần đi ngang qua nó, tự dưng chàng thấy tim đập loạn xạ, dù miệng vẫn cứ tỉnh queo. Đám con gái trong làng đứa nào cũng liếc chàng, cũng cười với chàng, mà chỉ riêng con Sương là làm chàng phải nhìn lén, phải tránh ánh mắt khi nó ngó qua.
Nhưng nghe Tám Lành nhắc cậu Ba Tỏi với con Sương trong cùng một câu, máu trong người Cường tự dưng nóng lên một chút. Chàng đè xuống. Mẹ chàng dặn hoài: "Con nhà nghèo, đừng có dây với nhà địa chủ. Họ là cọp, mình là thỏ. Thỏ mà cắn cọp thì chỉ có nát thây."
Tới ngã ba đầu xóm, Tám Lành rẽ về hướng bến chài, còn Cường men theo con đường mòn dẫn về nhà. Căn nhà lá của hai mẹ con nằm tận cuối xóm, sát mé rạch nhỏ, vách phên tre đã mục nhiều chỗ, mái lá xơ xác. Mỗi mùa mưa là dột tứ tung, hai mẹ con phải bưng nồi niêu đi hứng.
Từ ngoài ngõ, Cường đã ngửi thấy mùi khói bếp. Bước vô tới hè, chàng thấy mẹ — bà Thị Mén — đang lui cui bên bếp đất sau hè, cái lưng còng xuống vì mấy chục năm cấy gặt. Bà nghe tiếng chân con thì ngẩng lên, lau tay vào vạt áo bà ba bạc màu.
— Về rồi hả con. Đi rửa mặt rồi vô ăn cơm. Bữa nay má kho được mớ cá rô với rau muống luộc.
— Dạ. — Cường múc gàu nước dưới lu, rửa qua mặt mũi tay chân rồi vắt cái áo lên vai, bước vô nhà.
Mâm cơm dọn trên cái chõng tre giữa nhà. Chỉ có dĩa cá rô kho queo, tô rau muống luộc và chén nước mắm dằm ớt. Vậy mà Cường ngồi xuống ăn ngon lành, lùa cơm rào rào. Bà Mén ngồi đối diện, ăn chậm rãi, thỉnh thoảng lại gắp con cá to nhất bỏ qua chén con.
— Má ăn đi chớ, cứ gắp cho con hoài. — Cường cằn nhằn.
— Má già rồi, ăn nhiêu đâu. Con đang sức lớn, lại tập võ, phải ăn cho nhiều vô. — Bà Mén nhìn con, ánh mắt vừa thương vừa lo. Ngừng một lát, bà thở dài. — Cường nè...
— Dạ?
— Hôm qua thằng Bảy Cồ quản gia nó qua đòi nợ lúa. — Giọng bà chùng xuống. — Năm nay mùa màng thất, mình thiếu nhà Hương quản Tỏi hai chục giạ lúa. Nó nói tới mùa gặt này mà không trả đủ thì ổng lấy luôn miếng ruộng cấy rẽ, đuổi mình đi.
Cường ngừng đũa. Hai chục giạ lúa. Với nhà chàng thì đó là cả một gia tài, làm quần quật cả mùa cũng chưa chắc đủ. Lão Hương quản Tỏi cho vay lúa lãi cắt cổ, vay một mùa trả thành hai, ba, cứ vậy mà siết dần đất đai của tá điền. Cả cái làng này, nhà nào không mắc nợ lão thì cũng từng mắc.
— Má đừng lo. — Cường nói, cố giữ giọng nhẹ tênh. — Để con đi gặt thuê thêm, ai mướn gì con làm nấy. Con khỏe như trâu vầy, lo gì hai chục giạ lúa. Trời đất quỷ thần ơi, chuyện nhỏ mà má.
— Mày nói chuyện nhỏ. — Bà Mén lừ mắt, nhưng giọng đầy thương xót. — Cái thân tá điền như mình, hai chục giạ lúa là cái thòng lọng treo trên cổ đó con à. Má chỉ mong con tu chí làm ăn, đừng có ham đánh đấm, đừng có gây chuyện với ai. Nhứt là... — bà hạ giọng — đừng có đụng tới nhà địa chủ. Họ có tiền, có thế, có cả mã tà che chở. Mình là dân đen, đụng vô là tan nhà nát cửa.
Cường nghe mẹ nói, lòng nặng trĩu. Chàng biết mẹ lo cái tính nóng của mình. Hồi nhỏ, chàng từng đánh nhau với mấy thằng con nhà giàu vì tụi nó ăn hiếp lũ trẻ con nhà nghèo, bị người ta tới tận nhà chửi rủa, mẹ chàng phải quỳ xuống xin lỗi. Cái hình ảnh đó chàng không bao giờ quên. Từ đó chàng tập nhịn, nhịn riết thành quen, nhưng máu nóng trong người thì có bao giờ nguội hẳn.
— Dạ con biết rồi. — Cường cười khà khà, gắp con cá bỏ qua chén mẹ. — Má ăn đi, lo chi cho mau già. Con hứa con không gây chuyện với ai hết. Con mà gây chuyện, trời đánh con luôn. Được chưa?
— Cái thằng, ăn nói bậy bạ. — Bà Mén mắng yêu, nhưng cũng nở nụ cười hiếm hoi. — Mày mà chịu nghe lời má thì má đỡ khổ rồi.
Ăn cơm xong, Cường ra hè ngồi vót lại mấy cái cọc tre cho mẹ rào lại cái chuồng gà. Tay chàng vót tre thoăn thoắt, nhưng đầu thì miên man nghĩ ngợi. Chàng đưa tay sờ vào cây dao găm cán sừng giắt bên hông — kỷ vật duy nhất cha để lại trước khi mất. Cái cán sừng trâu đã lên nước bóng loáng vì chàng cầm hoài. Mỗi lần buồn bực, chàng lại rút ra ngắm, như thể cha vẫn còn đó bên mình.
Phận tá điền nghèo. Cả đời cha chàng cũng làm thuê cuốc mướn, tới chết vẫn còn nợ lúa địa chủ. Bây giờ tới lượt mẹ con chàng. Cái vòng luẩn quẩn đó, biết bao giờ mới thoát ra được?
Gió chiều từ con rạch thổi lên mát rượi. Cường ngẩng đầu nhìn ra cánh đồng vàng rực trong nắng xế. Mai mốt là gặt rộ. Cả làng sẽ đổ ra đồng. Và cậu Ba Tỏi sẽ ra đó. Và con Sương cũng sẽ ở đó.
Chàng siết chặt cây dao trong tay, lòng dậy lên một dự cảm mơ hồ. Có cái gì đó không yên đang chờ phía trước. Cường lắc đầu, tự cười mình lo bò trắng răng, rồi lại cúi xuống vót tre. Nhưng cái cảm giác bứt rứt ấy cứ bám riết, như đám mây đen tụ lại nơi cuối trời lúc trời sắp giông.
— Ngày mai... — chàng lẩm bẩm một mình. — Ngày mai mình ra đồng coi sao.
Và chàng không biết, cái buổi gặt rộ mai sau ấy sẽ thay đổi cả cuộc đời chàng mãi mãi.
"Cường đẩy lưỡi sâu hơn, dùng hai ngón tay khẽ mở rộng hai môi, hút mạnh vào âm vật. Mợ run lên bần bật, cơ thể cong thành vòng, chân siết chặt hai bên tai Cường. Nàng đạt cực khoái lần đầu bằng miệng, dâm thủy phun nhẹ vào lưỡi chàng. Nhưng Cường không dừng. Chàng liếm sạch mọi giọt, rồi rụt người lại khi mợ kéo chàng đứng dậy."
Chương 1: Lãng tử làng quê
Nắng trưa tháng Ba đổ xuống cánh đồng Rạch Giá như rót lửa. Hơi đất bốc lên ngùn ngụt, lẫn mùi rơm rạ khô và mùi bùn chua từ mấy con rạch cạn. Dưới tán cây me già cỗi ở mé sân lò võ, cái bóng râm cũng chẳng đủ che cho đám trai làng đang đổ mồ hôi như tắm.
Phan Cường cởi trần, tấm lưng rộng bóng nhẫy như đồng hun. Mười tám tuổi mà vóc dáng đã hơn người, vai u bắp thịt cuồn cuộn, da bánh mật rắn chắc từng thớ. Chàng đứng tấn trước cây trụ gỗ chôn giữa sân, hít một hơi đầy lồng ngực rồi tống cú đấm. Tiếng "bộp" khô khốc vang lên, cây trụ rung bần bật, mấy con chim sẻ đậu trên cành me giật mình bay tán loạn.
— Trời đất quỷ thần ơi, đánh chi mà như búa tạ vậy mậy! — Tám Lành ở bên cạnh la lớn, người gầy đen nhẻm, vừa xoa cái vai vừa nhăn mặt. — Hồi nãy mày đỡ một cái, tao tê hết cả tay nè.
Cường quay lại cười khà khà, hàm răng trắng lóa trên gương mặt đẫm mồ hôi:
— Tại mày yếu chớ bộ. Ăn ít cơm quá Tám ơi, người gì mà như cây sậy, gió thổi cái muốn gãy.
— Ờ, tao ăn ít cơm mà tao đông con gái nhìn hơn mày à nghen. — Tám Lành cãi liền, mắt liếc về phía bờ ruộng.
Cường nghe vậy bật cười, đảo mắt theo. Bên kia con đê đất, mấy cô gái xóm dưới đi gặt thuê đang ngừng tay quệt mồ hôi, nón lá che nghiêng. Có đứa thấy chàng nhìn qua thì khẽ cúi mặt cười, có đứa mạnh dạn liếc một cái dài thườn thượt rồi rúc rích thì thầm với nhau. Cường nháy mắt một cái, lũ con gái lại càng cười rộ.
— Coi kìa, coi kìa! — Tám Lành huých vai chàng. — Mày làm bộ tập võ chớ thiệt ra ra đây phơi cái lưng cho người ta ngó chớ gì.
— Đâu có. — Cường nhún vai, giọng tỉnh rụi. — Tao tập võ thiệt tình. Người ta muốn ngó thì ngó, tao đâu có cấm.
Cả đám trai làng cười ầm lên. Cái tính lém lỉnh, dẻo miệng của Cường thì cả làng ai cũng biết. Trai cùng lứa ghét cũng có, nhưng phục thì nhiều hơn, bởi cái thằng đó vừa giỏi võ vừa rộng rãi, không bao giờ chấp nê chuyện nhỏ. Hễ thấy đứa nào bị ăn hiếp là nó nhào vô bênh trước, dù chẳng dính dáng gì tới mình.
Từ trong gian nhà tranh dùng làm chỗ uống nước nghỉ chân, thầy Tư Đỗ bước ra. Ông thầy đã ngoài năm mươi, tóc hoa râm, vai vẫn còn u thịt bắp, điếu thuốc rê ngậm hờ trên mép. Ông đứng khoanh tay nhìn Cường tập một lúc, gật gù.
— Cường, mày lại đây.
Cường buông cây trụ, chạy lại vòng tay cúi đầu:
— Dạ thầy.
— Bữa nay đường quyền của mày chắc đó. — Thầy Tư Đỗ nhả khói, đôi mắt già nua ánh lên vẻ hài lòng kín đáo. — Cái thế "hổ vồ" hồi nãy mày xoay hông tốt lắm, lực dồn xuống nắm tay đúng chỗ. Trong cái lò này, mười năm nay tao chưa thấy thằng nào có cốt võ như mày.
Mấy đứa trai làng đứng quanh nghe thầy khen Cường thì có đứa xuýt xoa, có đứa lè lưỡi. Cường gãi đầu, cười cười:
— Dạ, tại thầy dạy hay chớ con đâu có giỏi gì.
— Mày đừng có dẻo miệng với tao. — Thầy Tư Đỗ trừng mắt, nhưng khóe miệng lại không giấu được nét cười. — Tao nói thiệt nè, võ là để giữ thân, giữ nghĩa, chớ không phải để cậy sức hiếp người. Mày sức vóc hơn người, càng phải nhớ cái đó. Đời này, thằng nào có sức mà không có lòng thì thành quân côn đồ. Còn thằng nào có lòng mà không có sức thì chỉ biết chịu đè. Mày có cả hai, ráng mà giữ cho được.
Cường nghe câu đó, không hiểu sao trong lòng chợt lắng lại. Chàng cúi đầu:
— Dạ, con nhớ.
Thầy Tư Đỗ vỗ vai chàng một cái, rồi quay sang la cả đám:
— Thôi, nắng quá rồi, nghỉ! Bay về ăn cơm, chiều mát ra tập lại. Tập trưa nắng vầy có ngày trúng gió cả lũ, tao lo không xuể.
Đám trai làng dạ ran, í ới gọi nhau lượm áo. Tám Lành vớ cái áo bà ba vắt vai, kéo Cường:
— Ê, về chung tao nói cái này.
Hai đứa men theo bờ đê đất đi về phía xóm. Mặt trời đứng bóng, đồng lúa chín vàng rực trải dài tới tận chân trời, gió đồng thổi từng đợt làm sóng lúa dập dờn. Xa xa, bóng những người gặt thuê khom lưng dưới nắng, tiếng hái cắt lúa rào rào nghe mà thương.
— Mày biết gì chưa? — Tám Lành hạ giọng. — Mai mốt nhà Hương quản Tỏi gặt rộ. Người ta đồn cậu Ba Tỏi ổng đích thân ra đồng coi gặt đó.
Cường nghe cái tên đó thì hơi nhíu mày. Cậu Ba Tỏi — con trai độc của lão địa chủ giàu nhất nhì cái vùng này. Cả làng ai cũng nghe tiếng cậu Ba ăn chơi, cờ bạc, lại có cái tật hễ thấy con gái nhà nghèo coi được mắt là buông lời sàm sỡ, có khi còn dở trò. Mà nhà nghèo thì biết kêu ai, kiện ai? Địa chủ là vua một cõi ở cái xứ này.
— Ổng ra đồng coi gặt làm gì? — Cường buột miệng. — Lúa của ổng, ổng có cấy đâu mà coi.
— Ai biết. — Tám Lành nhún vai. — Mà tao lo là... con Sương xóm dưới cũng đi gặt thuê đợt này. Mày biết cậu Ba mê gái cỡ nào rồi đó.
Cái tên "Sương" làm Cường khựng lại một nhịp. Chàng quay sang, cố làm bộ thản nhiên:
— Con Sương thì sao?
— Thì sao là sao. — Tám Lành cười nham nhở, huých vai chàng. — Cả làng ai mà không biết mày để ý con nhỏ đó. Mày tưởng tao mù hả? Bữa hổm nó gánh nước qua cầu khỉ, mày đứng bên này nhìn theo muốn rớt cái cằm xuống rạch luôn kìa.
Cường đỏ mặt, đẩy thằng bạn một cái:
— Bậy bạ. Tao nhìn coi nó có té không thôi. Cầu khỉ trơn muốn chết.
— Ờ, mày lo nó té dữ ha. — Tám Lành cười hí hí. — Lo dữ vậy sao không qua dắt nó đi cho rồi.
Cường không cãi nữa, chỉ cười trừ rồi đi nhanh hơn. Trong bụng chàng thì cứ rộn lên một thứ cảm giác là lạ. Thị Sương — cô gái xóm dưới với đôi mắt đen tròn, nước da ngăm ngăm khỏe khoắn, cái giọng nói nhỏ nhẹ mà ngọt như mía lùi. Mỗi lần đi ngang qua nó, tự dưng chàng thấy tim đập loạn xạ, dù miệng vẫn cứ tỉnh queo. Đám con gái trong làng đứa nào cũng liếc chàng, cũng cười với chàng, mà chỉ riêng con Sương là làm chàng phải nhìn lén, phải tránh ánh mắt khi nó ngó qua.
Nhưng nghe Tám Lành nhắc cậu Ba Tỏi với con Sương trong cùng một câu, máu trong người Cường tự dưng nóng lên một chút. Chàng đè xuống. Mẹ chàng dặn hoài: "Con nhà nghèo, đừng có dây với nhà địa chủ. Họ là cọp, mình là thỏ. Thỏ mà cắn cọp thì chỉ có nát thây."
Tới ngã ba đầu xóm, Tám Lành rẽ về hướng bến chài, còn Cường men theo con đường mòn dẫn về nhà. Căn nhà lá của hai mẹ con nằm tận cuối xóm, sát mé rạch nhỏ, vách phên tre đã mục nhiều chỗ, mái lá xơ xác. Mỗi mùa mưa là dột tứ tung, hai mẹ con phải bưng nồi niêu đi hứng.
Từ ngoài ngõ, Cường đã ngửi thấy mùi khói bếp. Bước vô tới hè, chàng thấy mẹ — bà Thị Mén — đang lui cui bên bếp đất sau hè, cái lưng còng xuống vì mấy chục năm cấy gặt. Bà nghe tiếng chân con thì ngẩng lên, lau tay vào vạt áo bà ba bạc màu.
— Về rồi hả con. Đi rửa mặt rồi vô ăn cơm. Bữa nay má kho được mớ cá rô với rau muống luộc.
— Dạ. — Cường múc gàu nước dưới lu, rửa qua mặt mũi tay chân rồi vắt cái áo lên vai, bước vô nhà.
Mâm cơm dọn trên cái chõng tre giữa nhà. Chỉ có dĩa cá rô kho queo, tô rau muống luộc và chén nước mắm dằm ớt. Vậy mà Cường ngồi xuống ăn ngon lành, lùa cơm rào rào. Bà Mén ngồi đối diện, ăn chậm rãi, thỉnh thoảng lại gắp con cá to nhất bỏ qua chén con.
— Má ăn đi chớ, cứ gắp cho con hoài. — Cường cằn nhằn.
— Má già rồi, ăn nhiêu đâu. Con đang sức lớn, lại tập võ, phải ăn cho nhiều vô. — Bà Mén nhìn con, ánh mắt vừa thương vừa lo. Ngừng một lát, bà thở dài. — Cường nè...
— Dạ?
— Hôm qua thằng Bảy Cồ quản gia nó qua đòi nợ lúa. — Giọng bà chùng xuống. — Năm nay mùa màng thất, mình thiếu nhà Hương quản Tỏi hai chục giạ lúa. Nó nói tới mùa gặt này mà không trả đủ thì ổng lấy luôn miếng ruộng cấy rẽ, đuổi mình đi.
Cường ngừng đũa. Hai chục giạ lúa. Với nhà chàng thì đó là cả một gia tài, làm quần quật cả mùa cũng chưa chắc đủ. Lão Hương quản Tỏi cho vay lúa lãi cắt cổ, vay một mùa trả thành hai, ba, cứ vậy mà siết dần đất đai của tá điền. Cả cái làng này, nhà nào không mắc nợ lão thì cũng từng mắc.
— Má đừng lo. — Cường nói, cố giữ giọng nhẹ tênh. — Để con đi gặt thuê thêm, ai mướn gì con làm nấy. Con khỏe như trâu vầy, lo gì hai chục giạ lúa. Trời đất quỷ thần ơi, chuyện nhỏ mà má.
— Mày nói chuyện nhỏ. — Bà Mén lừ mắt, nhưng giọng đầy thương xót. — Cái thân tá điền như mình, hai chục giạ lúa là cái thòng lọng treo trên cổ đó con à. Má chỉ mong con tu chí làm ăn, đừng có ham đánh đấm, đừng có gây chuyện với ai. Nhứt là... — bà hạ giọng — đừng có đụng tới nhà địa chủ. Họ có tiền, có thế, có cả mã tà che chở. Mình là dân đen, đụng vô là tan nhà nát cửa.
Cường nghe mẹ nói, lòng nặng trĩu. Chàng biết mẹ lo cái tính nóng của mình. Hồi nhỏ, chàng từng đánh nhau với mấy thằng con nhà giàu vì tụi nó ăn hiếp lũ trẻ con nhà nghèo, bị người ta tới tận nhà chửi rủa, mẹ chàng phải quỳ xuống xin lỗi. Cái hình ảnh đó chàng không bao giờ quên. Từ đó chàng tập nhịn, nhịn riết thành quen, nhưng máu nóng trong người thì có bao giờ nguội hẳn.
— Dạ con biết rồi. — Cường cười khà khà, gắp con cá bỏ qua chén mẹ. — Má ăn đi, lo chi cho mau già. Con hứa con không gây chuyện với ai hết. Con mà gây chuyện, trời đánh con luôn. Được chưa?
— Cái thằng, ăn nói bậy bạ. — Bà Mén mắng yêu, nhưng cũng nở nụ cười hiếm hoi. — Mày mà chịu nghe lời má thì má đỡ khổ rồi.
Ăn cơm xong, Cường ra hè ngồi vót lại mấy cái cọc tre cho mẹ rào lại cái chuồng gà. Tay chàng vót tre thoăn thoắt, nhưng đầu thì miên man nghĩ ngợi. Chàng đưa tay sờ vào cây dao găm cán sừng giắt bên hông — kỷ vật duy nhất cha để lại trước khi mất. Cái cán sừng trâu đã lên nước bóng loáng vì chàng cầm hoài. Mỗi lần buồn bực, chàng lại rút ra ngắm, như thể cha vẫn còn đó bên mình.
Phận tá điền nghèo. Cả đời cha chàng cũng làm thuê cuốc mướn, tới chết vẫn còn nợ lúa địa chủ. Bây giờ tới lượt mẹ con chàng. Cái vòng luẩn quẩn đó, biết bao giờ mới thoát ra được?
Gió chiều từ con rạch thổi lên mát rượi. Cường ngẩng đầu nhìn ra cánh đồng vàng rực trong nắng xế. Mai mốt là gặt rộ. Cả làng sẽ đổ ra đồng. Và cậu Ba Tỏi sẽ ra đó. Và con Sương cũng sẽ ở đó.
Chàng siết chặt cây dao trong tay, lòng dậy lên một dự cảm mơ hồ. Có cái gì đó không yên đang chờ phía trước. Cường lắc đầu, tự cười mình lo bò trắng răng, rồi lại cúi xuống vót tre. Nhưng cái cảm giác bứt rứt ấy cứ bám riết, như đám mây đen tụ lại nơi cuối trời lúc trời sắp giông.
— Ngày mai... — chàng lẩm bẩm một mình. — Ngày mai mình ra đồng coi sao.
Và chàng không biết, cái buổi gặt rộ mai sau ấy sẽ thay đổi cả cuộc đời chàng mãi mãi.
Chỉnh sửa cuối:


