Công Phượng ngồi dự bị , ko biết được ra sân ko, buồn tình viết lại chuyện xưa, các bô lão có lẽ sẽ thấy bóng dáng mình trong đó.
Bắt đầu từ năm 2000 đi, còn trước đó chỉ dắt gấu vào thanh đa bốc hốt thôi, mà lúc đó chủ yếu là cf ghế đôi bờ sông thôi, sau này mới có buồng, rồi quay lén lưng túng.
Thời đó nổi nhất là khu lạc long quân, giá cả vừa sức SV chơi, vô ngồi bàn ôm ấp đùa giỡn vui vẻ, đứa nào có bản lĩnh thì dụ ra ngoài, ký ức đáng nhớ nhất là có ông già tóc bạc phơ tầm 70tuoi , mặc bộ bijama đi bộ vô ngồi kế bàn tao ôm con bé 17 tuổi.ổng đòi hun mà con bé không cho, chỉ khoác vai. Giờ nghĩ lại cảnh đó vẫn thấy mắc cười.
Thằng nào có điều kiện hơn thì đi mấy quán cafe giả bar ở khu Bắc Hải q10, toàn gái đú, tao có mấy đứa e gái nuôi 14, 15 tuổi toàn gom tiền đón xe qua đó chơi, vô kiếm giai trả tiền bia, hôm nào kiếm ko được thì gọi tao qua cứu giá.
Muốn hj thì phải vô hương lộ 2, thời đó gọi là những quán cf sung sướng trên con đường đau khổ, đường đất ổ gà ko . Cây bàng bây giờ thời đó đã có, vô ngồi ghế hj tại bàn, chỉ được sờ bên ngoài, khách quen thì cho thò tay vô áo thôi.
Tới năm 2003 khu lạc Long Quân coi như xong, tao bắt đầu mò xuống khu tô ký , nguyên ánh thủ . Một thời gian dài ở châu phụng, lão làng chắc biết.... Hồi đó vui phải biết , quán đông NV lắm vô chơi bạn ngày vắng ngồi ôm ấp, ban đêm đông khách mấy e chạy bàn vòng vòng, nhiều buổi tối vô ko có chỗ luôn...
Mỏi tay quá, bữa sau rảnh viết tiếp. Cũng 20năm rồi, ký ức ko chắc chính xác, lão làng nào thấy thiếu hay sai vô bổ sung nha.
Bắt đầu từ năm 2000 đi, còn trước đó chỉ dắt gấu vào thanh đa bốc hốt thôi, mà lúc đó chủ yếu là cf ghế đôi bờ sông thôi, sau này mới có buồng, rồi quay lén lưng túng.
Thời đó nổi nhất là khu lạc long quân, giá cả vừa sức SV chơi, vô ngồi bàn ôm ấp đùa giỡn vui vẻ, đứa nào có bản lĩnh thì dụ ra ngoài, ký ức đáng nhớ nhất là có ông già tóc bạc phơ tầm 70tuoi , mặc bộ bijama đi bộ vô ngồi kế bàn tao ôm con bé 17 tuổi.ổng đòi hun mà con bé không cho, chỉ khoác vai. Giờ nghĩ lại cảnh đó vẫn thấy mắc cười.
Thằng nào có điều kiện hơn thì đi mấy quán cafe giả bar ở khu Bắc Hải q10, toàn gái đú, tao có mấy đứa e gái nuôi 14, 15 tuổi toàn gom tiền đón xe qua đó chơi, vô kiếm giai trả tiền bia, hôm nào kiếm ko được thì gọi tao qua cứu giá.
Muốn hj thì phải vô hương lộ 2, thời đó gọi là những quán cf sung sướng trên con đường đau khổ, đường đất ổ gà ko . Cây bàng bây giờ thời đó đã có, vô ngồi ghế hj tại bàn, chỉ được sờ bên ngoài, khách quen thì cho thò tay vô áo thôi.
Tới năm 2003 khu lạc Long Quân coi như xong, tao bắt đầu mò xuống khu tô ký , nguyên ánh thủ . Một thời gian dài ở châu phụng, lão làng chắc biết.... Hồi đó vui phải biết , quán đông NV lắm vô chơi bạn ngày vắng ngồi ôm ấp, ban đêm đông khách mấy e chạy bàn vòng vòng, nhiều buổi tối vô ko có chỗ luôn...
Mỏi tay quá, bữa sau rảnh viết tiếp. Cũng 20năm rồi, ký ức ko chắc chính xác, lão làng nào thấy thiếu hay sai vô bổ sung nha.



