Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Người cũ còn thương - Nguyễn Ngọc Thạch

Lượt xem: 1908

Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

teoem199

Tập Tành Ăn Chơi
8/12/18
131
110
37
Quan 10
VND
0
Tín dụng
0
Truyện sưu tầm - Chap 1
Có một người, bước qua biết bao cuộc tình
Ngỡ rằng mình, là người hạnh phúc nhất trên đời...
--- Người ta nói ---
o O o
Có những lúc trong đời, người ta lười, cảm giác chẳng muốn làm gì ngoài việc ngồi im như bức tượng đồng, nhìn đăm đăm về phía trước mặt, mà thật lòng cũng chẳng thấy thứ chi ngoài những chuyện cũ chạy dọc như cuốn phim quay chậm được tua ngược. Mấy lúc đó, người ta gọi là trạng thái “lặng”.
Chiều đó lặng, nhìn màn hình máy tính công ty, đóng hết hàng loạt cửa sổ công việc, đưa hai tay ôm đầu, thấy sao trống không, nằng nặng. Click vài ba cú chuột vô mấy thư mục nào giờ không mở, tự dưng nhìn thấy cái biểu tượng mặt cười màu vàng cùng chữ Y tím. Nhấp chuột mở ra coi, bỗng đâu kỷ niệm xổ tung, như cả cánh đồng bồ công anh gặp ngày gió lớn.
Nhớ đâu mười năm trước, những người trẻ chưa dùng điện thoại phổ biến như bây giờ, mỗi lần gặp nhau lại hay xin nhau nick Yahoo để về kết bạn. Nhà nhà Yahoo, người người Yahoo. Ai cũng có một tài khoản Yahoo để dùng, người trẻ có mà người già cũng có để trò chuyện với người thân ở xa. Nhớ có mấy cụ già, móm mém ngồi nhìn webcam của đứa con trai bên Mỹ đi biền biệt gần chục năm trời. Cụ vẫy vẫy tay trước màn hình, nước mắt lưng tròng, “Sao thằng Ba nó chui vô được cái màn hình ngồi hay vậy bây?”
Có khi tạo một cái nick Yahoo mới, chúng ta băn khoăn không biết phải chọn tên làm sao cho dễ nhớ, dễ đọc, dễ thuộc. Đơn giản nhất là những người lấy họ tên làm nick. Nhưng khổ cái, trên đời này lại có tới hàng ngàn người giành giật cái tên Nguyễn Văn A hay Lê Thị B. Thế nên lại phải đính kèm thêm vài chữ số chỉ ngày tháng năm sinh. Trớ trêu có việc, anh kia sinh ngày Hai tháng Một thành ra nick Yahoo của ảnh là, nguyenvana.21, làm biết bao người hiểu lầm.
Cũng có khi chúng ta không dùng tên thật để tạo nick, theo kiểu, trời ơi, tên tui xấu lắm, không muốn nhiều người biết đâu, bèn chọn những cái tên mỹ miều. Hồi đó, chắc chắn trong friend list của ai cũng có vài cái tên như “Công chúa băng giá”, “Hoàng tử quần đùi”, “Thiên thần tuyết” hay “Nữ hoàng sầu muộn”... được viết bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Có nhiều cô cậu bé, tạo nick Yahoo từ ngày còn là học sinh, dùng luôn địa chỉ mail đó đến lúc lên đại học rồi đi phỏng vấn xin việc làm, kết quả là bị loại ngay vòng đầu vì mấy cái email, “Lục tung thùng rác tìm xác người yêu” hay “Nhóc lóc chóc tìm anh đi A móc”. Cũng chỉ trong những ngày xưa cũ đó, chúng ta có mấy chữ như “Ép nick Yahoo mình đi.” Mà thực ra “ép” là từ “add” mà thành.
Những người yêu nhau trong ngày cũ, vẫn luôn giữ thói quen ngồi chờ nick Yahoo của nhau sáng để được nói chuyện cùng, hay thậm chí không nói gì, vẫn cũng an tâm vì biết rằng người kia đang vẫn còn tồn tại đằng sau một gương mặt cười màu vàng. Hai người chat cùng nhau, nhiều khi chỉ là những câu vu vơ, kể chuyện rằng hôm nay em đã ăn gì, anh đã đi đâu, có khi nhắn cho nhau anh làm việc nha, khi nào rảnh mình chat, người kia thì ngồi đọc sách, thỉnh thoảng nhìn lên thấy nick người yêu còn sáng, tự dưng ấm lòng.
Cũng có những ngày mệt nhoài, trở về nhà, bật Yahoo lên tìm kiếm nick người thương yêu, nhưng buồn thay khi nick họ nằm ủ dột xám tro chung với bao nhiêu gương mặt đang lặng im khác. Chẳng biết làm gì, chỉ gõ vội mấy dòng, không biết người ta tới khi nào mới nhận được, “Em nhớ anh lắm, anh biết không?” Cũng có khi những người yêu nhau giận hờn chỉ vì một việc sao người ta online mà lại để invisible, có phải chăng đã đến lúc muốn được tàng hình trong đời nhau?
Nhưng rồi có hờn giận, có chia xa, cũng sẽ có lúc quay về nếu còn đủ thương, đủ yêu để hiểu rằng có nhiều lời cần được nói thành tiếng với nhau, chứ không thể chỉ là những dòng chữ chạy dài trên khung cửa sổ màu trắng tím.
Yahoo cứ vậy mà trở thành thứ phương thức giao tiếp không thể thiếu của những ngày xưa cũ.
Thời cuộc đổi thay, Yahoo dần dần trở nên lỗi thời trong sự bùng nổ khủng khiếp của những trang mạng xã hội. Tất yếu, những nick Yahoo sáng đèn ngày càng thưa thớt, có khi mở online cũng chẳng còn gặp được ai. Dần dà, người ta làm biếng mở Yahoo để tìm kiếm người quen vì đã có thể thấy nhau từ những trang mạng xã hội khác. Yahoo cũng từ đó vào một miền lãng quên.
Chiều nay, mở lại phần mềm cũ, chợt thấy lòng bồi hồi nhớ chuyện xưa. Nhiều người nhắn tin, đa phần đều là những trang quảng cáo, giới thiệu. Có những cái nick không còn nhớ rõ là ai gởi một câu bâng quơ, “Lâu rồi không thấy online.” Hay cũng có vài tin nhắn chúc mừng năm mới, lễ lộc gì đó như kiểu tin nhắn được lập trình tới thời điểm sẽ gởi đi.
Nhìn từng cái nick im lìm, chọn lấy vài cái nick xưa cũ, nhấn vào đó để mở lịch sử chat ra coi, rồi ngồi bật cười vì những thứ bâng quơ nói từ những ngày lâu lắm. Từng gương mặt người lướt qua, từng nụ cười hiển hiện, cũng có những nỗi đau nhẹ nhàng đến rồi trôi qua khi nào bản thân cũng không rõ. Cứ kéo dọc ký ức, đến những đoạn tự dưng lặng người, sực nhớ chủ nhân của những nick Yahoo ấy đã không còn hiện hữu trong kiếp lai sinh này. Ngồi nhìn lại đoạn chat cùng họ mà nước mắt lặng rơi. Có những lời hứa tới giờ đã không còn làm được vì nhau.
Vô thức tìm nick người xưa. Nhớ rằng trước khi chia tay, hờn giận, đã có lúc xóa nick người ta ra khỏi danh bạ, chỉ với cái suy nghĩ đơn giản trong đầu rằng để tránh nhìn thấy nhau, tránh khỏi lòng đau. Rồi trước khi không còn dùng Yahoo, tự dưng đi add nick lại, giờ mở ra thấy người ta đã chấp nhận, hóa ra họ cũng chẳng trách giận gì cái tính con nít của mình ngày cũ. Mà trách giận sao được, khi họ là người hiểu mình hơn cả chính bản thân mình.
Ngày xưa, có lần giận hờn, chat với nhau vài ba câu chỉ làm mọi chuyện thêm tệ. Tiếng nước mình phong phú, lên giọng hay xuống giọng sẽ thể hiện cung bậc cảm xúc khác nhau, nhìn mấy dòng chữ hiện ra, nhiều khi không biết bên kia là đang hờn hay đang bình thản. Vì vậy, người cũ giao hẹn, sau này mỗi khi giận hờn, nhất định không được chat, phải gọi điện, hay gặp mặt nói chuyện. Cãi nhau cũng được, thậm chí đánh nhau cũng được, nhưng mà còn biết người kia đang cảm giác ra sao. “Cảm xúc sau màn hình, nó không thật đâu em.” Rồi còn quy ước thêm cứ mỗi lần giận là hãy để cái mặt Yahoo kèm trái tim, chứng tỏ là hun một cái để quên giận hờn.
Nick người ta vẫn ở đó, xám ngoét, im lìm, ừ thì tình cảm cũng đã im lìm, xám ngoét từ hồi lẩu hồi lâu. Giờ này người ta chắc cũng đã yên ấm bên người nào đó, chắc cũng đã không còn cần dùng đến Yahoo để liên lạc. Nhấn vào mấy dòng chat ngày cũ, tự thấy lại bản thân của hơn mười năm trước, rồi mình tự cười mình, ngày xưa, đã có lúc hồn nhiên để yêu một người đến vậy sao.
Muốn gởi họ vài dòng tin nhắn, nhưng ngẫm nghĩ, rồi lại thôi, chuyện cũ, người xưa, khơi dậy chi cho lòng người ta không vui, mà có chắc lòng mình cũng bình yên?
Đăng xuất Yahoo, tắt máy tính, dọn dẹp giấy tờ rồi chuẩn bị về nhà, đường hôm nay dài hơn mọi khi, hình như đang chạy trên con đường mang tên... “Nhớ”.
 

Chuối^_^ Việt

Bắt Đầu Check Gái
8/12/18
678
337
55
37
Hồ chí minh
VND
0
Tín dụng
61
Truyện sưu tầm - Chap 1
Có một người, bước qua biết bao cuộc tình
Ngỡ rằng mình, là người hạnh phúc nhất trên đời...
--- Người ta nói ---
o O o
Có những lúc trong đời, người ta lười, cảm giác chẳng muốn làm gì ngoài việc ngồi im như bức tượng đồng, nhìn đăm đăm về phía trước mặt, mà thật lòng cũng chẳng thấy thứ chi ngoài những chuyện cũ chạy dọc như cuốn phim quay chậm được tua ngược. Mấy lúc đó, người ta gọi là trạng thái “lặng”.
Chiều đó lặng, nhìn màn hình máy tính công ty, đóng hết hàng loạt cửa sổ công việc, đưa hai tay ôm đầu, thấy sao trống không, nằng nặng. Click vài ba cú chuột vô mấy thư mục nào giờ không mở, tự dưng nhìn thấy cái biểu tượng mặt cười màu vàng cùng chữ Y tím. Nhấp chuột mở ra coi, bỗng đâu kỷ niệm xổ tung, như cả cánh đồng bồ công anh gặp ngày gió lớn.
Nhớ đâu mười năm trước, những người trẻ chưa dùng điện thoại phổ biến như bây giờ, mỗi lần gặp nhau lại hay xin nhau nick Yahoo để về kết bạn. Nhà nhà Yahoo, người người Yahoo. Ai cũng có một tài khoản Yahoo để dùng, người trẻ có mà người già cũng có để trò chuyện với người thân ở xa. Nhớ có mấy cụ già, móm mém ngồi nhìn webcam của đứa con trai bên Mỹ đi biền biệt gần chục năm trời. Cụ vẫy vẫy tay trước màn hình, nước mắt lưng tròng, “Sao thằng Ba nó chui vô được cái màn hình ngồi hay vậy bây?”
Có khi tạo một cái nick Yahoo mới, chúng ta băn khoăn không biết phải chọn tên làm sao cho dễ nhớ, dễ đọc, dễ thuộc. Đơn giản nhất là những người lấy họ tên làm nick. Nhưng khổ cái, trên đời này lại có tới hàng ngàn người giành giật cái tên Nguyễn Văn A hay Lê Thị B. Thế nên lại phải đính kèm thêm vài chữ số chỉ ngày tháng năm sinh. Trớ trêu có việc, anh kia sinh ngày Hai tháng Một thành ra nick Yahoo của ảnh là, nguyenvana.21, làm biết bao người hiểu lầm.
Cũng có khi chúng ta không dùng tên thật để tạo nick, theo kiểu, trời ơi, tên tui xấu lắm, không muốn nhiều người biết đâu, bèn chọn những cái tên mỹ miều. Hồi đó, chắc chắn trong friend list của ai cũng có vài cái tên như “Công chúa băng giá”, “Hoàng tử quần đùi”, “Thiên thần tuyết” hay “Nữ hoàng sầu muộn”... được viết bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Có nhiều cô cậu bé, tạo nick Yahoo từ ngày còn là học sinh, dùng luôn địa chỉ mail đó đến lúc lên đại học rồi đi phỏng vấn xin việc làm, kết quả là bị loại ngay vòng đầu vì mấy cái email, “Lục tung thùng rác tìm xác người yêu” hay “Nhóc lóc chóc tìm anh đi A móc”. Cũng chỉ trong những ngày xưa cũ đó, chúng ta có mấy chữ như “Ép nick Yahoo mình đi.” Mà thực ra “ép” là từ “add” mà thành.
Những người yêu nhau trong ngày cũ, vẫn luôn giữ thói quen ngồi chờ nick Yahoo của nhau sáng để được nói chuyện cùng, hay thậm chí không nói gì, vẫn cũng an tâm vì biết rằng người kia đang vẫn còn tồn tại đằng sau một gương mặt cười màu vàng. Hai người chat cùng nhau, nhiều khi chỉ là những câu vu vơ, kể chuyện rằng hôm nay em đã ăn gì, anh đã đi đâu, có khi nhắn cho nhau anh làm việc nha, khi nào rảnh mình chat, người kia thì ngồi đọc sách, thỉnh thoảng nhìn lên thấy nick người yêu còn sáng, tự dưng ấm lòng.
Cũng có những ngày mệt nhoài, trở về nhà, bật Yahoo lên tìm kiếm nick người thương yêu, nhưng buồn thay khi nick họ nằm ủ dột xám tro chung với bao nhiêu gương mặt đang lặng im khác. Chẳng biết làm gì, chỉ gõ vội mấy dòng, không biết người ta tới khi nào mới nhận được, “Em nhớ anh lắm, anh biết không?” Cũng có khi những người yêu nhau giận hờn chỉ vì một việc sao người ta online mà lại để invisible, có phải chăng đã đến lúc muốn được tàng hình trong đời nhau?
Nhưng rồi có hờn giận, có chia xa, cũng sẽ có lúc quay về nếu còn đủ thương, đủ yêu để hiểu rằng có nhiều lời cần được nói thành tiếng với nhau, chứ không thể chỉ là những dòng chữ chạy dài trên khung cửa sổ màu trắng tím.
Yahoo cứ vậy mà trở thành thứ phương thức giao tiếp không thể thiếu của những ngày xưa cũ.
Thời cuộc đổi thay, Yahoo dần dần trở nên lỗi thời trong sự bùng nổ khủng khiếp của những trang mạng xã hội. Tất yếu, những nick Yahoo sáng đèn ngày càng thưa thớt, có khi mở online cũng chẳng còn gặp được ai. Dần dà, người ta làm biếng mở Yahoo để tìm kiếm người quen vì đã có thể thấy nhau từ những trang mạng xã hội khác. Yahoo cũng từ đó vào một miền lãng quên.
Chiều nay, mở lại phần mềm cũ, chợt thấy lòng bồi hồi nhớ chuyện xưa. Nhiều người nhắn tin, đa phần đều là những trang quảng cáo, giới thiệu. Có những cái nick không còn nhớ rõ là ai gởi một câu bâng quơ, “Lâu rồi không thấy online.” Hay cũng có vài tin nhắn chúc mừng năm mới, lễ lộc gì đó như kiểu tin nhắn được lập trình tới thời điểm sẽ gởi đi.
Nhìn từng cái nick im lìm, chọn lấy vài cái nick xưa cũ, nhấn vào đó để mở lịch sử chat ra coi, rồi ngồi bật cười vì những thứ bâng quơ nói từ những ngày lâu lắm. Từng gương mặt người lướt qua, từng nụ cười hiển hiện, cũng có những nỗi đau nhẹ nhàng đến rồi trôi qua khi nào bản thân cũng không rõ. Cứ kéo dọc ký ức, đến những đoạn tự dưng lặng người, sực nhớ chủ nhân của những nick Yahoo ấy đã không còn hiện hữu trong kiếp lai sinh này. Ngồi nhìn lại đoạn chat cùng họ mà nước mắt lặng rơi. Có những lời hứa tới giờ đã không còn làm được vì nhau.
Vô thức tìm nick người xưa. Nhớ rằng trước khi chia tay, hờn giận, đã có lúc xóa nick người ta ra khỏi danh bạ, chỉ với cái suy nghĩ đơn giản trong đầu rằng để tránh nhìn thấy nhau, tránh khỏi lòng đau. Rồi trước khi không còn dùng Yahoo, tự dưng đi add nick lại, giờ mở ra thấy người ta đã chấp nhận, hóa ra họ cũng chẳng trách giận gì cái tính con nít của mình ngày cũ. Mà trách giận sao được, khi họ là người hiểu mình hơn cả chính bản thân mình.
Ngày xưa, có lần giận hờn, chat với nhau vài ba câu chỉ làm mọi chuyện thêm tệ. Tiếng nước mình phong phú, lên giọng hay xuống giọng sẽ thể hiện cung bậc cảm xúc khác nhau, nhìn mấy dòng chữ hiện ra, nhiều khi không biết bên kia là đang hờn hay đang bình thản. Vì vậy, người cũ giao hẹn, sau này mỗi khi giận hờn, nhất định không được chat, phải gọi điện, hay gặp mặt nói chuyện. Cãi nhau cũng được, thậm chí đánh nhau cũng được, nhưng mà còn biết người kia đang cảm giác ra sao. “Cảm xúc sau màn hình, nó không thật đâu em.” Rồi còn quy ước thêm cứ mỗi lần giận là hãy để cái mặt Yahoo kèm trái tim, chứng tỏ là hun một cái để quên giận hờn.
Nick người ta vẫn ở đó, xám ngoét, im lìm, ừ thì tình cảm cũng đã im lìm, xám ngoét từ hồi lẩu hồi lâu. Giờ này người ta chắc cũng đã yên ấm bên người nào đó, chắc cũng đã không còn cần dùng đến Yahoo để liên lạc. Nhấn vào mấy dòng chat ngày cũ, tự thấy lại bản thân của hơn mười năm trước, rồi mình tự cười mình, ngày xưa, đã có lúc hồn nhiên để yêu một người đến vậy sao.
Muốn gởi họ vài dòng tin nhắn, nhưng ngẫm nghĩ, rồi lại thôi, chuyện cũ, người xưa, khơi dậy chi cho lòng người ta không vui, mà có chắc lòng mình cũng bình yên?
Đăng xuất Yahoo, tắt máy tính, dọn dẹp giấy tờ rồi chuẩn bị về nhà, đường hôm nay dài hơn mọi khi, hình như đang chạy trên con đường mang tên... “Nhớ”.
T like và hỏi mày trước nha, truyện sex hả. Tl hộ cái, sex thì đọc ko thi like thôi rồi t ra.
 

teoem199

Tập Tành Ăn Chơi
8/12/18
131
110
37
Quan 10
VND
0
Tín dụng
0
Chap 2 — MÙI
Ông bà xưa có nói, "Thương nhau bởi cái nết, chết nhau bởi cái mùi". Công nhận ông bà mình thiệt cao thâm, nói gì cũng trúng, chắc hồi đó không có Facebook với game online nên ông bà nghiên cứu từ ngữ dữ dội hơn đám con cháu sau này. Nhiều khi yêu một người, chúng ta hay dính chặt ký ức với một mùi hương nào đó, có khi là mùi nước hoa, có khi là mùi của căn phòng, hay có khi chỉ là mùi cơ thể khi gói trọn trong vòng tay tìm an yên.
Người cũ thích nước hoa, mỗi chuyến công tác xa về luôn mang một chai tặng. Người cũ nói, nước hoa chỉ cần dùng hai mùi là được, mùi mình thích và mùi người ta thích. Mùi mình thích thì đi chơi một mình, đi với bạn bè, đi học, đi làm đều có thể dùng, thích mùi nào thì dùng mùi đó, người ta tự cho mình chọn. Còn mùi người ta thích thì mỗi lúc bên cạnh nhau phải dùng. Mà người ta thì cũng thay đổi sở thích tùy hoàn cảnh. Đêm hè oi nồng, người cũ thích vị mát lạnh từ biển. Những chuyến du lịch trên đồi núi, họ thích nghe phảng phất mùi trái cây ngọt ngào. Hay những khi quyện mình vào nhau, người ta lại thích ôm mình từ đằng sau, dụi đầu vào cổ để nghe hương gỗ nồng ấm.
Mùi nước hoa họ thích nhất là DKNY Be Delicious, hay người ta còn gọi là trái táo xanh. Có lần nằm cạnh, thắc mắc hỏi, người cũ trả lời, mỗi khi em dùng nước hoa mùi táo, nó ngọt ngào đến mức anh chỉ muốn đè em ra để cắn một cái cho đã đời. Mà nói xong, người ta đè mình ra cắn thiệt.
Người cũ lại càng kỹ tính hơn khi chỉ cách dùng nước hoa, kiểu như nên xịt đằng sau lỗ tai một ít, đằng cổ tay một ít, và sau cổ một ít, xịt xong không nên chà sát vì sẽ giảm mùi. Lúc đó chẳng biết có đúng hay không nhưng vẫn tin và vẫn làm theo. Tới giờ, chia tay rồi mà vẫn còn nhớ như in những gì người ta dạy.
Để ý mới thấy, dù là hai chai nước hoa cùng nhãn hiệu, cùng mùi hương, cùng năm sản xuất, nhưng dùng cho hai người khác nhau lại cho ra hai thứ mùi hoàn toàn khác nhau, vì còn trộn chung trong mùi cơ thể. Có ngày tắm xong, nằm ôm ghì lấy nhau, mình chọc, đàn ông gì mà điệu thấy sợ, lúc nào cũng nồng nặc nước hoa. Người cũ lè lưỡi, đính chính không hề có, chẳng qua dùng nhiều, dùng lâu một mùi đến mức nó ám vào cơ thể, thành mùi đặc trưng riêng, đi đâu cũng nghe thấy. Ừ, nghe hoài, nghe mãi, đến khi thành nghiện mà cũng không hay. Cách vài ba bữa không ngồi đằng sau, nghe mùi người ta lướt qua mũi mình, lại nhớ quay nhớ quắt. Mà nhớ, thì lại không phải nhớ cái mùi nước hoa, mà là nhớ mùi-của-người-ta.
Thương nhau rồi, hình như mùi mồ hôi của người ta mình cũng bị nghiện. Mùi mà thiên hạ cho là khó chịu thì mình cũng thấy thơm.
Lúc mới chia tay, có đêm nào ngủ cho yên giấc đâu. Như đứa mộng du, cầm cái áo người ta còn để quên trên giá đồ, đặt cạnh bên, thỉnh thoảng quay qua ôm lấy, hít một hơi dài cái mùi người bây giờ đã cũ, nghe lòng nhói một cái, muốn khóc mà không thành tiếng, muốn kêu mà không thành lời. Bởi biết hồi đó chỉ cần thút thít thì còn người ta dỗ dành, giờ khóc hết nước mắt cũng chả có ai cạnh bên, Bụt không hiện ra mà người ta thì cũng không hay biết. Nên thôi, để nước mắt chảy ngược đường nhớ, chảy ngược đường thương. Đau một mình, chứ để người ta đau chung làm chi, vui vẻ gì mà bắt cả hai phải chịu.
Chia tay rồi, mấy năm đằng đẵng trôi, trong tủ đồ ở nhà, lúc nào cũng phải có hai chai nước hoa, một người ta thích mình dùng và một mình thích người ta dùng. Mà để là để như vậy, chứ có dám đụng tới đâu, bởi sợ vết thương cũ còn đau, giờ để mùi nó gợi lại, đau lại càng đau. Nên nhớ, nên thương thì chỉ lấy ra nhìn, rồi lại cất, thở dài, tiếng lòng thườn thượt. Nhiều lúc cũng tự hỏi, mình là cái thứ gì mà sao tính tình kỳ cục, cứ khư khư ôm cái mùi đau trong lòng, sung sướng gì đâu mà cứ giữ. Rồi giật mình, ừ thì, tại bây giờ chung quanh có ai đâu, còn có chút thương, chút yêu ngày cũ, không bấu víu vào mà sống thì biết sống làm sao cho đặng.
Mùi của người ta, người ta giữ. Lòng mình đi nhớ, cho lòng mình đau.
Nghiệm lại, mùi là cái thứ ác độc nhất trên đời. Nó ăn sâu trong vô thức, nhiều khi nghĩ qua rồi, xong rồi, mà thiệt tình là cũng còn y nguyên.
Hồi mới chia tay, quay về nhà như quay về căn phòng tra tấn bởi mùi hương. Cái mền, cái gối, cái drap nệm trắng, ở đâu cũng nghe mùi của họ. Thứ gì đâu, đi thì đi luôn cho rồi, ác vừa vừa, lưu lại cái mùi để hành hạ người ta. Rồi thì say, đêm mơ hoang, vòng tay qua tìm hương người cũ, thấy tay mình trôi giữa thinh không. Giật mình nhận ra người đã đi rồi, chỉ có mùi là còn lãng vãng. Đem giặt hết mền gối, mà mùi cũng không tan, chẳng biết là vì mùi thực sự hay chỉ do bản thân tự huyễn hoặc. Để rồi cuối cùng đem bỏ hết đồ cũ, thay bằng những thứ mới tinh mới thấy yên lòng.
Tưởng đã xong, mà lòng có yên...
Có lần chạy giữa phố đông người, nghe phảng phất đâu mùi nước hoa cũ, thừ người ra để nghe cơn nhớ cồn cào. Bất giác đưa mắt nhìn chung quanh. Tìm mà sợ gặp. Sợ chứ, biết đâu giờ họ đang chở người khác đằng sau xe, cũng đang gục đầu vào cổ để nghe mùi nước hoa phảng phất, cũng đang đặt hai tay nhè nhẹ trên phần hông, lỡ có chòng ghẹo nhau vài câu rồi lại ngắt, nhéo. Sợ chứ, sợ cái cảm giác mà giờ gặp, họ ngó lơ, coi như mình vô hình, coi như bao nhiêu ngày tháng nói cười chỉ như khói thuốc, nhìn thì trắng nhàn nhạt, đưa tay chụp lấy thì vỡ tan tành rồi biến mất. Sợ chứ, vì lúc đó biết lòng vẫn còn thương.
Nhưng càng sợ, lại càng muốn tìm. Kiểu như muốn làm bài trắc nghiệm cho tim, coi có chịu được không.
Nhìn một hồi rồi mới nhận ra, chỉ là mùi-nước-hoa-người-cũ, chứ không phải mùi-người-cũ. Nói rồi, trên đời làm gì có hai mùi cũ giống hệt nhau. Chạy xe về mà như trong cơn say, chẳng biết là do men hay do ký ức.
Mùi cũ, là thứ mùi quyện lẫn giữa ba cảm xúc, ngọt ngào, đớn đau và cay đắng.
Ngọt ngào vì những giây phút đã có cùng nhau, đớn đau khi những vụn vỡ đã đẩy thứ hạnh phúc đó trôi xa, và đắng cay khi lòng lại cứ muốn nghĩ về.
Thỉnh thoảng, nếu muốn thử coi lòng còn nhớ, còn thương người ta không, hãy cứ mạnh dạn một lần dùng nước hoa người cũ. Nếu nghe hương ngọt ngào, có thể thấy lòng bình lặng, mỉm cười an nhiên, tức là đã qua rồi, quen rồi, nhưng nếu thấy lòng vẫn bùi ngùi, thì dừng lại, càng ngửi, chỉ có mình là người càng đau.
Còn người ta... mình thành người cũ của người ta rồi, người ta chẳng còn nhớ được mùi gì đâu...
 
  • Like
Reactions: ANNASOCIU
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan