Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Hai mẹ con ở chung trọ

Lượt xem: 17852

Toilatoine123

Bé Đang Tập Nói
19/4/25
21
50
18
31
Cần thơ
VND
0
Tín dụng
196
Nắng chiều tháng sáu nhuộm vàng con đường đất quen thuộc dẫn vào làng An Hạ. Ngôi làng quê tôi, nơi chôn nhau cắt rốn, vẫn giữ nguyên vẻ đơn sơ, mộc mạc tự bao đời. Gia đình tôi sống trong một căn nhà ba gian nhỏ nhắn, tường quét vôi vàng đã ngả màu theo năm tháng, nhưng luôn ấm áp và rộn rã tiếng cười. Ba Tùng của tôi, một người đàn ông thuần chất nông dân, nước da ngăm đen sạm nắng, dáng người gầy gầy xương xương nhưng rắn rỏi. Mẹ Diễm Hằng thì khác, một vẻ đẹp nổi bật và lạc lõng giữa chốn thôn quê này. Dù đã ba mươi tám tuổi, mẹ vẫn giữ được nét xuân sắc mà nhiều cô gái trẻ phải ao ước.
Cuộc sống gia đình tôi không giàu có, chỉ đủ ăn đủ mặc, nhưng cái nghèo không làm vơi đi hạnh phúc. Ba Tùng làm lụng vất vả ngoài đồng, còn mẹ Hằng là kế toán cho hợp tác xã của xã, công việc nhàn hạ hơn, lại thêm việc mẹ biết chăm chút bản thân nên vẻ ngoài càng thêm phần cuốn hút. Tôi là Nam, đứa con trai duy nhất của ba mẹ, năm nay vừa tròn mười tám tuổi.
Và hôm nay, một ngày không khác gì mọi ngày, lại trở thành một trong những ngày đáng nhớ nhất cuộc đời tôi.
"Con về rồi đó hả Nam?" Mẹ quay lại, mỉm cười. Nụ cười của mẹ như đóa hoa hướng dương rực rỡ, xua tan đi mọi mệt mỏi trong tôi. Mái tóc đen dài óng ả được mẹ búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần và vài lọn tóc mai mềm mại rủ xuống thái dương.
"Dạ, con mới về. Hôm nay có thư gì không mẹ?" Tôi hỏi, giọng cô giữ vẻ bình thản nhưng trong lòng thì như có trống hội. Đã mấy ngày nay, ngày nào tôi cũng ngóng chò lá thư báo kết quả tuyển sinh đại học
Mẹ đưa tay lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: "Có đó, một phong bì to đùng, chắc là của con rồi. Mẹ để trên bàn ngoài nhà đó."
Tim tôi đập thình thịch. Tôi lao nhanh ra nhà trên, quả đúng như lời mẹ nói, một phong bì màu trắng ngà, có dấu đỏ của trường
Đại học Bách Khoa thành phố Hồ
Chí Minh nằm ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Run run, tôi bóc lá thư. Từng dòng chữ như nhảy múa trước mắt tôi: "Thí sinh
Nguyễn Hoàng Nam... đã trúng tuyển vào ngành Công nghệ
Thông tin..."
"A!" Tôi hét lên một tiếng sung sướng, cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.
"Mẹ ơi! Ba ơi! Con đậu rồi! Con đậu đại học rồi!"
Mẹ Hằng từ bếp chạy ra, gương mặt rạng ngời niềm vui. Bà ôm chầm lấy tôi, giọng nghẹn ngào:
"Trời ơi, con trai của mẹ giỏi quá!
Mẹ biết mà, mẹ biết con sẽ làm được mà!"
Ba Tùng cũng vừa đi làm đồng về tới, nghe tiếng tôi la hét, ba hớt hải chạy vào, trên vai vẫn còn vác chiếc cuốc. Thấy tôi cầm tờ giấy báo, ba cũng đoán ra ngay. Nụ cười hiền hậu nở rộng trên gương mặt khắc khổ của ba. "Tốt quá con ơi! Vậy là nhà mình sắp có một cậu sinh viên rồi."
Cả nhà tôi như vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Mẹ Hằng tất bật chuẩn bị bữa cơm thịnh soạn hơn mọi ngày, miệng không ngớt lời khen ngợi tôi. Ba Tùng thì lấy chai rượu thuốc quý nhất ra, rót một ly nhỏ mời mẹ, rồi hai ba con cụng ly chúc mừng. Không khí trong nhà chưa bao giờ vui vẻ và ấm cúng đến thế.

Trong bữa cơm, mẹ Hằng nhìn tôi, đôi mắt long lanh chất chứa bao tự hào và yêu thương. Mẹ tôi,
Diễm Hằng, ba mươi tám tuổi, nhưng vẻ đẹp của mẹ dường như thách thức cả thời gian. Mẹ cao một mét bảy mươi, một chiều cao nổi bật ngay cả ở thành thị chứ đừng nói đến vùng quê này. Vóc dáng mẹ thon thả, cân đối, đó là kết quả của những buổi chiều mẹ thường tranh thủ tập vài động tác thể dục nhẹ nhàng sau giờ làm ở hợp tác xã. Làn da mẹ trắng hồng, mịn màng, khác hẳn với những người phụ nữ quê lam lũ quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Mẹ ít khi phải làm việc nặng nhọc, lại có ý thức giữ gìn, thường xuyên dùng kem dưỡng da từ những loại thảo dược tự nhiên mẹ tự tìm hiểu.
 

Toilatoine123

Bé Đang Tập Nói
19/4/25
21
50
18
31
Cần thơ
VND
0
Tín dụng
196
Vẻ đẹp của mẹ khiến mẹ hoàn toàn khác biệt. Người ta vẫn thường xì xào, ngày xưa mẹ là hoa khôi của xã, bao nhiêu chàng trai theo đuổi, vậy mà cuối cùng lại chọn ba Tùng, một người đàn ông hơn mẹ đến mười hai tuổi, ngoại hình lại có phần khắc khổ, quê mùa. Chuyện tình của ba mẹ cũng là một giai thoại trong làng.
Nghe đâu ngày xưa ông bà nội ngoại hai bên có ơn nghĩa sâu nặng, nên mới gán ghép cho ba mẹ thành đôi. Nhìn ba mẹ đứng cạnh nhau, ai cũng thấy rõ sự chênh lệch, nhưng họ lại sống với nhau rất hạnh phúc. Có lẽ đó là duyên phận, cái duyên mà người ngoài khó lòng lý giải. Người ta cũng không ngờ một người như ba tôi lại cưới được người vợ trẻ trung, xinh đẹp đến vậy. Nhưng tôi biết, ba yêu me theo cách của một người đàn ông chân chất, mộc mạc, và mẹ cũng tìm thấy ở ba sự bình yên, vững chãi.
Từ năm mười lăm tuổi, khi bắt đầu bước vào tuổi dậy thì với những xáo trộn tâm sinh lý đầu đời, tôi đã bắt đầu để ý đến vẻ đẹp của mẹ một cách khác lạ.
Không còn là sự ngưỡng mộ đơn thuần của một đứa con trai dành
cho mẹ mình, mà len lỏi vào đó là những rung động mơ hồ, khó gọi tên. Mẹ thường xuất hiện trong những giấc mơ của tôi, một hình mẫu lý tưởng về người phụ nữ.
Dáng người cao ráo, thanh thoát của mẹ trong tà áo dài mỗi khi đi họp hay dự lễ ở xã, mái tóc đen xõa ngang vai mềm mại, nụ cười dịu dàng và giọng nói trong trẻo.
Tôi hay lén nhìn trộm những đường cong trên cơ thể mẹ, đặc biệt vòng một đầy đặn sau lớp áo, rồi lại tự thấy xấu hỗ với những ý nghĩ tưởng tượng lung tung của mình. Đó là những cảm xúc thầm kín, tội lỗi mà tôi không dám chia sẻ cùng ai, chỉ âm thầm giấu kín trong lòng. Tôi biết điều đó là sai trái, nhưng những hình ảnh ấy cứ vô thức len lỏi vào tâm trí non nớt của một thằng con trai mới lớn.
Bữa cơm tối nay kéo dài hơn thường lệ. Sau những lời chúc tụng, niềm vui ban đầu lắng xuống, cả nhà bắt đầu bàn bạc chuyện tôi lên Sài Gòn nhập học.
"Thằng Nam nó lớn rồi, để nó tự đi một mình lên đó cũng được.
Minh gửi gắm cho mấy đứa cháu trên ấy trông nom thêm là ổn." Ba Tùng lên tiếng trước, giọng trầm ngâm. Ba luôn tin tưởng vào sự tự lập của tôi.
Nhưng mẹ Hằng lập tức phản đối, giọng mẹ vẫn dịu dàng nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên quyết:
"Không được đâu mình ơi. Nam nó mới lớn, chưa va vấp cuộc đời bao giờ. Lên Sài Gòn phồn hoa đô hội, bao nhiêu thứ cám dỗ, lỡ nó học đòi theo bạn bè hư hỏng thì sao? Rồi ăn uống trên đó thất thường, làm sao đảm bảo sức khỏe mà học hành cho tốt được."
Ba Tùng gãi đầu, có vẻ hơi lúng túng trước lý lẽ của mẹ: "Nhưng mà bà đi theo thì công việc ở hợp tác xã làm sao? Nhà cửa ai coi?"
"Công việc thì em xin nghỉ không lương một thời gian, hoặc xin chuyển công tác sau cũng được.
Còn nhà cửa thì mình nhờ cô Ba bên cạnh trông coi giúp. Em đã suy nghĩ kỹ rồi." Mẹ Hằng nói một tràng, không cho ba có cơ hội
"Em sẽ cùng thằng


Nam lên Sài Gòn. Em thuê một phòng trọ nhỏ gần trường nó, vừa chăm sóc chuyện ăn uống, học hành cho nó, vừa để mắt đến nó.


Đợi khi nào nó quen với cuộc sống sinh viên, mọi thứ ổn định rồi em tính tiếp."


Tính tình mẹ tôi là vậy. Bình thường thì hiền lành, dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, nhưng một khi đã quyết định điều gì thì rất cương quyết, ba Tùng có muốn cãi cũng không được. Ba hiểu tính mẹ, nên chỉ im lặng, gật gù rồi tặc lưỡi: "Thôi thì tùy bà. Bà thấy sao tốt cho con thì làm."


Tôi ngồi nghe cuộc đối thoại của ba mẹ, lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Một phần tôi thấy áy náy vì sự hy sinh của mẹ, mẹ phả tạm gác lại công việc, cuộc sống thành phố. Nhưng một phần khác, sâu thằm trong tôi, lại len lỏi một niềm vui khó tả, một sự hồi hộp xen lẫn mong chờ. Sắp tới, tôi sẽ được sống cùng mẹ ở một nơi xa lạ, chỉ có hai mẹ con. Ý nghĩ đó khiến tim tôi đập nhanh hơn một


chút.
 

Toilatoine123

Bé Đang Tập Nói
19/4/25
21
50
18
31
Cần thơ
VND
0
Tín dụng
196
Phần tiếp theo

Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường tre quen thuộc, trằn trọc không sao ngủ được. Ánh trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ chiếu vào phòng một vệt sáng bạc. Tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn như một bản nhạc đêm quen thuộc. Trong đầu tôi ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ. Niềm vui sướng khi đậu đại học, sự háo hức về cuộc sống sinh viên sắp tới ở Sài Gòn – một thành phố hoa lệ mà tôi mới chỉ được biết đến qua sách báo và tivi. Rồi cả những lo lắng mơ hồ về một môi trường sống hoàn toàn mới lạ.

Nhưng trên hết, sự hồi hộp lớn nhất lại đến từ việc tôi sắp được ở cùng người mẹ xinh đẹp của mình. Hình ảnh mẹ Hằng với mái tóc đen dài, làn da trắng ngần, nụ cười rạng rỡ và giọng nói ấm áp cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Những giấc mơ về mẹ, những cảm xúc thầm kín mà tôi cố gắng chôn giấu bấy lâu nay dường như lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Tôi biết, những suy nghĩ này là không đúng đắn, là tội lỗi. Nhưng lý trí không thể nào ngăn cản được những rung động tự nhiên của một trái tim mới lớn đang hướng về một hình mẫu quá đỗi hoàn hảo và gần gũi.

Sài Gòn. Hai tiếng ấy giờ đây không chỉ mang ý nghĩa về một tương lai học tập rộng mở, mà còn gắn liền với hình ảnh của mẹ. Khoảng thời gian sắp tới, được sống cùng mẹ, chăm sóc mẹ, và có lẽ, được gần gũi mẹ hơn, khiến lồng ngực tôi phập phồng một niềm mong đợi khó tả. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, sẽ không để mẹ phải phiền lòng, sẽ là một đứa con ngoan. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể xua đi những ý nghĩ về việc được ở gần “người phụ nữ lý tưởng” trong lòng mình.

Cơn gió đêm thổi qua cửa sổ mang theo hơi sương lành lạnh. Tôi kéo chiếc chăn mỏng lên ngang ngực, cố gắng xua đi những ý nghĩ miên man để chìm vào giấc ngủ. Nhưng hình ảnh mẹ Hằng, với vẻ đẹp dịu dàng và quyến rũ, vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí, hứa hẹn một cuộc sống mới đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập những điều bí ẩn và hấp dẫn ở phía trước. Sài Gòn ơi, và mẹ ơi, con sắp đến rồi đây.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa đủ gay gắt để xuyên qua lớp mây mỏng, rải vàng lên con đường đất quen thuộc của làng tôi, mẹ và tôi đã sẵn sàng cho chuyến đi định mệnh. Mẹ tôi, Diễm Hằng, đứng trước gương, chỉnh lại chiếc áo cánh mỏng manh màu be, chất liệu mềm mại ôm sát lấy đường cong tuyệt mỹ của cơ thể. Tôi đứng tựa cửa, lặng lẽ quan sát. Chiếc áo, dường như được sinh ra để tôn vinh vẻ đẹp của mẹ, khoe trọn cặp ngực đầy đặn, căng tròn, nhấp nhô đầy sức sống. Mỗi cử động nhỏ của mẹ đều khiến chúng dường như muốn thoát ly khỏi lớp vải mỏng, mời gọi và quyến rũ đến lạ. Chiếc váy hoa nhẹ nhàng, bay bổng theo từng bước chân, để lộ đôi chân thon dài, trắng mịn màng không tì vết – một sự khác biệt rõ rệt so với những đôi chân rám nắng, chai sạn của những người phụ nữ thôn quê.

Tôi không thể rời mắt khỏi mẹ. Vẻ đẹp của mẹ, dù đã quá quen thuộc, vẫn luôn khiến tôi phải thổn thức. Trong những bộ quần áo giản dị nhất, mẹ vẫn toát lên một vẻ đẹp khó cưỡng, một sự sang trọng tự nhiên mà không ai trong làng có thể sánh bằng. Tôi biết, vẻ đẹp này sẽ là thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn, và tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó, dù trong lòng vẫn xen lẫn một cảm giác khó tả, giữa tự hào và lo lắng.

Chúng tôi ra bến xe, nơi chiếc xe khách cũ kỹ đang đợi sẵn. Vừa đặt chân xuống bến, một làn sóng ồn ào, xô bồ của thành phố lập tức ập vào. Và rồi, như một lẽ tự nhiên, mọi ánh mắt đổ dồn về phía mẹ tôi. Những người đàn ông đứng tựa vào xe máy, những ông xe ôm đang tán gẫu, tất cả đều ngừng lại, ánh mắt dán chặt vào bóng hình mẹ.

“Em ơi, đi đâu mà xinh đẹp thế này? Để anh chở cho, rẻ thôi mà!” Một ông xe ôm, chừng ngoài bốn mươi, với bộ râu quai nón lởm chởm, cất giọng trêu ghẹo, nụ cười phô ra hàm răng ố vàng.
 

Toilatoine123

Bé Đang Tập Nói
19/4/25
21
50
18
31
Cần thơ
VND
0
Tín dụng
196
Phần 3


Tôi nhìn lão già, trong lòng không khỏi khinh bỉ. Rõ ràng, lão ta bị vẻ đẹp của mẹ tôi mê hoặc, và sẵn sàng giảm giá chỉ vì điều đó. Nhờ vẻ đẹp của mẹ, mà cụ thể là cặp ngực đầy đặn, căng tròn của mẹ, chúng tôi có được căn trọ với giá rẻ hơn. Một sự đánh đổi kỳ lạ. Tôi biết lão già đó thèm muốn mẹ tôi đến phát cuồng, và điều đó lại khiến tôi có một cảm giác kỳ lạ, phức tạp đến mức tôi không thể gọi tên.

Một mặt, tôi tức giận đến tột độ khi lão dám nhìn mẹ tôi với ánh mắt thèm khát, dơ bẩn như vậy. Cảm giác muốn bảo vệ mẹ, muốn che chở mẹ khỏi những ánh nhìn thô tục, những lời nói tục tĩu ấy dâng trào trong lòng. Tôi muốn xông vào đấm lão ta một trận, dạy cho lão một bài học về sự tôn trọng.

Nhưng mặt khác, lại có một chút gì đó rất nhỏ, rất sâu thẳm trong tôi, một cảm giác sở hữu, thậm chí là tự hào. Mẹ tôi, người phụ nữ của tôi, dù đã ở tuổi này, vẫn đẹp đến mức khiến những người đàn ông khác phải khao khát, phải thèm muốn. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình thật đặc biệt, vì tôi là con của người phụ nữ ấy, người mà ai cũng phải ngoái nhìn. Cảm giác ấy, tôi biết, thật sai trái, thật bệnh hoạn, nhưng tôi không thể nào ngăn cản được nó len lỏi vào tâm trí mình. Nó giống như một con dao hai lưỡi, vừa cắt xé tôi trong sự dằn vặt, vừa mang lại cho tôi một niềm vui tội lỗi.

Chúng tôi bước vào căn phòng trọ. Căn phòng khá nhỏ, chỉ khoảng mười lăm mét vuông, đủ kê một chiếc giường đơn và một cái bàn nhỏ. Đồ đạc cũ kỹ, bám đầy bụi bặm, và mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Tường bong tróc, trần nhà ố vàng, và một vài con thạch sùng chạy loăng quăng trên tường.

“Ôi trời, sao mà bẩn thế này!” Mẹ tôi than thở, nhíu mày. Mẹ vốn là người sạch sẽ, gọn gàng, nhìn căn phòng như vậy chắc hẳn mẹ cảm thấy rất khó chịu.

“Thôi mẹ ạ, được cái giá rẻ là may rồi. Mình chịu khó dọn dẹp chút là được mà.” Tôi trấn an mẹ, dù trong lòng cũng thấy hơi chán nản. Nhưng rồi, tôi tự nhủ, đây là khởi đầu mới, mình phải lạc quan.

Mẹ tôi gật đầu, rồi nhanh chóng cởi chiếc túi xách, đặt xuống sàn. Mẹ bắt tay vào dọn dẹp sơ qua, dùng khăn giấy lau chùi những chỗ bám bụi nhiều nhất. Sau đó, mẹ nói: “Để mẹ đi mua thêm ít đồ dùng cần thiết, với lại mua ít đồ ăn về nấu. Con ở đây dọn dẹp tiếp nhé.”

Mẹ bước ra khỏi phòng, và tôi thấy lão chủ trọ vẫn đứng lấp ló ngoài cửa, ánh mắt hau háu nhìn theo bóng lưng mẹ tôi cho đến khi mẹ khuất hẳn. Tôi thấy rõ sự thèm khát trong ánh mắt lão, và một lần nữa, cảm giác khó chịu lại xen lẫn với sự thích thú kỳ lạ ấy. Nó giống như một sự xác nhận, một lời khẳng định về vẻ đẹp của mẹ, và cũng là về sự sở hữu của tôi đối với vẻ đẹp đó.

Khi mẹ đi khuất, tôi bắt đầu kiểm tra căn phòng kỹ hơn. Tôi đi vào nhà tắm, nơi có cánh cửa gỗ mục nát, ọp ẹp, không thể đóng kín hoàn toàn. Ánh sáng từ bên ngoài lọt vào qua những khe hở, và tôi chợt để ý thấy một lỗ thủng khá lớn trên cánh cửa, ngay tầm nhìn của mình nếu tôi đứng ở vị trí giường ngủ. Lỗ thủng không quá rõ ràng nếu nhìn thoáng qua, nhưng nếu để ý kỹ, nó đủ lớn để tôi có thể nhìn xuyên qua.

Một ý nghĩ bất chợt, táo bạo và đầy tội lỗi, lóe lên trong đầu tôi. “Có phải trời giúp mình không?” Tôi tự nhủ thầm, một nụ cười nhếch mép, đầy vẻ mưu mô và khao khát, hiện trên môi. Cơ hội để tôi được ngắm nhìn mẹ, để những suy nghĩ thầm kín của tôi, những hình ảnh tưởng tượng mà tôi vẫn thường giấu kín trong đầu, có thể được thỏa mãn, dường như đang đến gần hơn bao giờ hết.

Tôi đứng trước cánh cửa nhà tắm, trái tim đập thình thịch. Tôi biết, điều này là sai trái, là một sự vi phạm nghiêm trọng đến quyền riêng tư của mẹ. Nhưng cái khao khát được nhìn ngắm mẹ, được thỏa mãn sự tò mò của tuổi mới lớn, nó lớn hơn bất cứ sự dằn vặt nào. Tôi cố gắng biện minh cho bản thân, rằng đây chỉ là sự tò mò, là một phần của quá trình trưởng thành. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết, đó là một khao khát đen tối, một mong muốn mà tôi không dám thừa nhận với bất cứ ai, kể cả bản thân mình
 

Toilatoine123

Bé Đang Tập Nói
19/4/25
21
50
18
31
Cần thơ
VND
0
Tín dụng
196
Tiếp theo
Tôi hình dung ra cảnh mẹ tắm rửa, những đường cong mềm mại, làn da trắng ngần dưới làn nước mát. Hình ảnh đó khiến cơ thể tôi nóng bừng. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Căn phòng trọ nhỏ bé, ẩm thấp và cũ kỹ dường như càng trở nên ngột ngạt hơn dưới cái nắng gay gắt của Sài Gòn. Sau khi mẹ tôi đi mua sắm đồ dùng và thức ăn, chúng tôi dành buổi chiều còn lại để dọn dẹp sơ bộ. Dù đã cố gắng hết sức, căn phòng vẫn chỉ tươm tất hơn một chút, vẫn không thể nào che giấu được vẻ tồi tàn, mục nát của nó. Tôi cảm thấy bất an, không phải vì điều kiện sống tồi tàn, mà vì những ý nghĩ đang len lỏi trong đầu mình.

Tối đến, sau bữa cơm đạm bạc với món cá kho dưa do mẹ tôi trổ tài, cái nóng oi ả vẫn không buông tha. Mẹ tôi than thở: “Nóng quá con ạ, mẹ đi tắm cho mát mẻ chút.”

Nghe mẹ nói, tim tôi lập tức đập thình thịch. Đây rồi, cơ hội mà tôi đã chờ đợi. Căn phòng tắm tồi tàn, với cánh cửa gỗ lủng lỗ, khe hở to như một cái miệng cười đầy ẩn ý, như đang mời gọi tôi đến gần hơn. Tôi biết rõ những lỗ thủng ấy, chúng nằm ở vị trí hoàn hảo để tôi có thể quan sát mà không sợ bị phát hiện.

Tôi nhanh chóng leo lên gác, nơi có chiếc giường đơn nhỏ được kê sát tường. Từ đây, tôi có thể nhìn thẳng xuống cánh cửa mục nát. Tôi nằm xuống, vờ như đang lướt điện thoại, nhưng đôi mắt thì dán chặt vào cánh cửa. Tim tôi đập thình thịch, mạnh đến nỗi tôi có thể cảm nhận được từng nhịp đập trong lồng ngực mình. Mồ hôi túa ra trên trán, dù căn phòng có quạt.

Tiếng nước chảy róc rách từ nhà tắm vọng ra, kéo theo một mùi hương dịu nhẹ của xà phòng tắm mà mẹ tôi thường dùng. Mùi hương ấy, quen thuộc đến nỗi mỗi khi ngửi thấy, tôi lại liên tưởng đến mẹ, đến sự sạch sẽ và thơm tho của mẹ. Nhưng hôm nay, mùi hương ấy lại có một sức hút khác, một sự kích thích lạ thường.

Tôi nghe tiếng lạch cạch của kim loại, rồi tiếng sột soạt của quần áo. Chắc là mẹ đã bắt đầu cởi đồ. Tôi nín thở, mắt dán chặt vào khe hở. Rồi, một khoảnh khắc, mẹ tôi cởi chiếc áo ngực.

Cặp vú to đùng, trắng ngần, tròn trịa như hai quả bưởi non, hiện ra đầy đặn dưới ánh đèn vàng vọt của nhà tắm. Núm vú hồng hồng, nhỏ nhắn, nhấp nhô theo từng động tác đưa tay lên gội đầu của mẹ. Chúng căng tròn, mịn màng, không một vết rạn, không một dấu hiệu của tuổi tác. Tôi nuốt nước bọt ừng ực, cổ họng khô khốc. Tôi chưa bao giờ được nhìn mẹ rõ ràng đến thế. Những hình ảnh tôi vẫn thường tưởng tượng trong đầu, giờ đây hiện ra sống động, chân thực đến mức đáng kinh ngạc.

Mẹ khẽ đưa tay lên, xoa xà phòng lên tóc, rồi từ từ di chuyển xuống cổ, xuống vai, và rồi đến cặp ngực căng tràn sức sống ấy. Nước từ vòi sen xối thẳng xuống, chảy dài trên làn da trắng muốt của mẹ, lăn xuống bụng phẳng lì, và rồi trượt dài trên cặp mông mẩy căng, tròn đầy. Mỗi giọt nước, dường như đều được ưu ái lướt qua từng đường cong quyến rũ của mẹ, làm nổi bật lên vẻ đẹp tự nhiên, hoang dại của người phụ nữ.

Con “cu” của tôi, vốn đã cương cứng từ trước, giờ đây như muốn nổ tung. Nó căng tức, đau rát, và tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi khẽ đưa tay xuống, kéo khóa quần, lôi nó ra ngoài. Bàn tay tôi run run, nhưng đôi mắt thì vẫn dán chặt vào khe hở, không muốn bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào. Tôi bắt đầu sục, chậm rãi ban đầu, rồi nhanh dần, theo từng nhịp thở dồn dập của chính mình.

Mẹ tôi khẽ rên lên khi nước xối vào người, một tiếng rên khe khẽ, ngọt ngào, như một lời mời gọi. Tiếng rên ấy, dù rất nhỏ, lại có sức công phá khủng khiếp đối với tâm trí tôi. Nó làm tôi sướng đến phát điên, một sự sướng điên dại, pha lẫn với cảm giác tội lỗi và ham muốn không thể kiểm soát. Trong đầu tôi, những ý nghĩ điên rồ bắt đầu nảy sinh. Tôi chỉ muốn lao xuống, đẩy cánh cửa nhà tắm ra, đè mẹ ra, nhét con “cu” của mình vào giữa cặp vú căng tròn ấy mà sục cho đã, cho đến khi không còn một chút sức lực nào nữa.
Nhưng lý trí cuối cùng cũng thắng thế. Tôi biết mình không thể làm như vậy. Mẹ là mẹ. Mối quan hệ này là bất khả xâm phạm. Tôi phải kiểm soát bản thân. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ đen tối ra khỏi đầu. Nhưng hình ảnh của mẹ trong nhà tắm vẫn cứ ám ảnh, vẫn cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi. Tôi tiếp tục sục, nhanh hơn, mạnh hơn, như thể muốn trút bỏ tất cả những khao khát bị kìm nén bấy lâu nay.

Cơn cực khoái ập đến, dữ dội và bất ngờ. Tôi rên lên khẽ, một tiếng rên nghèn nghẹn bị bóp nghẹt trong cổ họng. Tinh dịch bắn ra, dính vào tay và chiếc quần lót. Tôi thở hổn hển, cả người run rẩy, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi khe hở.

Mẹ tôi vẫn đang tắm, dường như không hề hay biết về những gì đang diễn ra ở bên ngoài. Mẹ vẫn tiếp tục kỳ cọ, những động tác chậm rãi, khoan thai. Sau một hồi, mẹ tắt vòi nước, rồi tôi nghe tiếng mẹ quấn khăn tắm. Tiếng sột soạt của vải, rồi tiếng mẹ bước ra.

Tôi vội vàng kéo khóa quần, chỉnh sửa lại trang phục, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Tôi nằm im thin thít, giả vờ đang ngủ say. Tim tôi vẫn đập mạnh, nhưng không còn dồn dập như trước nữa. Một cảm giác trống rỗng, pha lẫn với sự hối hận và thỏa mãn, bao trùm lấy tôi.

Mẹ tôi bước ra khỏi nhà tắm, đi ngang qua cửa phòng tôi. Mùi hương xà phòng và mùi cơ thể mẹ quyện vào nhau, phảng phất trong không khí. Tôi nghe tiếng mẹ khẽ càu nhàu về cái nóng, rồi tiếng bước chân mẹ tiến về phía cầu thang. Tim tôi lại thắt lại. Căn phòng trọ này chỉ có một chiếc giường duy nhất trên gác, và theo như sắp xếp, hai mẹ con sẽ phải ngủ chung.

Tôi nằm im, giả vờ như đã say giấc. Tiếng bước chân mẹ khẽ khàng leo lên cầu thang gỗ ọp ẹp. Tôi cảm nhận được hơi ấm của mẹ, mùi hương quen thuộc của mẹ ngày càng gần. Rồi, một tiếng sột soạt nhẹ nhàng, và tôi biết mẹ đã nằm xuống chiếc giường ngay bên cạnh tôi. Tôi cố gắng hít thở đều, giả vờ ngủ say, nhưng nhịp tim tôi vẫn đập loạn xạ.

Mẹ tôi khẽ trở mình. Qua khóe mắt, tôi lén nhìn. Mẹ mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng màu hồng nhạt, chất liệu mềm mại, mỏng tang, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Nó ngắn đến nỗi để lộ gần hết cặp đùi trắng ngần, nuột nà. Cặp ngực đầy đặn của mẹ, vốn đã căng tròn, giờ đây lại càng nổi bật hơn dưới lớp vải mỏng manh. Tôi có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của núm vú qua lớp vải lụa mờ ảo. Hơi thở của tôi bỗng trở nên nặng nề hơn.

Cái nóng của Sài Gòn đêm đó dường như càng thiêu đốt tâm can tôi. Tôi nằm sát vách tường, cố gắng giữ khoảng cách với mẹ, nhưng không gian quá chật hẹp, tôi không thể nào tránh khỏi việc cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể mẹ. Tôi cảm nhận được nhịp thở đều đặn của mẹ, nghe thấy tiếng mẹ khẽ trở mình trong giấc ngủ. Mùi hương của mẹ, ngọt ngào và quyến rũ, len lỏi vào từng giác quan, khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Con “cu” của tôi, vốn đã mệt mỏi sau “cuộc chiến” trong nhà tắm, giờ đây lại một lần nữa thức tỉnh, căng cứng đến đau rát. Nó như một vật thể sống, không chịu sự kiểm soát của tôi, cứ thế mà cương lên, cọ sát vào lớp vải quần lót. Tôi phải cố gắng hết sức để kìm nén, để không phát ra bất kỳ tiếng động nào, để mẹ không phát hiện ra sự bất thường của tôi.

Tôi nhắm chặt mắt, cố gắng nghĩ đến những điều khác, nghĩ đến bài vở, đến trường đại học, đến những người bạn mới. Nhưng tất cả đều vô ích. Hình ảnh mẹ trong bộ váy ngủ mỏng manh, cặp ngực căng tròn, đôi chân trắng mịn, cứ thế hiện lên rõ nét trong tâm trí. Tôi tưởng tượng tay mình đang chạm vào làn da mịn màng của mẹ, vuốt ve theo từng đường cong quyến rũ. Những suy nghĩ đen tối, cấm kỵ lại ào ạt ùa về, không thể nào kiểm soát nổi.

Cả đêm đó, tôi không thể nào chợp mắt được. Tôi nằm im, nghe tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, nghe tiếng quạt trần quay đều đều, và cảm nhận hơi ấm từ cơ thể mẹ. Mỗi lần mẹ khẽ trở mình, trái tim tôi lại nhảy dựng lên. Tôi sợ mẹ sẽ phát hiện ra sự khác lạ của tôi, sợ mẹ sẽ biết được những suy nghĩ bệnh hoạn đang giày vò tôi.
 

Bài viết liên quan