Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Ma Vương Ngữ Yên - Phần 1: Khế Ước Nhục Thân

Lượt xem: 1554

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 1

Thuyền nhẹ lướt đi giữa vùng sông nước Cô Tô, nơi những làn sương khói mờ ảo bao phủ lấy mặt hồ như tấm lụa mỏng. Không gian nơi đây tràn ngập một vẻ thanh khiết và tĩnh lặng, chỉ có tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót trong lùm cây. Hai bên bờ, những khóm hoa sơn trà rực rỡ soi bóng xuống dòng nước trong vắt, cánh hoa rơi rụng bồng bềnh tạo nên một dải lụa sắc màu hư ảo.

Tiến sâu vào Mạn Đà Sơn Trang, hơi ẩm của sông nước thấm vào da thịt, mang theo mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây. Những mái ngói rêu phong ẩn hiện sau rặng trúc xanh mướt, lối đi lát đá thạch anh mang lại cảm giác buốt lạnh dưới gan bàn chân. Cảnh vật nơi đây vừa mang vẻ đài các của vương triều cũ, vừa phảng phất sự lạnh lẽo, u uất của một dòng họ đã ẩn mình quá lâu. Giữa cái tĩnh mịch ấy, mỗi tiếng gió rít qua kẽ lá cũng đủ khiến người ta ngỡ như nghe thấy tiếng tơ trúc réo rắt, một vẻ đẹp mê hoặc nhưng cũng đầy cạm bẫy.

Dưới bóng cây tùng già trong sân vắng, Mộ Dung Phục đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt dõi nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi mây mù bao phủ như những vương quốc đã mất. Vương Ngữ Yên đứng cách y vài bước chân, dáng vẻ khép nép, đôi mắt trong veo không rời khỏi bóng lưng kiêu hãnh của biểu ca. Nàng nhìn y bằng tất cả sự si mê và tôn thờ, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy một luồng giá lạnh vô hình đang ngăn cách giữa hai người.

Mỗi khi Mộ Dung Phục khẽ cau mày bàn về đại kế phục quốc, biểu cảm của y trở nên cứng cỏi, lạnh lùng như đá tảng, khiến trái tim nàng thắt lại.

Vương Ngữ Yên khẽ bước đến bên cạnh Mộ Dung Phục, tà áo trắng thướt tha quấn quýt quanh đôi hài thêu như tâm tư đang rối bời của nàng. Nàng ngước nhìn biểu ca, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả mặt hồ thu, vừa vạn phần ưu ái, vừa có chút xót xa. Giọng nói nàng run run, trầm xuống như tiếng tơ vương:

— Biểu ca, thiên hạ rộng lớn, tranh hùng đoạt bá biết bao giờ mới dứt? Muội chẳng mong gì vinh hoa phú quý, chỉ mong huynh được bình an. Những pho võ công bí truyền ấy, muội dốc lòng ghi nhớ cũng chỉ để một mai được kề vai sát cánh, giúp huynh hóa giải hiểm nguy...

Mộ Dung Phục khẽ thở dài... Y đưa bàn tay thon dài, lạnh lẽo nâng cằm nàng lên. Ánh mắt y dẫu có chút dao động, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là vực thẳm của tham vọng phục quốc. Y nhìn nàng, nhưng thực chất là nhìn vào kho tàng võ học sống mà nàng đang sở hữu.

— Ngữ Yên, tấm lòng của muội, sao ta không biết? Giữa lúc cả thế gian quay lưng, chỉ có muội là hiểu rõ chí hướng của ta nhất.

Bàn tay y khẽ vuốt dọc theo mái tóc nàng, một cử động chậm rãi, gượng gạo nhưng lại mang theo áp lực vô hình khiến toàn thân Ngữ Yên run rẩy. Cái chạm ấy không mang hơi ấm nồng đượm của tình phu thê, mà thấm đẫm cái buốt giá của sương đêm Giang Nam — một lời nhắc nhở lạnh lẽo về khoảng cách không thể xóa nhòa giữa hai người.

Y nhìn sâu vào đôi mắt chứa cả ngàn tinh tú của nàng, nhưng đó không phải là ánh nhìn của một người chồng yêu thương, mà là của một kẻ đang tính toán, đo đếm giá trị. Thông qua nhan sắc kiều diễm trước mắt, y chỉ thấy bóng ma của ngai vàng ảo vọng và những toan tính chính trị. Ngữ Yên cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, sự lợi dụng ấy, nhưng một phần trong nàng vẫn chìm đắm trong ảo tưởng về một tình yêu không tồn tại

Lời đáp lại của y giống như một lời hứa hẹn mông lung, vừa đủ để sưởi ấm trái tim si tình của nàng, nhưng cũng vừa đủ để xích nàng chặt hơn vào những âm mưu phục quốc đầy máu và nước mắt. Đoạn tình cảm ấy, không phải là mật ngọt, mà là một thứ xiềng xích bằng nhung đầy cay nghiệt
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 2

Dưới bóng tùng già cổ kính, ánh trăng bạc không còn dịu dàng mà lách qua kẽ lá như những dải lụa lạnh lẽo, soi rọi lên cuộc hành hình ngọt ngào của xúc giác. Vương Ngữ Yên bị đóng đinh giữa hai tầng áp lực: phía sau là lớp vỏ cây xù xì, gai góc đâm vào làn da mỏng manh; phía trước là luồng hơi nóng hầm hập tỏa ra từ thân hình cao lớn của biểu ca.

Trong phút giây tâm trí mông lung vì tình si, Ngữ Yên khẽ kiễng chân, đôi bàn tay ngọc ngà run rẩy bám chặt vào vai áo tía của Mộ Dung Phục. Nàng không chỉ bám vào y, nàng đang cố gắng bám vào thực tại đang dần tan rã dưới sức nóng của khao khát.

Ánh trăng Giang Nam vốn dĩ thanh tao, nay lại trở thành kẻ đồng lõa khi soi rõ từng nhịp thở dồn dập làm phập phồng lớp áo lụa mỏng manh trên lồng ngực nàng. Khi cánh môi nàng tiến sát, hơi thở của y không còn là gió đêm thanh mát mà là luồng điện rát bỏng, thiêu cháy mọi rào cản lễ giáo cuối cùng.

Khi cánh hoa trà mềm mại trên môi nàng khẽ chạm vào bờ môi y, một mồi lửa vô hình như vừa rơi xuống mặt hồ yên ả, khiến Ngữ Yên run rẩy trước sự tàn phá ngọt ngào đang lan dọc sống lưng. Toàn thân nàng tê dại, tâm trí như một con thuyền mất lái giữa biển mây mù mịt, không còn tìm thấy điểm tựa ngoài hơi ấm từ đối phương. Nụ hôn ấy, ban đầu tinh khôi như giọt sương sớm của mối tình đầu, nhưng càng lún sâu lại càng ẩn chứa cái buốt giá của sương đêm — thứ hơi lạnh đầy lôi cuốn, mời gọi nàng cùng chìm đắm vào một vực thẳm đầy mê hoặc

Mộ Dung Phục đứng đó, bất động như một pho tượng đá tạc từ khối băng nghìn năm, nhưng bên dưới lớp vỏ lạnh lẽo ấy là một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Đôi mày kiếm của y khóa chặt một vực thẳm đầy toan tính, nơi nhan sắc kiều diễm của Ngữ Yên hiện lên như một thử thách lớn lao.

Sự hiện diện của nàng như một làn sóng mạnh mẽ, quấn chặt lấy ý chí sắt đá, cố kéo bước chân y rời xa con đường vương giả xây bằng xương trắng. Y cảm nhận được từng nhịp tim của nàng đang va đập vào lồng ngực mình—một sự hiện diện vô ngôn nhưng đầy sức nặng. Trong bóng tối của tâm trí, tham vọng vương quyền và sự phân tâm đang giao tranh nghẹt thở, khiến đôi bàn tay y siết chặt, gân xanh nổi lên như muốn kiểm soát mọi thứ xung quanh mình.

Trong tâm trí Mộ Dung Phục, vẻ mềm mại như nước của nàng và những đường nét khô khốc, sắc lẹm trên bản đồ bá nghiệp đang cắn xé lẫn nhau trong một cuộc giao tranh nghẹt thở. Y đứng đó, chơi vơi giữa một bên là chén rượu tình nồng đượm đang mời gọi y sa chân vào vực thẳm của khoái lạc, và một bên là ngai vàng lạnh lẽo được dựng lên từ những bộ xương trắng của tham vọng.

Sự tương phản ấy khiến lồng ngực y thắt lại; hơi ấm từ cơ thể Ngữ Yên như một thứ ma lực dịu ngọt đang từng chút một làm rạn nứt lớp giáp sắt bao quanh trái tim vốn dĩ chỉ biết đến quyền lực. Mỗi nhịp thở nhẹ nhàng của nàng lướt qua da thịt y đều nặng nề như một lời nhắc nhở, buộc y phải chọn lựa: hoặc là kẻ chinh phạt cô độc trên đỉnh vinh quang buốt giá, hoặc là kẻ tình nguyện gục ngã dưới chân một giai nhân, từ bỏ tất cả.

Nhưng rồi, trước sự hiến dâng mang sức nặng của một vương quốc tình si, lớp giáp sắt của lý trí trong y cuối cùng cũng xuất hiện những vết rạn.

Bản năng mạnh mẽ bị đè nén bấy lâu nay đột ngột bộc phát, tàn bạo và nguyên thủy.

Cánh tay y không còn là của một kẻ quân tử, mà đột ngột siết chặt lấy vòng eo thon mềm của nàng như một gọng kìm đầy khát khao, muốn bóp nghẹt mọi khoảng cách, ép chặt cơ thể mềm mại của nàng dán sát vào lồng ngực rắn chắc của mình.

Y ghì chặt lấy nàng, muốn khắc sâu hình bóng ấy vào tâm khảm, mặc kệ hơi ấm nóng bỏng từ làn da nàng đang thiêu rụi mọi bản đồ bá nghiệp.

Trong cơn say bạo liệt ấy, Mộ Dung Phục khao khát chiếm giữ chính là sự run rẩy, mềm nhũn đang nằm trọn trong vòng tay mãnh liệt của mình."
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 3

Hơi ấm dịu dàng từ lồng ngực vững chãi ấy lan tỏa, xoa dịu và cuốn trôi đi mọi lo âu cuối cùng của nàng. Ngữ Yên cảm thấy mình như một cánh hoa mỏng manh được ấp ủ, nơi sự vững chãi của cơ thể y không ngừng vỗ về, giúp nàng cảm nhận từng nhịp đập chân thành và đầy yêu thương.

Mọi rào cản, mọi sự e dè đều tan chảy dưới sức ấm áp ấy, để lại trong nàng một nỗi niềm tha thiết: được gần gũi, được chia sẻ bởi chính sự dịu dàng đầy cuốn hút từ biểu ca của nàng.

Ngữ Yên nhắm nghiền mắt, để mặc linh hồn mình rơi tự do vào một vòng xoáy mật ngọt – nơi thời gian như ngừng đọng và thực tại chỉ còn là những ảo ảnh nhạt nhòa. Trong bóng tối của tiềm thức, nàng cảm nhận được một ngọn thương rực cháy đang bắt đầu cuộc hành trình khai phá vào vùng thung lũng bí mật vốn chưa từng có dấu chân người.

Trong bóng tối của tiềm thức, nàng cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của y, một sức nóng lan tỏa, dần dần bao trùm lấy nàng. Mỗi cử động của y, dù nhẹ nhàng hay dồn dập, đều chạm tới những rung cảm sâu kín nhất, khiến tâm hồn nàng run rẩy như một đóa hoa hé nở dưới ánh trăng. Khi cảm xúc dâng trào, nàng như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào dòng chảy xiết, hoàn toàn phó thác cho sự dẫn dắt của y. Giữa không gian đặc quánh hơi thở, những lời thầm thì nhỏ nhẹ thoát ra từ môi nàng, ngọt ngào và đầy khao khát, hòa quyện vào không khí, cầu xin sự lấp đầy từ người đang ôm giữ nàng.

Nàng bám víu lấy khoảnh khắc này như kẻ sắp chìm giữa đại dương tìm thấy một cành củi mục. Khi đôi tay Mộ Dung Phục không còn dừng lại ở sự hờ hững mà bắt đầu lướt nhẹ qua những đường cong mềm mại, Ngữ Yên thấy mình như một tòa thành sa mạc đang đón nhận cơn gió lạ lẫm.

Y đáp lại sự hiến dâng của nàng bằng một ánh mắt nguyên thủy, mạnh mẽ như ánh sao băng vụt qua màn đêm, khai phá vào tận cùng vùng kín đáo sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng. Nơi ấy, cảm xúc tuôn trào theo mỗi nhịp chạm nhẹ, nóng bỏng và dồn dập như tiếng trống vọng từ xa. Nàng nhắm nghiền mắt, đón nhận sự mở lòng đầy mong manh nhưng cũng đầy mê hoặc, cảm nhận rõ rệt sự lấp đầy của một khối tình cảm đang thiêu đốt bên trong mình. Dẫu biết hạnh phúc ấy mỏng manh tựa cánh ve sầu, nàng vẫn tình nguyện để linh hồn mình tan chảy, hòa quyện vào thứ xúc cảm cuồng nhiệt mà y ban phát như một loại ánh sáng ngọt ngào không thể chối từ.

Nàng không hề hay biết rằng trong khoảnh khắc môi chạm môi ấy, ánh mắt biểu ca vẫn lạnh lùng dõi về phía chân trời mịt mù, nơi bóng ma của đại nghiệp vẫn đang vẫy gọi.

Nụ hôn ấy chẳng phải là sự giao hòa của hai linh hồn đồng điệu, mà là cuộc xâm lăng của một con thú dữ đang bị dồn vào chân tường. Khi đôi môi y áp xuống, đó không còn là cử chỉ tình tự, mà là một phong ấn tàn khốc muốn đóng đinh nàng vào thực tại nghiệt ngã. Y ngấu nghiến hương vị của nàng như kẻ bộ hành sắp chết khát vớ được nguồn nước cuối cùng, nhưng dòng nước ấy không mang lại sự sống mà chỉ mang theo vị mặn của máu và tro tàn.

Trong khi cơ thể nàng run rẩy dưới sự càn quét của một cơn bão lửa, thì tận sâu trong ánh mắt y, một lục địa băng giá vẫn sừng sững không chút rạn nứt. Y đang dùng thân xác nàng để làm lá chắn ngăn chặn nỗi sợ hãi về một tương lai đổ nát, biến cuộc hoan lạc này thành một nghi lễ tế thần đầy tuyệt vọng, nơi nàng là lễ vật, còn y là kẻ đồ tể đang cố tìm lại linh hồn đã mất của chính mình.

Dưới ánh trăng mờ đục như bị phủ bởi một lớp bụi thời gian, bóng của hai người đổ dài trên nền đất, quấn quýt lấy nhau thành một thực thể vặn vẹo – giống như một loài dây leo độc đang cố siết chặt lấy thân cây cổ thụ để tìm kiếm chút nhựa sống cuối cùng. Cái bóng ấy không có hình thù của tình yêu, mà mang dáng dấp của một cuộc hành hình đầy khoái lạc, nơi bóng tối của kẻ này đang dần nuốt chửng lấy ánh sáng của người kia. Trong sự đan xen của những mảng sáng tối nhập nhòe, ranh giới giữa hai cơ thể trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại một khối hình thù kỳ dị đang rên rỉ dưới sức nặng của tham vọng và sự hiến dâng mù quáng

Y dứt khỏi đôi môi nàng một cách lạnh lùng, nhưng bàn tay vẫn khóa chặt gáy nàng như một chiếc cùm, không cho phép sự lẩn tránh. Mộ Dung Phục ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt y — nơi không còn là cửa sổ tâm hồn, mà là một vùng tối vẩn đục đang sục sôi những tham vọng cuồng loạn. Trong khoảng cách kề cận đến mức hơi thở cũng trở nên nặng nề, Ngữ Yên thấy mình như một con mồi bị ghim chặt, bất lực nhìn bóng ma bá nghiệp của y đang gào thét đòi nuốt chửng lấy chút tàn dư cuối cùng của tình cảm

Giọng y khàn đặc, không còn là lời tình tự mà tựa như một lưỡi dao nung đỏ phả vào tai nàng, để lại vết sẹo của một lời nguyền nghiệt ngã: 'Ngữ Yên, nếu ta phải xuống địa ngục, nàng có sẵn lòng đi cùng ta không?
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 4:

Lúc này, giữa không gian nồng đượm mùi cỏ dại và hương trầm nam tính, chỉ còn lại sự yên lặng và chờ đợi.

Ngữ Yên thấy mình bị kẹt giữa hai thế cực: sau lưng nàng là lớp vỏ cây già cỗi, sần sùi mang dấu ấn thời gian, lạnh lẽo ghì chặt lấy tấm thân mảnh dẻ; nhưng phía trước, lồng ngực biểu ca lại nóng bỏng, như một luồng nhiệt mạnh mẽ chực chờ bùng cháy. Sự thô ráp của thân gỗ tương phản với cảm giác ấm áp, cuộn xoáy từ y – một nguồn năng lượng nguyên thủy muốn kéo nàng vào. Trong sự giao thoa đầy nghịch lý giữa sự khắc nghiệt của thực tại và cảm giác mãnh liệt đang lan tỏa, nàng chỉ còn biết buông xuôi, để mặc bản thân chìm đắm dưới sức ép ấy

Trong cái tĩnh lặng đến gai người của rừng đêm, sự thô ráp của vỏ cây như muốn tước đi làn da mỏng manh, nhắc nhở nàng về hiện thực phũ phàng, nhưng Mộ Dung Phục không cho nàng cơ hội để tỉnh táo. Bàn tay y đột ngột siết chặt, biến khoảng không gian giữa hai người thành một hố đen nuốt chửng mọi lý trí.

Cái gai người của vỏ cây thô ráp càng hằn sâu vào tấm lưng trần, nhưng dường như sự đau đớn thể xác ấy lại càng làm bùng cháy ngọn lửa trong lòng nàng. Mỗi lần da thịt chạm vào lớp vỏ sần sùi, một luồng điện xẹt qua, không phải vì đau, mà vì một thứ cảm xúc mãnh liệt hơn. Nàng cố gắng chống cự, những ngón tay bấu chặt vào vỏ cây, như thể muốn tìm một điểm tựa để thoát khỏi cơn lốc xoáy đang cuốn lấy mình. Nhưng sự thô ráp ấy lại trở thành sợi dây trói buộc, giữ chặt nàng lại, ép nàng phải đối diện với ngọn lửa đang bùng lên dữ dội trong người. Đó là cuộc chiến giữa sự chai sạn của vỏ cây, biểu tượng cho thực tại khắc nghiệt, và ngọn lửa đam mê, thiêu đốt mọi lý trí và sự phòng vệ cuối cùng.

Y ép sát, biến lồng ngực mình thành một phiến đá nung đỏ đè nặng lên cơ thể mềm mại của nàng, không để lọt dù chỉ một khe hở cho không khí len qua. Hơi thở dồn dập của y phả vào cổ nàng tựa như những cơn lốc xoáy mang theo sức nóng của sa mạc, cuốn phăng mọi sự phản kháng yếu ớt còn sót lại.

Mỗi nhịp thở không còn là sự trao đổi khí thông thường, mà là một nhịp điệu kích thích, lay động những giác quan đang say ngủ. Luồng khí ấm áp phả lên làn da cổ nhạy cảm tựa như một tia lửa nhỏ, làm bừng cháy những cảm xúc ẩn sâu, khiến từng mạch máu bắt đầu râm ran, như có dòng điện nhẹ đang chạy dọc theo những dây thần kinh tinh tế nhất.

Tiếng thở dồn dập ấy giống như tiếng gọi thôi thúc, khiến lớp vỏ e dè cuối cùng tan biến. Nó không chỉ chạm vào thính giác, mà còn len lỏi vào từng tế bào, khơi dậy một thứ bản năng mạnh mẽ đang cựa quậy dưới làn da, khiến toàn thân nàng mềm đi, vô thức hé mở như một nụ hoa đang chờ đợi ánh nắng ban mai đến để đánh thức vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong

Sự áp chế của y mạnh mẽ như một thác lũ cuồng nộ vừa phá tan mặt đập, nghiền nát lớp vỏ bọc băng giá mà Ngữ Yên đã dày công tạo dựng. Dưới sức nặng ngột ngạt ấy, sự kiêu sa cuối cùng của nàng cũng phải tan chảy, biến thành một dòng chảy mềm yếu trôi dạt theo sự điều khiển của y.

Dưới sức nặng ngột ngạt ấy, sự kiêu sa cuối cùng của nàng cũng phải tan chảy, biến thành một dòng chảy mềm yếu trôi dạt theo sự điều khiển của y, hòa chung nhịp đập mãnh liệt và đầy căng thẳng từ y.

Bàn tay y lướt trên cần cổ trắng ngần của nàng tựa như một loài linh thú đang chậm rãi dạo chơi trên vùng lãnh thổ vừa chiếm lĩnh, từng đầu ngón tay chai sần khẽ miết nhẹ, đánh thức những luồng cảm xúc căng thẳng đang ngủ vùi dưới lớp da mỏng.

Cú chạm ấy không đơn thuần là sự mơn trớn, mà giống như những ngón tay của một nghệ nhân điêu luyện đang gảy lên dây tơ của một cây đàn quý, mỗi nơi y đi qua đều để lại một vệt căng thẳng âm ỉ, khiến Ngữ Yên không tự chủ được mà khẽ rùng mình, đầu óc trống rỗng chỉ còn lại cảm giác run rẩy khi mũi tên của thợ săn đã tìm thấy điểm yếu nhất trên cơ thể mình

Ngữ Yên cảm thấy mình như một đóa hoa trà đang lún sâu vào sự tự hủy diệt đầy ngọt ngào, nơi mỗi cánh hoa mỏng manh đều tình nguyện tan chảy dưới sức nóng hầm hập của ngọn lửa mang tên Mộ Dung Phục. Nàng không còn muốn chống cự, mà tựa như một khối sáp thơm bị nung chảy, từng chút một đánh mất hình hài vốn có để lấp đầy những khoảng trống trong lòng y.

Nỗi đau đớn từ sự chiếm hữu thô bạo giờ đây biến thành một loại ma túy cực lạc, dẫn dụ linh hồn nàng rơi tự do vào một vực thẳm không đáy dát đầy mật ngọt. Nàng biết mình đang lụi tàn, đang bị nghiền nát dưới gánh nặng của đại nghiệp và dục vọng của người đàn ông trước mắt, nhưng cái cảm giác được thiêu rụi để một lần rực rỡ trong vòng tay y khiến nàng cam tâm tình nguyện biến mình thành đống tro tàn xinh đẹp nhất
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 5

"Nhìn ta..." Mộ Dung Phục gầm nhẹ, âm thanh không chỉ phát ra từ lồng ngực mà như vọng lên từ vực thẳm của một linh hồn đang chết khát. Tiếng gầm ấy không mang theo uy quyền của một vị quân vương, mà là tiếng xích sắt siết chặt lấy sự tự do cuối cùng của Ngữ Yên. Y dùng đôi bàn tay thô bạo ép chặt gương mặt nàng, buộc đôi mắt đang ngập ngụa trong sương mù tình ái của nàng phải đối diện với cơn bão đen tối trong mắt y.

Ánh mắt Ngữ Yên lúc này không còn là mặt hồ thu tĩnh lặng, mà đã hóa thành một đầm lầy mật ngọt, sẵn sàng nhấn chìm bất cứ kẻ chinh phạt nào lỡ bước sa chân. Trong đôi đồng tử giãn ra vì khao khát, ánh trăng như bị bóp nghẹt, chỉ còn sót lại hình bóng của biểu ca – vị thần linh và cũng là kẻ đao phủ của đời nàng.

Đó là ánh nhìn của một người hoàn toàn đắm chìm trong tình cảm, vừa chứa đựng sự thuần khiết, vừa hừng hực một niềm khao khát sâu sắc. Nàng nhìn y, hơi thở dồn dập khiến làn sương mờ phủ lên đôi mắt, biến chúng thành hai viên ngọc sáng rực đang tha thiết bày tỏ nỗi lòng. Ánh mắt ấy như một sợi tơ mong manh nhưng bền bỉ, quấn chặt lấy sự chú ý của Mộ Dung Phục, khiến y cảm thấy mình không phải đang đứng trước một cô em họ yếu đuối, mà đang đối diện với một tình cảm mãnh liệt – nơi mà chỉ cần một bước sẩy chân, cả lý trí cũng sẽ bị cuốn theo.

Dưới ánh trăng bạc len lỏi qua tán tùng cổ thụ, không gian dường như ngưng đọng lại trong hơi thở dồn dập của tình si.

Từng lớp xiêm y bằng lụa là nhẹ nhàng trượt xuống, tựa như những cánh hoa trà trắng muốt rụng rơi trên thảm cỏ xanh mờ ảo. Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh dường như ngừng lại, chỉ còn âm thanh của tiếng lụa mềm mại lướt trên da thịt và hơi thở gấp gáp. Như một bức tranh thủy mặc dần hé lộ, vẻ đẹp ẩn giấu dưới lớp trang phục tinh xảo hiện ra, không còn bị che lấp bởi những quy tắc hay định kiến. Đó là khoảnh khắc của sự chân thật, của sự giải phóng khỏi những ràng buộc vật chất và tinh thần. Ánh trăng dịu dàng chiếu xuống, tôn lên đường nét mềm mại và uyển chuyển, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa đầy sức sống.

Khi tấm áo ngoài rời khỏi đôi vai gầy, làn da của Ngữ Yên dần lộ ra, trắng ngần và mịn màng như khối ngọc thạch quý giá nhất, tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo dưới ánh nguyệt quang.

Khi lớp lụa cuối cùng trượt khỏi vai, đôi vai trần của Ngữ Yên hiện ra như một khối thạch thạch nhũ hiếm hoi giữa hang động tối tăm, trắng ngần và toả ra thứ ánh sáng đầy mê hoặc. Nàng không còn là một nhành liễu rủ, mà đã hóa thành một cánh hoa tuyết lạc lõng giữa cơn bão, run rẩy trước cái lạnh se sắt của sương đêm Giang Nam – thứ khí lạnh đang cố len lỏi, mơn trớn lên làn da mỏng manh để tìm kiếm hơi ấm.

Trong khoảnh khắc ấy, làn da nàng là một vẻ đẹp thuần khiết đang phơi mình dưới ánh trăng bạc, nổi bật giữa bóng đêm giăng lối. Mỗi tấc da thịt phơi bày đều là một sự hấp dẫn khó tả, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa cỏ nhưng lại ẩn chứa một sức hút bí ẩn. Mùi trăng lạnh không làm nàng dịu đi, mà càng khiến hơi ấm tỏa ra từ cơ thể nàng trở thành một điểm nhấn thu hút mọi ánh nhìn, khiến kẻ đứng đó dù có trái tim bằng sắt thép cũng phải khao khát được một lần cảm nhận sự thuần khiết và vẻ đẹp ấy.

Trước Ngữ Yên đang phơi bày tất cả vẻ tinh khôi nhất, Mộ Dung Phục vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh khó lường. Ánh mắt y dường như nhìn xuyên thấu qua mọi thứ, nhưng lại không để lộ một chút cảm xúc nào. Nét mặt y phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, ẩn chứa một dòng chảy xiết của những suy nghĩ và tính toán mà không ai có thể đoán được.

Sự im lặng của y không phải là sự thiếu quan tâm, mà là một sự tập trung cao độ, như một chiến lược gia đang nghiên cứu kỹ lưỡng đối thủ trước một trận cờ quan trọng.

Cánh tay y đưa ra, đột ngột và quyết đoán như một lệnh bài không thể chối từ, siết lấy bờ vai trần của nàng. Cái ôm ấy mang sức nặng của một gọng kìm bằng thép nóng, găm chặt lấy sự mong manh của Ngữ Yên vào lồng ngực của mình.

Dưới sức ép từ bàn tay rắn chắc, làn da nàng hằn lên những dấu vết của một sự chiếm hữu. Y không ôm nàng để che chở, y ôm nàng như cách một vị bạo quân thu nạp một vương quốc vừa thất thủ – đầy khao khát. Hơi ấm từ bàn tay y truyền sang khiến Ngữ Yên run rẩy, nàng cảm thấy mình như một con chim nhỏ đang bị kẹp chặt giữa đôi cánh đại bàng, vừa sợ hãi trước sự xâm lăng mãnh liệt, vừa không cưỡng lại được cảm giác bị khuất phục hoàn toàn.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 6

Vương Ngữ Yên cảm thấy toàn thân mình không còn trọng lượng, như đang trôi dạt giữa một biển mây bồng bềnh nhưng đầy rẫy những dòng chảy xiết. Đó là một cảm giác chơi vơi đến nghẹt thở, nơi sự ấm áp từ lồng ngực y không chỉ vỗ về mà còn như một trọng lực vô hình, từng chút một kéo nàng vào một quỹ đạo không thể kháng cự.

Nàng không còn là một tiểu thư khuê các, mà hóa thành một chiếc lá nhỏ bị cuốn vào cơn lốc của cảm xúc. Giữa không gian mịt mờ ấy, hơi ấm của Mộ Dung Phục chính là ngọn lửa duy nhất, vừa soi đường cho nàng trong sự bối rối, vừa trực chờ thiêu rụi mọi phòng bị của nàng

Nàng khẽ nhắm nghiền mắt, đôi mi dài run rẩy như cánh bướm đêm lạc lối dưới ánh trăng.

Trong khoảnh khắc ấy, biểu cảm trên gương mặt nàng là một sự giao thoa đầy bi kịch: đôi gò má ửng hồng vì thẹn thùng, nhưng khóe môi lại khẽ run lên vì một nỗi hồi hộp dâng trào.

Nàng cảm nhận được hơi lạnh của sương đêm mơn man trên da thịt, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi luồng nhiệt nóng bỏng tỏa ra từ hơi thở của Mộ Dung Phục. Mỗi cái chạm tay của biểu ca lên cơ thể nàng đều khiến Ngữ Yên thấy một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, làm tâm trí nàng tê dại, mọi ký ức về kinh thư võ học bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Trong bóng tối chập chờn dưới gốc tùng, nàng không còn là vị tiểu thư uyên bác của Mạn Đà Sơn Trang, mà chỉ là một người con gái đang khao khát được tan chảy vào vòng tay người mình yêu.

Một giọt lệ nóng hổi bỗng lăn dài từ khóe mắt, không phải vì đau đớn, mà vì sự xúc động tột cùng khi nàng tin rằng từ nay, tâm hồn và thể xác này đã thực sự thuộc về người anh hùng duy nhất của đời mình. Nàng khẽ rên nhẹ một tiếng hồ đồ, cảm giác như cả thế gian đều lùi xa, chỉ còn lại sự hiến dâng tuyệt đối giữa cõi đời vô thường.

Đôi bàn tay Mộ Dung Phục, vốn chỉ quen với hơi lạnh của chuôi kiếm và những mật tịch phục quốc khô khốc, giờ đây lại luồn sâu vào suối tóc mây của Ngữ Yên. Y không vuốt ve, mà siết nhẹ—một cử chỉ mang tính chiếm hữu tuyệt đối, như cách y nắm giữ chuôi bảo kiếm trước giờ xung trận.

Cú siết ấy cưỡng ép Ngữ Yên phải ngửa cổ ra sau, phơi bày đường cong thanh mảnh và mong manh của vùng cổ trắng ngần dưới ánh trăng. Hành động của y không mang vị tình quân, mà giống như một vị bạo chúa đang kiểm tra món lễ vật quý giá nhất của mình. Trước sự thô bạo đầy mê hoặc ấy, Ngữ Yên cảm thấy nhịp thở mình đứt quãng; nàng như một con chim yến bị tước đi bầu trời, chỉ có thể run rẩy phục tùng dưới sức nặng từ lòng bàn tay đầy chai sạn và quyền lực của y.

Mộ Dung Phục vùi đầu vào hõm cổ trắng ngần của Ngữ Yên, hơi thở nóng hổi của y phả lên làn da mỏng manh khiến nàng khẽ rùng mình, một cảm giác tê dại lan tỏa từ gáy chạy dọc xuống tận gót chân. Nụ hôn của y không nhẹ nhàng như gió thoảng, mà mãnh liệt và gấp gáp, tựa như một kẻ bộ hành đang khát cháy tìm thấy dòng suối mát giữa sa mạc tham vọng. Hơi thở nóng hổi của y phả lên làn da mỏng manh như một luồng nham thạch đang chực chờ thiêu rụi sự băng thanh ngọc khiết cuối cùng.

Tay y trượt xuống bờ vai trần, để lại những dấu ấn đỏ hồng như cánh hoa trà vùi trong tuyết trắng. Trong cơn mê say, đôi bàn tay Ngữ Yên bám chặt vào lớp vỏ cây xù xì, cảm nhận sự tương phản tột cùng giữa cái thô ráp của thân tùng và sự mượt mà, nóng bỏng từ những cái chạm của biểu ca. Không gian bỗng chốc chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập hòa quyện vào tiếng lá xào xạc, biến đêm thanh vắng thành một chiến trường của dục vọng và sự hiến dâng nồng cháy.

Mộ Dung Phục đón nhận sự hiến dâng của nàng với thái độ thản nhiên của một vị bạo quân đang kiểm kê cống phẩm từ một thành trì vừa thất thủ.

Đối với y, sự run rẩy và nhan sắc kiều diễm của Ngữ Yên không phải là một món quà tình ái, mà là một phần thưởng tất yếu đã được khắc tên y trên bản đồ bá nghiệp.

Y hưởng thụ sự mềm mại ấy như cách một kẻ chinh phạt thưởng thức chén rượu mừng sau trận đánh, không có sự nâng niu, chỉ có sự xác lập chủ quyền đầy ngạo nghễ. Trong lăng kính của một vị minh chủ tương lai, nàng chính là viên ngọc trấn quốc mà giang sơn phải dâng lên để tô điểm cho ngai vàng ảo mộng của y.

Sự hiến dâng của nàng, vì thế, chỉ là một nghi thức thụ phong tất yếu, một dấu gạch nối giữa thực tại trần trụi và giấc mộng đế vương lạnh lẽo mà y đã thề phải chạm tới bằng mọi giá.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 7

Dưới bóng tùng già u tịch, chiếc áo yếm bằng lụa đào – thứ rào dậu cuối cùng của sự thẹn thùng – cũng dần buông lơi. Từng nút thắt dây lưng khẽ nới lỏng dưới những ngón tay run rẩy của Mộ Dung Phục, âm thanh sột soạt của tơ lụa chạm vào nhau nghe nhỏ bé nhưng lại vang động tựa sấm sét trong tâm hồn si lụy của Ngữ Yên.

Khi dải lụa mềm mại trượt khỏi làn da, đôi gò bồng đảo trắng ngần của nàng dần lộ ra dưới ánh nguyệt quang, lấp lánh như hai khối bạch ngọc tuyệt mỹ vừa được tạc nên từ sương tuyết. Làn da ấy mịn màng đến mức dường như chỉ một làn gió thoảng qua cũng đủ để lại dấu vết, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, hỗn loạn.

Mộ Dung Phục nhìn trân trối vào vẻ xuân tình đang phơi bày, y cảm thấy một luồng nhiệt khí bùng lên từ đan điền, thiêu đốt mọi sự lạnh lùng thường nhật.

Áo yếm rơi xuống thảm rêu xanh, tựa như một cánh hoa tàn tạ giữa đêm xuân, để lại trước mắt y một kiệt tác của tạo hóa – vừa thanh khiết như tiên nữ giáng trần, vừa trần trụi như một lời mời gọi đầy mê hoặc. Ngữ Yên khẽ vòng tay ôm lấy lồng ngực, đôi vai gầy rung lên bần bật, gương mặt nàng vùi sâu vào bóng tối của tùng già để che đi sự hổ thẹn tột cùng, nhưng toàn thân nàng đã rực cháy như một ngọn đuốc, sẵn sàng tan chảy dưới đôi bàn tay đầy quyền lực của biểu ca.

Mộ Dung Phục thu hết cảnh xuân sắc vào tầm mắt, đôi đồng tử co thắt lại như mãnh thú tìm thấy con mồi quý giá nhất. Y không vồ vập, mà từ tốn nhấm nháp từng hơi thở, từng cái rùng mình của Ngữ Yên như đang thưởng lãm một chén rượu quý trước giờ xuất quân.

Đôi bàn tay y bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng đầy quyết liệt, lướt trên những đường cong mềm mại như đang dò dẫm trên một tấm bản đồ quân cơ quan trọng. Mỗi nơi tay y đi qua, từ bờ vai trần đến vòng eo thon nhỏ, đều mang theo sức mạnh của nội gia công phu, khiến Ngữ Yên cảm thấy một luồng nhiệt lượng cuồn cuộn như sóng trào, vừa khiến nàng tê dại, vừa làm nàng tan chảy.

Y cúi xuống, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết trên da thịt nàng, nụ hôn trượt dài từ cổ xuống khuôn ngực phập phồng, để lại những dấu ấn của sự đánh dấu chủ quyền. Biểu cảm của y lúc này là sự hòa quyện giữa sự thỏa mãn của xác thịt và vẻ ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng.

Y thụ hưởng sự dâng hiến của nàng bằng một tâm thế bề trên, mỗi tiếng rên rỉ khẽ khàng của Ngữ Yên đối với y giống như khúc nhạc khải hoàn của một vương triều đang dần thành hình. Trong bóng tối của gốc tùng già, Mộ Dung Phục không chỉ đang chiếm hữu một giai nhân, mà y đang dùng khoảnh khắc này để vỗ về những khao khát quyền lực đang sục sôi trong huyết quản."

Y thì thầm"Đừng sợ... Từ nay về sau, muội không chỉ là biểu muội của ta, mà là người duy nhất trên thế gian này có tư cách cùng ta gánh vác vinh quang của dòng họ Mộ Dung. Cơ thể này, tâm hồn này, vốn dĩ đã thuộc về ta từ lâu rồi."

Dưới ánh trăng bạc, Mộ Dung Phục khẽ cúi xuống, đôi bàn tay thon dài vốn quen thuộc với những chiêu thức biến ảo của Đấu Chuyển Tinh Di giờ đây lại bắt đầu phô diễn một loại 'kỹ năng' đầy mê hoặc trên đôi gò bồng đảo trắng ngần của Ngữ Yên.

Y không thô bạo, mà di chuyển đầy nhu nhuyễn, từng ngón tay lướt đi nhẹ tựa lông hồng nhưng lại mang theo một luồng nội gia chân khí âm thầm, khiến mỗi điểm chạm đều như một luồng điện xé tan sự tĩnh lặng của sương đêm. Đôi bàn tay y nhào nặn, vuốt ve với một nhịp điệu tinh chuẩn đến đáng sợ, lúc thì chậm rãi như mây trôi nước chảy, khi lại gấp gáp như sóng trào vỗ vào vách đá.

Ngữ Yên cảm thấy toàn thân mình như một pho mật tịch đang bị y dùng ý chí khai phá. Mỗi lần đầu ngón tay y khẽ bóp nhẹ hay vân vê trên đỉnh hồng đào, nàng lại cảm thấy toàn thân tê dại, hơi thở đứt quãng, tâm trí hoàn toàn bị y khống chế.

Mộ Dung Phục nhìn sự biến chuyển của da thịt giai nhân dưới đôi tay mình với một sự ngạo nghễ của kẻ chiến thắng; y thụ hưởng sự run rẩy ấy như cách một bậc thầy võ học đang hóa giải mọi chiêu thức phản kháng của đối phương. Trong bóng tối u tịch, y không chỉ đang mơn trớn, mà là đang dùng toàn bộ bản năng của một kẻ cầm quyền để khắc ghi sự chiếm hữu của mình lên cơ thể tuyệt mỹ ấy.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Chương 8

Khi nụ hôn của biểu ca trượt trên cổ, Vương Ngữ Yên khẽ ngửa đầu ra sau, đôi môi mọng run rẩy phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa, cảm thấy toàn thân mình như một dải lụa mỏng bị ném vào giữa cơn lốc xoáy.

Một luồng điện giật tê dại chạy dọc sống lưng, khiến mọi kinh thư võ học mà nàng từng làu làu bỗng chốc tan biến như khói mây, chỉ còn lại sự trống rỗng đến nghẹt thở.

Nàng cảm nhận được sự tương phản tột cùng: cái thô ráp, mạnh mẽ từ những vết chai sạn trên tay biểu ca đối lập với sự mềm mại, mỏng manh của chính mình.

Mỗi nơi ngón tay y đi qua, từ bờ vai xuống đôi gò bồng đảo phập phồng, đều để lại một vệt lửa cháy râm ran, khiến máu huyết trong huyết quản nàng như sôi trào, luân chuyển cuồn cuộn không theo một quy luật nào.

Khi đôi bàn tay thâm trầm của Mộ Dung Phục phủ lên đôi gò bồng đảo phập phồng, Vương Ngữ Yên cảm thấy toàn thân mình như bị ngưng đọng trong một khối băng hỏa.

Cảm giác ấy vừa đau đớn nhẹ nhàng như kim châm, lại vừa ngọt ngào như mật rót vào tim, khiến nàng thấy mình như đang đứng giữa ranh giới của cõi thực và cõi mộng.

Một luồng nhiệt lạ lẫm, nóng bỏng từ lòng bàn tay biểu ca truyền xuyên qua lớp da thịt mỏng manh, tựa như nội công thâm hậu đang rót thẳng vào đan điền, khiến tâm trí nàng bỗng chốc vụn vỡ.

Tại nơi nhạy cảm nhất ấy, nàng cảm nhận rõ rệt sự co thắt của từng thớ thịt, một cảm giác tê rần lan tỏa nhanh như chớp giật, khiến huyết quản như sôi trào. Khi những ngón tay y khẽ nhào nặn hay vân vê trên đỉnh hồng đào, Ngữ Yên thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa là sẽ đứt tung.

Cảm giác ấy vừa nhức nhối lạ kỳ, vừa mang theo một sự khoái cảm chơi vơi khiến nàng không tự chủ được mà ưỡn người về phía trước, đôi bàn tay bấu chặt lấy vai áo y như đang bám lấy phao cứu sinh giữa dòng nước lũ.

Từ nơi đôi bàn tay Mộ Dung Phục đang mơn trớn, một luồng nhiệt lượng rạo rực bắt đầu phát tán, tựa như một mồi lửa nhỏ rơi vào đồng cỏ khô, nhanh chóng bùng lên thành một đám cháy không thể kiểm soát. Cảm giác tê dại ban đầu chỉ khu trú nơi bầu ngực phập phồng, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó đã theo các huyết mạch lan tỏa khắp tứ chi bách hài, khiến toàn thân Ngữ Yên run rẩy như lá mùa thu trước gió.

Luồng khoái cảm ấy đi tới đâu, xương cốt nàng như nhũn ra tới đó. Nó len lỏi qua từng thớ thịt, chảy dọc sống lưng thành những đợt sóng rùng mình, rồi tụ lại nơi đỉnh đầu khiến thần trí nàng trở nên mịt mù, hư ảo. Ngữ Yên cảm thấy mình không còn là một thực thể riêng biệt, mà như một giọt nước đang hòa tan vào dòng thác lũ cuồn cuộn của dục vọng và tình si.

Sự lan tỏa ấy mãnh liệt đến mức nàng thấy tai mình ù đi, tiếng gió đại ngàn hay tiếng lá tùng xào xạc đều biến mất, chỉ còn lại nhịp đập dồn dập của trái tim đang cộng hưởng cùng hơi thở của biểu ca. Đó là một sự xâm chiếm toàn diện — từ lớp da thịt mỏng manh bên ngoài đến tận thâm tâm sâu thẳm, biến nàng thành một nhạc khí đang rung lên những âm thanh cộng hưởng cuối cùng dưới bàn tay điều khiển điệu nghệ của bậc thầy chinh phục.

Trước những mơn trớn điêu luyện của Mộ Dung Phục, cơ thể Ngữ Yên bắt đầu có những phản ứng ngoài tầm kiểm soát. Gương mặt nàng vốn thanh khiết như hoa trà nay phủ một tầng hồng sực rỡ, đôi gò má nóng bừng như đang thiêu đốt. Đôi môi mọng khẽ hé mở, đứt quãng những hơi thở hổn hển, mỗi hơi thở ra đều mang theo sự nghẹn ngào của một tâm hồn đang tan chảy.

Toàn thân nàng không ngừng run rẩy, một sự run rẩy không phải vì giá lạnh sương đêm mà vì luồng nhiệt lượng đang cuồn cuộn bên trong. Đôi bàn tay ngọc ngà của nàng vốn chỉ quen lật giở những bộ bí kíp khô khanh, giờ đây bấu chặt lấy bờ vai rắn rỏi của biểu ca, mười đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực, như muốn tìm một điểm tựa giữa cơn sóng dữ.

Khi cảm giác lan đến cực hạn, sống lưng nàng khẽ uốn cong như một cánh cung đang căng hết mức, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục, vô nghĩa — đó là ngôn ngữ duy nhất còn sót lại khi lý trí đã bị dục vọng thiêu rụi. Đôi mắt nàng đờ đẫn, sương khói mờ ảo che phủ nhãn quan, khiến nàng không còn nhìn rõ thế gian, chỉ cảm nhận được sự xâm chiếm mãnh liệt của người đàn ông trước mặt. Từng thớ thịt trên cơ thể nàng như đang co thắt, cộng hưởng với nhịp đập cuồng loạn của trái tim, biến nàng thành một chiếc lá nhỏ dập dềnh giữa dòng thác lũ của tình yêu.

Trong bóng tối chập chờn dưới gốc tùng, nàng thấy mình như đang tan chảy thành nước, mọi rào cản của lý trí và sự thẹn thùng đều bị luồng nhiệt lượng tại đôi gò bồng đảo thiêu rụi hoàn toàn. Nàng không còn biết mình là ai, chỉ thấy một nỗi khao khát mơ hồ nhưng mãnh liệt, muốn hơi ấm từ đôi bàn tay y vĩnh viễn không rời xa."

Trong u tịch, nàng thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi, hoàn toàn bị cuốn đi bởi những cơn sóng xúc cảm mãnh liệt, vừa sợ hãi trước sự chiếm hữu của y, vừa khao khát được tan chảy hoàn toàn vào hơi ấm nồng nàn ấy.
 

boy93hamvui

Đang Tuổi Sửu Nhi
17/11/22
53
32
32
Cần Thơ
VND
0
Tín dụng
192
Sau bụi mẫu đơn, hơi thở của Đoàn Dự bỗng chốc ngưng trệ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực. Dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo, cảnh tượng trước mắt khiến chàng cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào nhãn cầu, rồi xuyên thấu tận tâm can. Chàng thấy 'Thần Tiên tỷ tỷ' – người mà chàng tôn thờ như thánh nữ không vướng bụi trần – giờ đây đang run rẩy, tan chảy trong vòng tay của Mộ Dung Phục.

Toàn thân Đoàn Dự nhũn ra, đôi chân không còn chút sức lực, phải bám chặt vào phiến đá lạnh buốt để khỏi ngã quỵ. Mỗi tiếng rên rỉ khẽ khàng của Ngữ Yên lọt vào tai chàng tựa như tiếng sét đánh ngang tai, làm tan nát mọi ảo mộng mà chàng dày công vun đắp. Chàng nhìn thấy làn da trắng ngần của nàng lấp lánh dưới nguyệt quang, nhưng sự rực rỡ ấy giờ đây chỉ mang lại cho chàng một cảm giác buốt giá tột cùng.

Trái tim chàng thắt lại, một vị đắng chát dâng lên tận cổ họng. Trong bóng tối u uất, Đoàn Dự thấy mình nhỏ bé và thảm hại đến thảm thương; chàng không giận nàng, chỉ thấy một nỗi tuyệt vọng mênh mông như biển cả đang nhấn chìm mọi linh hồn.

Giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má chàng, rơi xuống đất không một tiếng động, nhưng trong lòng chàng, đó là tiếng đổ vỡ của một tòa tháp ngọc, biến tình si thành một vết thương vĩnh viễn không bao giờ khép miệng.
 

Bài viết liên quan