Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Tâm Sự Kể Chuyện Làm Gái

Lượt xem: 3958

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1355 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Baokhuoggggg

Sắp Làm Checker
15/6/20
193
270
69
Hồ Chí Minh
VND
0
Tín dụng
1,088
1.

Ả đào ở tuổi 18, đã qua tay đủ loại đàn ông. Gã trai lẳng lơ khát tình, lão già đổ đốn ham của lạ, gã tồi đội lốt y sĩ,... Dịu dàng nâng niu thân thể rách rưới ấy cũng có. Mà bệnh hoạn, hành hạ ả đến chết đi sống lại cũng gặp không ít. Ở cái chốn tạp nham ấy, ả đã trải qua đủ mùi đời.

Ngày qua tháng đến, nhung lụa ngọc ngà trải khắp. Cơn phê của thuốc luôn ứ đọng trong thân thể. Khói thuốc luẩn quẩn như ma trơi lởn vởn qua từng lọn tóc. Cơn đau âm ỉ từ sâu phía trong kéo đến hàng đêm. Rên rỉ vì đau đớn. Tiếng khóc rấm rứt văng vẳng mọi nẻo. Quyện cùng mùi tiền, mùi tinh dịch, mùi máu tanh tưởi. Một bên không ngừng cầu xin đòn roi dừng lại, thống khổ. Một bên lại vang vọng tiếng nịnh nọt, giọng cười vang, nhàn nhã. Quả thực là một khung cảnh kì lạ quá đỗi châm biếm.

Ả đau đớn, cau mày. Gã trần truồng phía sau càng mãnh liệt thúc đẩy, phấn khích đến độ quên mất bản thân mình cũng là con người. Đó là khoái cảm mang mùi tiền. Và ả là món đồ chơi xinh đẹp.

Họ gọi ả là thứ đàn bà trắc nết hư hỏng. Ả cũng mặc.

Bởi, đời là vậy. Không có lựa chọn nào khác, sống hay chết, chấp nhận hay buông bỏ, tất cả chỉ ả được quyết định. Xã hội đầy rẫy loại người, mà ả xui xẻo lại là loại ti tiện, bần hàn nhất.

Sẽ chẳng ai quan tâm lý do ả chìm vào vũng bùn ấy là gì. Chẳng ai hỏi ả có muốn hay không. Càng chẳng ai hay quá khứ của một con điếm đã phải chịu đựng bao nhiêu thống khổ và cùng cực. Thứ họ thấy là những đồng tiền rẻ mạt, bẩn thỉu kiếm ra từ thân thể bị cho là nhơ nhuốc kia. Dè bỉu mấy bộ đồ kiệm vải. Sỉ nhục ả bằng những câu từ tanh tưởi, đáng sợ nhất. Đợi đến khi thỏa lòng, đến khi tìm được chủ đề mới họ mới chịu buông tha cho cái tên đó.

Căn nhà xập xệ, ả một mình co rúc. Tự mình xoa dịu những vết bầm tím, băng lại vết thương khắp mình mẩy. Nếu chẳng may để lại sẹo, ả sẽ thành bãi phế liệu bị đá đi. Chén cơm nhen nhúm cũng chẳng còn. Gắng sức nín chặt tiếng rên rỉ vì đau đớn, kiềm chặt dòng nước đang chực chờ chào ra từ khóe mắt. Ả đã quen với cảnh ấy nhưng chẳng bao giờ kiềm được tủi hờn tận sâu tâm khản mỗi khi một mình như thế.

2.

Một con điếm, một kẻ dùng thân thể kiếm tiền cũng khao khát được yêu.

Một tình yêu xuất phát từ hai trái tim chung nhịp. Một mái nhà ấm êm ba người quây quần vui vẻ mỗi ngày. Một cuộc sống như người thường.

Sẽ không phải trải qua những cơn đau nhói lên từ thân dưới. Cũng không phải nghe những câu từ gớm ghiếc từ xã hội. Được làm một người đường hoàng, nâng cao mặt mà sống.

Ở chốn xô bồ, ả đã gặp một người thực tốt. Đó là lần đầu, ả được sống như một con người. Được ăn món mình thích, được ngủ yên qua một đêm, được ôm ấp và nghe những câu từ dịu dàng. Gã dừng chân ở chỗ ả, và, thật sự chỉ ngủ thôi.

Yên bình vô ngàn, cả đời ả, có lẽ đó là khắc đẹp nhất.

Ả chìm vào lưới tình của gã. Hưởng thụ cảm giác được gã nâng niu. E ấp đúng cái tuổi 18 ấy, cái tuổi ả đẹp như một đóa hoa ly nở rộ giữa trời xanh bạt ngàn. Ả thấy tự do, thấy hạnh phúc và lưu luyến vị ngọt trên đầu lưỡi. Không có tình dục lu mờ lý trí, gã đã yêu ả như một cô vợ nhỏ. Ân ái trao cho ả những điều tuyệt nhất mà bao cô gái hằng mơ. Dẫu cho, gã cũng chỉ là một một kẻ thất bại trong mắt người đời.

Không tiền, gã mang chân tình cho ả. Và ả cũng chỉ cần có vậy.

Suy cho cùng hai con người ấy cũng coi như cùng một tầng lớp trong xã hội. Người có năng lượng giống nhau càng dễ thu hút mà dính chặt lấy.

Gã đã tính đến chuyện lấy ả. Gã quyết giải thoát ả khỏi miệng đời. Dẫu chẳng giàu sang hơn ai nhưng gã yêu ả hơn tất thảy. Không đủ mua cho ả biệt thự nghìn mét nhưng dư sức cùng ả dựng xây một căn nhà nhỏ xinh. Vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp nhất có thể chỉ mong ả ưng thuận nắm tay gã cùng kí vào "bản khế ước trọn đời".

3.

Gã đưa ả về nơi gia đình mình đang sống. Một căn nhà xinh xắn y những gì gã tả hiện hữu trước mắt ả. Tuy không thể sánh bằng độ xa hoa của những nơi ả từng đặt chân đến nhưng tuyệt nhiên ấm cúng và yên bình hơn cả.

Hôm ấy, ả cùng hắn ra mắt gia đình.

Đó sẽ là gia đình của ả trong tương lai. Có bố, có mẹ, có gã cả ả và đứa nhỏ của hai người. Bỏ lại quá khứ nhơ nhuốc, cuộc đời bước qua trang mới sẽ tươi đẹp biết bao. Sâu tận đôi mắt của ả ánh lên muôn vàn tia sáng của hạnh phúc.

Trước mắt ả là cả một bầu trời quang đãng sau cơn mưa với cầu vồng bảy sắc rực rỡ.

Đối diện bố mẹ gã, ả khép nép và kín đáo. Đó là lần đầu ả thấy căng thẳng đến vậy. Ngày hôm trước đã tự thoại trước gương không biết bao nhiêu lần, chỉ mong lần gặp đầu để lại ấn tượng thật tốt. Vậy mà, hiện tại đối diện với hai người họ ả lại hoàn toàn bất động, im bặt. Sợ bản thân ăn nói chưa đủ khéo léo, tay chân còn vụng về khiến họ khó chịu, ghét bỏ.

Một bữa ăn gia đình bày biện đủ loại thức ăn. Không đến mức cầu kì nhưng đó là bữa cơm gia đình đầu tiên mà ả có được. Có chút gượng gạo nhưng rất vui, rất hạnh phúc. Đã mấy lần ả suýt rơi lệ, thật may còn đủ sức kiềm lại.

Bố mẹ của gã thật hiền, họ nói không nhiều nhưng giọng điệu quả thật vô cùng lịch thiệp. Có lẽ gã cũng giống như bậc sinh thành của mình, rất dịu dàng và ấm áp.

Có vẻ họ cũng không ghét ả, như ả nghĩ.

4.

Ả vui vẻ khép lại cánh cửa. Ả đã thôi "việc". Ả quyết làm lại từ đầu. Vì hiện tại, ả có gã, có tương lai xán lạn, có cả một mái ấm đang chờ ở phía trước.

Đến trong mơ, ả cũng không kiếm chế nổi sự hạnh phúc. Nghĩ về những dự định trong tương lai, những điều bản thân đã từng cho là xa xỉ nay lại hiện hữu trong tầm với. Cảm giác vô thực khiến ả lâng lâng khôn tả. Như chim sẻ được trả tự do vui vẻ bay lượn trên bầu trời. Ả trông đâu cũng thấy sắc hồng hiện lên, một chú kiến đi qua cũng đủ khiến ả khanh khách cả ngày hôm ấy.

Thay ga giường, bỏ đi những bộ đồ quen thuộc và những thứ xa hoa. Ả buộc thấp mái tóc, dọn dẹp lại nhà cửa. Ả muốn tập làm một cô vợ nhỏ đảm đang biết lo liệu mọi việc trong nhà thay chồng. Bởi gã có nhiều việc vô kể, đi mãi tận khuya khoắt mới về đến nhà. Nếu không có người chăm sóc kĩ càng, liệu chừng gã sẽ gầy nhom, héo hắt.

Trước giờ ả chẳng động tay, múa chân với công việc nhà bao giờ, ả mù tịt thế đấy. Bây giờ bắt đầu quả thực dở khóc dở cười, khó nhằn hơn cả tưởng tượng.

Nhưng nghĩ về ngày chung nhà với gã, ả lại bồn chồn, háo hức muốn làm tất thảy.

Ở trước tấm gương lớn, ả ngắm nghía mình trong nụ cười tươi tắn.

5

Dạo này, gã không đến.

Gã đã bớt gọi điện và thôi đến nhà ả. Có lẽ do bận quá mức, hoặc có lý do nào đó. Thời gian ả kề cận gã ngày càng ít ỏi và hiếm hoi. Nếu ả không chủ động tìm đến, gã cũng hoàn toàn biệt tích.

Ả cũng hiểu, sự nghiệp của đàn ông là quan trọng nhất. Hiểu cho gã, ả không thấy bực dọc. Ngược lại càng thương gã sớm tối bù đầu bên bàn giấy. Chắc gánh nặng kinh tế đang đè nặng lên vai chàng trai ấy, sau này gã còn phải lo thêm hai miệng ăn nữa. Nghĩ vậy, ả bắt đầu đi làm thêm.

Chỉ khổ cho tiếng xấu đã đồn quá xa, ả cũng khó kiếm được công việc đàng hoàng. Khó khăn lắm mới xin được một chân phục vụ trong quán ăn nhỏ. Vài đồng bạc bèo bọt mà vất vả. Nhưng, ngày nhận lương ả đã khóc. Tỉ tê và rấm rứt, phải rồi đó là những đồng tiền thật sạch, không vướng chút bẩn thỉu nào.

Dùng phân nửa mua tặng gã chiếc khăn choàng. Ả muốn gặp gã để khoe về công việc hiện tại.

Chỉ tiếc, gã khước từ cuộc gặp gỡ mà ả mong. Lại bận.

Chỉ đến khi, thiệp mời gửi đến. Ả mới được gặp gã. Trông gã khoác trên mình bộ vest lịch lãm và cầm bó hoa cưới. Xác thực, gã quá mức điển trai khi làm chú rể. Gã cưới và cô dâu… không phải ả.

Gã kết hôn cùng một cô gái con nhà gia giáo. Đẹp người, đẹp nết và có công việc ổn định.

Ả sững sờ góp mặt trong dòng người nô nức. Thất thần không hiểu, rốt cuộc sự tình ra sao. Chỉ mới hôm qua, hai người còn ân ái như bao cặp tình nhân khác, chỉ mới đây thôi còn nghe gã hứa về một tương lai tươi đẹp giữa hai người. Vậy mà ngủ một giấc, tỉnh lại đã thấy người con trai ấy đang dắt tay cô gái khác cùng thề nguyền bên cha xứ.

Hẫng, vài nhịp.

Tim ả, nghẹt cứng, tức thở.

"Cớ sao?"

Ả khó nhọc gằn lên hai chữ. Mọi thống khổ như thể được dịp bộc phát. Bao uất ức dồn nén cứ thế nổ tung.

"Xin lỗi em." - Gã ngập ngừng.

Nhìn về phía nàng dâu mới, nhìn sự đon đả của bố mẹ gã. Ả bỗng rùng mình thức tỉnh. Họ không kiệm lời càng không xa cách quá đỗi, họ chỉ đối xử như thế, với mình ả. Ngây ngây dại dại, ả bật cười. Nụ cười chua xót. Ả thấy xót xa cho chính mình, cho phận một con điếm ôm giấc mơ về mái ấm gia đình.

Mải mê chìm đắm trong mộng đẹp, ả lại vội quên thực tại trước mắt. Rằng, chẳng ai vào hộp đêm tìm vợ hiền, một con điếm thì lấy gì đòi một gia đình vẹn toàn hạnh phúc?

Loạng choạng lùi lại phía sau. Ả tự châm biếm chính mình trèo cao để rồi tự nhảy xuống vực thẳm sâu hun hút.

Mọi xúc cảm bỗng chốc mất dạng. Ả thôi nức nở, chầm chậm quay đầu, lẳng lặng bước đi. Bỏ mặc tất thảy sau lưng, ả rời khỏi. Bóng ả ẩn hiện trong màn đêm u uất. Mờ mờ rồi mất hẳn. Bóng đen đã ôm trọn lấy ả điếm, ở tuổi 18.
 
Chỉnh sửa cuối:

Thanh khâu

Checker Tập Sự
21/2/21
654
1,823
108
33
Bình tân
VND
2,011
Tín dụng
8,279
1.

Ả đào ở tuổi 18, đã qua tay đủ loại đàn ông. Gã trai lẳng lơ khát tình, lão già đổ đốn ham của lạ, gã tồi đội lốt y sĩ,... Dịu dàng nâng niu thân thể rách rưới ấy cũng có. Mà bệnh hoạn, hành hạ ả đến chết đi sống lại cũng gặp không ít. Ở cái chốn tạp nham ấy, ả đã trải qua đủ mùi đời.

Ngày qua tháng đến, nhung lụa ngọc ngà trải khắp. Cơn phê của thuốc luôn ứ đọng trong thân thể. Khói thuốc luẩn quẩn như ma trơi lởn vởn qua từng lọn tóc. Cơn đau âm ỉ từ sâu phía trong kéo đến hàng đêm. Rên rỉ vì đau đớn. Tiếng khóc rấm rứt văng vẳng mọi nẻo. Quyện cùng mùi tiền, mùi tinh dịch, mùi máu tanh tưởi. Một bên không ngừng cầu xin đòn roi dừng lại, thống khổ. Một bên lại vang vọng tiếng nịnh nọt, giọng cười vang, nhàn nhã. Quả thực là một khung cảnh kì lạ quá đỗi châm biếm.

Ả đau đớn, cau mày. Gã trần truồng phía sau càng mãnh liệt thúc đẩy, phấn khích đến độ quên mất bản thân mình cũng là con người. Đó là khoái cảm mang mùi tiền. Và ả là món đồ chơi xinh đẹp.

Họ gọi ả là thứ đàn bà trắc nết hư hỏng. Ả cũng mặc.

Bởi, đời là vậy. Không có lựa chọn nào khác, sống hay chết, chấp nhận hay buông bỏ, tất cả chỉ ả được quyết định. Xã hội đầy rẫy loại người, mà ả xui xẻo lại là loại ti tiện, bần hàn nhất.

Sẽ chẳng ai quan tâm lý do ả chìm vào vũng bùn ấy là gì. Chẳng ai hỏi ả có muốn hay không. Càng chẳng ai hay quá khứ của một con điếm đã phải chịu đựng bao nhiêu thống khổ và cùng cực. Thứ họ thấy là những đồng tiền rẻ mạt, bẩn thỉu kiếm ra từ thân thể bị cho là nhơ nhuốc kia. Dè bỉu mấy bộ đồ kiệm vải. Sỉ nhục ả bằng những câu từ tanh tưởi, đáng sợ nhất. Đợi đến khi thỏa lòng, đến khi tìm được chủ đề mới họ mới chịu buông tha cho cái tên đó.

Căn nhà xập xệ, ả một mình co rúc. Tự mình xoa dịu những vết bầm tím, băng lại vết thương khắp mình mẩy. Nếu chẳng may để lại sẹo, ả sẽ thành bãi phế liệu bị đá đi. Chén cơm nhen nhúm cũng chẳng còn. Gắng sức nín chặt tiếng rên rỉ vì đau đớn, kiềm chặt dòng nước đang chực chờ chào ra từ khóe mắt. Ả đã quen với cảnh ấy nhưng chẳng bao giờ kiềm được tủi hờn tận sâu tâm khản mỗi khi một mình như thế.

2.

Một con điếm, một kẻ dùng thân thể kiếm tiền cũng khao khát được yêu.

Một tình yêu xuất phát từ hai trái tim chung nhịp. Một mái nhà ấm êm ba người quây quần vui vẻ mỗi ngày. Một cuộc sống như người thường.

Sẽ không phải trải qua những cơn đau nhói lên từ thân dưới. Cũng không phải nghe những câu từ gớm ghiếc từ xã hội. Được làm một người đường hoàng, nâng cao mặt mà sống.

Ở chốn xô bồ, ả đã gặp một người thực tốt. Đó là lần đầu, ả được sống như một con người. Được ăn món mình thích, được ngủ yên qua một đêm, được ôm ấp và nghe những câu từ dịu dàng. Gã dừng chân ở chỗ ả, và, thật sự chỉ ngủ thôi.

Yên bình vô ngàn, cả đời ả, có lẽ đó là khắc đẹp nhất.

Ả chìm vào lưới tình của gã. Hưởng thụ cảm giác được gã nâng niu. E ấp đúng cái tuổi 18 ấy, cái tuổi ả đẹp như một đóa hoa ly nở rộ giữa trời xanh bạt ngàn. Ả thấy tự do, thấy hạnh phúc và lưu luyến vị ngọt trên đầu lưỡi. Không có tình dục lu mờ lý trí, gã đã yêu ả như một cô vợ nhỏ. Ân ái trao cho ả những điều tuyệt nhất mà bao cô gái hằng mơ. Dẫu cho, gã cũng chỉ là một một kẻ thất bại trong mắt người đời.

Không tiền, gã mang chân tình cho ả. Và ả cũng chỉ cần có vậy.

Suy cho cùng hai con người ấy cũng coi như cùng một tầng lớp trong xã hội. Người có năng lượng giống nhau càng dễ thu hút mà dính chặt lấy.

Gã đã tính đến chuyện lấy ả. Gã quyết giải thoát ả khỏi miệng đời. Dẫu chẳng giàu sang hơn ai nhưng gã yêu ả hơn tất thảy. Không đủ mua cho ả biệt thự nghìn mét nhưng dư sức cùng ả dựng xây một căn nhà nhỏ xinh. Vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp nhất có thể chỉ mong ả ưng thuận nắm tay gã cùng kí vào "bản khế ước trọn đời".

3.

Gã đưa ả về nơi gia đình mình đang sống. Một căn nhà xinh xắn y những gì gã tả hiện hữu trước mắt ả. Tuy không thể sánh bằng độ xa hoa của những nơi ả từng đặt chân đến nhưng tuyệt nhiên ấm cúng và yên bình hơn cả.

Hôm ấy, ả cùng hắn ra mắt gia đình.

Đó sẽ là gia đình của ả trong tương lai. Có bố, có mẹ, có gã cả ả và đứa nhỏ của hai người. Bỏ lại quá khứ nhơ nhuốc, cuộc đời bước qua trang mới sẽ tươi đẹp biết bao. Sâu tận đôi mắt của ả ánh lên muôn vàn tia sáng của hạnh phúc.

Trước mắt ả là cả một bầu trời quang đãng sau cơn mưa với cầu vồng bảy sắc rực rỡ.

Đối diện bố mẹ gã, ả khép nép và kín đáo. Đó là lần đầu ả thấy căng thẳng đến vậy. Ngày hôm trước đã tự thoại trước gương không biết bao nhiêu lần, chỉ mong lần gặp đầu để lại ấn tượng thật tốt. Vậy mà, hiện tại đối diện với hai người họ ả lại hoàn toàn bất động, im bặt. Sợ bản thân ăn nói chưa đủ khéo léo, tay chân còn vụng về khiến họ khó chịu, ghét bỏ.

Một bữa ăn gia đình bày biện đủ loại thức ăn. Không đến mức cầu kì nhưng đó là bữa cơm gia đình đầu tiên mà ả có được. Có chút gượng gạo nhưng rất vui, rất hạnh phúc. Đã mấy lần ả suýt rơi lệ, thật may còn đủ sức kiềm lại.

Bố mẹ của gã thật hiền, họ nói không nhiều nhưng giọng điệu quả thật vô cùng lịch thiệp. Có lẽ gã cũng giống như bậc sinh thành của mình, rất dịu dàng và ấm áp.

Có vẻ họ cũng không ghét ả, như ả nghĩ.

4.

Ả vui vẻ khép lại cánh cửa. Ả đã thôi "việc". Ả quyết làm lại từ đầu. Vì hiện tại, ả có gã, có tương lai xán lạn, có cả một mái ấm đang chờ ở phía trước.

Đến trong mơ, ả cũng không kiếm chế nổi sự hạnh phúc. Nghĩ về những dự định trong tương lai, những điều bản thân đã từng cho là xa xỉ nay lại hiện hữu trong tầm với. Cảm giác vô thực khiến ả lâng lâng khôn tả. Như chim sẻ được trả tự do vui vẻ bay lượn trên bầu trời. Ả trông đâu cũng thấy sắc hồng hiện lên, một chú kiến đi qua cũng đủ khiến ả khanh khách cả ngày hôm ấy.

Thay ga giường, bỏ đi những bộ đồ quen thuộc và những thứ xa hoa. Ả buộc thấp mái tóc, dọn dẹp lại nhà cửa. Ả muốn tập làm một cô vợ nhỏ đảm đang biết lo liệu mọi việc trong nhà thay chồng. Bởi gã có nhiều việc vô kể, đi mãi tận khuya khoắt mới về đến nhà. Nếu không có người chăm sóc kĩ càng, liệu chừng gã sẽ gầy nhom, héo hắt.

Trước giờ ả chẳng động tay, múa chân với công việc nhà bao giờ, ả mù tịt thế đấy. Bây giờ bắt đầu quả thực dở khóc dở cười, khó nhằn hơn cả tưởng tượng.

Nhưng nghĩ về ngày chung nhà với gã, ả lại bồn chồn, háo hức muốn làm tất thảy.

Ở trước tấm gương lớn, ả ngắm nghía mình trong nụ cười tươi tắn.

5

Dạo này, gã không đến.

Gã đã bớt gọi điện và thôi đến nhà ả. Có lẽ do bận quá mức, hoặc có lý do nào đó. Thời gian ả kề cận gã ngày càng ít ỏi và hiếm hoi. Nếu ả không chủ động tìm đến, gã cũng hoàn toàn biệt tích.

Ả cũng hiểu, sự nghiệp của đàn ông là quan trọng nhất. Hiểu cho gã, ả không thấy bực dọc. Ngược lại càng thương gã sớm tối bù đầu bên bàn giấy. Chắc gánh nặng kinh tế đang đè nặng lên vai chàng trai ấy, sau này gã còn phải lo thêm hai miệng ăn nữa. Nghĩ vậy, ả bắt đầu đi làm thêm.

Chỉ khổ cho tiếng xấu đã đồn quá xa, ả cũng khó kiếm được công việc đàng hoàng. Khó khăn lắm mới xin được một chân phục vụ trong quán ăn nhỏ. Vài đồng bạc bèo bọt mà vất vả. Nhưng, ngày nhận lương ả đã khóc. Tỉ tê và rấm rứt, phải rồi đó là những đồng tiền thật sạch, không vướng chút bẩn thỉu nào.

Dùng phân nửa mua tặng gã chiếc khăn choàng. Ả muốn gặp gã để khoe về công việc hiện tại.

Chỉ tiếc, gã khước từ cuộc gặp gỡ mà ả mong. Lại bận.

Chỉ đến khi, thiệp mời gửi đến. Ả mới được gặp gã. Trông gã khoác trên mình bộ vest lịch lãm và cầm bó hoa cưới. Xác thực, gã quá mức điển trai khi làm chú rể. Gã cưới và cô dâu… không phải ả.

Gã kết hôn cùng một cô gái con nhà gia giáo. Đẹp người, đẹp nết và có công việc ổn định.

Ả sững sờ góp mặt trong dòng người nô nức. Thất thần không hiểu, rốt cuộc sự tình ra sao. Chỉ mới hôm qua, hai người còn ân ái như bao cặp tình nhân khác, chỉ mới đây thôi còn nghe gã hứa về một tương lai tươi đẹp giữa hai người. Vậy mà ngủ một giấc, tỉnh lại đã thấy người con trai ấy đang dắt tay cô gái khác cùng thề nguyền bên cha xứ.

Hẫng, vài nhịp.

Tim ả, nghẹt cứng, tức thở.

"Cớ sao?"

Ả khó nhọc gằn lên hai chữ. Mọi thống khổ như thể được dịp bộc phát. Bao uất ức dồn nén cứ thế nổ tung.

"Xin lỗi em." - Gã ngập ngừng.

Nhìn về phía nàng dâu mới, nhìn sự đon đả của bố mẹ gã. Ả bỗng rùng mình thức tỉnh. Họ không kiệm lời càng không xa cách quá đỗi, họ chỉ đối xử như thế, với mình ả. Ngây ngây dại dại, ả bật cười. Nụ cười chua xót. Ả thấy xót xa cho chính mình, cho phận một con điếm ôm giấc mơ về mái ấm gia đình.

Mải mê chìm đắm trong mộng đẹp, ả lại vội quên thực tại trước mắt. Rằng, chẳng ai vào hộp đêm tìm vợ hiền, một con điếm thì lấy gì đòi một gia đình vẹn toàn hạnh phúc?

Loạng choạng lùi lại phía sau. Ả tự châm biếm chính mình trèo cao để rồi tự nhảy xuống vực thẳm sâu hun hút.

Mọi xúc cảm bỗng chốc mất dạng. Ả thôi nức nở, chầm chậm quay đầu, lẳng lặng bước đi. Bỏ mặc tất thảy sau lưng, ả rời khỏi. Bóng ả ẩn hiện trong màn đêm u uất. Mờ mờ rồi mất hẳn. Bóng đen đã ôm trọn lấy ả điếm, ở tuổi 18.

Truyện được viết bởi Thuần Vũ.
Thật buồn. Số phận trớ trêu . .
Đọc mà buồn con tim
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan