Bài thơ con cóc, viết lên nỗi nhớ cô gái người Tày trong một chuyến công tác xa. Cũng có chút “dâm” mong anh em lượng thứ bỏ qua. Chờ các bô lão @Sipachao và @Chuoois cho một chút ý kiến ạ!?
NHỚ EM CÔ GÁI NGƯỜI TÀY
Sáng nay trời vẫn còn mưa,
Trà Mi em hỡi sao chưa chịu lùi!?
Sài Gòn một sáng bùi ngùi
Nhớ em cô gái quẫy gùi trên vai.
Ngoài trời gió thổi bên tai,
Gặp em một tối bên chai rượu nồng,
Bếp lửa tí tách từng dòng…
Hạt ngô cháy xém trong lòng có em.
Tin nhắn anh gửi đã xem,
Sao em vẫn lặng chẳng thèm quan tâm!?
Chỉ còn nỗi nhớ xa xăm
Tuyên Quang ngày ấy hai lăm tháng mười…
Anh đi nhớ mãi nụ cười,
Phương Nam nắng ấm cũng lười phải không?
Gửi em cô bé mùa đông,
Hẹn ngày hội ngộ bên trong “cô nàng”…
NHỚ EM CÔ GÁI NGƯỜI TÀY
Sáng nay trời vẫn còn mưa,
Trà Mi em hỡi sao chưa chịu lùi!?
Sài Gòn một sáng bùi ngùi
Nhớ em cô gái quẫy gùi trên vai.
Ngoài trời gió thổi bên tai,
Gặp em một tối bên chai rượu nồng,
Bếp lửa tí tách từng dòng…
Hạt ngô cháy xém trong lòng có em.
Tin nhắn anh gửi đã xem,
Sao em vẫn lặng chẳng thèm quan tâm!?
Chỉ còn nỗi nhớ xa xăm
Tuyên Quang ngày ấy hai lăm tháng mười…
Anh đi nhớ mãi nụ cười,
Phương Nam nắng ấm cũng lười phải không?
Gửi em cô bé mùa đông,
Hẹn ngày hội ngộ bên trong “cô nàng”…




) 
