Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

PIC Truyện Sex GIA VỊ TÌNH YÊU! Phần 16

Lượt xem: 868

DOOMS29

Tập Tành Ăn Chơi
8/3/26
285
863
48
41
HcM
VND
0
Tín dụng
2,324
* NỖI ĐAU VỠ VỤN
Cơn ác mộng ập đến vào một chiều mưa tầm tã, đúng vào cái khung giờ mà mọi khi Dương vẫn hay ghé qua phòng trọ để bắt đầu những cuộc vui bất tận. Một vụ tai nạn giao thông thảm khốc trên đường đi nhậu về đã cướp đi sinh mạng của gã trình dược viên trẻ tuổi, để lại một khoảng không gian chết chóc và sự câm lặng đến đáng sợ trong dãy trọ vốn dĩ luôn hừng hực nhục dục.
Khi nhận được tin dữ, Trinh khuỵu xuống ngay giữa sàn nhà, nơi mà chỉ mới hôm qua thôi, cô ấy còn đang quằn quại trong khoái lạc cùng Dương. Nỗi buồn không chỉ là sự mất mát một con người, mà còn là sự sụp đổ của một thiên đường dục vọng mà cô ấy đã trót nghiện ngập.
Trinh khóc, không phải tiếng khóc thút thít mà là những tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt từng đầy rẫy sự dâm đãng, giờ đây chỉ còn lại vẻ nhợt nhạt, thẫn thờ. Cô ấy nhìn sang căn phòng trọ đối diện, nơi cửa vẫn đóng then cài, nhưng chủ nhân của nó sẽ chẳng bao giờ trở về để ôm hôn cô ấy mỗi khi phơi đồ nữa.
Trinh như người mất hồn, cô ấy cứ ngồi thẫn thờ trên chiếc giường nơi ba người từng làm tình. Cô ấy đưa tay vuốt ve tấm ga giường, dường như vẫn còn cảm nhận được mùi hương nồng nặc của Dương, mùi tinh trùng và mồ hôi gã trai trẻ từng lấp đầy cơ thể mình. Mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh Dương với sức sống hừng hực lại hiện về, khiến cơn đau thắt lại trong lồng ngực.
Căn phòng trọ của Dương giờ đây trở nên lạnh lẽo. Tôi nhìn vợ mình tiều tụy đi từng ngày mà lòng cũng nặng trĩu. Khoảng trống mà Dương để lại quá lớn, nó không chỉ là một gã nhân tình, mà là một phần hơi thở của cuộc hôn nhân lệch lạc này.
Lồn của Trinh, nơi từng sưng đỏ và sũng ướt dịch tình của Dương mỗi ngày, giờ đây trở nên nguội lạnh. Cô ấy không còn màng đến chuyện gần gũi, sự dâm đãng ngày nào bị thay thế bằng một vẻ u uất, sầu thảm. Mỗi khi tôi chạm vào, Trinh lại run rẩy khóc, cô ấy nhớ cái cảm giác bị Dương giày vò, nhớ những cú địt bạo liệt mà tôi không bao giờ có thể thay thế hoàn toàn được.
Trinh giữ khăng khăng chiếc áo sơ mi của Dương còn sót lại, cô ấy vùi mặt vào đó để tìm kiếm chút mùi vị đàn ông còn sót lại. Những đoạn video quay cảnh hai người "vụng trộm" giờ đây trở thành liều thuốc độc khiến cô ấy vừa đau đớn vừa không thể dứt ra.
Cái chết của Dương đã đặt dấu chấm hết cho những đêm "some" cuồng loạn và những cuộc vụng trộm đầy đĩ thõa. Dãy trọ vẫn thế, nhưng không khí nhục dục đã tan biến, thay vào đó là sự u ám của tang thương.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn vợ mình ngồi bất động dưới cơn mưa cơn mưa giống hệt buổi trưa hôm ấy khi Dương đâm cô ấy bên khung cửa kính. Nhưng lần này, không có vòng tay nào ôm lấy cô ấy từ phía sau, không có nụ hôn nồng cháy nào được trao đi. Chỉ có nỗi buồn vô hạn và những giọt nước mắt muộn màng cho một cuộc chơi đã vĩnh viễn khép lại theo cách đau đớn nhất.

* NGUỘI LẠNH
Cái chết đột ngột của Dương không chỉ là một mất mát về người, mà nó như một cần gạt quyền lực ngắt sạch mọi xung động nhục dục trong căn nhà chúng tôi. Sự hưng phấn, những kịch bản dâm loạn, và cả những tiếng rên rỉ đầy đĩ thõa của Trinh biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự im lặng đến rợn người.
Chúng tôi ngừng cuộc chơi, không phải vì muốn, mà vì không thể. Căn phòng ngủ từng nồng nặc mùi tinh dịch và mồ hôi giờ đây sạch sẽ một cách xa lạ. Chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng giữa cả hai là một vực thẳm của sự trống rỗng.
Trinh như một đóa hoa vừa bị bão quật tan nát rồi đột ngột bị bỏ vào phòng kính chân không. Cô ấy không còn diện những bộ váy ngủ mỏng tang, không còn chủ động khêu gợi hay kể về những lần bị Dương giày vò. Lồn của vợ tôi nơi từng là "chiến trường" đỏ hửng, sũng ướt, giờ đây khép chặt, nguội ngắt.
Bản thân tôi cũng mất đi nguồn cảm hứng. Khi không còn bóng dáng Dương, không còn những video vụng trộm hay những lần "xem trực tiếp" gã trai trẻ chiếm hữu vợ mình, ham muốn trong tôi như bị tê liệt. Tôi nhận ra rằng mình đã quá phụ thuộc vào sự hiện diện của người thứ ba để duy trì lửa lòng.
Dãy trọ vẫn nằm đó, nhưng mỗi lần đi ngang qua căn phòng của Dương giờ đã có người mới dọn đến, Trinh lại bước vội hơn, đôi mắt đỏ hoe.
Đôi khi tôi cố gắng gần gũi vợ để khỏa lấp nỗi buồn, nhưng mọi thứ đều thất bại. Khi tôi đút vào, Trinh không còn ưỡn người đón nhận với vẻ dâm đãng như trước. Cô ấy nằm im như một khúc gỗ, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Tôi hiểu, cô ấy đang nhớ về những nhát địt bạo liệt của Dương, nhớ về dòng tinh trùng nóng hổi mà gã thường đổ đầy vào tử cung mình.
Chúng tôi không còn nói về nhục dục. Những câu chuyện trần trụi về việc "some" hay "địt vụng trộm" trở thành điều cấm kỵ. Mỗi lần nhìn thấy lọ thuốc tránh thai hàng ngày vẫn nằm trong hộc tủ, cả hai đều quay mặt đi. Trinh đã ngừng uống thuốc, vì cô ấy biết, sẽ chẳng còn ai để cô ấy phải "phòng bị" một cách đĩ thõa như thế nữa.
Khoảng thời gian dài ngừng cuộc chơi đó là lúc chúng tôi phải đối diện với thực tế trần trụi của cuộc hôn nhân mình. Khi lớp sương mù của dục vọng tan biến, chúng tôi thấy mình rệu rã và cô độc.
Trinh không còn là người đàn bà dâm loàn, tôi không còn là người chồng phóng túng. Chúng tôi chỉ là hai kẻ sống sót sau một cơn say thịt thà quá độ, đang loay hoay tìm cách vá víu lại những mảnh vỡ của tâm hồn sau khi "nguồn sống" mang tên Dương vĩnh viễn ra đi. Cuộc đời chúng tôi trở lại nhịp sống bình thường của một đôi vợ chồng ở Long An, nhưng trong thâm tâm cả hai đều hiểu. Cuộc sống bình thường bây giờ giống như một loại bi kịch.

* TÌM KIẾM TRONG BÓNG TỐI
Hai năm trôi qua, thời gian đủ dài để lớp bụi tang thương từ sự ra đi của Dương tạm lắng xuống, nhưng cũng đủ để chúng tôi nhận ra cuộc hôn nhân này không thể quay về quỹ đạo của một cặp vợ chồng bình thường được nữa. Sự im lặng kéo dài chỉ càng làm rõ mồn một sự trống rỗng trong đời sống tình dục của cả hai.
Để cứu vãn một mối quan hệ đang chết dần trong sự nguội lạnh, và cũng để giúp Trinh bước qua cái bóng quá lớn của quá khứ, tôi quyết định chủ động kích hoạt lại trò chơi. Lần này, mục tiêu không phải là tìm kiếm một "sự thay thế" cho Dương, mà là tìm một làn gió hoàn toàn mới để làm sống lại bản năng đã ngủ quên của vợ.
Tôi bắt đầu rảo quanh các hội nhóm kín, những diễn đàn swing/some mà trước đây chúng tôi từng tham gia.
Không còn sự vội vàng, bồng bột như ngày trước. Mỗi hồ sơ, mỗi lời ngỏ lời của những gã đàn ông lạ mặt đều được tôi sàng lọc một cách kỹ lưỡng. Tôi tìm kiếm một người không chỉ có sức khỏe thể xác để có thể lấp đầy Trinh, mà còn phải là một người biết giữ luật chơi, kín đáo và có sự tôn trọng.
Khi tôi chia sẻ về ý định này, đôi mắt vô hồn bấy lâu nay của vợ khẽ dao động. Có chút rụt rè, chút e ngại vì ký ức cũ, nhưng sâu trong ánh mắt lờ đờ ấy, tôi thấy được một đốm lửa nhỏ của sự thèm khát đang nhen nhóm trở lại. Cô ấy không phản đối, nghĩa là cơ thể cô ấy đang bắt đầu thèm khát cảm giác được yêu, được giày vò và được lấp đầy một lần nữa.
Dù đã đầu tư rất nhiều thời gian, nhưng hiện tại, mọi thứ vẫn chỉ dừng lại ở bước tìm kiếm.
Có những gã quá vồ vập, thô lỗ khiến tôi cảm thấy không an toàn. Lại có những người thiếu đi cái khí chất mạnh mẽ cần thiết để có thể khơi gợi lại sự dâm đãng đã bị chôn giấu hai năm qua của Trinh. Tôi không muốn vội vã chọn đại một ai đó để rồi làm hỏng đi sự hồi sinh này.
Chính việc "chưa có ai" này lại vô tình tạo ra một bầu không khí mới giữa hai vợ chồng. Những buổi tối, thay vì im lặng quay lưng vào nhau như trước, tôi và Trinh bắt đầu cùng ngồi lướt điện thoại, xem qua hình ảnh của những ứng viên, cùng bàn tán về việc nếu là gã này thì sẽ địt ở tư thế nào, gã kia thì có bắt Trinh bú cặc hay không.
Sự tìm kiếm này giống như một màn dạo đầu kéo dài. Dù chiếc giường đơn phòng bên cạnh đã đổi chủ, dù chưa có một dòng tinh trùng mới nào đổ vào người Trinh, nhưng ít nhất, chúng tôi đã chịu mở lòng để bước ra khỏi quá khứ của Dương. Chúng tôi chấp nhận dừng lại ở ranh giới này, kiên nhẫn chờ đợi một kẻ săn mồi thích hợp xuất hiện để chính thức mở màn cho một chương dâm loạn mới của cuộc đời mình.
1000008080.jpg
 
  • Like
Reactions: cuồng loạn lu

Bài viết liên quan