Tôi cứ nhu vậy nhẹ nhàng tiếp cận, dần xóa tan đi những khó khăn thường có. Và rồi chuyến đi Đà Nẵng bất ngờ giống như một món quà mà số phận hay nói đúng hơn là sự sắp xếp mưu mô của tôi dâng tặng. Vợ tôi vì vướng bận công việc không thể rời thành phố, lại thêm phần lo lắng cho người mẹ ngoài 60 tuổi đi đường xa, nên đã hoàn toàn tin tưởng giao phó bà cho tôi. Cô ấy không hề biết rằng quyết định ấy đã thay đổi hoàn toàn người mẹ cổ hủ của cô ấy. Từ một người chỉ biết chăm chồng, lo cho con và những bữa cơm gia đình, thành một người đàn bà đầy dục tính, cùng đam mê.
Chúng tôi đặt vé một hãng xe khách giường nằm cao cấp cho chuyến hành trình xuyên đêm. Biết mẹ vợ có tuổi và hay bị say xe, tôi đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo đến mức khiến bà phải ngỡ ngàng. Từ thuốc chống say loại tốt nhất, khăn ướt thơm dịu, cho đến chiếc gối cổ cao su non êm ái. Tôi chủ động đặt hai giường nằm sát nhau ở dãy phía cuối nơi kín đáo và ít bị người qua lại để ý nhất.
Khi xe bắt đầu chuyển bánh và lao vào màn đêm, tôi quay sang nhìn mẹ vợ ngồi bên cạnh. Hôm nay mẹ vợ tôi diện một bộ đồ bộ bằng lụa màu đằm thắm, tôn lên làn da trắng trẻo và cơ thể phốp pháp, đẫy đà. Sự nghiêm nghị hằng ngày của bà khi ở nhà bỗng chốc nhường chỗ cho sự mỏi mệt, yếu ớt của một người say xe.
- Mẹ uống chút nước ấm rồi uống thuốc đi mẹ. Đường dài lắm, mẹ cứ tựa vào người con mà ngủ cho đỡ mệt
Tôi nhẹ nhàng nói, tay đưa ly nước giữ nhiệt cho bà.
Mẹ vợ đón lấy ly nước, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự cảm động. Sự tự lập, khô khan của chồng ở nhà chưa bao giờ mang lại cho bà cảm giác được che chở, cung phụng như thế này. Bà khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ hẳn đi
- May mà có con đi cùng, không thì thân già này chẳng biết xoay xở sao...!
Thuốc say xe nhanh chóng ngấm, khiến mi mắt mẹ vợ trĩu xuống. Chiếc xe khách liên tục rung lắc khi đi qua những đoạn đường xấu, và chính những cú xóc ấy là cái cớ tuyệt vời nhất để tôi hành động.
Mỗi lần xe chao đảo, thân hình phồn thực của mẹ vợ lại theo quán tính đổ nhào về phía tôi. Tôi không ngần ngại dang rộng cánh tay lực lưỡng, kéo bờ vai phốp pháp của bà áp sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Bà khẽ giật mình định rụt lại, nhưng tôi đã nhanh chóng giữ chặt, đắp thêm chiếc chăn mỏng lên người bà.
- Mẹ cứ nằm im đi, đường xóc lắm, để con giữ cho mẹ ngủ.
Hơi thở nóng hổi của tôi phả nhẹ vào sát tai bà. Dưới lớp chăn lụa, tôi để mặc cho bàn tay của mình yên vị ngay trên eo bà, cảm nhận sự mềm mại và độ ấm nóng từ da thịt người đàn bà ngoài 60 truyền qua lớp vải lụa mỏng. Mẹ vợ không còn phản kháng nữa. Bà nhắm nghiền mắt, hơi thở dần trở nên dồn dập hơn dưới sự đụng chạm cố tình nhưng được ngụy trang bằng sự hiếu thảo của gã con rể.
Chuyến xe đêm cập bến Đà Nẵng vào một buổi sáng sớm khi sương mù còn bảng lảng trên sông Hàn. Thay vì đến khách sạn nghỉ ngơi, mẹ vợ tôi vì tính toán chu toàn và sốt ruột chuyện gia đình nên đã quyết định cùng tôi bắt xe thẳng về căn nhà cũ của ông bà ngoại ở quận Hải Châu.
Căn nhà từ đường này đã hơn hai năm nay không có người lui tới thường xuyên, chỉ có người quen thỉnh thoảng qua lại thắp hương. Bước qua cánh cổng sắt rỉ sét, đập vào mắt chúng tôi là một không gian nhuốm màu thời gian, bụi bặm bám dày trên các bề mặt gỗ, lá khô rụng đầy sân và bầu không khí có phần ngột ngạt vì thiếu hơi người.
Mẹ vợ tôi nhìn quanh một lượt, khẽ thở dài nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ quyết tâm của người phụ nữ quán xuyến gia đình. Bà quay sang nhìn tôi, giọng nói đã lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày nhưng ánh mắt vẫn vương chút dịu dàng từ sự chăm sóc của tôi trên chuyến xe đêm.
- Con à, nhà cửa thế này thì chịu rồi. Hôm nay hai mẹ con mình phải dọn dẹp cẩn thận, lau chùi bàn thờ ông bà xong thì mới tính tiếp được.
- Mẹ cứ nghỉ ngơi đi, việc nặng nhọc cứ để con lo. Mẹ chỉ cần chỉ tay năm ngón là được rồi.
Tôi mỉm cười, vừa nói vừa nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài.
Chúng tôi bắt tay vào việc. Sự biệt lập của căn nhà rộng lớn, không có bất kỳ ai quấy rầy, vô tình tạo ra một bầu không khí vô cùng riêng tư. Tôi nhận những phần việc nặng như quét dọn mạng nhện trên trần nhà cao, khênh vác những bộ bàn ghế gỗ gụ nặng trịch ra sân để cọ rửa, còn mẹ vợ thì tỉ mẩn lau chùi các bức hoành phi, câu đối và sắp xếp lại đồ thờ cúng.
Mùa hè miền Trung bắt đầu đổ cái nắng oi ả, khiến không khí bên trong căn nhà đóng kín cửa trở nên nóng bức. Chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ làm việc, mồ hôi đã bắt đầu rịn ra, làm ướt đẫm lưng áo của cả hai mẹ con.
Mẹ vợ tôi hôm nay mặc một bộ đồ bộ bằng lụa satin màu thẫm. Khi mồ hôi thấm đẫm, lớp vải lụa mỏng manh ấy dính bết vào da thịt, phơi bày trọn vẹn những đường cong phốp pháp, đẫy đà của người đàn bà ngoài 60 nhưng đang ở độ hồi xuân mạnh mẽ. Từ bờ mông tròn trịa, nảy nở cho đến khuôn ngực đầy đặn, tất cả cứ phập phồng theo từng nhịp cúi người lau dọn của bà.
Để lau chùi bức đại tự ở trên cao, mẹ vợ phải đứng lên một chiếc ghế đẩu bằng gỗ. Nhìn dáng người bà loạng choạng, tôi lập tức bước tới, hai tay vòng qua siết nhẹ lấy vòng eo mỡ màng, đẫy đà của bà để giữ thăng bằng.
- Mẹ cẩn thận, để con đỡ mẹ.
Thân hình phồn thực của mẹ vợ ép chặt vào lồng ngực nóng hổi của tôi. Tôi ngửi thấy mùi mồ hôi đàn bà nồng nàn quyện với mùi bụi gỗ cũ kỹ, một thứ mùi vị kích thích bản năng một cách kỳ lạ.
Mẹ vợ tôi đứng im trên ghế vài giây, cơ thể bà khẽ run lên khi cảm nhận được bàn tay thô ráp của tôi đang áp chặt vào hông mình. Bà cúi xuống nhìn tôi, khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy rõ những giọt mồ hôi lấp lánh lăn dài trên gò má đỏ bừng, hơi thở của bà trở nên dồn dập, đứt quãng.
-Kìa con. Mẹ đứng vững rồi, con buông ra đi...!
Dù lời nói mang tính từ chối, nhưng giọng điệu của bà lại thiếu đi sự kiên quyết hằng ngày, thay vào đó là sự thẹn thùng, bối rối của một người đàn bà lâu ngày bị bỏ đói nay lại đứng trước một nguồn năng lượng nam tính quá dồi dào. Tôi thong thả buông tay, nhưng ánh mắt rực lửa vẫn khóa chặt lấy dáng người đẫy đà của bà khi bà bước xuống.
Căn nhà từ đường hẻo lánh lúc này chỉ còn lại tiếng quạt trần quay cạch cạch và tiếng thở dốc của hai cơ thể đang nóng rực vì làm việc và vì cả những dòng điện nhục dục đang âm thầm chạy qua.
Tôi nhìn vệt mồ hôi làm lộ rõ chiếc áo lót ren bên trong lớp áo lụa của mẹ vợ, lòng thầm nghĩ làm sao có thể chính tay mình sẽ cởi nó ra khỏi cơ thể của mẹ vợ.
Cơn mưa rào bất chợt của miền Trung đổ xuống vào chiều muộn làm cho không khí oi nồng của ngày dọn dẹp dịu hẳn đi, nhưng lại khiến bầu không khí trong căn nhà từ đường càng thêm phần tĩnh mịch, cô lập. Đúng 6 giờ tối, tôi và mẹ vợ chuẩn bị quần áo chỉnh tề để sang nhà một người bác họ ở ngay con phố bên cạnh ăn bữa cơm giỗ gia đình.
Đến nơi, không gian ấm cúng và sự hiếu khách của họ hàng miền Trung nhanh chóng cuốn lấy hai mẹ con. Mẹ vợ tôi, trong bộ áo dài nhung quý phái, lập tức trở thành tâm điểm của hội các bà, các dì lớn tuổi. Sự có mặt của tôi một gã con rể chu đáo đi tháp tùng mẹ vợ đường xa, nhận được không ngớt lời khen ngợi từ các bậc trưởng bối.
Nghe những lời tán dương đó, mẹ vợ tôi nở nụ cười tự hào mãn nguyện, gò má phốp pháp đỏ hồng lên. Bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt trìu mến và có phần hãnh diện lộ rõ.
Trong bữa tiệc, dưới sự ép rượu nhiệt tình của các ông bác, ông chú trong dòng họ, tôi không nể hà mà uống hết chén này đến chén khác, thể hiện bản lĩnh tửu lượng của mình khiến ai nấy đều trầm trồ. Không chỉ vậy, tôi còn khéo léo đỡ lời và uống thay mẹ vợ vài ly khi bà bị mọi người mời mọc.
Tuy nhiên, mẹ vợ tôi hôm nay vì vui mừng gặp lại họ hàng, lại thêm phần phấn chấn sau chuyến đi dài, bà cũng tự mình uống hết ba ly tự nấu đậm đà.
Rượu miền Trung nồng hậu nhanh chóng ngấm vào cơ thể của người đàn bà ngoài 60. Dưới ánh đèn vàng của mâm cỗ, làn da trắng trẻo của mẹ vợ bắt đầu ửng lên những vệt hồng dâm mỹ từ cổ lan dần lên má. Đôi mắt bà trở nên lờ đờ, long lanh nước, và những tiếng cười nói của bà bắt đầu có phần tự do, phóng khoáng hơn so với vẻ nghiêm nghị, giữ kẽ hằng ngày.
Ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế gỗ dài, mỗi lần có người đến chúc rượu, mẹ vợ lại vô thức nghiêng người sát vào vai tôi. Hơi thở thơm nồng mùi rượu cùng mùi da thịt đàn bà hồi xuân của bà phả ra nhè nhẹ. Dưới gầm bàn, chiếc đùi phốp pháp, đẫy đà của bà thỉnh thoảng lại cọ xát vào quần tây của tôi theo từng cử động, tạo nên một sự kích thích ngầm vô cùng mãnh liệt.
Cuộc nhậu tàn khi đồng hồ đã điểm gần 10 giờ đêm. Sau khi chào hỏi họ hàng, tôi dìu mẹ vợ đi bộ trở về căn nhà từ đường trong con ngõ tối. Hơi men chếnh choáng khiến bước chân của người đàn bà ngoài 60 trở nên loạng choạng, không còn vững vàng.
Tôi vòng cánh tay qua eo, ôm chặt lấy thân hình đẫy đà, mềm mại của bà để làm điểm tựa. Mẹ vợ không còn chút kháng cự nào, cả người bà gần như đổ dồn, dựa dẫm hoàn toàn vào lồng ngực nóng hổi của tôi. Bà ngước khuôn mặt đỏ bừng, đẫm sương đêm nhìn tôi, đôi môi mọng mấp máy lè nhè.
- Mẹ hơi chóng mặt... May mà... may mà có con ở bên cạnh...!
Tôi nhìn xuống bờ ngực phập phồng dữ dội sau lớp áo dài nhung của mẹ vợ, lòng tràn ngập cảm giác ham muốn chiếm đoạt. Cánh cổng sắt của căn nhà từ đường cũ kỹ hiện ra trước mặt trong bóng tối tịch mịch.
Men rượu và những lời khen ngợi của họ hàng đã hoàn toàn làm tê liệt lý trí của mẹ vợ. Người đàn bà tôi đang ôm trong vòng tay là mẹ vợ tôi giờ đây chỉ là một khối thịt đẫy đà, mềm nhũn và khát tình đang nằm gọn trong vòng tay tôi.
Chúng tôi đặt vé một hãng xe khách giường nằm cao cấp cho chuyến hành trình xuyên đêm. Biết mẹ vợ có tuổi và hay bị say xe, tôi đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo đến mức khiến bà phải ngỡ ngàng. Từ thuốc chống say loại tốt nhất, khăn ướt thơm dịu, cho đến chiếc gối cổ cao su non êm ái. Tôi chủ động đặt hai giường nằm sát nhau ở dãy phía cuối nơi kín đáo và ít bị người qua lại để ý nhất.
Khi xe bắt đầu chuyển bánh và lao vào màn đêm, tôi quay sang nhìn mẹ vợ ngồi bên cạnh. Hôm nay mẹ vợ tôi diện một bộ đồ bộ bằng lụa màu đằm thắm, tôn lên làn da trắng trẻo và cơ thể phốp pháp, đẫy đà. Sự nghiêm nghị hằng ngày của bà khi ở nhà bỗng chốc nhường chỗ cho sự mỏi mệt, yếu ớt của một người say xe.
- Mẹ uống chút nước ấm rồi uống thuốc đi mẹ. Đường dài lắm, mẹ cứ tựa vào người con mà ngủ cho đỡ mệt
Tôi nhẹ nhàng nói, tay đưa ly nước giữ nhiệt cho bà.
Mẹ vợ đón lấy ly nước, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự cảm động. Sự tự lập, khô khan của chồng ở nhà chưa bao giờ mang lại cho bà cảm giác được che chở, cung phụng như thế này. Bà khẽ thở dài, giọng nói nhỏ nhẹ hẳn đi
- May mà có con đi cùng, không thì thân già này chẳng biết xoay xở sao...!
Thuốc say xe nhanh chóng ngấm, khiến mi mắt mẹ vợ trĩu xuống. Chiếc xe khách liên tục rung lắc khi đi qua những đoạn đường xấu, và chính những cú xóc ấy là cái cớ tuyệt vời nhất để tôi hành động.
Mỗi lần xe chao đảo, thân hình phồn thực của mẹ vợ lại theo quán tính đổ nhào về phía tôi. Tôi không ngần ngại dang rộng cánh tay lực lưỡng, kéo bờ vai phốp pháp của bà áp sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Bà khẽ giật mình định rụt lại, nhưng tôi đã nhanh chóng giữ chặt, đắp thêm chiếc chăn mỏng lên người bà.
- Mẹ cứ nằm im đi, đường xóc lắm, để con giữ cho mẹ ngủ.
Hơi thở nóng hổi của tôi phả nhẹ vào sát tai bà. Dưới lớp chăn lụa, tôi để mặc cho bàn tay của mình yên vị ngay trên eo bà, cảm nhận sự mềm mại và độ ấm nóng từ da thịt người đàn bà ngoài 60 truyền qua lớp vải lụa mỏng. Mẹ vợ không còn phản kháng nữa. Bà nhắm nghiền mắt, hơi thở dần trở nên dồn dập hơn dưới sự đụng chạm cố tình nhưng được ngụy trang bằng sự hiếu thảo của gã con rể.
Chuyến xe đêm cập bến Đà Nẵng vào một buổi sáng sớm khi sương mù còn bảng lảng trên sông Hàn. Thay vì đến khách sạn nghỉ ngơi, mẹ vợ tôi vì tính toán chu toàn và sốt ruột chuyện gia đình nên đã quyết định cùng tôi bắt xe thẳng về căn nhà cũ của ông bà ngoại ở quận Hải Châu.
Căn nhà từ đường này đã hơn hai năm nay không có người lui tới thường xuyên, chỉ có người quen thỉnh thoảng qua lại thắp hương. Bước qua cánh cổng sắt rỉ sét, đập vào mắt chúng tôi là một không gian nhuốm màu thời gian, bụi bặm bám dày trên các bề mặt gỗ, lá khô rụng đầy sân và bầu không khí có phần ngột ngạt vì thiếu hơi người.
Mẹ vợ tôi nhìn quanh một lượt, khẽ thở dài nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ quyết tâm của người phụ nữ quán xuyến gia đình. Bà quay sang nhìn tôi, giọng nói đã lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày nhưng ánh mắt vẫn vương chút dịu dàng từ sự chăm sóc của tôi trên chuyến xe đêm.
- Con à, nhà cửa thế này thì chịu rồi. Hôm nay hai mẹ con mình phải dọn dẹp cẩn thận, lau chùi bàn thờ ông bà xong thì mới tính tiếp được.
- Mẹ cứ nghỉ ngơi đi, việc nặng nhọc cứ để con lo. Mẹ chỉ cần chỉ tay năm ngón là được rồi.
Tôi mỉm cười, vừa nói vừa nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài.
Chúng tôi bắt tay vào việc. Sự biệt lập của căn nhà rộng lớn, không có bất kỳ ai quấy rầy, vô tình tạo ra một bầu không khí vô cùng riêng tư. Tôi nhận những phần việc nặng như quét dọn mạng nhện trên trần nhà cao, khênh vác những bộ bàn ghế gỗ gụ nặng trịch ra sân để cọ rửa, còn mẹ vợ thì tỉ mẩn lau chùi các bức hoành phi, câu đối và sắp xếp lại đồ thờ cúng.
Mùa hè miền Trung bắt đầu đổ cái nắng oi ả, khiến không khí bên trong căn nhà đóng kín cửa trở nên nóng bức. Chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ làm việc, mồ hôi đã bắt đầu rịn ra, làm ướt đẫm lưng áo của cả hai mẹ con.
Mẹ vợ tôi hôm nay mặc một bộ đồ bộ bằng lụa satin màu thẫm. Khi mồ hôi thấm đẫm, lớp vải lụa mỏng manh ấy dính bết vào da thịt, phơi bày trọn vẹn những đường cong phốp pháp, đẫy đà của người đàn bà ngoài 60 nhưng đang ở độ hồi xuân mạnh mẽ. Từ bờ mông tròn trịa, nảy nở cho đến khuôn ngực đầy đặn, tất cả cứ phập phồng theo từng nhịp cúi người lau dọn của bà.
Để lau chùi bức đại tự ở trên cao, mẹ vợ phải đứng lên một chiếc ghế đẩu bằng gỗ. Nhìn dáng người bà loạng choạng, tôi lập tức bước tới, hai tay vòng qua siết nhẹ lấy vòng eo mỡ màng, đẫy đà của bà để giữ thăng bằng.
- Mẹ cẩn thận, để con đỡ mẹ.
Thân hình phồn thực của mẹ vợ ép chặt vào lồng ngực nóng hổi của tôi. Tôi ngửi thấy mùi mồ hôi đàn bà nồng nàn quyện với mùi bụi gỗ cũ kỹ, một thứ mùi vị kích thích bản năng một cách kỳ lạ.
Mẹ vợ tôi đứng im trên ghế vài giây, cơ thể bà khẽ run lên khi cảm nhận được bàn tay thô ráp của tôi đang áp chặt vào hông mình. Bà cúi xuống nhìn tôi, khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy rõ những giọt mồ hôi lấp lánh lăn dài trên gò má đỏ bừng, hơi thở của bà trở nên dồn dập, đứt quãng.
-Kìa con. Mẹ đứng vững rồi, con buông ra đi...!
Dù lời nói mang tính từ chối, nhưng giọng điệu của bà lại thiếu đi sự kiên quyết hằng ngày, thay vào đó là sự thẹn thùng, bối rối của một người đàn bà lâu ngày bị bỏ đói nay lại đứng trước một nguồn năng lượng nam tính quá dồi dào. Tôi thong thả buông tay, nhưng ánh mắt rực lửa vẫn khóa chặt lấy dáng người đẫy đà của bà khi bà bước xuống.
Căn nhà từ đường hẻo lánh lúc này chỉ còn lại tiếng quạt trần quay cạch cạch và tiếng thở dốc của hai cơ thể đang nóng rực vì làm việc và vì cả những dòng điện nhục dục đang âm thầm chạy qua.
Tôi nhìn vệt mồ hôi làm lộ rõ chiếc áo lót ren bên trong lớp áo lụa của mẹ vợ, lòng thầm nghĩ làm sao có thể chính tay mình sẽ cởi nó ra khỏi cơ thể của mẹ vợ.
Cơn mưa rào bất chợt của miền Trung đổ xuống vào chiều muộn làm cho không khí oi nồng của ngày dọn dẹp dịu hẳn đi, nhưng lại khiến bầu không khí trong căn nhà từ đường càng thêm phần tĩnh mịch, cô lập. Đúng 6 giờ tối, tôi và mẹ vợ chuẩn bị quần áo chỉnh tề để sang nhà một người bác họ ở ngay con phố bên cạnh ăn bữa cơm giỗ gia đình.
Đến nơi, không gian ấm cúng và sự hiếu khách của họ hàng miền Trung nhanh chóng cuốn lấy hai mẹ con. Mẹ vợ tôi, trong bộ áo dài nhung quý phái, lập tức trở thành tâm điểm của hội các bà, các dì lớn tuổi. Sự có mặt của tôi một gã con rể chu đáo đi tháp tùng mẹ vợ đường xa, nhận được không ngớt lời khen ngợi từ các bậc trưởng bối.
Nghe những lời tán dương đó, mẹ vợ tôi nở nụ cười tự hào mãn nguyện, gò má phốp pháp đỏ hồng lên. Bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt trìu mến và có phần hãnh diện lộ rõ.
Trong bữa tiệc, dưới sự ép rượu nhiệt tình của các ông bác, ông chú trong dòng họ, tôi không nể hà mà uống hết chén này đến chén khác, thể hiện bản lĩnh tửu lượng của mình khiến ai nấy đều trầm trồ. Không chỉ vậy, tôi còn khéo léo đỡ lời và uống thay mẹ vợ vài ly khi bà bị mọi người mời mọc.
Tuy nhiên, mẹ vợ tôi hôm nay vì vui mừng gặp lại họ hàng, lại thêm phần phấn chấn sau chuyến đi dài, bà cũng tự mình uống hết ba ly tự nấu đậm đà.
Rượu miền Trung nồng hậu nhanh chóng ngấm vào cơ thể của người đàn bà ngoài 60. Dưới ánh đèn vàng của mâm cỗ, làn da trắng trẻo của mẹ vợ bắt đầu ửng lên những vệt hồng dâm mỹ từ cổ lan dần lên má. Đôi mắt bà trở nên lờ đờ, long lanh nước, và những tiếng cười nói của bà bắt đầu có phần tự do, phóng khoáng hơn so với vẻ nghiêm nghị, giữ kẽ hằng ngày.
Ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế gỗ dài, mỗi lần có người đến chúc rượu, mẹ vợ lại vô thức nghiêng người sát vào vai tôi. Hơi thở thơm nồng mùi rượu cùng mùi da thịt đàn bà hồi xuân của bà phả ra nhè nhẹ. Dưới gầm bàn, chiếc đùi phốp pháp, đẫy đà của bà thỉnh thoảng lại cọ xát vào quần tây của tôi theo từng cử động, tạo nên một sự kích thích ngầm vô cùng mãnh liệt.
Cuộc nhậu tàn khi đồng hồ đã điểm gần 10 giờ đêm. Sau khi chào hỏi họ hàng, tôi dìu mẹ vợ đi bộ trở về căn nhà từ đường trong con ngõ tối. Hơi men chếnh choáng khiến bước chân của người đàn bà ngoài 60 trở nên loạng choạng, không còn vững vàng.
Tôi vòng cánh tay qua eo, ôm chặt lấy thân hình đẫy đà, mềm mại của bà để làm điểm tựa. Mẹ vợ không còn chút kháng cự nào, cả người bà gần như đổ dồn, dựa dẫm hoàn toàn vào lồng ngực nóng hổi của tôi. Bà ngước khuôn mặt đỏ bừng, đẫm sương đêm nhìn tôi, đôi môi mọng mấp máy lè nhè.
- Mẹ hơi chóng mặt... May mà... may mà có con ở bên cạnh...!
Tôi nhìn xuống bờ ngực phập phồng dữ dội sau lớp áo dài nhung của mẹ vợ, lòng tràn ngập cảm giác ham muốn chiếm đoạt. Cánh cổng sắt của căn nhà từ đường cũ kỹ hiện ra trước mặt trong bóng tối tịch mịch.
Men rượu và những lời khen ngợi của họ hàng đã hoàn toàn làm tê liệt lý trí của mẹ vợ. Người đàn bà tôi đang ôm trong vòng tay là mẹ vợ tôi giờ đây chỉ là một khối thịt đẫy đà, mềm nhũn và khát tình đang nằm gọn trong vòng tay tôi.



)