Tháng 6 rồi...
Mưa cứ lất phất ngoài kia, SG này, giờ còn mỗi mỗi bước chân anh, anh vẫn cứ tìm em trong mờ mịch...
Ngày ta quen nhau, vẫn là cái tháng 6 này...
- Phượng đẹp quá anh.
- Uhm, nhưng thiếu chút rực rỡ so với em, hái nhé?
Cái áo em mua cho anh sau cành phượng rực rỡ kia anh vẫn còn đây này, giờ nó và em, là 1 miền kí ức của anh, xa lắm, nhưng cũng rất gần, anh đã rất nhiều lần muốn chôn nó thật sâu vào 1 vùng xa thẳm nào đó nhưng không được, vì nó đầy sắc màu, màu của nỗi nhớ vẫn chưa phai đi trong anh, màu của nỗi nhớ vẽ rất đẹp đấy em biết không?
Ta xa nhau, không phải lỗi của em hay anh, ta xa nhau vì ...đơn giản là chúng ta không phải sinh ra vì nhau, 2 mảnh ghép tuy khớp nhưng không đồng điệu, anh vẫn nhìn về nơi cuối con đường, nhưng mờ mịch bóng em.
Đã 16 cái tháng 6 rồi em biết không? Anh còn nhớ rõ rằng lắm, "chờ em nhé, mỗi tháng 6 anh hãy hái 1 cành phượng, đủ 3 cành phượng em sẽ về", 16 cái tháng 6 rồi, chiếc máy bay kia vẫn chưa mang em trở về...Anh nhớ em quá...