KÝ ỨC TA VÀ NÀNG
Ta nhớ thu xưa gió lộng vàng,
Nàng ngồi nghiêng bóng dưới hiên sang.
Một câu chưa nói, tình như mộng,
Lặng giữa hương chiều vướng áo choàng.
Mắt biếc năm nào còn thảng thốt,
Môi cười mảnh nguyệt giữa thu sang.
Ta đem thơ viết vào sương sớm,
Nàng đã theo mây khuất lối làng.
Ngày ấy xa rồi như giấc mộng,
Còn đây hoài niệm với thời gian.
Chén rượu hôm nay,
say chẳng phải say mà là say bóng cũ
TA VÀ NÀNG
Ta nhớ thu xưa gió lộng vàng,
Nàng ngồi nghiêng bóng dưới hiên sang.
Một câu chưa nói, tình như mộng,
Lặng giữa hương chiều vướng áo choàng.
Mắt biếc năm nào còn thảng thốt,
Môi cười mảnh nguyệt giữa thu sang.
Ta đem thơ viết vào sương sớm,
Nàng đã theo mây khuất lối làng.
Ngày ấy xa rồi như giấc mộng,
Còn đây hoài niệm với thời gian.
Chén rượu hôm nay,
say chẳng phải say mà là say bóng cũ
TA VÀ NÀNG
Chỉnh sửa cuối:





