Chương 1
Thuyền nhẹ lướt đi giữa vùng sông nước Cô Tô, nơi những làn sương khói mờ ảo bao phủ lấy mặt hồ như tấm lụa mỏng. Không gian nơi đây tràn ngập một vẻ thanh khiết và tĩnh lặng, chỉ có tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót trong lùm cây. Hai bên bờ, những khóm hoa sơn trà rực rỡ soi bóng xuống dòng nước trong vắt, cánh hoa rơi rụng bồng bềnh tạo nên một dải lụa sắc màu hư ảo.
Tiến sâu vào Mạn Đà Sơn Trang, hơi ẩm của sông nước thấm vào da thịt, mang theo mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây. Những mái ngói rêu phong ẩn hiện sau rặng trúc xanh mướt, lối đi lát đá thạch anh mang lại cảm giác buốt lạnh dưới gan bàn chân. Cảnh vật nơi đây vừa mang vẻ đài các của vương triều cũ, vừa phảng phất sự lạnh lẽo, u uất của một dòng họ đã ẩn mình quá lâu. Giữa cái tĩnh mịch ấy, mỗi tiếng gió rít qua kẽ lá cũng đủ khiến người ta ngỡ như nghe thấy tiếng tơ trúc réo rắt, một vẻ đẹp mê hoặc nhưng cũng đầy cạm bẫy.
Dưới bóng cây tùng già trong sân vắng, Mộ Dung Phục đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt dõi nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi mây mù bao phủ như những vương quốc đã mất. Vương Ngữ Yên đứng cách y vài bước chân, dáng vẻ khép nép, đôi mắt trong veo không rời khỏi bóng lưng kiêu hãnh của biểu ca. Nàng nhìn y bằng tất cả sự si mê và tôn thờ, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy một luồng giá lạnh vô hình đang ngăn cách giữa hai người.
Mỗi khi Mộ Dung Phục khẽ cau mày bàn về đại kế phục quốc, biểu cảm của y trở nên cứng cỏi, lạnh lùng như đá tảng, khiến trái tim nàng thắt lại.
Vương Ngữ Yên khẽ bước đến bên cạnh Mộ Dung Phục, tà áo trắng thướt tha quấn quýt quanh đôi hài thêu như tâm tư đang rối bời của nàng. Nàng ngước nhìn biểu ca, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả mặt hồ thu, vừa vạn phần ưu ái, vừa có chút xót xa. Giọng nói nàng run run, trầm xuống như tiếng tơ vương:
— Biểu ca, thiên hạ rộng lớn, tranh hùng đoạt bá biết bao giờ mới dứt? Muội chẳng mong gì vinh hoa phú quý, chỉ mong huynh được bình an. Những pho võ công bí truyền ấy, muội dốc lòng ghi nhớ cũng chỉ để một mai được kề vai sát cánh, giúp huynh hóa giải hiểm nguy...
Mộ Dung Phục khẽ thở dài... Y đưa bàn tay thon dài, lạnh lẽo nâng cằm nàng lên. Ánh mắt y dẫu có chút dao động, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là vực thẳm của tham vọng phục quốc. Y nhìn nàng, nhưng thực chất là nhìn vào kho tàng võ học sống mà nàng đang sở hữu.
— Ngữ Yên, tấm lòng của muội, sao ta không biết? Giữa lúc cả thế gian quay lưng, chỉ có muội là hiểu rõ chí hướng của ta nhất.
Bàn tay y khẽ vuốt dọc theo mái tóc nàng, một cử động chậm rãi, gượng gạo nhưng lại mang theo áp lực vô hình khiến toàn thân Ngữ Yên run rẩy. Cái chạm ấy không mang hơi ấm nồng đượm của tình phu thê, mà thấm đẫm cái buốt giá của sương đêm Giang Nam — một lời nhắc nhở lạnh lẽo về khoảng cách không thể xóa nhòa giữa hai người.
Y nhìn sâu vào đôi mắt chứa cả ngàn tinh tú của nàng, nhưng đó không phải là ánh nhìn của một người chồng yêu thương, mà là của một kẻ đang tính toán, đo đếm giá trị. Thông qua nhan sắc kiều diễm trước mắt, y chỉ thấy bóng ma của ngai vàng ảo vọng và những toan tính chính trị. Ngữ Yên cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, sự lợi dụng ấy, nhưng một phần trong nàng vẫn chìm đắm trong ảo tưởng về một tình yêu không tồn tại
Lời đáp lại của y giống như một lời hứa hẹn mông lung, vừa đủ để sưởi ấm trái tim si tình của nàng, nhưng cũng vừa đủ để xích nàng chặt hơn vào những âm mưu phục quốc đầy máu và nước mắt. Đoạn tình cảm ấy, không phải là mật ngọt, mà là một thứ xiềng xích bằng nhung đầy cay nghiệt
Thuyền nhẹ lướt đi giữa vùng sông nước Cô Tô, nơi những làn sương khói mờ ảo bao phủ lấy mặt hồ như tấm lụa mỏng. Không gian nơi đây tràn ngập một vẻ thanh khiết và tĩnh lặng, chỉ có tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót trong lùm cây. Hai bên bờ, những khóm hoa sơn trà rực rỡ soi bóng xuống dòng nước trong vắt, cánh hoa rơi rụng bồng bềnh tạo nên một dải lụa sắc màu hư ảo.
Tiến sâu vào Mạn Đà Sơn Trang, hơi ẩm của sông nước thấm vào da thịt, mang theo mùi hương dịu nhẹ của cỏ cây. Những mái ngói rêu phong ẩn hiện sau rặng trúc xanh mướt, lối đi lát đá thạch anh mang lại cảm giác buốt lạnh dưới gan bàn chân. Cảnh vật nơi đây vừa mang vẻ đài các của vương triều cũ, vừa phảng phất sự lạnh lẽo, u uất của một dòng họ đã ẩn mình quá lâu. Giữa cái tĩnh mịch ấy, mỗi tiếng gió rít qua kẽ lá cũng đủ khiến người ta ngỡ như nghe thấy tiếng tơ trúc réo rắt, một vẻ đẹp mê hoặc nhưng cũng đầy cạm bẫy.
Dưới bóng cây tùng già trong sân vắng, Mộ Dung Phục đứng chắp tay sau lưng, đôi mắt dõi nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi mây mù bao phủ như những vương quốc đã mất. Vương Ngữ Yên đứng cách y vài bước chân, dáng vẻ khép nép, đôi mắt trong veo không rời khỏi bóng lưng kiêu hãnh của biểu ca. Nàng nhìn y bằng tất cả sự si mê và tôn thờ, nhưng trong thâm tâm lại cảm thấy một luồng giá lạnh vô hình đang ngăn cách giữa hai người.
Mỗi khi Mộ Dung Phục khẽ cau mày bàn về đại kế phục quốc, biểu cảm của y trở nên cứng cỏi, lạnh lùng như đá tảng, khiến trái tim nàng thắt lại.
Vương Ngữ Yên khẽ bước đến bên cạnh Mộ Dung Phục, tà áo trắng thướt tha quấn quýt quanh đôi hài thêu như tâm tư đang rối bời của nàng. Nàng ngước nhìn biểu ca, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả mặt hồ thu, vừa vạn phần ưu ái, vừa có chút xót xa. Giọng nói nàng run run, trầm xuống như tiếng tơ vương:
— Biểu ca, thiên hạ rộng lớn, tranh hùng đoạt bá biết bao giờ mới dứt? Muội chẳng mong gì vinh hoa phú quý, chỉ mong huynh được bình an. Những pho võ công bí truyền ấy, muội dốc lòng ghi nhớ cũng chỉ để một mai được kề vai sát cánh, giúp huynh hóa giải hiểm nguy...
Mộ Dung Phục khẽ thở dài... Y đưa bàn tay thon dài, lạnh lẽo nâng cằm nàng lên. Ánh mắt y dẫu có chút dao động, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là vực thẳm của tham vọng phục quốc. Y nhìn nàng, nhưng thực chất là nhìn vào kho tàng võ học sống mà nàng đang sở hữu.
— Ngữ Yên, tấm lòng của muội, sao ta không biết? Giữa lúc cả thế gian quay lưng, chỉ có muội là hiểu rõ chí hướng của ta nhất.
Bàn tay y khẽ vuốt dọc theo mái tóc nàng, một cử động chậm rãi, gượng gạo nhưng lại mang theo áp lực vô hình khiến toàn thân Ngữ Yên run rẩy. Cái chạm ấy không mang hơi ấm nồng đượm của tình phu thê, mà thấm đẫm cái buốt giá của sương đêm Giang Nam — một lời nhắc nhở lạnh lẽo về khoảng cách không thể xóa nhòa giữa hai người.
Y nhìn sâu vào đôi mắt chứa cả ngàn tinh tú của nàng, nhưng đó không phải là ánh nhìn của một người chồng yêu thương, mà là của một kẻ đang tính toán, đo đếm giá trị. Thông qua nhan sắc kiều diễm trước mắt, y chỉ thấy bóng ma của ngai vàng ảo vọng và những toan tính chính trị. Ngữ Yên cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, sự lợi dụng ấy, nhưng một phần trong nàng vẫn chìm đắm trong ảo tưởng về một tình yêu không tồn tại
Lời đáp lại của y giống như một lời hứa hẹn mông lung, vừa đủ để sưởi ấm trái tim si tình của nàng, nhưng cũng vừa đủ để xích nàng chặt hơn vào những âm mưu phục quốc đầy máu và nước mắt. Đoạn tình cảm ấy, không phải là mật ngọt, mà là một thứ xiềng xích bằng nhung đầy cay nghiệt



