Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex Những người đàn bà dâm đãng! Phần 70

Lượt xem: 1752

DOOMS29

Tập Tành Ăn Chơi
8/3/26
284
861
48
41
HcM
VND
0
Tín dụng
2,320
Sau khi hai cơ thể đã được lau khô ráo bằng chiếc khăn tắm bản lớn, tôi vớ lấy chiếc quần đùi mà Loan đã lột ra lúc đầu cuộc mây mưa để mặc lại vào người. Sau đó nhanh chóng bước xuống lầu, lấy xấp quần áo công sở của Loan vừa được giặt sấy thơm tho, phẳng phiu để mang lên phòng cho Loan thay. Đứng tựa lưng vào thành cửa, tôi thu trọn vào tầm mắt cảnh tượng Loan trần truồng bắt đầu mặc lại bộ đồ công sở thường ngày lên người.
Khi Loan xỏ chân vào chiếc quần tây đen ôm sát và kéo khóa lên, chất vải co giãn bó chặt lấy cặp đông to tròn, mỡ màng, làm nổi bật lên hai khối thịt vĩ đại đang bè ra đầy thách thức. Tiếp đó, Loan khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh. Khi cài từng chiếc cúc áo từ dưới lên, đôi gò bồng đảo căng tròn, ngậm sữa của Loan bị ép chặt lại, đẩy bầu ngực nhô cao và tạo nên một đường khe rãnh hun hút, sâu thẳm dưới lớp vải trắng tinh khôi. Vẻ ngoài thanh lịch, đứng đắn của một nữ nhân viên văn phòng hòa quyện cùng dâm tính tiềm ẩn từ thân hình phốp pháp ấy tạo nên một sự tương phản vô cùng tột bậc, kích thích mạnh mẽ bản năng chiếm hữu của tôi.
Không thể cưỡng lại vẻ gợi cảm trần trụi dưới lớp bọc nghiêm túc đó, tôi tiến đến từ phía sau, vòng hai tay ôm chặt lấy vòng eo đầy đặn của Loan, ép sát cơ thể mình vào bờ mông vĩ đại ấy. Tôi kề môi sát vành tai Loan, buông lời trần trụi
— Em mặc bộ này nhìn kích thích quá. Chắc ở công ty khối thằng nhìn thấy phải nứng cặc. Có thằng nào gạ gẫm em chưa?
Nghe câu hỏi đầy nhục cảm và sỉ nhục dâm đãng của tôi, Loan khẽ rùng mình một cái, ánh mắt dâm dật vừa dịu đi trong phòng tắm lại một lần nữa bùng lên tia sáng rạo rực. Loan không hề tỏ ra tức giận hay che giấu, trái lại còn nghiêng đầu ra sau, dựa hẳn gáy vào vai tôi, nở một nụ cười đĩ thõa đầy đắc ý. Loan khẽ đánh hông cọ xát cặp mông bè rộng vào con cặc đang dựng đứng của tôi, rồi dùng chất giọng khàn đặc sau cuộc hoan lạc để thì thầm đáp lại.
— Anh cứ khéo lo... Bộ này đi làm em cài thêm một nút trên nữa mà tụi nó còn nhìn muốn lòi con mắt ra đó. Mấy thằng cha sếp với mấy thằng con trai trong phòng, đứa nào đi ngang qua bàn em cũng kiếm cớ cúi xuống để dòm vô cái khe vú này nè. Tụi nó nhìn mà nước miếng muốn chảy ra, chắc thằng nào thằng nấy trong quần cặc cũng ngóc đầu dậy hết rồi.
Tôi bật cười trầm khàn, bàn tay luồn vào trong vạt áo sơ mi, sờ nắn khối thịt mềm mại, ấm nóng bên trong mà không có áo lót che chắn, vừa bóp mạnh vừa hỏi gặng.
— Thế tụi nó có thằng nào bạo miệng gạ gẫm, đòi địt cô em vợ ngoan hiền của anh chưa? Hay là em cũng lén lút cho tụi nó sơ múi chút đỉnh rồi?
Loan nấc lên một tiếng dâm đãng khi đầu ti bị tôi bấu chặt, Loan thở dốc, hai tay bấu vào cánh tay tôi để tận hưởng sự thô bạo.
— Ưm... tụi nó chỉ dám nhắn tin gạ đi ăn, đi khách sạn riêng thôi, chứ đâu có thằng nào ăn gan hùm mà dám làm càn ở văn phòng. Với lại... lồn của em đâu có rẻ rúng vậy. Cái lỗ lồn dâm đãng này, cả cái bầu vú vĩ đại này nữa... tất cả đều là của anh rể hết mà. Em chỉ chừa chỗ cho cặc của anh đâm vào thôi, tụi nó có thèm rỏ dãi ra thì cũng chỉ được đứng nhìn con đĩ của anh đi qua đi lại cho tụi nó thèm chơi thôi chứ làm sao nuốt được báu vật của anh.
Lời khẳng định đầy trung thành nhưng không kém phần dâm ô, đĩ thõa của Loan khiến dòng máu trong người tôi cuộn trào. Tôi xoay người Loan lại, thô bạo hôn ngấu nghiến lên đôi môi mọng đỏ một cái thật sâu, để lại những vệt nước miếng bóng lưỡng, trước khi buông ra để Loan kịp thời gian sửa sang lại đầu tóc và quần áo để đi đón con, khép lại câu chuyện dâm dật đầy tội lỗi nhưng kích thích tột cùng của hai người.
Không gian dưới phòng khách, nơi đặt chiếc cửa cuốn, bỗng chốc trở nên chật hẹp và tĩnh lặng đến lạ kỳ khi tiếng bước chân của tôi và Loan cùng đổ dồn xuống bậc thang. Tiếng động duy nhất phát ra lúc ấy là tiếng xích sắt và mô tơ của cánh cửa cuốn bắt đầu chuyển động, chậm rãi và đều đặn, kéo theo luồng ánh sáng từ thế giới bên ngoài từ từ rạch đôi bóng tối nhập nhoạng trong nhà.
Trong lúc chờ cánh cửa dày nặng ấy kéo lên, tôi chủ động dắt chiếc xe máy của Loan, quay đầu xe hướng ra phía cổng để em dễ dàng di chuyển. Tiếng lạch cạch của chân chống, tiếng lốp xe miết trên nền gạch như càng làm rõ thêm bầu không khí ngập ngừng, lưu luyến đang bao bao trùm lấy cả hai. Chúng tôi vừa trải qua một ngày dài bên nhau, một ngày với biết bao cung bậc cảm xúc mà cả hai đều hiểu rõ nó có ý nghĩa thế nào đối với mối quan hệ này.
Khi cánh cửa cuốn mới chỉ nhấc lên được một khoảng ngắn, chưa kịp đủ rộng để một người dắt xe qua, Loan bất ngờ bước tới. Hành động của em nhanh đến mức khiến tôi thoáng chút ngỡ ngàng. Em tiến sát lại gần, hơi thở mang theo hơi ấm quen thuộc phả nhẹ vào da thịt tôi. Trong một khoảnh khắc vội vã nhưng đầy quyết đoán, Loan kiễng chân, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Nụ hôn ấy mềm mại, ấm áp, chứa đựng cả sự ngọt ngào lẫn chút cuống quýt của thời gian đang trôi qua. Ngay khi bờ môi vừa rời nhau, em nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chân thành đong đầy cảm xúc.
- Em cám ơn anh ngày hôm nay.
Lời cảm ơn ấy không đơn thuần là một câu nói khách sáo, mà nó là sự thừa nhận cho tất cả những ân cần, những sẻ chia và những khoái cảm mà tôi đã dành cho em suốt mười mấy tiếng đồng hồ qua. Dứt lời, Loan nhanh chóng ngồi lên yên xe, đôi tay nắm lấy tay lái.
Cánh cửa cuốn lúc này đã mở toang, đón lấy những ngọn gió từ bên ngoài thổi vào, làm mái tóc em khẽ bay nhẹ. Loan nhấn nút khởi động, tiếng nổ máy vang lên giòn giã trong không gian, báo hiệu thời khắc chia ly đã thực sự đến. Trước khi gạt chân chống và vít ga lao ra khỏi ngôi nhà, Loan không quay đi ngay. Em khựng lại một nhịp, quay đầu nhìn sâu vào mắt tôi.
Đó là một ánh mắt phức tạp và ám ảnh nhất mà tôi từng được thấy ở Loan. Trong đôi mắt trong veo ấy, tôi đọc được sự khát khao mãnh liệt, một chút tiếc nuối muộn màng vì ngày vui chóng tàn, cả sự thèm khát được kéo dài thêm những phút giây gắn bó, và trên hết là một sự nhu tình, dịu dàng đến tận cùng xương tủy. Ánh mắt ấy như một sợi dây vô hình níu giữ tâm trí tôi lại, như muốn nói muôn vàn lời chưa thể thốt ra thành tiếng. Chiếc xe từ từ chuyển bánh, bóng dáng Loan lao ra con phố tấp nập phía trước, để lại tôi đứng trơ trọi giữa khoảng không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ, trong lòng vẫn vẹn nguyên hơi ấm từ nụ hôn vội và ánh nhìn đầy tình ý của Loan.
Bóng chiếc xe máy của Loan vừa khuất dạng sau khúc quanh của con hẻm nhỏ, để lại một khoảng không im vắng cùng làn khói mờ nhạt tan nhanh trong không khí. Tôi vẫn đứng bất động bên hiên nhà, tâm trí còn chưa kịp thoát khỏi dư âm ngọt ngào của nụ hôn vội và ánh mắt nhu tình đầy lưu luyến ấy. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy lập tức bị xé toạc bởi tiếng gầm gừ của động cơ và tiếng lốp xe nghiến mạnh trên mặt đường bê tông. Một chiếc ô tô 7 chỗ màu đen bóng lừ từ đâu lao tới, phanh khựng lại rồi đỗ chầm bập ngay trước mặt tôi, hắt lên một luồng gió mạnh kèm theo hơi nóng của máy móc khiến tôi giật mình thon thót, cắt đứt hoàn toàn dòng suy nghĩ miên man.
Cánh cửa xe ở hàng ghế giữa nhanh chóng trượt mở. Dì Sáu là người bước xuống. Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng của buổi chiều tà, dì nổi bật với chiếc váy lụa hoa mỏng manh, thướt tha lay động theo từng nhịp bước. Chất vải lụa mềm mại rủ xuống, in hằn những họa tiết hoa văn nhã nhặn nhưng không kém phần sang trọng, toát lên vẻ quý phái của một người phụ nữ biết chiều chuộng bản thân.
Qua khoảng không gian thênh thang của cánh cửa xe còn mở toang, tầm mắt tôi lướt vào bên trong khoang cabin rộng rãi. Dưới ánh đèn led mờ ảo của nội thất xe, tôi nhận ra ngay những gương mặt quen thuộc của gia đình. Mẹ vợ tôi ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt tuy có chút mệt mỏi sau chuyến đi dài nhưng nụ cười tươi tắn vẫn nở trên môi khi nhìn thấy con rể. Ngay phía sau là dì Bảy, dì Út cùng mấy người bạn thân thiết trong hội của các dì. Không khí bên trong xe vô cùng náo nhiệt, tiếng cười nói râm ran, tay xách nách mang đủ thứ quà cáp đặc sản từ Long An nào là nem nướng, bánh tráng, cho đến những giỏ trái cây miệt vườn tươi rói. Thì ra chuyến đi chơi Long An của cả nhà đã kết thúc và mọi người vừa về tới nơi.
Sự xuất hiện bất ngờ và rình rang của đại gia đình trong tình huống này khiến tim tôi đập lỗi một nhịp, trong lòng thoáng chút bối rối vì nỗi vương vấn với Loan vẫn còn hiển hiện trên nét mặt. Tuy nhiên, bằng phản xạ tự nhiên, tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười thật tươi và bước lên phía trước. Tôi vội vã cất tiếng chào hỏi thật to và lễ phép để át đi tiếng ồn ào của động cơ.
- Dạ, con chào mẹ! Con chào các dì ạ! Mọi người đi chơi về có mệt không ạ?"
Mẹ vợ và các dì nghe thấy liền đồng thanh đáp lại, người thì gật đầu cười, người thì ngoái lại vẫy tay chào tôi qua cửa kính xe đầy trìu mến. Cuộc gặp gỡ diễn ra chớp nhoáng chỉ trong vòng chưa đầy một phút. Sau vài câu hỏi han nhanh chóng, dì Sáu kéo cửa xe lại, tiếng "khập" khô khốc vang lên, khép lại không gian nhộn nhịp bên trong và trả lại cho tôi sự riêng tư giữa lòng con hẻm nhỏ.
Tôi nhanh nhảu đưa tay đỡ lấy những túi đồ đạc lỉnh kỉnh trên tay dì Sáu, khơi mào một vài câu hỏi thăm xã giao để xua đi bầu không khí có phần vội vã vừa rồi. Hai dì cháu cùng bước qua bậc thềm, tiến vào bên trong ngôi nhà. Tôi bấm nút điều khiển, tiếng mô tơ lại vang lên, kéo cánh cửa cuốn dày nặng từ từ hạ xuống, dần dần ngăn cách không gian riêng tư bên trong với con hẻm nhộn nhịp ngoài kia.
Trong khoảng không gian khép kín và tĩnh lặng đang hạ màn, một thứ áp lực vô hình nhưng đậm đặc bắt đầu bao trùm lấy cả hai. Sự xuất hiện đột ngột của gia đình vợ vừa rồi chỉ tạm thời làm thắt lại dòng cảm xúc, chứ không thể dập tắt sự căng thẳng đang âm ỉ trong cơ thể tôi. Lúc này, dưới lớp vải quần, sự kích thích dồn dập từ những cử chỉ của Loan trước đó vẫn chưa hề hạ nhiệt. Nó khiến tôi rơi vào trạng thái bồn chồn, căng cứng lộ liễu, đẩy lớp vải quần nhô lên một cách đầy ngượng ngùng.
Đứng ngay cạnh tôi trong lúc chờ cửa đóng hẳn, dì Sáu không hề di chuyển. Ánh mắt dì không nhìn lên cánh cửa, cũng không nhìn vào những túi đồ tôi đang cầm, mà dại đi, dán chặt vào sự bất thường ngay dưới háng của tôi. Trong không gian nhập nhoạng của phòng khách, đôi mắt dì như bốc lửa, tràn ngập một sự khát khao và ham muốn nguyên thủy không hề che giấu.
Bản thân dì Sáu lúc này cũng đang mang một nỗi bức bối bập bùng. Buổi sáng, trước khi bước lên chiếc xe 7 chỗ đi Long An, giữa tôi và dì đã có những đụng chạm, những kích thích đầy táo bạo nhưng phải dừng lại nửa chừng vì giờ khởi hành. Suốt cả một ngày dài di chuyển cùng mọi người, sự thèm khát bị bỏ dở ấy không những không nguôi ngoai mà ngược lại, nó như một ngọn lửa được ủ kín, chỉ chờ có cơ hội là bùng lên mãnh liệt.
1000009427.jpg
 
  • Like
Reactions: Vuongtieuthie

Bài viết liên quan