Chiều đó tôi tan tập hơi muộn. Phòng gym cũng vắng dần, chỉ còn tiếng tạ va nhẹ với nhạc remix mở nhỏ nhỏ. Tôi đang ngồi nghỉ thì thấy một cô gái loay hoay chỉnh mức máy chạy bộ.
Cô ấy mặc đồ gym màu xám, tóc buộc cao, da trắng và nhìn cực kỳ có nét kiểu năng động. Điều buồn cười là lúc bước xuống máy, cô ấy lỡ làm rơi bình nước ngay trước mặt tôi.
Tôi cúi xuống nhặt giúp rồi cười:
“Em tập nặng dữ ha, nhìn muốn xỉu luôn rồi.”
Cô ấy bật cười:
“Anh cũng có khá hơn đâu, áo ướt hết rồi kìa.”
Thế là hai người bắt đầu nói chuyện. Từ bài tập, chuyện ăn uống bulking rồi chuyển qua kể mấy chuyện linh tinh trong cuộc sống. Hợp đến mức cả hai đứng nói hơn nửa tiếng mà không để ý thời gian.
Ra khỏi phòng gym thì trời đổ mưa lớn. Tôi hỏi:
“Em về sao giờ?”
Cô ấy nhìn trời rồi thở dài:
“Chắc đợi tạnh quá.”
Tôi ngập ngừng vài giây rồi nói:
“Hay kiếm chỗ nghỉ tạm đi, chứ đứng đây chắc tới khuya.”
Cô ấy nhìn tôi, cười nửa đùa nửa thật:
“Anh lạ ghê, mới gặp mà rủ người ta đi hotel?”
Tôi cũng bật cười:
“Ủa chứ giờ em muốn đứng đây ngắm mưa hả?”
Cô ấy im lặng vài giây rồi gật đầu:
“Đi thì đi.”
Hai đứa chạy vội qua đường dưới cơn mưa lớn. Không khí lúc đó vừa ngại vừa buồn cười. Vào tới nơi thì cả hai chỉ ngồi nói chuyện, xem điện thoại, gọi đồ ăn và cười suốt cả buổi tối như quen nhau từ lâu.
Điều kỳ lạ nhất là đôi khi một cuộc gặp tình cờ lại khiến người ta nhớ rất lâu.
Cô ấy mặc đồ gym màu xám, tóc buộc cao, da trắng và nhìn cực kỳ có nét kiểu năng động. Điều buồn cười là lúc bước xuống máy, cô ấy lỡ làm rơi bình nước ngay trước mặt tôi.
Tôi cúi xuống nhặt giúp rồi cười:
“Em tập nặng dữ ha, nhìn muốn xỉu luôn rồi.”
Cô ấy bật cười:
“Anh cũng có khá hơn đâu, áo ướt hết rồi kìa.”
Thế là hai người bắt đầu nói chuyện. Từ bài tập, chuyện ăn uống bulking rồi chuyển qua kể mấy chuyện linh tinh trong cuộc sống. Hợp đến mức cả hai đứng nói hơn nửa tiếng mà không để ý thời gian.
Ra khỏi phòng gym thì trời đổ mưa lớn. Tôi hỏi:
“Em về sao giờ?”
Cô ấy nhìn trời rồi thở dài:
“Chắc đợi tạnh quá.”
Tôi ngập ngừng vài giây rồi nói:
“Hay kiếm chỗ nghỉ tạm đi, chứ đứng đây chắc tới khuya.”
Cô ấy nhìn tôi, cười nửa đùa nửa thật:
“Anh lạ ghê, mới gặp mà rủ người ta đi hotel?”
Tôi cũng bật cười:
“Ủa chứ giờ em muốn đứng đây ngắm mưa hả?”
Cô ấy im lặng vài giây rồi gật đầu:
“Đi thì đi.”
Hai đứa chạy vội qua đường dưới cơn mưa lớn. Không khí lúc đó vừa ngại vừa buồn cười. Vào tới nơi thì cả hai chỉ ngồi nói chuyện, xem điện thoại, gọi đồ ăn và cười suốt cả buổi tối như quen nhau từ lâu.
Điều kỳ lạ nhất là đôi khi một cuộc gặp tình cờ lại khiến người ta nhớ rất lâu.


